"Gào!"
Cánh tay phải bị phế, Kim Cương Chiến Viên rú lên một tiếng thảm thiết.
Nó không chút do dự, quay đầu bỏ chạy.
"Bản đế tử đã cho phép ngươi đi rồi sao?"
Đường Huyền phất ống tay áo.
Trảm Thiên Bạt Kiếm Thuật!
Phập!
Đầu của Kim Cương Chiến Viên rơi xuống đất, máu tươi phun xối xả như mưa, nhuộm đỏ cả một vùng trăm trượng.
Đợi đến khi máu chảy cạn, thân thể khổng lồ của nó ầm ầm đổ xuống, văng ra vô số mảnh thịt nát.
Đường Huyền vung tay chộp một cái, một đạo trận pháp đột nhiên hiện lên bên dưới thi thể của Kim Cương Chiến Viên.
Lửa lớn bùng lên, nuốt chửng thi thể của nó.
Ông!
Không bao lâu sau!
Một viên huyết tinh to bằng nắm đấm bay ra từ trong biển lửa.
"Bạch Hổ, há mồm!"
Đường Huyền quát.
"Vâng, lão đại!"
Kim Văn Bạch Hổ nhảy cẫng lên, ngoạm một phát nuốt chửng viên huyết tinh của Kim Cương Chiến Viên, khí tức lập tức tăng vọt mấy phần.
Thứ Đường Huyền thi triển chính là thuật dung luyện trong Vô Thủy Đế Pháp.
Thuật này có thể dung luyện tinh hoa của vạn vật.
Nếu chỉ bàn về sức chiến đấu, Vô Thủy Chuẩn Đế có lẽ không phải quá mạnh, nhưng ông ta lợi hại ở chỗ kiến thức uyên bác.
Luyện đan, luyện khí, trận pháp… thứ gì cũng am hiểu.
Hơn nữa còn tu luyện đến trình độ phi phàm.
Sau khi trải qua vạn lần tăng phúc, nó lại càng đạt đến một cảnh giới kinh người.
Vừa hay bù đắp được sự thiếu hụt về kiến thức tạp học của Đường Huyền.
Tuy rằng việc thi triển những kỹ năng này cần hồn lực khổng lồ.
Nhưng hồn lực của hắn đã đạt tới cảnh giới 40 triệu dặm.
Chỉ cần phất tay là có thể luyện hóa tinh huyết của Kim Cương Chiến Viên.
Nhưng chỉ vì một chút trì hoãn này, Long Kim Dương và Sở Uyên đã mạnh mẽ đột phá vòng vây của bầy Sói Cánh Khát Máu.
"Hừ, đúng là đồ ngu, lại còn lãng phí thời gian ở ngay cửa!"
Sở Uyên cất giọng chế giễu.
Toàn thân hắn bao bọc bởi một tầng Tu La sát khí kinh khủng, xé gió lao đi, là người đầu tiên xông vào di tích Nghịch Hải.
"Ngang!"
Long Kim Dương chân đạp hư ảnh Kim Long, lướt qua người Đường Huyền, ném lại một ánh mắt giễu cợt.
Ai mà không biết thăm dò di tích là phải tranh thủ từng giây từng phút.
Vậy mà Đường Huyền lại đủng đỉnh dung luyện tinh huyết Yêu thú.
Đúng là hành động không có não.
"Ha ha, Đế tử nhà họ Đường tự tin gớm nhỉ!"
Cường giả hoàng cung của Kim Long vương triều mỉm cười.
Nghe như khen ngợi, nhưng thực chất là đang mỉa mai.
Đường Thiên Hòa tuy không biết Đường Huyền đang làm gì, nhưng vẫn lựa chọn tin tưởng hắn vô điều kiện.
"Thăm dò di tích chứ có phải thi chạy đâu, ai chạy nhanh là chắc chắn lấy được bảo vật à? Đúng là ngây thơ!"
Cường giả nhà họ Sở cười lạnh: "Thiên Hòa trưởng lão nói không sai, nhưng có câu nói rất hay, ra tay trước thì mạnh, ra tay sau gặp họa!"
Ngay lúc các trưởng lão đang cà khịa lẫn nhau.
Ngạo Vô Tâm, Sách công tử và những người khác cũng lần lượt phá vỡ vòng vây của bầy sói, xông vào di tích Nghịch Hải.
Cứ như vậy, người đầu tiên đột phá vòng vây là Đường Huyền lại trở thành người vào sau cùng.
Hắn mỉm cười, không hề nóng nảy, mà vẫy tay gọi đám người Đường Ngạo Thế lại.
"Tiếp theo, các ngươi cứ làm như thế này..."
Sau một hồi truyền âm bằng hồn lực, Đường Ngạo Thế, Đường Cửu U, Mặc Nguyệt Trúc và Kim Văn Bạch Hổ liên tục gật đầu, sau đó bỏ lại Đường Huyền, xông vào bên trong di tích Nghịch Hải.
Đường Huyền nhìn di tích Nghịch Hải rộng lớn, khóe miệng nở một nụ cười đầy tự tin.
"Tìm bảo vật vừa nguy hiểm vừa mệt, công việc này rõ ràng không hợp với ta, vẫn là đi cướp của cướp... là sướng nhất! Ha ha ha..."
Trong tiếng cười, hắn phất ống tay áo, biến mất vào trong di tích.
Bầy Sói Cánh Khát Máu tuy mạnh, nhưng các thiên tài võ giả cũng không phải dạng vừa.
Sau cơn chấn động ban đầu, những võ giả này nhanh chóng liên thủ với nhau, chém giết sạch sẽ toàn bộ bầy sói.
Những người có thể đến được di tích Nghịch Hải đều là thiên tài hàng đầu của Khổ cảnh.
Sau khi hi sinh một vài kẻ xui xẻo.
Rất nhiều thiên tài võ giả cũng đã tiến vào di tích Nghịch Hải!
...
Gầm gừ gừ!
Gào gào gào!
Vừa tiến vào di tích Nghịch Hải!
Vô số Dị Thú Thượng Cổ đã ồ ạt kéo tới.
Tất cả chúng đều có sức mạnh vô song, thân mình quấn đầy hắc khí, sức chiến đấu cao đến đáng sợ.
Nhiều thiên tài võ giả cũng hừng hực khí thế, lao vào chém giết với Dị Thú Thượng Cổ.
Phải biết rằng Dị Thú Thượng Cổ toàn thân đều là bảo vật.
Dù không tìm được bảo vật nào khác, chỉ riêng thi thể của chúng cũng đã rất đáng giá.
Nhưng Dị Thú Thượng Cổ đều vô cùng mạnh mẽ.
Con yếu nhất cũng có thể sánh ngang với võ giả Chứng Đạo cảnh.
Trong lúc nhất thời, võ giả Khổ cảnh cũng chết vô số.
Đường Huyền chắp tay sau lưng, ung dung tiến về phía trước.
Hễ có Dị Thú Thượng Cổ nào đến gần, hắn liền tung một quyền đấm chết, sau đó luyện hóa tinh huyết.
Sống chết của người khác không liên quan gì đến hắn.
Hắn cũng không phải Thánh Mẫu.
Chuyện gì cũng xía vào, chẳng phải mệt chết hay sao.
Hơn nữa!
Họa phúc do trời định!
Dù mình có muốn quản, thì quản được bao nhiêu?
Người khác có chắc sẽ cảm kích không?
Đúng là trò cười.
"Hửm? Đây là..."
Sau khi luyện hóa một con Cuồng Phong Hùng Sư, Đường Huyền nhíu mày.
Hắn xòe tay phải ra.
Trong lòng bàn tay hắn bất ngờ xuất hiện một luồng khí đen không ngừng quằn quại.
"Khí tức thật tà ác! Di tích này xem ra không hề an toàn như vẻ bề ngoài!"
Đường Huyền khẽ ngẩng đầu.
Hồn lực mênh mông như biển của hắn sớm đã bao trùm toàn bộ di tích Nghịch Hải.
Hành tung của đám người Sở Uyên, Long Kim Dương đều nằm trong lòng bàn tay hắn.
Thế nhưng hồn lực mạnh mẽ như vậy vẫn không cách nào dò xét được sự ảo diệu sâu bên trong di tích.
Nơi đó dường như có một tầng cấm chế, ngăn cản hồn lực của Đường Huyền.
Tuy Đường Huyền có thể cưỡng ép đột phá, nhưng hắn sợ sẽ đánh cỏ động rắn.
Dù sao nơi này linh dược, bảo vật nhiều vô số kể, không lấy chẳng phải quá đáng tiếc sao.
Đúng vậy!
Bên trong di tích Nghịch Hải, khắp nơi đều mọc những loại linh thảo và linh dược cực kỳ quý hiếm.
Phẩm chất thấp nhất cũng là Hoàng cấp trở lên.
Thánh phẩm cũng không hề ít.
Bên ngoài đã như thế!
Bên trong thì khỏi phải nói.
Dưới sự giám sát của Đường Huyền.
Long Kim Dương, Ngạo Vô Tâm, Sở Uyên, Sách công tử và những người khác chia nhau ra bốn phương tám hướng để tiến lên.
Bọn họ không hề có hứng thú với những linh dược ven đường.
Vừa tiến vào di tích, họ đã tăng tốc, phi nước đại về một hướng khác.
"Ha ha, quả nhiên không ngoài dự đoán, mấy tên này đều có át chủ bài!"
Đường Huyền khẽ nhếch miệng.
Sau lưng bọn họ đều có đại thế lực chống đỡ, sự hiểu biết về di tích Nghịch Hải cũng khác hẳn người thường.
Chắc chắn họ sẽ đi lấy những bảo vật đáng giá nhất trước tiên.
Nếu bọn họ đã vất vả như vậy, Đường Huyền cũng không ngại "giúp" họ gánh vác một chút.
...
"Khuynh Hoan, theo tình báo của gia tộc, phía tây di tích Nghịch Hải có một tòa cung điện, bên trong cất giữ một bộ long thi hoàn chỉnh. Nếu lấy được nó, thực lực của ta chắc chắn sẽ tăng vọt!"
Sở Uyên hưng phấn nói.
Bên cạnh hắn là trưởng công chúa của Vẫn Thiên vương triều, Ngọc Khuynh Hoan.
Những người khác đều đã tách ra đi thu thập linh dược và bảo vật.
Hai người họ còn có chuyện quan trọng hơn phải làm.
Rồng!
Một trong Thần tộc!
Toàn thân đều là bảo vật!
Chưa kể đến long tinh chứa đựng bí pháp võ kỹ của Long tộc.
Tắm máu rồng có thể tăng cường cực lớn sức mạnh thể chất của võ giả.
Thịt có thể ăn, da có thể luyện chế thần khí.
Chỉ cần lấy được, Sở Uyên tuyệt đối có thể tiến một bước dài trong thời gian ngắn.
Đến lúc đó, đè đầu được Đường Huyền cũng không còn là mơ.
Sau khi giải quyết một vài Dị Thú Thượng Cổ.
Hai người đến một tòa cổ điện đã sụp đổ quá nửa.
Ở chính giữa cổ điện, một con rồng khổng lồ dài trăm trượng đang nằm đó.
Dù đã chết vô số năm.
Thi thể rồng vẫn tỏa ra khí huyết bàng bạc, mang lại cho người ta một loại uy áp vô thượng, khiến người ta bất giác muốn quỳ xuống đất bái lạy.
"Ha ha ha... Đúng là long thi, lại còn là một bộ long thi hoàn chỉnh! Ha ha ha, phen này phát to rồi..."
Sở Uyên vui đến múa tay múa chân.
Chỉ cần hắn nuốt chửng hoàn toàn thi thể rồng, thực lực chắc chắn sẽ tăng mạnh.
"Đến lúc đó, Đường Huyền thì là cái thá gì, bản công tử sẽ trấn áp cả thế gian, trở thành tồn tại được vạn người ngưỡng vọng!"
Ngay khi hắn chuẩn bị thu lấy thi thể rồng.
Một giọng nói âm trầm vang lên từ sau lưng.
"Bây giờ cút ngay, bản hoàng tử... sẽ tha cho ngươi một mạng!"