Virtus's Reader
Bắt Đầu Vạn Lần Tăng Phúc, Ta Thực Sự Quá Vô Địch

Chương 10: CHƯƠNG 8: TOÀN LŨ CÙI BẮP! TÔNG CHỦ, ÔNG LÊN ĐI!

Bên ngoài có mười bảy trưởng lão Khí Biến cảnh đang gây áp lực.

Bên trong thì linh khí bị phong tỏa.

Vậy mà Đường Huyền lại có vẻ mặt thản nhiên, sức mạnh của Thương Khung Thánh Thể tựa như núi gào biển thét, cuồn cuộn chảy khắp toàn thân.

Tuy Thiên Sơn phái có tới mười bảy vị trưởng lão.

Nhưng thể chất của bọn họ cùng lắm cũng chỉ là Linh Thể.

So với Thương Khung Thánh Thể thì đến cặn bã cũng không bằng.

Dù cho trường kiếm không mang theo một tia linh khí, cũng chẳng phải là đám trưởng lão này có thể chống lại.

Xoẹt!

Trong tiếng vỡ vụn, một vị trưởng lão cả người lẫn binh khí bị chém phăng thành hai nửa.

Trong nháy mắt, máu tươi phun ra như suối.

"Không xong rồi, vũ khí trong tay tên tiểu súc sinh này là Hoàng cấp thượng phẩm!"

Một vị trưởng lão hét lên.

Ngay sau đó, đầu của lão ta liền bị Đường Huyền đấm nát.

Chỉ là một quyền hết sức bình thường.

Vậy mà sức mạnh kinh khủng của nó lại khiến các trưởng lão còn lại run lẩy bẩy.

"Sức mạnh thể chất của hắn mạnh quá!"

"Không đúng, thể chất này quá dị thường!"

"Ít nhất là Hoàng Thể... Thậm chí có thể là Thánh Thể!"

Lúc Lý Thiên Bá bị giết, tất cả các trưởng lão cũng chỉ hơi kinh ngạc mà thôi.

Dù sao thì một chọi một, Đường Huyền ít nhiều cũng có phần đánh lén.

Còn bây giờ, mười bảy trưởng lão Khí Biến cảnh đã toàn lực ra tay.

Vậy mà Đường Huyền vẫn ung dung tự tại.

Thực lực cường đại hết lần này đến lần khác tác động mạnh vào thị giác của mọi người.

"Thể chất biến thái, binh khí Hoàng cấp thượng phẩm, còn có cả bộ kiếm pháp Thiên cấp trung phẩm kia nữa! Chết tiệt, hắn quả nhiên có giấu bảo vật!"

Hướng Thiên Xuyên đứng một bên, vẻ mặt đầy tham lam.

"Tất cả những thứ này phải thuộc về bản tông chủ! Chỉ cần hút sạch máu tươi của hắn, thực lực của bản tông chủ chắc chắn sẽ tăng vọt, ha ha ha!"

Dù đã mất hai vị trưởng lão, lão vẫn không ra tay.

Mọi thứ đều nằm trong dự liệu.

Thắng được thì cố nhiên là tốt.

Không thắng nổi thì cũng có thể bào mòn sức lực của Đường Huyền.

Kẻ chiến thắng cuối cùng vẫn là mình.

"Cùng nhau giết hắn!"

Một vị trưởng lão gầm lên giận dữ, đồng thời phóng ra toàn bộ linh khí của mình.

Các trưởng lão còn lại cũng ào ào làm theo.

Linh khí dung hợp lại với nhau, hóa thành một ngọn núi lớn, muốn trấn áp Đường Huyền hoàn toàn.

"Vỡ cho ta!"

Đường Huyền giết đến hăng, dồn sức mạnh của Thương Khung Thánh Thể vào trường kiếm, ngưng tụ ra một đạo kiếm mang dài trăm trượng.

Một kiếm chém xuống, ngọn núi linh khí trực tiếp bị bổ thành hai nửa.

Phụt phụt phụt!

Linh khí của hơn mười vị trưởng lão bị chém tan, tất cả đều hộc máu tươi, bay ngược ra sau rồi không gượng dậy nổi.

"Mới thế đã tạch rồi à? Ta còn chưa dùng sức đâu mà các ngươi đã lăn ra đất rồi, lên nữa đi!"

Đường Huyền vung vẩy trường kiếm.

Nhưng đám trưởng lão kia nào còn dám xông lên.

Chết thật đấy!

Đường Huyền hô mấy tiếng mà không ai dám lên, bèn chỉa mũi kiếm thẳng vào Hướng Thiên Xuyên.

"Bọn họ cùi bắp quá, ông lên đi!"

Hướng Thiên Xuyên biến sắc.

"Dám khiêu chiến bản tông chủ! To gan thật!"

Đường Huyền cười khẩy.

"Bọn họ yếu xìu! Chắc ông không đến nỗi yếu như vậy chứ!"

Sắc mặt Hướng Thiên Xuyên trở nên âm trầm.

"Hừ, thằng nhãi đó trông thì có vẻ nhẹ nhàng, nhưng tông chủ là tu vi Lăng Không cảnh đấy, chỉ riêng khả năng bay trên không thôi cũng đủ để nghiền nát hắn rồi!"

"Hơn nữa tông chủ cũng có vũ khí Hoàng cấp, về mặt binh khí cũng không hề thua kém, thằng nhãi đó không thể nào thắng được!"

"Như vậy là tốt nhất, không thể để hắn nghênh ngang thêm nữa!"

Tất cả các trưởng lão đều dùng ánh mắt oán độc nhìn Đường Huyền.

Mười bảy đánh một mà còn bị dần cho tơi tả, mặt mũi vứt sạch cả rồi.

"Nếu ngươi đã muốn khiêu chiến bản tông chủ, vậy ta sẽ thành toàn cho ngươi! Mọi người lui ra!"

Hướng Thiên Xuyên vung tay lên.

Tất cả các trưởng lão như được đại xá, vội vàng lui lại không ngớt.

Bọn họ đã sớm không muốn đánh nữa rồi.

Nhưng tông chủ không hạ lệnh thì họ cũng chẳng dám rút lui.

Hướng Thiên Xuyên trông thì có vẻ chính khí ngời ngời, nhưng lòng dạ lại cực kỳ hẹp hòi.

Kẻ không tuân lệnh trước đây, cỏ trên mộ đã mọc cao tới đâu rồi.

"Đường Huyền, bản tông chủ cho ngươi cơ hội cuối cùng! Giao ra bảo vật, may ra còn giữ được một hơi tàn!"

"Ha ha, cuối cùng cũng không giả vờ nữa à? Vậy thì nhào vô!"

Đường Huyền không hề sợ hãi.

Đừng nói là Lăng Không cảnh, cho dù là Khai Thần cảnh thì đã sao.

Có hệ thống vạn lần tăng phúc trong tay mà không bá đạo thì thà mua miếng đậu hũ đập đầu chết quách cho xong!

"Rất tốt! Cứ để ngươi mở mang tầm mắt về thực lực chân chính của bản tông chủ!"

Thân thể Hướng Thiên Xuyên từ từ bay lên không.

Mái tóc đen dài cùng vạt áo bắt đầu không gió mà bay, tung bay phấp phới.

Một luồng áp lực cực kỳ kinh khủng chậm rãi lan tỏa ra.

Trong lòng mọi người hơi lạnh đi.

"Khí thế đáng sợ quá!"

"Kể từ khi tông chủ đột phá Lăng Không cảnh vào ba năm trước, ngài vẫn chưa từng ra tay! Ba năm trôi qua, e rằng tu vi đã đạt đến một trình độ cực kỳ đáng sợ rồi!"

"Ở Thiên Sơn phái, cũng chỉ có Thái Thượng trưởng lão mới có thể vững vàng áp chế tông chủ một bậc!"

"Cho dù sức mạnh thể chất của Đường Huyền có mạnh hơn nữa, thì trước thực lực tuyệt đối, cuối cùng cũng vô dụng mà thôi!"

Ong...

Chỉ thấy Hướng Thiên Xuyên khẽ động tay phải, hàn quang lóe lên.

Một thanh trường kiếm lơ lửng trước mặt lão.

Không ngờ cũng là một thanh Hoàng cấp binh khí.

Chỉ là phẩm cấp không bằng thanh trường kiếm của Đường Huyền.

"Tê, kiếm ngon đấy!"

Đường Huyền liếm môi.

Kiếm Hoàng cấp hạ phẩm, cái này mà được vạn lần tăng phúc một phát thì chẳng phải là ngon bá cháy à?

"Khí thế của ngươi đúng là rất mạnh, nhưng bản tông chủ muốn giết ngươi, ít nhất có một vạn cách!"

Hướng Thiên Xuyên khẽ động tay phải, thanh trường kiếm trước mặt lão cũng chuyển động theo.

Cứ như thể có một bàn tay vô hình đang nắm lấy nó vậy.

"Ngự Kiếm Thuật! Lại là Ngự Kiếm Thuật!"

"Nghe nói Ngự Kiếm Thuật chỉ có người tu luyện ra kiếm ý mới có thể sử dụng, tông chủ vậy mà đã tu luyện ra kiếm ý!"

"Kèo này thơm rồi! Tông chủ ở trên cao nhìn xuống, lại có cả Ngự Kiếm Thuật, Đường Huyền căn bản không thể chạm vào người ngài, thế thì đánh đấm kiểu gì nữa!"

Các trưởng lão và đệ tử Thiên Sơn phái đều trở nên phấn khích.

Bọn họ thực sự không nghĩ ra Hướng Thiên Xuyên có thể thua bằng cách nào.

"Bất ngờ ghê! Vui quá đi mất!"

Đường Huyền mặt mày hớn hở.

Gã đàn ông nào mà trong lòng lại không có giấc mộng Ngự Kiếm Thuật chứ.

Chân đạp phi kiếm, ngao du hư không, tận hưởng ánh mắt ngưỡng mộ của vạn người.

"Thiên Sơn Kiếm Pháp!"

Thân hình Đường Huyền hơi chùng xuống, sau đó lùi lại rồi đột ngột lao lên.

Vút vút vút!

Những ảnh kiếm lạnh lẽo ngưng tụ thành từng luồng điện quang.

Kiếm khí bắn ra, đã lao đến trước mặt Hướng Thiên Xuyên.

Uy áp của Lăng Không cảnh đánh lên Thương Khung Thánh Thể, chẳng khác nào gió mát thổi qua.

"Đúng là một thân thể biến thái, rốt cuộc là tu luyện thế nào vậy!"

Khóe mắt Hướng Thiên Xuyên giật giật, không nhịn được mà chửi thầm một câu.

Lão ta điểm ngón tay, trường kiếm đã đấu với Đường Huyền.

Keng keng keng!

Song kiếm giao nhau, tia lửa bắn ra tứ phía.

Đường Huyền liên tiếp tung ra mấy chục kiếm, nhưng vẫn không thể nào đột phá được kiếm võng.

Hướng Thiên Xuyên chỉ cần di chuyển ngón tay lên xuống là đã nhẹ nhàng chặn được những luồng kiếm mang sắc bén của Đường Huyền.

"Muốn học Ngự Kiếm Thuật thì nhất định phải lĩnh ngộ được kiếm ý, vừa hay có thể dùng lão ta để mài giũa một chút!"

Đường Huyền lại một lần nữa phát động tấn công.

Thiên phú tuyệt thế thiên tài giúp hắn mỗi khi xuất ra một kiếm đều có được cảm ngộ sâu sắc.

Thậm chí hắn còn dư sức để lĩnh ngộ cả kiếm pháp của Hướng Thiên Xuyên.

"Ừm, kiếm này có thể tăng tốc thêm nửa phần!"

"Kiếm này nếu vẽ thành nửa vòng cung, có thể tăng thêm bảy phần uy lực!"

"Chậm một chút, à không, phải nhanh hơn một chút nữa thì mới hoàn hảo!"

Dần dần, Thiên Sơn Kiếm Pháp từ tiểu thành biến thành đại thành, rồi lại biến thành viên mãn.

Một cảm giác huyền diệu khó tả dâng lên trong lòng Đường Huyền.

Hướng Thiên Xuyên ban đầu còn ung dung tự tại, nhưng dần dần cảm thấy có gì đó không ổn.

Kiếm chiêu của Đường Huyền ngày càng kỳ diệu, thậm chí đã mơ hồ có dấu hiệu đột phá được Ngự Kiếm Thuật.

"Kiếm ý! Không thể nào... Hắn không thể nào lĩnh ngộ được kiếm ý!"

"Bản tông chủ đã tốn trọn mười năm mới miễn cưỡng ngưng tụ được nửa thành kiếm ý, hắn không thể nào lĩnh ngộ nhanh như vậy được!"

"Chết tiệt, là ngươi ép bản tông chủ!"

Hơi thở của Hướng Thiên Xuyên trở nên hỗn loạn.

Lão vốn tưởng rằng bằng vào tu vi và Ngự Kiếm Thuật của mình, có thể trấn áp Đường Huyền trong nháy mắt.

Kết quả lại hoàn toàn nằm ngoài dự liệu.

Đường Huyền cười lớn một tiếng.

"Mười năm mới được nửa thành? Cùi bắp thế, cái món này là phải dựa vào thiên phú!"

Ngay khoảnh khắc tiếp theo!

Kiếm ý ngưng tụ!..

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!