Sau khi tiễn Mộ Dung Vân Thường đi, Đường Huyền lại lần nữa tìm tới Đường Tuyệt Trần.
Hắn trực tiếp lấy ra hộp gỗ màu đen, bên trong là một lệnh bài màu đồng cổ.
"Đây là cái quái gì vậy!"
Bát tổ Đường Tuyệt Trần khóe mắt giật giật.
Đổi lại là người khác mà nói chuyện với hắn với cái giọng điệu này, sớm đã bị một bàn tay đánh tan thành tro bụi.
Nhưng Đường Huyền thế nhưng là hy vọng Đại Đế tương lai của Đường gia.
Dù tức giận đến mấy cũng chỉ đành nhịn xuống!
Khi Đường Tuyệt Trần nhìn thấy hoa văn trên lệnh bài, sắc mặt đột nhiên biến đổi.
"Đây là. . ."
"Không ngờ truyền thuyết lại là thật!"
"Đây là từ Nghịch Hải di tích lấy được phải không!"
Đối mặt với câu hỏi của Đường Tuyệt Trần, Đường Huyền cũng không hề giấu giếm.
"Vâng!"
Đường Tuyệt Trần hai mắt nheo lại, sắc mặt cũng trở nên ngưng trọng.
"Khối lệnh bài này rất có thể liên quan đến một truyền thuyết Thượng Cổ!"
Đường Huyền cũng hơi cảm thấy kinh ngạc.
Truyền thuyết Thượng Cổ!
Đại diện cho cơ duyên, điềm xấu, và cả sự khủng bố.
Thậm chí là cấm kỵ.
Phàm là dính vào bốn chữ này, đều mang ý nghĩa những điều khó tin.
Thậm chí rất nhiều tu sĩ nghe được bốn chữ "truyền thuyết Thượng Cổ" đều sợ hãi tránh còn không kịp.
"Há, không ngờ khối lệnh bài nhỏ bé này lại có liên quan đến truyền thuyết Thượng Cổ, không biết là truyền thuyết gì vậy?"
Đường Huyền hiếu kỳ trong lòng, nhịn không được hỏi.
Đường Tuyệt Trần nhíu mày.
"Ngươi thật sự muốn biết? Chuyện này không nhất định là chuyện tốt đâu!"
Đường Huyền cười nói: "Vẫn cứ hiếu kỳ!"
"Thôi được, dù sao ngươi sớm muộn gì cũng sẽ biết. Nếu như lão phu dự liệu không sai, khối lệnh bài này liên quan đến truyền thuyết Thượng Cổ, Đế Loan Cổ Điện!"
Đường Huyền thu lại nụ cười, đồng tử lóe lên.
"Đế Loan Cổ Điện!"
Trong truyền thuyết Thượng Cổ, đây là một tòa cổ điện khó tin nhất.
Không ai biết Đế Loan Cổ Điện ở nơi nào!
Cũng không ai biết bên trong Đế Loan Cổ Điện có gì!
Bởi vì những người tiến vào Đế Loan Cổ Điện, tám chín phần mười là đã chết.
Tử trạng còn vô cùng khủng bố.
Nhưng vẫn có vô số võ giả muốn đi vào.
Nguyên nhân chỉ có một!
Những người còn sống đi ra từ Đế Loan Cổ Điện.
Đều đã Phong Đế!
Mặc dù bọn họ toàn bộ đều tự xưng đã mất đi trí nhớ.
Nhưng vẫn có thể từ đôi câu vài lời mà biết được.
Đế Loan Cổ Điện ẩn chứa những thứ vượt trên cấp độ Đế cấp.
Chính vì thế, mới khiến càng nhiều võ giả ùa theo như ong vỡ tổ.
Ánh mắt Đường Huyền trở nên rực lửa.
Nếu có thể lấy được bảo vật của Đế Loan Cổ Điện, chỉ cần trở tay vạn lần tăng phúc.
Đắc ý phải biết!
Tiếp xúc với ánh mắt của Đường Huyền, Đường Tuyệt Trần giật nảy mình.
"Đế tử, nghe ta một lời khuyên, cái Đế Loan Cổ Điện đó không thể dính vào!"
"Ngươi thiên phú siêu phàm, lại có tài nguyên bồi dưỡng toàn lực của Đường gia, Phong Đế cũng không phải việc khó!"
"Nếu như vì tâm lý tò mò mà dẫn đến sớm vẫn lạc, ngươi thấy có đáng không chứ?"
Hiện tại trong lòng Đường Tuyệt Trần, vị trí của Đường Huyền thậm chí còn trên cả Đường Tề Thiên.
Quả nhiên là ngậm trong miệng sợ tan, nâng trong tay sợ vỡ.
Tuyệt đối không thể xảy ra bất kỳ ngoài ý muốn nào.
Dù sao thiên tài chết yểu vô số kể.
Dù cho thiên phú siêu phàm đến mấy, quá trình trưởng thành cũng vô cùng yếu ớt.
Đường Tuyệt Trần không cho rằng Đường Huyền có thể sống sót đi ra từ Đế Loan Cổ Điện.
"Yên tâm đi, Bát tổ, ta trong lòng đã có tính toán!"
Đường Huyền cất kỹ lệnh bài Đế Loan Cổ Điện.
"Mặc dù ta muốn đi, nhưng không biết địa điểm, cũng chẳng thể đi được! Đúng không!"
Đường Tuyệt Trần trầm ngâm một chút, nhẹ gật đầu.
Hoàn toàn chính xác!
Thời gian và địa điểm xuất hiện của Đế Loan Cổ Điện đều là ngẫu nhiên.
Trong tình huống hoàn toàn không biết gì, cũng xác thực không đi được.
Vạn nhất Đế Loan Cổ Điện thật sự xuất hiện, Đường Huyền cũng chưa chắc kịp tới.
"Đi!"
Đường Huyền phủi mông đứng dậy, lại định rời đi!
Đường Tuyệt Trần không vui nói: "Ta nói Đế tử, lão phu đây có kim châm ngươi sao? Sao mà vội vã thế!"
Đường Huyền cười một tiếng: "Chứ sao nữa? Vẫn Thiên Trảm Tinh Quyết ta đã học xong rồi, ở đây ngẩn tò te à!"
Đường Tuyệt Trần nghẹn lời.
Chỉ có thể đưa mắt nhìn Đường Huyền rời đi.
...
Sau khi ra ngoài, Đường Huyền lại vùi mình vào mật thất.
Tiếp tục bế quan!
Có điều hắn cũng không vội vàng tu luyện.
Mà là lấy ra bộ long thi hoàn chỉnh.
"Vô Thủy Luyện Trận!"
Đường Huyền chỉ tay niệm pháp quyết, bố trí xuống trận pháp luyện khí.
"Lấy hồn hóa lửa, mở!"
Chỉ một ngón tay, hồn lực dồi dào hóa thành lửa cháy hừng hực, bùng lên dữ dội.
"Có thời gian, phải tìm một loại Thiên Địa Cực Hạn Hỏa Diễm, nếu không cứ dùng hồn lực thay thế, hiệu quả không hoàn mỹ!"
Hồn lực đốt lửa thực chất là một loại thủ đoạn thỏa hiệp.
Thiêu đốt hồn lực không phải ai cũng có thể làm được.
Ngay cả Luyện Khí Sư có linh hồn cường đại cũng không dám dùng như thế.
Nhưng ai bảo Đường Huyền là thằng quái thai nắm giữ 5000 vạn dặm hồn lực cơ chứ.
Xoẹt một tiếng!
Da rồng bị xé rách ra.
Đường Huyền hai tay niệm pháp quyết, dùng gân rồng làm chỉ, da rồng làm vật liệu, may thành vài bộ long y.
Da rồng cứng cáp, kết hợp với bí pháp và gân rồng, có thể ngăn cản bất kỳ công kích nào dưới cấp Chuẩn Đế.
Hắn có Khởi Nguyên Siêu Thần Thể, phòng ngự còn mạnh hơn da rồng nhiều, tự nhiên không cần.
Nhưng Mộ Dung Vân Thường, Mặc Nguyệt Trúc và những người khác tu vi tạm thời không theo kịp, vẫn cần được bảo vệ.
Thịt rồng ẩn chứa sinh mệnh tinh hoa cường đại.
Đường Huyền vận chuyển Vô Thủy Luyện Trận, đem sinh mệnh tinh hoa luyện chế thành đan dược, chờ sau này dùng.
Sau đó hắn lại chế tạo xương rồng, toàn bộ long tủy đều được ngưng luyện ra.
Một bộ long thi lớn như vậy!
Biến thành áo da rồng, long đan và long tủy, ba kiện bảo vật.
"Hệ thống! Vạn lần tăng phúc cho ta!"
Bảo vật làm xong, bước tiếp theo đương nhiên là tăng phúc.
"Đinh! Tăng phúc hoàn tất!"
"Chúc mừng kí chủ thu hoạch được Siêu Thần cấp phòng ngự long giáp, Siêu Thần cấp khí huyết long đan, Siêu Thần cấp long tủy!"
Trong một chớp mắt, cả gian mật thất hào quang rực rỡ bắn ra bốn phía.
Trên long giáp, long đan và long tủy, vô số Thần Long hư ảnh đang bay lượn.
Đường Huyền mỉm cười, xoay tay, lấy ra một bản bí tịch.
Trên bí tịch, viết mấy chữ lớn.
Ngự Long Thần Quyết!
Quyển bí tịch này chính là võ kỹ trấn quốc của Kim Long vương triều.
Sau khi tu luyện, sẽ có long khí tự động hộ thân, còn có thể ngăn cản các loại độc tố, huyễn thuật.
Là một môn luyện thể công pháp vô cùng cao cấp.
Nhưng phương pháp tu luyện lại vô cùng hà khắc.
Đầu tiên, nhất định phải thai nghén được long khí trong cơ thể.
Chỉ riêng điểm này thôi, cũng đã làm khó vô số võ giả.
Long khí hiếm có đến nhường nào.
Nhục thân võ giả yếu ớt, tùy tiện hấp thu, chỉ có nước bạo thể mà thôi.
Tiếp theo, thiên phú cũng phải đạt tới siêu phàm bậc nhất.
Không có thiên phú như vậy, dù cho tu luyện một trăm năm cũng không thể thành công.
Với điều kiện tu luyện hà khắc như vậy.
Khó trách dốc hết sức lực của Kim Long vương triều, cũng chỉ bồi dưỡng được Long Kim Dương và Long Thanh Dương hai người.
Bất quá, đối với Đường Huyền mà nói, chuyện này chẳng là gì.
Hắn há miệng nuốt vào viên Long Đan Siêu Thần cấp đã được vạn lần tăng phúc.
Oanh!
Trong một chớp mắt, trên trời phong vân cuồn cuộn, mây đen dày đặc, sấm sét vang dội, tiếng rồng ngâm chấn động vạn dặm.
Vô số đệ tử Đường gia bị kinh động, ngơ ngác nhìn chân trời.
"A, sao lại có tiếng rồng ngâm? Chẳng lẽ có Long tộc đến Đường gia sao?"
"Làm sao có thể, Long tộc đã mai danh ẩn tích bao lâu rồi, không thể nào lại xuất hiện!"
"Ngu ngốc, ngươi không nhìn ra sao? Mây đen ngay phía dưới là mật thất tu luyện của Đế tử đại nhân!"
"... Thôi được! Nếu đã là Đế tử ra tay, thì rất bình thường!"
Đệ tử Đường gia thờ ơ nhìn vài lần, rồi ai nấy lại làm việc của mình.
Bất cứ chuyện quái đản nào xảy ra với Đường Huyền đều là chuyện thường!
Chứ còn gì nữa!
Trong mật thất!
Vô biên long khí ngưng tụ quanh cơ thể hắn.
Tạo thành một đám mây sương.
Trong mây mù, ẩn hiện Thần Long hư ảnh vờn quanh.
"Ngự Long Thần Quyết! Ngưng!"
Đường Huyền quát to một tiếng.
Mây mù trong mật thất cùng nhau bám vào người hắn.
Thần Long hư ảnh thì hóa thành một đạo lưu quang, chui vào trong cánh tay phải.
Sau đó trên da thịt, hiện lên hình ảnh Thần Long.
Ngắn ngủi mấy canh giờ!
Đường Huyền đã đem Ngự Long Thần Quyết tu luyện hoàn thành.
Hơn nữa uy lực trọn vẹn tăng vọt vạn lần!
"Không tệ! Đã thuộc về ta, vậy từ nay về sau, hãy gọi ngươi là..."
"Đế Long Giáp đi!"
Đường Huyền chậm rãi đứng lên.
Trên người hắn bất ngờ khoác lên một kiện long giáp màu vàng kim.
Khiến người ta không thể nhìn thẳng!
Uyển như một vị Long Thần giáng thế!