Keng một tiếng, Đường Huyền đột nhiên đứng bật dậy.
Ngay lập tức!
Sức mạnh bạo phát!
A!
Trong tiếng hét trầm, ngọn lửa tiên lực hùng mạnh bùng cháy trên người hắn.
Một luồng xung kích mãnh liệt từ trong ngọn lửa bắn ra, hung hăng nện thẳng vào Đại trận cát vàng.
Rầm rầm rầm!
Bị khí tức xung kích, những phù văn xoay quanh ngọn lửa tiên lực cũng đồng loạt phóng ra sức mạnh chống cự.
Nhưng khí tức của Đường Huyền lại tăng vọt theo cấp số nhân.
Phù văn cảm nhận được áp lực cực lớn, bắt đầu không ngừng hội tụ lại.
Cuối cùng lại tạo thành một phù văn khổng lồ cao đến ngàn trượng.
Chỉ thấy kim quang của phù văn bắn ra tứ phía, pháp tắc vận chuyển bên trong càng lúc càng nhanh.
Cát vàng bốn phía không ngừng tụ lại, hung hăng trấn áp xuống Đường Huyền.
Hai luồng sức mạnh kinh thiên động địa điên cuồng giao thoa.
Tại nơi chúng giao nhau, hư không vặn vẹo, đất trời vỡ vụn.
Lão già thần bí cười lạnh, vẻ mặt đầy khinh thường.
"Ngu xuẩn, lại định dùng tu vi của bản thân để cưỡng ép phá trận, hoàn toàn đi ngược lại bài khảo nghiệm về bản nguyên trí tuệ. Coi như sức mạnh của hắn có lớn hơn nữa, cũng tuyệt đối không thể lay chuyển được phù văn dù chỉ một ly!"
"Nhưng mà..."
Ánh mắt lão rơi xuống ngọn lửa tiên lực hùng hậu quanh thân Đường Huyền, khóe mắt không khỏi giật giật.
"Thực lực của thằng nhóc này cũng kinh người thật, ta chưa từng thấy ai có nền tảng tiên lực hùng hậu đến thế!"
Bài khảo nghiệm ngũ thường này được hội tụ từ pháp tắc của Điện Thánh Hiền.
Dù là Tiên Đế, cũng chỉ có thể khuất phục dưới pháp tắc.
Nhưng Đường Huyền lại có thể chỉ dựa vào sức mạnh Tiên Hoàng mà cưỡng ép chống lại lực lượng của Điện Thánh Hiền, quả thực quá mức kinh người.
Lão già thần bí quan sát một lúc, khóe miệng nhếch lên một nụ cười dữ tợn.
"Đáng tiếc, cho dù bản nguyên tiên lực của ngươi có hùng hậu đến đâu, cũng tuyệt đối không thể lay chuyển Điện Thánh Hiền dù chỉ nửa phân! Ngươi càng bùng nổ, pháp tắc dẫn tới sẽ càng mạnh!"
"Con người chung quy đều có giới hạn, một khi vượt qua giới hạn này, sẽ..."
Lão đột nhiên mở to mắt, nụ cười dữ tợn trên môi càng thêm rõ rệt.
"Ngọc đá cùng tan!"
Bên trong Đại trận cát vàng!
Thân ảnh Đường Huyền trông vô cùng cô độc, dường như giữa đất trời chỉ còn lại một mình hắn, đối đầu với cả một thế giới.
Con người!
Suy cho cùng vẫn không thể chống lại trời.
Trước sức mạnh vô tận của phù văn, ngọn lửa tiên lực của Đường Huyền cuối cùng cũng bắt đầu yếu đi.
"Ha ha, không trụ nổi nữa sao! Chuyện này cũng rất bình thường!"
Lão già thần bí vuốt chòm râu bạc, mặt lộ vẻ đắc ý.
Đường Huyền đã là nỏ mạnh hết đà, cách thất bại không còn xa.
"Đại cục đã định! Thằng nhóc này... thua..."
Ngay khoảnh khắc lão già thần bí cho rằng Đường Huyền toi đời.
Kẻ sau chợt có hành động kinh người.
Hắn dang rộng hai tay, hồn lực bộc phát, trực tiếp tràn vào trong cát vàng.
Hồn lực dồi dào như thủy triều, dung nhập vào từng hạt cát.
Lão già thần bí đang âm thầm quan sát thấy hành động của Đường Huyền, không khỏi nhíu mày.
"Thằng nhóc này muốn làm gì! Điên rồi sao!"
"Hắn không phải là muốn dùng hồn lực để cưỡng ép khống chế toàn bộ cát vàng đấy chứ, chuyện đó căn bản là không thể!"
"Những hạt cát này vốn được hình thành từ lực lượng pháp tắc, vô cùng vô tận, hồn lực của hắn dù có mạnh hơn nữa, làm sao có thể đủ sức đối kháng với cả đất trời!"
Quả nhiên!
Một lát sau, hồn lực của Đường Huyền đạt tới đỉnh điểm rồi bắt đầu suy yếu.
Lão già thần bí cười càng thêm rạng rỡ.
"Lần này... kết thúc thật rồi!"
Rắc rắc rắc!
Sức mạnh suy yếu, lực lượng phù văn lập tức tăng vọt.
Sức mạnh và hồn lực của Đường Huyền bắt đầu sụp đổ.
Dù là người có tu vi thấp nhất cũng có thể nhìn ra, Đường Huyền chỉ còn cách thất bại một bước chân.
Thế nhưng trên mặt hắn, lại nở một nụ cười quỷ dị.
"Cuối cùng... cũng tàm tạm rồi, đã lâu không có cảm giác vui vẻ khi phải dốc toàn lực thế này!"
Chỉ thấy ánh mắt Đường Huyền ngưng tụ lại.
"Hệ thống, cho ta vạn lần tăng phúc!"
Ra lệnh một tiếng, hệ thống bắt đầu vận hành điên cuồng.
Chỉ thấy tốc độ vận hành của phù văn và Đại trận cát vàng bắt đầu không ngừng tăng lên.
10 lần!
100 lần!
Ngàn lần!
Vạn lần!
Ầm ầm!
Toàn bộ Đại trận cát vàng rung chuyển điên cuồng.
"Ủa! Có chuyện gì vậy?"
Đồng tử của lão già thần bí đột nhiên co rút lại.
Từ lúc linh trí của lão được sinh ra đến nay, chưa bao giờ gặp phải tình huống như thế này.
Theo tốc độ càng lúc càng nhanh, toàn bộ phù văn đều rung động điên cuồng.
Lực lượng pháp tắc bên trong hoàn toàn bạo loạn.
"Không... Không ổn rồi..."
Lão già thần bí đột nhiên biến sắc.
Mê trận Vạn Tượng phù văn cát vàng là vô giải, chỉ có thể mặc cho nó vận hành, cho đến khi lực lượng phù văn hao hết mới có thể tự giải trừ.
Với sức mạnh mà Mê trận Vạn Tượng đang ẩn chứa, ít nhất phải mất hàng trăm, hàng ngàn năm nữa mới có thể hao hết hoàn toàn.
Cho nên lão có đủ thời gian để từ từ trấn sát Đường Huyền.
Nhưng bây giờ tốc độ vận hành của lực lượng phù văn đã tăng vọt vạn lần.
Điều đó cũng có nghĩa là tốc độ tiêu hao đã tăng lên hơn vạn lần.
E rằng chẳng bao lâu nữa, lực lượng phù văn sẽ cạn kiệt.
Một khi cạn kiệt...
Tròng mắt lão già thần bí đột nhiên trợn to, một luồng khí lạnh thấu xương từ lòng bàn chân dâng lên.
"Không xong rồi!"
Lão kinh hãi hét lên, nhưng lại không cách nào ngăn cản sự bùng nổ của phù văn.
Rắc rắc rắc!
Thời gian trôi qua, tốc độ bạo động của phù văn càng lúc càng nhanh, toàn bộ không gian xuất hiện vô số vết nứt.
Trong trận!
Đường Huyền tiêu sái phất tay.
"Ván này... Phá!"
Dứt lời, bên trong phù văn truyền đến tiếng vỡ vụn, từng vết nứt lan ra khắp bề mặt.
Một luồng năng lượng pháp tắc vô cùng kinh khủng từ trong phù văn phóng thích ra ngoài.
Ánh sáng trắng chói lòa bao trùm toàn bộ không gian.
Sau một khoảnh khắc im lặng ngắn ngủi, là một tiếng nổ kinh thiên động địa.
Dư chấn cuồng bạo càn quét đất trời.
Trong nháy mắt!
Không gian hóa thành hư vô.
Lão già thần bí không kịp phòng bị, bị dư chấn đánh trúng, hét lên một tiếng thảm thiết rồi bay ngược ra ngoài.
Ông!
Một luồng kim quang từ trong phù văn bay ra, rơi vào lòng bàn tay Đường Huyền, hóa thành một viên thủy tinh.
Bên trong viên thủy tinh có một chữ Trí.
"Viên thủy tinh thứ tư, đã có!"
Đường Huyền dung hợp viên thủy tinh, bây giờ chỉ còn lại chữ Tín là có thể hoàn toàn dung hợp lực lượng Ngũ Thường.
Hắn hơi nghiêng đầu, nhìn về phía xa.
Lão già thần bí run rẩy đứng dậy.
May mắn lão là tàn hồn, nếu không với cú va chạm như vậy, e rằng sẽ nổ tan xác ngay lập tức.
Nhưng dù vậy, lão cũng đã bị thương không nhẹ.
Khi lão già thần bí nhìn thấy Đường Huyền, đầu tiên là sững sờ, sau đó sắc mặt trở nên cực kỳ không tự nhiên.
"Tiểu hữu... Chúc mừng đã vượt qua khảo nghiệm!"
Đường Huyền cười nhẹ: "Tiền bối, lời chúc mừng này... là thật tâm chứ?"
Tim lão già thần bí khẽ giật thót, sắc mặt cũng hơi thay đổi, nhưng lão vẫn cố gắng giữ nụ cười.
"Đương nhiên, nhìn thấy hậu bối có thiên phú như vậy, ta cũng vô cùng vui mừng!"
Đường Huyền chậm rãi xoay người, đối diện với lão già thần bí.
"Ha ha! Tiền bối, khẩu thị tâm phi đâu phải phẩm đức của Nho Môn!"
Ngay lập tức, hắn chìa một tay ra.
"Nếu là thật lòng, vậy thì giao chữ Tín cuối cùng cho ta đi!"
Sắc mặt lão già thần bí lập tức thay đổi.
Sau một hồi im lặng, lão cười nói: "Tiểu hữu muốn có lực lượng của chữ Tín, vẫn cần phải thông qua khảo nghiệm mới được!"
Đường Huyền bình tĩnh nói: "Khảo nghiệm, không phải chính là ngươi sao!"
"Nghịch Linh... của Điện Thánh Hiền!"
Hai chữ Nghịch Linh vừa thốt ra, sắc mặt lão già thần bí lập tức đại biến.
"Ngươi... !"
Đường Huyền cười khẽ: "Cố ý dẫn ta vào Đại trận cát vàng, muốn trấn sát ta, thật sự chỉ thiếu một chút nữa... là ngươi thành công rồi!"
Chân tướng bị vạch trần, sắc mặt lão già thần bí dần dần âm trầm xuống.
Hai bên đối mặt một lát, một tràng cười chói tai từ miệng lão già thần bí phát ra.
"Khè khè khè, không ngờ lại bị ngươi nhìn thấu, nhóc con khá lắm, xem ra bản linh đã đánh giá thấp ngươi rồi!"
Đường Huyền thở dài.
"Nói đúng hơn là, diễn xuất của ngươi quá vụng về!"
Vẻ dữ tợn trong mắt Nghịch Linh càng thêm đáng sợ.
"Vốn dĩ, ta còn muốn cho ngươi một con đường sống, nhưng bây giờ... bản linh... muốn triệt để..."
"Đoạt xá ngươi!"