"Tại sao? Cổ Thánh Địa chúng ta tựa hồ chưa từng đắc tội với các hạ!"
"Chẳng lẽ là vì lũ kiến hôi phàm tục kia sao? Nhưng bọn họ có quan hệ gì với ngươi? Hôm nay ngươi đã là tồn tại đứng trên đỉnh phong toàn bộ Cửu Châu, một bàn tay cũng có thể bóp chết hàng tỉ con kiến hôi. Giữa các ngươi sớm đã không còn là sinh linh cùng một đẳng cấp, sinh tử của lũ kiến hôi hèn mọn kia thì có liên quan gì đến ngươi chứ?"
"Lũ phàm nhân kiến hôi kia, cả đời chỉ biết tranh đấu chém giết, không lúc nào là không có người chết đi. Một khi chiến tranh giữa các quốc gia bùng nổ, mấy chục, trăm vạn người chết trận sa trường. Tranh đấu chém giết trong thiên hạ chưa từng chấm dứt, bọn họ sớm muộn gì cũng sẽ chết, cho dù không có Vực Ngoại Thần Ma xâm lấn, vận mệnh tử vong cũng sẽ không thay đổi, chỉ là sớm hay muộn mà thôi!"
"Huống chi, lần này thiên địa đại biến, Thánh địa chúng ta cũng chỉ là đóng cửa tự bảo vệ mình, cũng chưa từng làm ác, chẳng lẽ làm như vậy là sai sao? Thế giới này vốn là cá lớn nuốt cá bé, lấy đâu ra đạo lý Thánh Địa chúng ta phải ra tay bảo vệ lũ người yếu đuối kia?!"
Thanh Thần Tử cố gắng đè nén nỗi sợ hãi trong lòng,
Nghiến răng nghiến lợi nói:
Tựa hồ muốn dùng cách này để che giấu sự sợ hãi trong lòng!
"A, đây là suy nghĩ của các ngươi sao?"
Lần này,
Trương Thanh Nguyên rốt cục cũng dời tầm mắt sang, nghiêm túc nhìn hắn, trên mặt mang theo vài phần không thể tưởng tượng.
"Chiếm cứ tài nguyên phong phú nhất thế giới, cắn nuốt lượng lớn thiên địa linh cơ của toàn bộ thế giới, lấy vô số chúng sinh làm vật hi sinh để đổi lấy tiến bộ trong tu hành, để cho các ngươi có thể đứng sừng sững mấy vạn năm mà không ngã, kết quả một khi kẻ địch bên ngoài thiên địa đánh tới, các ngươi là người thủ hộ, lại nói hết thảy đều không liên quan đến mình?"
Lúc này Trương Thanh Nguyên có chút buồn cười.
Loại hành vi này, chẳng khác nào kiếp trước những siêu cấp thế gia hào môn nắm giữ tài phú phong phú nhất quốc gia, khi ngoại tộc địch nhân đánh tới, đóng cửa sổ lại, nói hết thảy đều không liên quan đến bọn họ, sau đó quay đầu nghênh đón ngoại tộc chủ nhân đến ở sao?!
Mặc dù Trương Thanh Nguyên tự nhận mình chỉ là khách qua đường của thế giới này, không có coi thế giới này là quê hương của mình.
Mặc dù đã qua mấy trăm năm, nhiệt huyết hành hiệp trượng nghĩa trong lòng sớm đã phai nhạt không ít, nhưng lúc này vẫn nhịn không được dâng lên một cỗ lửa giận.
"Nếu như bốn đại Cổ Thánh Địa các ngươi không phải dựa vào thủ đoạn đó thôn phệ phần lớn thiên địa bổn nguyên của Thương Lam giới, chiếm cứ đại bộ phận tài nguyên thế giới này, để duy trì địa vị vạn năm không ngã của Cổ Thánh Địa các ngươi, các ngươi mặc kệ Vực Ngoại Thần Ma tiến vào, trong lòng ta có lẽ sẽ không cam lòng, nhưng cũng sẽ không bởi vậy mà cố ý đến đây tiêu diệt các ngươi!"
"Nhưng, các ngươi hưởng thụ quyền lợi phong phú nhất của một phương thiên địa, lại không muốn gánh vác nửa phần trách nhiệm nào, thật sự là khiến ta cảm thấy buồn nôn!"
"Hơn nữa, rõ ràng tám phần bổn nguyên khí cơ của toàn bộ thiên địa đều bị các ngươi thôn phệ, dẫn đến Thương Lam giới 'nhập không đủ chi xuất', mạt pháp giáng lâm, kết quả các ngươi lại nói ngược lại là tu sĩ của thế gian này quá nhiều, thế giới không thể gánh vác nổi, dẫn đến mạt pháp giáng lâm, Vực Ngoại Thần Ma xâm lấn chỉ là vì thanh lý chúng sinh tu sĩ?!"
Trương Thanh Nguyên cười lạnh.
Nhưng rất nhanh,
Hắn lại đột nhiên cảm thấy nhàm chán.
"Thôi đi, ta tranh luận với các ngươi làm gì?"
"Trong nhận thức của các ngươi, cá lớn nuốt cá bé, kẻ mạnh có được tất cả!"
"Như vậy, ta mạnh hơn các ngươi, tự nhiên cũng có quyền quyết định sinh tử của các ngươi!"
"Cho nên, các ngươi đi chết đi!"
Vừa dứt lời,
Trương Thanh Nguyên bước ra một bước trong hư không, lực lượng vô hình trong nháy mắt khuếch tán, càn quét khu vực trăm vạn dặm xung quanh!
Trong nháy mắt,
Ầm ầm!
Lực lượng khủng bố khó có thể dùng ngôn ngữ hình dung bộc phát,
Thiên địa sụp đổ!
Bầu trời trăm vạn dặm xung quanh sụp đổ,
Toàn bộ Thái Thanh Thánh Địa, vào giờ khắc này nghênh đón kết thúc!
Thiên địa oanh minh, đại đạo gào thét. Đại Phá Diệt bao phủ sơn môn thánh địa Thái Thanh Đạo.
Theo sau sự hủy diệt của thánh địa Thái Thanh Đạo, một cơn lốc xoáy khủng khiếp ầm ầm càn quét!
Thanh Thần Tử ở ngay trong đó.
Giống như một chiếc thuyền con giữa cơn bão tố, có thể bị cơn cuồng phong khủng bố kia nuốt chửng bất cứ lúc nào!
"Ngươi nhìn thấy rồi phải không?!"
Vô cùng chật vật chống đỡ trước cơn bão sắp sửa nuốt chửng mình, Thanh Thần Tử miễn cưỡng ổn định thân hình, sắc mặt hoảng sợ tột độ.
Thế gian mạt pháp giáng lâm, quả thực có liên quan rất lớn đến bốn đại cổ thánh địa bọn họ, nhưng tất cả đều là bí mật cấm kỵ được chôn giấu sâu nhất.
Trong bốn đại cổ thánh địa, chỉ có lác đác vài người biết được chân tướng về mạt pháp giáng lâm!
Kẻ trước mắt này hiển nhiên biết rõ, chẳng lẽ hắn đã nhìn thấu tất cả sao?
Chống lại nỗi sợ hãi to lớn trong lòng, thân ở trong thanh uy khủng bố đủ để hủy diệt trời đất, Thanh Thần Tử gào thét:
"Không! Ngươi không thể làm như vậy!"
"Chuyện này không liên quan gì đến chúng ta, đó là Tiên Lộ! Chúng ta bất quá cũng chỉ là người gác cổng trên con đường thành tiên mà thôi!"
"Đó là Tiên Lộ!"
"Là Tiên Lộ do bốn đại cổ thánh địa chúng ta trấn giữ!"
Tiếng gào thét thê lương của Thanh Thần Tử vang vọng khắp đất trời.
Hắn muốn ngăn cản hành động của Trương Thanh Nguyên.
Nhưng đáng tiếc thay, Trương Thanh Nguyên đã chẳng còn hứng thú muốn nghe hắn nói thêm gì nữa.
Ầm ầm ầm!!!
Chỉ với một kích nhẹ nhàng của Trương Thanh Nguyên, đại đạo trong nháy mắt sụp đổ, vạn đạo của trời đất phảng phất như bị đục thủng một lỗ lớn, toàn bộ thế giới dường như đang nghênh đón kết cục!
Trời sụp đất lở, cả bầu trời lúc này đây hoàn toàn sụp đổ!
Lực lượng còn sót lại ầm ầm càn quét, trong chớp mắt đã nghiền nát Thanh Thần Tử, tan biến thành mây khói!
Trong quá trình đó, vô số tiên quang bay lên, bao phủ toàn bộ phạm vi mấy triệu dặm của dãy núi Phù Không, nơi vốn là sơn môn của thánh địa Thái Thanh Đạo. Ngay từ lúc mới thành lập, nơi đây đã được thiết kế Lục Tiên đại trận đủ để chống lại công kích của Tiên Tôn.
Nhưng lúc này đây, nó chẳng có chút tác dụng nào, liên tiếp sụp đổ tan vỡ!
Đây không chỉ đơn thuần là lực lượng áp đảo của Trương Thanh Nguyên.
Mà là bởi vì, Chí Đạo chi năng, có thể thấu hiểu vạn vật!
Tuy Trương Thanh Nguyên chỉ mới đứng ở trước ngưỡng cửa Chí Đạo, là Chuẩn Chí Đạo, nhưng cũng đã sở hữu một phần lực lượng toàn tri!
Bất kể là Thanh Đăng kia, hay là Lục Tiên đại trận, tuy đều ẩn chứa thủ đoạn của Thái Thanh Tiên Tôn thượng cổ để lại, đủ để cho tồn tại cấp bậc Đại Đế có thể trong nháy mắt bộc phát ra tiên uy năng.
Nhưng...
Điểm trí mạng nhất chính là,
Cho dù là Thanh Đăng hay Lục Tiên đại trận, đều cần có người điều khiển!
"Chỉ cần là thứ do con người điều khiển, thì trước mặt ta, sẽ chẳng có chút ý nghĩa gì!"
Lơ lửng giữa không trung, chân đạp chư thiên, Trương Thanh Nguyên hủy thiên diệt địa thản nhiên nói.