“Đi thôi.”
Diêu Phá Quân phất phất tay dẫn mọi người rời đi.
Mà lúc này khi mọi người không chú ý.
Ánh mắt Diêu Bình tràn đầy thâm ý nhìn thoáng qua nơi Trương Thanh Nguyên rời đi phía sau.
Trong ánh mắt tràn ngập vô cùng phức tạp.
Ba năm.
Cảnh tượng xung đột xếp hạng ngày đó mình khiêu chiến với nó trong một tháng sau đó.
Còn giống như hôm qua.
Sau lần xung đột đó.
Diêu Bình cơ hồ là đi theo sau lưng nhìn đối phương từng bước từng bước quật khởi.
Đầu tiên là đánh bại mình.
Sau đó là Thân Hồng Chu tiếp theo là ngoại môn thập viện tiểu bỉ.
Tiếp theo là ngoại môn thập viện tiểu bỉ thành công tiến vào bán kết.
Bát Trọng nội địa có thể nói là vô địch vượt cấp khiêu chiến chiến thắng cửu trọng sơ kỳ.
Trở thành truyền kỳ trong thập thất biệt viện hiện tại còn đang lưu truyền.
Trong sự chú ý của mình mà từng bước từng bước quật khởi.
Cho đến khi mình không thể tiếp cận được nữa.
Đối thủ ngày xưa khinh thường trong nháy mắt đã vượt qua chính mình trơ mắt nhìn đối phương từng bước từng bước kéo khoảng cách lên sân khấu cao hơn.
Loại cảm giác này không thể nghi ngờ là làm cho Diêu Bình cảm thấy một loại khó chịu khó nói.
Trước hôm nay hắn từng không cam lòng, nội tâm phát ác.
Sau khi Trương Thanh Nguyên tiến vào nội môn tu hành khắc khổ
Muốn có một ngày tiến vào nội môn, giẫm đối phương dưới chân.
Nhưng hôm nay, ba năm sau gặp lại nhau.
Thực lực địa vị của nhau đã khác nhau một trời một vực.
Rốt cuộc không nhìn thấy bóng lưng đối phương.
Hiện giờ Diêu Bình đã đạt tới bát trọng trung kỳ, thực lực ở thập thất biệt viện càng là xếp hạng hàng đầu, loại tiến bộ này kỳ thật đã cực kỳ không tầm thường.
Nhưng dưới một chiêu của Trương Thanh Nguyên.
Yêu thú mạnh mẽ cửu trọng viên mãn đều bị một chiêu đánh chết.
Trình độ chênh lệch này căn bản đã đạt tới chênh lệch khe rãnh khổng lồ, giống như trên trời.
Hơn ba năm qua, tâm khí Diêu Bình vào giờ khắc này đúng là toàn bộ tiêu tán ra ngoài.
Nhìn lại về phương hướng Trương Thanh Nguyên rời đi.
Diêu Bình Liếc mắt nhìn, trong lòng phức tạp đuổi theo đội ngũ, rời đi xa....
nội tâm của Diêu, Bình Trương Thanh Nguyên đương nhiên là không thể nào biết được.
Lúc trước Diêu Phá Quân cầu viện.
Hắn đã thông qua khoảng cách mấy trăm mét nhận ra Diêu Bình trong đội ngũ.
Thời gian một lần xung đột ở ngoại môn đã là quá xa.
Thời gian trôi qua.
Xua tan hết thảy chênh lệch giữa hai bên dĩ nhiên là khác nhau một trời một vực.
Trương Thanh Nguyên cũng không có tâm tư trả thù gì.
Loại cảm giác này.
Nghĩ mấy năm trước cùng khổ từng bị người ta châm chọc khinh thường.
Trong lòng nghĩ có một ngày có thành tựu nhất định phải hung hăng đánh đối phương một phen.
Sau đó trải qua nhiều năm phấn đấu.
Giá trị gia sản đã vô cùng phong phú.
Gia sản ngàn vạn.
Một lần lại gặp lại người châm chọc mình năm đó.
Nhìn nhau.
Nhưng trải qua mấy năm gian khổ phấn đấu, kiến thức thế giới càng thêm rộng lớn, đối với một người ngày đó từng trào phúng mình lại sớm đã không còn tâm tình phẫn nộ.
Chênh lệch cấp bậc giữa hai bên đã sớm là tồn tại như hai thế giới.
Cũng không có nhiều muốn phản kích đáp lại tâm tư của đối phương.
Nói cách khác.
Đó chính là trầm mặc không nói.
Hiện thực trần trụi đánh mặt chính là đáp lại tốt nhất.
Hiện thực cũng như vậy.
Trương Thanh Nguyên rất nhanh đã quên Diêu Bình ở phía sau.
Lúc này hắn càng thêm chú ý đến thế cục nước ngầm trước mắt.
Từ ngày đó cùng Diêu Phá Quân phân biệt, Trương Thanh Nguyên và Lâm Viêm tiếp tục đi thăm dò thiên tài địa bảo, đánh chết yêu thú trên đường đi cướp lấy yêu vật thủ hộ.
Dưới thực lực cường hãn của Trương Thanh Nguyên.
Cũng thu hoạch không ít cũng không gặp phải quá nhiều phiền toái.
Nhưng càng xâm nhập, sắc mặt Trương Thanh Nguyên cũng càng thêm ngưng trọng.
Bởi vì mặc dù những yêu thú thủy tộc này đối với hắn tạo thành không quá nhiều phiền toái.
Nhưng càng thâm nhập thăm dò thực lực yêu thú cũng càng thêm cường đại.
Có một lần còn gặp phải ba con yêu thú thủy tộc trung kỳ cùngtaapj kích.
Mà sau khi tiến bọn họ chém giết cũng không có ở chung quanh gặp phải thiên tài địa bảo.
Điều này có nghĩa là ba con yêu thú cửu trọng trung kỳ này rời khỏi sào huyệt lãnh địa của mình.
Đây là tín hiệu yêu thú sắp biến loạn.
Trong điển tịch tông môn.
Cường đại một ít yêu thú bình thường đều chỉ biết ở trong sào huyệt cố định của mình, thủ hộ thiên tài địa bảo bên trong, mượn thiên tài địa bảo dật tản ra linh khí tu hành, đồng thời đợi đến khi thiên tài địa bảo thành thục cắn nuốt đạt thành thăng cấp.
Một khi gặp phải đại lượng yêu thú rời khỏi lãnh địa.
Vậy có nghĩa là biến cố phát sinh.
Hoặc là yêu thú triều, trong điển tịch tông môn Trương Thanh Nguyên chưa từng trải qua cũng không cách nào phán đoán ba con yêu thú rời khỏi lĩnh vực kia có phải là phát sinh yêu thú triều hay không.
Nhưng hắn rõ ràng cảm giác được, yêu thú nước ngầm này tựa hồ trở nên nóng nảy rất nhiều.
Liên tưởng đến một năm trước.
Chính mình ở Huyền Thủy Ám Hà tinh luyện Quý Thủy chi tinh sau đó gặp phải yêu thú tập kích, tông môn đại trận bị tổn hại bị mạnh mẽ triệu tập.
Một cỗ cảm giác không tốt dâng lên trong lòng.
“Lâm huynh ngươi còn chưa tìm được thứ gì sao?"
Mấy ngày sau, một chiêu chém giết yêu thú ở cửa thung lũng Ám Hà nơi nào đó cỏ dại mọc lên.
Máu tươi bắn tung tóe khắp nơi.
Trương Thanh Nguyên không cảm thấy hưng phấn nào.
Ngược lại sắc mặt ngưng trọng vô cùng.
"Nước ngầm này xảy ra biến cố, không thể tiếp tục xâm nhập.”
Mấy ngày nay, bởi vì thực lực của Lâm Viêm trong nước đã giảm đi rất nhiều mà giao chiến chủ yếu là bản thân Trương Thanh Nguyên.
Cho nên hắn càng có thể cảm nhận được biến cố, trên người những yêu thú thủy tộc này càng thêm cường đại cũng càng thêm nóng nảy.
Cho dù đám người mình chưa từng tiến vào phạm vi lãnh địa của đối phương cũng sẽ gặp phải sự tập kích hung ác của những yêu thú thủy tộc này.
Một đường đi tới.
Bọn họ đã nhìn thấy không ít yêu thú bạo động, tàn sát lẫn nhau.
Máu tươi văng khắp nơi.
Chung quanh đều là chém giết hung lệ vô cùng.
"Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.
Trong điển tịch tông môn tựa hồ căn bản cũng không có miêu tả qua loại biến cố này.”
Trương Thanh Nguyên trong nội tâm này dĩ nhiên là sinh ra thoái ý.
Bản chất hắn vẫn là một người tương đối vững vàng.
Gặp phải nguy hiểm trước tiên nghĩ đến không phải là bên trong ẩn giấu cơ duyên mà là muốn tránh né như thế nào.
"Còn không được, tiếp tục thăm dò vài ngày đi.
Trương đạo hữu, coi như ta nợ ngươi một nhân tình.”
Lâm Viêm rõ ràng cũng cảm thấy không thích hợp.
Nhưng hắn chung quy vẫn cắn răng, nhìn ánh mắt Trương Thanh Nguyên.
Trương Thanh Nguyên trầm mặc.
"Hai ngày, nhiều nhất hai ngày, nếu như còn không tìm được thứ ta muốn thì chúng ta liền rút lui.”
Mắt thấy Lâm Viêm kiên định như thế.
Trương Thanh Nguyên suy nghĩ một lát.
Lấy thực lực yêu thú hiện giờ mà xem tạm thời còn không uy hiếp được tính mạng của hắn.
Chỉ cần không xuất hiện yêu thú Chân Nguyên cảnh trên cơ bản an toàn vô lo
"Thôi thì tìm kiếm thêm hai ngày nữa đi.
nói đi nói lại hai ngày sau không tìm được thì nhất định phải rút lui.”
"Đó là tự nhiên" hai người nói rõ tìm kiếm bốn phía sau đó tiếp tục tìm kiếm