"Khải Toàn Hầu đại nhân, cuối cùng ngài cũng đến rồi! Cứu ta với, ta sắp bị hành sml rồi!"
Mắt thấy viện binh tiến vào, Bì Chế Nhạo quả thực muốn khóc òa lên.
Hắn bị Đường Huyền hành hạ thê thảm.
"Đồ phế vật! Bốn tên các ngươi mà cũng không đánh lại một mình hắn! Giữ ngươi lại chỉ tổ chật đất!"
Khải Toàn Hầu hai mắt đột nhiên lóe sáng.
Phụt!
Ngực Bì Chế Nhạo nổ tung một lỗ máu lớn, máu thịt văng tung tóe!
"Ngao!"
Bì Chế Nhạo phát ra tiếng kêu thảm thiết đau đớn.
Nhưng hắn cũng không dám có bất kỳ lời oán thán nào.
Bởi vì Khải Toàn Hầu giết hắn, giống như giết gà vậy.
Đường Huyền lại khẽ cười: "Nói gì thì nói, cũng là người cùng tộc, đến mức phải ra tay tàn độc vậy sao? Lầy lội quá nha!"
Khải Toàn Hầu thản nhiên nói: "Nghịch Nho nhất tộc, không cho phép thất bại! Đây chính là hình phạt dành cho kẻ thất bại!"
Đường Huyền cười càng thêm rạng rỡ.
"Vậy nếu như... ngươi cũng thất bại thì sao?"
Khải Toàn Hầu lạnh lùng nói: "Bản hầu sẽ không thất bại, cũng không một ai có thể khiến bản hầu thất bại!"
Đường Huyền tiếp lời: "Khẩu khí lớn dễ bị vả mặt đấy!"
"Hừ, đồ con kiến hôi! Ngươi tưởng chiến thắng loại phế vật như Bì Chế Nhạo này thì có tư cách khiêu chiến Nghịch Nho nhất tộc sao? Nói cho ngươi biết, năng lực của Nghịch Nho nhất tộc không phải thứ ngươi có thể tưởng tượng!"
Khải Toàn Hầu lạnh lùng cười khẩy một tiếng, sau đó phất tay tung một chưởng.
Chưởng vừa ra, tiên lực trong không gian bốn phía lập tức bị rút cạn, tạo thành một vùng chân không đáng sợ.
Ánh mắt Đường Huyền đột nhiên co rụt lại, trở tay cũng tung ra một quyền.
Hổ Khiếu Hoàng Quyền!
Ầm!
Quyền chưởng va chạm, điều quỷ dị là, không hề có dư âm phát tán.
Tại nơi quyền chưởng hai người giao thoa, không gian không ngừng sụp đổ vỡ vụn, như tấm gương bị đập nát.
Lực lượng được kiểm soát tỉ mỉ, đúng như phong thái của đỉnh cấp cường giả, có thể tập trung toàn bộ sức mạnh vào một điểm, không lãng phí dù chỉ một tia.
Xì xì xì!
Tiếng điện lưu ma sát chói tai không ngừng vang lên.
Một người vẫn ngạo nghễ như cũ.
Một người thì ung dung tự tại.
Trong mắt, cả hai đều chấn động.
Thực lực đối phương, lại vượt xa tưởng tượng.
"Không tệ!"
"Thú vị!"
Bốn mắt nhìn nhau!
Hai đại cường giả không hẹn mà cùng bắt đầu tăng cường lực lượng.
Đều là thế hệ Khí Ngạo Cuồng Sư, sao có thể tùy tiện chịu thua chứ?
Ầm!
Trong tiếng nổ đùng đoàng.
Không gian lại không chịu nổi cực thiên chi lực của hai người, tựa như trang giấy mà vỡ vụn từng mảnh.
Chỉ thấy không gian quanh thân hai người, trực tiếp biến thành hư vô triệt để, như bị xóa sổ khỏi thế gian.
Thậm chí ngay cả pháp tắc cũng không thể tồn tại ở nơi này.
Mạnh!
Càng mạnh!
Cả hai đều muốn áp đảo đối phương.
Lực lượng từng tầng từng tầng dâng cao.
Nhưng thủy chung vẫn bất phân thắng bại.
Oanh!
Rốt cục, khí lãng bị đè nén không còn cách nào ngăn cản, bùng nổ quét ngang ra ngoài, như sóng thần hủy diệt.
Ma khí quanh Hoàng Kim Thụ, trực tiếp bị xé nát không còn, lại hiện ra thanh thiên bạch nhật.
Mà những người đang thanh trừ ma khí bên ngoài, bất ngờ không đề phòng, bị trực tiếp đẩy lùi mấy trăm trượng.
"Chuyện gì thế này? Khí lãng cuồng bạo quá!"
"Mau nhìn, đó không phải Quốc chủ đại nhân sao? Người đang đối chiến với hắn là ai vậy?"
"Tê, chẳng lẽ dư âm vừa rồi, là do hai người bọn họ phát ra sao?"
Kỳ Nho Sư Lão, Khổng Thái Hư, Thiên Tranh Tông Chủ và những người khác đều chấn động nhìn cảnh tượng trước mắt.
Dưới Hoàng Kim Thụ!
Song hùng hiếu thắng.
"Có thể giằng co với bản hầu lâu như vậy, ngươi vẫn là người đầu tiên!"
Khải Toàn Hầu lạnh lùng nói.
Đường Huyền cười nói: "Lời tương tự, ta cũng xin đáp lễ ngươi! Ngươi cũng đỉnh của chóp đấy!"
"Hừ, ngươi nghĩ bản hầu không làm gì được ngươi sao!" Khuôn mặt Khải Toàn Hầu dần dần trở nên dữ tợn.
Đường Huyền nhẹ nhõm nhún vai.
"Chuyện này không phải rõ như ban ngày sao!"
"Đồ tiểu bối cuồng vọng vô tri, chết đi cho ta! Bản hầu sẽ cho ngươi biết thế nào là tuyệt vọng!"
Gầm lên giận dữ, sau lưng Khải Toàn Hầu nổi lên một huyễn tượng quỷ dị.
Chỉ thấy vô số nho sinh đang điên cuồng giết chóc, thi hài khắp nơi trên đất, máu chảy thành sông, một cảnh tượng tận thế giáng lâm đầy rùng rợn.
Huyễn tượng vừa xuất hiện.
Lực lượng Khải Toàn Hầu bắt đầu bạo tăng.
Bì Chế Nhạo đang quan chiến một bên trực tiếp hít vào một ngụm khí lạnh.
"Đó là... Nho Nịch Thiên Cổ Đồ! Vãi chưởng! Không ngờ Khải Toàn Hầu đại nhân lại thật sự tế luyện thành công bảo vật này!"
"Muốn luyện chế ra bảo vật này, cần lấy máu trải đường, lấy xương làm thềm, hiến tế ức vạn sinh linh, sau đó luyện hóa mảnh không gian đó mà thành. Một khi mở ra, bất kể địch nhân thực lực mạnh đến đâu, linh hồn đều sẽ dao động, không cách nào khống chế!"
"Tên tiểu tử kia, chết chắc rồi!"
Nho Nịch Thiên Cổ Đồ vừa xuất hiện, Đường Huyền chợt cảm thấy hồn hải cuồn cuộn, bên tai vang lên tiếng gào rú, kêu rên thê lương.
Âm thanh đó thấu tâm xuyên não, khiến hắn khó chịu vô cùng, lực lượng suy giảm ba phần.
Khải Toàn Hầu cười lạnh gật đầu: "Có thể bức ta phải dùng Nho Nịch Thiên Cổ Đồ, ngươi... đã đủ kiêu ngạo rồi!"
Đường Huyền vội vàng thôi động hồn lực, trấn định tâm thần.
Hắn ngẩng đầu nhìn Nho Nịch Thiên Cổ Đồ, trong mắt hiếm thấy dâng lên một cỗ tức giận.
Chỉ thấy bên trong đồ án lít nha lít nhít trải rộng các loại vong linh và oan hồn.
Những vong hồn kia khuôn mặt vặn vẹo, thân thể tàn khuyết, lúc còn sống đã phải chịu đựng tra tấn to lớn.
Trong đó có cả phụ nữ, người già và trẻ con.
Mỗi một vong hồn đều thê thảm vô cùng.
Có thể thấy được khi luyện hóa, bọn chúng đã phải chịu đựng thống khổ lớn đến mức nào.
Đường Huyền lộ rõ vẻ giận dữ.
"Ngươi hiến tế nhiều sinh hồn như vậy, đạo trời khó dung!"
Khải Toàn Hầu lạnh lùng nói: "Mạnh được yếu thua, đây là Thiên chi pháp tắc, bọn chúng... chỉ là một lũ kiến hôi. Ngươi vì lũ kiến hôi mà nổi giận, cuối cùng cũng chỉ có thế mà thôi!"
Đường Huyền cả giận nói: "Kiến hôi tuy nhỏ, nhưng ngươi cũng không có tư cách tước đoạt sinh mệnh của bọn chúng! Ngươi quá bá đạo rồi!"
Khải Toàn Hầu cười như điên.
"Bản hầu chẳng những muốn tước đoạt sinh mệnh của bọn chúng, mà ngay cả ngươi cũng muốn... trấn sát cho ta!"
Thần niệm khẽ động, Nho Nịch Thiên Cổ Đồ bắt đầu xoay tròn, đồng thời không ngừng mở rộng, bao phủ thân thể hai người.
Đường Huyền cũng cảm thấy không gian trước mắt vặn vẹo biến hóa.
Đợi đến khi ổn định lại, hắn đã đi tới Mạt Nhật Chi Cảnh.
Bầu trời là những tia chớp đỏ thẫm.
Mặt đất trải rộng thi hài.
Nước sông chảy xuôi máu tươi.
Trong không khí càng tràn ngập một cỗ tử khí nồng đậm.
Cỗ tử khí đó mang đến cho Đường Huyền áp lực cực lớn.
Khiến cho tốc độ lưu chuyển tiên lực trong cơ thể hắn cũng chậm đi mấy lần.
"Ngươi bây giờ, đã là món đồ chơi trong lòng bàn tay bản hầu!"
Chỉ thấy dòng sông máu đỏ thẫm trực tiếp tách đôi, Khải Toàn Hầu chân đạp máu tươi, ngự không bay lên.
"Đây là thế giới của bản hầu, ngươi... Quỳ xuống!"
Hắn đưa tay nhẹ nhàng ấn xuống một cái.
Trong nháy mắt, áp lực không gian bạo tăng gấp 100 lần.
Oanh!
Thân thể Đường Huyền hơi chao đảo, ngay cả hô hấp cũng trở nên khó khăn.
Hắn nhướng mày, lập tức thôi động cường chiêu.
"Bồ Tát Ấn! Vạn Hoa Kim Long Đoạt!"
Trong một chớp mắt, kim quang vạn đạo chói lọi, hư ảnh Cổ Phật chậm rãi hiện lên.
Phật quang thánh khiết chiếu sáng thiên cổ, vong hồn bốn phía phát ra tiếng thét thê lương, ào ào bỏ chạy.
Áp lực cũng giảm bớt hơn một nửa.
"Ồ, không ngờ ngươi lại còn biết Phật Môn bí chiêu!"
Khải Toàn Hầu hơi nhíu mày, trong mắt lóe lên một tia kinh ngạc.
Bất quá vẫn không hề biến sắc.
"Đáng tiếc, ngươi không phải người trong Phật Môn, không có Xá Lợi Tử gia trì, chỉ dựa vào chút phật quang này, muốn siêu độ ai đây chứ!"
"Nghịch Nho Bí Thức! Chôn Xương Oan Khiên!"
Sóng máu vung lên cao vạn trượng, sau đó hung hăng đập vào hư ảnh Cổ Phật.
Trong nháy mắt, phật quang bị nhuộm đỏ, Cổ Phật điêu linh.
"Huyết hà của ta có thể ô nhiễm tất cả bí chiêu, ngươi đã không thể chống cự!"
Đường Huyền khẽ cười: "Hình như ngươi cũng chẳng làm gì được ta thì phải!"
Khải Toàn Hầu cười ha hả.
"Đồ tiểu bối vô tri đến đáng thương! Để ta cho ngươi mở mang kiến thức một chút, uy lực chân chính của Nho Nịch Thiên Cổ Đồ! Ra đi, những người hầu của ta!"
Chỉ thấy hắn hai tay giơ ngang, một cỗ lực lượng đáng sợ cuồn cuộn trút xuống.
Trong nháy mắt!
Trên đại địa, ức vạn bạch cốt trực tiếp ngự không bay lên, sau đó tổ hợp lại với nhau trên không trung.
Cuối cùng vậy mà tạo thành một bộ khô lâu khổng lồ.
Ông!
Trong mắt khô lâu, chợt hiện hai điểm quỷ hỏa màu xanh.
"Giết hắn!"
Rống!
Khô lâu há miệng, phát ra tiếng gào rú.
Sau đó một tay vồ lấy, quỷ hỏa ngưng tụ, bất ngờ tạo thành một thanh quỷ hỏa trường đao.
Hô!
Một đao chém xuống, khí lãng kinh khủng rung ra từng đạo gợn sóng.
Đường Huyền toàn thân siết chặt, lại bị khí cơ khóa chặt.
Hắn đưa tay chặn lại.
Kết quả lại là...
Bóng người bay ngược, đập mạnh xuống đại địa...