Virtus's Reader
Bắt Đầu Vạn Lần Tăng Phúc, Ta Thực Sự Quá Vô Địch

Chương 148: CHƯƠNG 147: ĐỆ NHẤT CẦM ĐẠO KHỔ CẢNH! CHẲNG LẼ LÀ NÀNG?

Một tiếng "tách" giòn giã vang lên.

Mọi người đang ngây ngất liền bừng tỉnh.

Bọn họ vội vàng quay đầu nhìn qua.

Chỉ thấy sắc mặt Thánh nữ Tử Quỳ âm trầm, trên cây đàn Cửu Tiêu Hoàn Bội đặt ở trên đùi, một sợi dây đàn bị đứt vẫn còn khẽ rung.

"Thánh nữ Tử Quỳ! Đa tạ!"

Sắc mặt Thánh nữ Bách Nhạc vẫn vô cùng bình tĩnh, trên mặt mang nụ cười ấm áp.

"Ngươi..."

Thánh nữ Tử Quỳ nghiến chặt răng.

Thánh nữ Bách Nhạc càng tao nhã bao nhiêu thì càng chứng tỏ mình mất mặt bấy nhiêu.

Dù sao vừa rồi mình còn hùng hổ doạ người, ra vẻ ta đây.

Kết quả đối phương chẳng tốn chút sức nào đã chiến thắng mình.

Mặt bị vả sưng vù.

"Trận này ta thua, nhưng ta không phục!"

Sắc mặt Thánh nữ Tử Quỳ tái nhợt, ánh mắt lập lòe.

"Ta thua là do cây đàn, không phải thua ngươi!"

Thánh nữ Bách Nhạc thản nhiên nói: "Cổ cầm cũng là một phần của cầm sư. Nếu thánh nữ không phục, cứ việc đi tìm một món Thần binh Đế cốt rồi quay lại đấu với ta một trận, Bách Nhạc ta luôn sẵn sàng tiếp đón!"

Tử Quỳ tức nổ phổi.

Thần binh Đế cốt mà dễ tìm như vậy, mình còn cần phải đau đầu sao?

Nàng đùng đùng nổi giận đứng lên, sau đó nhìn quanh bốn phía.

"Được rồi, đàn cũng nghe rồi, có Thần binh Đế cốt trong tay, không ai thắng nổi nàng ta đâu, giải tán đi, giải tán đi!"

Thân là thánh nữ của Thất Thải Vân Thiên, trong xương cốt Tử Quỳ đều chảy dòng máu kiêu ngạo.

Bây giờ lại chiến bại trước mặt bao người.

Nàng còn mặt mũi nào mà ở lại.

Thật ra trong lòng Tử Quỳ cũng hiểu rõ, dù không có Thần binh Đế cốt hỗ trợ.

Dưới tình huống thần binh ngang nhau, mình cũng không phải là đối thủ của Thánh nữ Bách Nhạc.

Nàng ta dường như là hóa thân của âm luật, là hoàng giả trời sinh.

Người khác đối đầu âm luật với nàng, âm luật của mình sẽ bị chấn nhiếp vô hình, yếu đi ba phần.

Nói cách khác, đối mặt với Thánh nữ Bách Nhạc, phải phát huy ra 13 thành thực lực mới có thể so kè.

Đúng rồi!

Còn phải có bảo vật từ cấp Thần binh Đế cốt trở lên trợ giúp.

Nếu không thì khỏi cần đánh.

Hai yếu tố này gộp lại.

Thánh nữ Bách Nhạc đúng là không có bất kỳ lý do gì để thất bại.

Thấy Thánh nữ Tử Quỳ của Thất Thải Vân Thiên đã nhận thua, trong lầu nhất thời vang lên tiếng cổ vũ như sấm.

"Thánh nữ Bách Nhạc không hổ danh là thiên tài nhạc đạo vạn năm có một!"

"Thiên Đạo phù hộ, Thần binh Đế cốt trong tay, ai có thể địch? Ai xứng đáng địch?"

"Chờ một thời gian nữa, thánh nữ tất nhiên có thể leo lên ngôi vị Cầm Đế! Ngoài nàng ra thì còn ai vào đây!"

Ánh mắt của rất nhiều võ giả nhìn Thánh nữ Bách Nhạc đều tràn đầy sùng bái và ngưỡng mộ.

Hoàng tử Vẫn Thiên càng kích động đến toàn thân run rẩy.

Nếu có thể cưới được nàng, còn lo gì Vương triều Vẫn Thiên không hưng thịnh?

Mình cưới Thánh nữ Bách Nhạc.

Ngọc Khuynh Hoan gả cho Công tử Thiên Thắng.

Lập tức lôi kéo được hai cao thủ tuyệt thế.

Vương triều Vẫn Thiên tất nhiên có thể thoát khỏi vận rủi suy bại sau khi đế vương băng hà.

Đến lúc đó Thánh nữ Bách Nhạc phong Cầm Đế, Công tử Thiên Thắng cũng đồng dạng đăng đế.

Như vậy Vương triều Vẫn Thiên tương đương với việc có thêm hai vị Đại Đế.

Sự huy hoàng của nó, không thể lường được!

Nghĩ đến đây, Hoàng tử Vẫn Thiên làm sao nhịn được, trực tiếp xông lên đài pha lê, dùng giọng run rẩy nói.

"Phóng mắt kim cổ, e rằng chỉ có Thánh nữ Bách Nhạc mới có thể xưng là tuyệt thế vô song!"

Đối mặt với lời tán thưởng của mọi người, Thánh nữ Bách Nhạc lại khẽ lắc đầu.

"Không, bốn chữ tuyệt thế vô song này, ta không xứng! Tạm thời không xứng!"

Lời này vừa nói ra, mọi người đều sững sờ.

Hoàng tử Vẫn Thiên càng vội la lên: "Thánh nữ, ngay cả người cũng không xứng, vậy còn ai xứng nữa?"

Thánh nữ Bách Nhạc cười khẽ: "Tông chủ từng nói, chỉ cần người đó còn sống, ngôi vị đệ nhất sẽ vĩnh viễn không thuộc về người khác! Dù là ta, cũng không ngoại lệ!"

Mọi người từ sững sờ trực tiếp chuyển sang chấn động.

Tông chủ Bách Nhạc Tông là ai chứ.

Đó chính là đệ nhất nhân nhạc đạo của Khổ Cảnh.

Ngay cả bà ấy cũng tự nhận không bằng một người.

Thật sự khó có thể tưởng tượng.

"Ờm, không biết người đó là ai?"

Hoàng tử Vẫn Thiên hỏi thay tiếng lòng của tất cả mọi người.

Thánh nữ Bách Nhạc cười khổ: "Không biết, tông chủ chưa từng nói, chỉ bảo muốn gặp được người đó, có lẽ chỉ có đến Đường gia mới có khả năng!"

"Đường gia! Đế tộc Đường gia! Lẽ nào là vị đế tử của Đường gia đó sao?"

Sắc mặt Hoàng tử Vẫn Thiên trong nháy mắt thay đổi.

Các võ giả còn lại cũng nghiêm mặt lại.

Nếu nói gần đây ai là người nổi tiếng nhất!

Vậy thì chắc chắn là đế tử Đường gia!

Ẩn nhẫn mấy năm, một bước hóa rồng, danh chấn thiên hạ, không một ai địch nổi.

Tiên tử Bách Nhạc khẽ gật đầu, ánh mắt lại bất giác rơi xuống người Đường Huyền.

Trong truyền thuyết, đế tử Đường gia kinh tài tuyệt diễm, giống như Chân Thần hạ phàm.

Ngược lại có mấy phần tương tự với người trước mắt này.

Chỉ là tiên tử Bách Nhạc không nghĩ ra.

Với thân phận của đế tử Đường gia, đi đến đâu mà không gây chấn động, không thể nào lại vô danh tiểu tốt như vậy.

Hơn nữa!

Ai ai cũng biết đế tử Đường gia tu vi cường đại, kiếm chưởng đao pháp không gì không giỏi.

Nhưng cầm đạo lại là một môn nghệ thuật kén người, rất ít người theo đuổi.

Cũng chưa bao giờ có lời đồn rằng đế tử Đường gia có hứng thú với cầm đạo.

"Chẳng lẽ là nàng!"

Ánh mắt Đường Huyền lóe lên.

Hắn nhìn như không để ý, nhưng mọi hành động trong Lầu Bách Nhạc đều không thoát khỏi sự giám sát của hắn.

Thánh nữ Bách Nhạc, khiến lòng hắn khẽ động.

Hắn lập tức nghĩ đến người hộ đạo của mình.

Lúc này, Hoàng tử Vẫn Thiên dường như cảm thấy đã đến lúc, bèn vỗ tay.

"Chư vị, còn có ai muốn thỉnh giáo Thánh nữ Bách Nhạc không? Nếu không có, cầm hội đến đây là kết thúc!"

Mọi người im lặng.

Ngay cả Thánh nữ Tử Quỳ tay cầm thần binh còn bại, ai lên mà không toi mạng?

Trong lầu nháy mắt trở nên yên tĩnh.

Ngay lúc này, một tiếng ợ vang lên.

"No rồi!"

Đường Huyền phủi tay, sau đó ngước mắt lên.

"Đánh một khúc, được không?"

Thái độ của hắn không kiêu ngạo không siểm nịnh.

Vừa không khúm núm, cũng chẳng hề cao ngạo.

Giống như đang nói một chuyện vô cùng bình thường.

Tay của Thánh nữ Bách Nhạc hơi siết lại một chút.

Khí thế của nàng lại bị áp chế.

Đây là chuyện chưa từng xảy ra.

Trước mặt Đường Huyền, nàng luôn cảm thấy mình thấp hơn một bậc.

"Công tử cũng giỏi cầm đạo sao?"

Thánh nữ Bách Nhạc hỏi.

Đường Huyền mỉm cười: "Cũng không hẳn, chỉ là tiện tay luyện năm ngày thôi!"

Lời này vừa thốt ra, cả Lầu Bách Nhạc chìm vào tĩnh lặng như tờ.

Ngay cả Thánh nữ Bách Nhạc cũng trực tiếp ngây người.

Cái gì?

Năm ngày!

Một lát sau, mọi người nổi giận.

"Tên này điên rồi sao! Luyện cầm năm ngày mà dám khiêu chiến Thánh nữ Bách Nhạc?"

"Bao nhiêu người luyện cầm mấy chục năm còn không dám nói chuyện với Thánh nữ Bách Nhạc như thế! Vô lễ! Vô lễ cùng cực!"

"Uổng phí cái vẻ ngoài đẹp mã, tâm hồn thì lại thô bỉ, đúng là đồ phàm phu tục tử!"

"Đây quả thực là sự sỉ nhục đối với Thánh nữ Bách Nhạc!"

Nếu là người khác, Thánh nữ Bách Nhạc đã sớm lắc đầu từ chối.

Nhưng đối mặt với Đường Huyền, nàng lại không tài nào nói ra lời.

Dường như người đàn ông trước mắt có một loại khí tức đặc biệt.

Lời hắn nói ra, người khác không thể từ chối.

"Nực cười!"

Tử Quỳ khinh bỉ ra mặt.

Đường Huyền xem thường Thánh nữ Bách Nhạc, cũng chẳng khác nào xem thường nàng.

Dù sao mình cũng đã thua Thánh nữ Bách Nhạc.

"Công tử, người nghiêm túc chứ?" Thánh nữ Bách Nhạc nhẹ giọng nói.

Đường Huyền cũng không nhiều lời, chỉ đưa một ngón tay ra.

Trong nháy mắt!

Tất cả ánh sáng trong Lầu Bách Nhạc đều biến mất.

Ong!

Vạn dây đàn cùng rung lên, thậm chí ngay cả Vô Tích Hạo Miểu cũng không ngoại lệ.

Sắc mặt Tử Quỳ đại biến.

"Siêu thần khí!"

Trong tiếng kinh hô, bóng tối rút đi, hóa thành một cây cổ cầm toàn thân đen nhánh, lơ lửng giữa không trung.

Ong! Ong!

Trong Lầu Bách Nhạc, tất cả nhạc cụ không ngừng run rẩy.

Tiếng nhạc không dứt!

Kéo dài hơn hẳn so với Vô Tích Hạo Miểu lúc nãy.

Cũng chỉ có Siêu thần khí mới sở hữu uy năng như vậy.

"Người này là ai, vậy mà lại có Siêu thần khí!"

"Ngay cả vương triều vạn năm và hoàng tộc vạn đại bình thường cũng không thể nào lấy ra được Siêu thần khí!"

"Chẳng lẽ người này là truyền nhân của thánh địa vạn năm nào đó sao?"

Trên cả vương triều vạn năm và hoàng tộc vạn đại, còn có thánh địa vạn năm.

Với khí chất của Đường Huyền, cộng thêm Siêu thần khí.

Cũng chỉ có thể xuất thân từ thánh địa vạn năm.

Ánh mắt Tử Quỳ gần như muốn bốc lửa.

Nếu có thể lấy được cây Siêu thần khí này, đánh bại Thánh nữ Bách Nhạc căn bản không thành vấn đề.

Trở thành đệ nhất nhân nhạc đạo trẻ tuổi nhất.

Ngoài nàng ra thì còn ai vào đây!

"Ta nhất định phải có được nó!"

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!