Lời vừa dứt, sắc mặt Triệu Thường Hi lập tức thay đổi.
Ánh mắt cũng âm trầm xuống.
"Sao thế? Đế tử Đường gia không có lòng tin à? Ta có thể cho ngươi vào trước nửa canh giờ đấy!"
Đây đã là một lời khiêu khích trắng trợn.
Mà phàm là đàn ông, tuyệt đối không thể hèn!
Đường Tề Thiên lạnh nhạt nói: "Thường Hi tài nữ, trận này ta cũng muốn thử sức! Hay là chúng ta so tài một phen đi!"
Triệu Thường Hi liếc qua Đường Tề Thiên, khóe miệng nhếch lên một nụ cười lạnh nhạt.
"Hóa ra là Đường Tề Thiên công tử, người đứng đầu Bát Kiệt Đường gia! Tề Thiên Thần Thể của ngươi, ta vẫn khá là nể phục đấy!"
"Muốn so tài với ta, đương nhiên không thành vấn đề!"
"Có điều hiện tại ta chỉ muốn so tài với Đế tử Đường Huyền một lần!"
Đường Tề Thiên cười lạnh: "Sao nào? Ngươi cũng không có lòng tin à? Ta cũng có thể nhường ngươi nửa canh giờ!"
Đường Huyền mỉm cười.
Hành động của Đường Tề Thiên khiến hắn có chút cảm động.
Thật ra giữa hai người chẳng có giao tình gì, thậm chí còn có chút cạnh tranh vị thế.
Nhưng thân là người nhà họ Đường, nội đấu là một chuyện, đối ngoại lại là chuyện khác.
Đường Tề Thiên cũng không phải lũ não tàn không phân biệt được trong ngoài.
Triệu Thường Hi nghiến chặt răng, chỉ chăm chăm nhìn Đường Huyền.
"Nghe khẩu khí của đế tử, là muốn khiêu chiến tầng tháp thứ ba?"
Giới hạn của tầng thứ ba là 9 triệu dặm, ngưng tụ ra đế hồn cũng không tính là quá tệ.
Chủ yếu là chắc kèo!
Triệu Thường Hi tuy có chút kinh ngạc, nhưng cũng có thể hiểu được.
Đường Huyền lắc đầu.
"Không!"
"Hả?"
Triệu Thường Hi tròn mắt ngỡ ngàng.
Không chỉ nàng, những người khác cũng y như vậy.
Không đánh tầng ba, cũng không đánh tầng bốn.
Đế tử Đường gia muốn làm gì?
Chẳng lẽ còn muốn đánh tầng một, tầng hai chắc.
Đúng là trò đùa.
Đường Huyền mỉm cười.
"Ta quen ở trên rồi!"
Triệu Thường Hi mắt lộ vẻ phẫn nộ.
Câu nói này của Đường Huyền, ẩn ý quá rõ ràng.
"Sỉ nhục mình sao? Không đúng..."
Hai mắt Triệu Thường Hi đột nhiên trợn to.
"Chẳng lẽ Đế tử Đường gia muốn khiêu chiến cái tầng mà từ trước đến nay chưa một ai lựa chọn!"
"Tầng thứ năm! Vô hạn!"
Toàn trường tĩnh mịch!
Tất cả mọi người đều nín thở!
Vô hạn!
Thế nào là vô hạn!
Trên 90 triệu!
Tức là cả trăm triệu!
Cũng chính là đế uy chân chính!
Tu vi hồn lực của Đạo Giả Ngũ Cảnh phần lớn ở cấp trăm vạn.
Tu vi hồn lực của Chuẩn Đế thì ở cấp ngàn vạn.
Chỉ có Đại Đế mới có thể vượt trăm triệu!
Đường Huyền ngay cả Chuẩn Đế còn không phải, lại muốn khiêu chiến Đại Đế!
Mẹ nó, điên thật rồi!
Tưởng là đùa chắc!
Hô hấp của Triệu Thường Hi cũng có chút rối loạn.
Nàng cũng cuồng, nàng cũng ngạo.
Nhưng nàng không điên.
Dù có tự tin đến mấy, cũng không thể điên cuồng đến mức lên tầng cao nhất khiêu chiến đế uy.
Đó chính là tìm chết!
"Ngươi nghe thấy chưa? Đế tử Đường gia muốn khiêu chiến tầng cao nhất!"
"Ta chưa từng thấy ai vào tầng đó bao giờ!"
"Đùa à, đế uy trấn áp, chỉ đứng vững thôi đã là kỳ tích, nói gì đến khiêu chiến, hoàn toàn không thực tế!"
"Rõ rành rành, Đế tử Đường gia bay cao quá rồi! Thắng nhiều quá nên ảo tưởng sức mạnh, chọn con đường tự hủy rồi!"
"Trời muốn ai diệt vong, trước hết phải khiến kẻ đó điên cuồng!"
Một tràng xì xào bàn tán vang lên.
Trong mắt Triệu Thường Hi lóe lên một tia sáng kỳ lạ, vẻ kinh ngạc hoàn toàn tan biến.
"Ha ha ha..."
Tiếng cười trong như chuông bạc phát ra từ miệng Triệu Thường Hi.
"Đế tử Đường gia, nam nhi nhất ngôn cửu đỉnh, ngươi không được nuốt lời đâu đấy!"
Đường Huyền nhướng mày.
"Đương nhiên không!"
Đường Tề Thiên đứng bên cạnh giật nảy mình, vội vàng kéo hắn lại.
"Tộc đệ không thể bốc đồng, bình tĩnh chút đi! Vẫn nên chọn tầng thứ tư cho chắc ăn!"
Đường Huyền lắc đầu: "Tầng thứ tư thật sự không có tính khiêu chiến! Chẳng có ý nghĩa gì cả!"
Đường Tề Thiên suýt nữa hộc một ngụm máu tươi.
Áp lực hồn lực cấp ngàn vạn, mà Đường Huyền lại bảo không có hứng thú.
Xem ra đúng là bay cao quá rồi!
Hắn còn muốn khuyên nữa, lại bị Triệu Thường Hi cắt ngang.
"Tề Thiên công tử, Đế tử Huyền tự mình lựa chọn, ngươi không có lý do gì để ngăn cản đâu nhỉ!"
"Nếu Đế tử Huyền thật sự có thể vượt qua Khiêu Chiến Vô Hạn, ta, Triệu Thường Hi... nguyện làm tỳ nữ!"
Trong phút chốc, đám người Ngạo Vô Tâm lại một lần nữa chấn kinh.
Đây là muốn dồn Đường Huyền vào đường cùng mà.
"Tỳ nữ? Ta không cần! Thế này đi! Ngươi thua thì cho ta vào Tàng Thư Lâu của Đức Phong Cổ Viện xem một chút!"
Đường Huyền lắc đầu.
Triệu Thường Hi cười gằn.
"Chẳng lẽ ta còn không đủ tư cách làm tỳ nữ của ngươi sao?"
Sắc mặt nàng ta đột nhiên trầm xuống.
"Nếu như ngươi không thể vượt qua, thì sẽ thế nào đây, đế tử đại nhân!"
Đường Huyền cười nói: "Tùy ngươi xử trí!"
"Tốt!"
Triệu Thường Hi chờ đúng câu này, nàng giơ tay ngọc lên, cùng Đường Huyền cách không vỗ tay ba lần, xem như hoàn thành giao ước.
"Đế tử Đường gia chắc sẽ không nuốt lời đâu nhỉ!"
Thấy thắng lợi đã nắm chắc trong tay, giọng điệu của Triệu Thường Hi cũng trở nên thoải mái hơn.
Đám người Trịnh Uyên thì cười nham hiểm liên tục.
Bọn họ vạn lần không ngờ Đường Huyền lại điên cuồng như vậy, trực tiếp cùng đường bí quá hóa liều.
Có người trong lòng không khỏi thấy bi ai cho Thi công tử.
Sớm biết Đường Huyền sẽ tự tìm đường chết thế này.
Hắn còn cà khịa làm cái quái gì không biết!
Giờ thì hay rồi!
Không những bản thân tàn phế, còn kéo cả gia tộc theo!
Đúng là hành động ngu xuẩn.
"Mời đi! Đế tử đại nhân, Thường Hi chờ tin tốt của ngài!"
Triệu Thường Hi hơi cúi người.
Thân thể mềm mại uốn lượn thành một đường cong tuyệt mỹ.
Nhưng ánh mắt lại tràn đầy vẻ giễu cợt.
Đường Huyền cười khẽ, thân hình hóa thành một vệt sáng, vút thẳng lên trời, bay một mạch lên tầng cao nhất.
Phía Thất Thải Vân Thiên, ánh mắt Kinh Thiên Tử lạnh lùng.
"Ngu đến mức này, mà các ngươi cũng thua được hắn à?"
Thanh Hồng thánh tử và Tử Quỳ thánh nữ đứng sau lưng mặt mũi đầy xấu hổ.
Trong lòng họ đã sớm chửi mười tám đời tổ tông nhà Đường Huyền rồi.
"Thôi! Đế tử Đường gia đã không đáng bận tâm, chung quy đối thủ của ta vẫn là Đường Tề Thiên và Triệu Thường Hi!"
Kinh Thiên Tử thản nhiên nói.
Sau khi Đường Huyền tiến vào tầng cao nhất.
Triệu Thường Hi ngạo nghễ nhìn quanh một vòng.
"Chư vị, vậy ta không khách sáo!"
Nàng trực tiếp hóa thành một vệt sáng, tiến vào tầng thứ tư.
Đường Tề Thiên hừ lạnh một tiếng, cũng hành động cùng lúc.
Ngay sau đó, Kinh Thiên Tử cũng xông vào tầng thứ tư.
Ba đại cường giả đều có sự tự tin tuyệt đối vào bản thân.
Tiếp theo, Ngạo Vô Tâm, Vô Lượng thánh tử, Thanh Hồng thánh tử và Tử Quỳ thánh nữ cũng chọn tầng thứ tư.
Thực lực của họ không bằng đám người Triệu Thường Hi, không thể đi xa được.
Nhưng ngưng tụ đế hồn thì không thành vấn đề.
Kế đó, rất nhiều thiên tài võ giả cũng lũ lượt khiêu chiến và tiến vào các tầng khác nhau.
Không ngoài dự đoán, đại đa số đều chọn tầng thứ ba.
Chỉ có một số ít có sự tự tin tuyệt đối vào bản thân.
Lựa chọn tầng thứ tư.
...
Bên trong Kim Long vương triều.
Ánh sáng đỏ rực từ đế lăng ngút trời.
Uy áp kinh khủng như núi non đổ ập xuống.
Kim Long đế hoàng, mấy vị lão hoàng Chuẩn Đế và Sở Uyên đều run lẩy bẩy dưới cỗ uy áp này.
Đột nhiên, đế lăng nổ tung!
Oanh!
Một con Thần Long sáu vuốt màu đỏ thẫm vút thẳng lên trời.
Rắc rắc rắc!
Lục Trảo Hồng Long xuất thế, dẫn tới thiên tượng biến đổi dữ dội.
Phong vân hội tụ, sấm sét vang trời.
Lôi kiếp vô biên tựa như cơn thịnh nộ của trời cao, hung hăng đánh về phía Lục Trảo Hồng Long.
Ngũ Trảo Kim Long là rồng của hoàng đạo.
Mà Lục Trảo Hồng Long lại là rồng nghịch thiên.
Chỉ thấy Lục Trảo Hồng Long khẽ lắc mình, biến thành Long Hoàn Oanh.
Nàng ngẩng đầu nhìn trời, huyết hồng trường đao xuất hiện trong tay, chém xuống một nhát.
Thiên lôi vỡ nát!
Phong vân tan tác!
Linh khí bị phong tỏa!
Trong vòng 10 vạn dặm!
Biến thành một thế giới màu đỏ máu!
Long Hoàn Oanh cầm đao đứng đó, trông yêu dị mà xinh đẹp.
Có điều sắc mặt nàng cũng không dễ coi cho lắm.
"Phế vật... Một lũ rác rưởi, long khí trong đế lăng chỉ có bấy nhiêu, còn chưa đủ cho ta nhét kẽ răng!"
"Ta cần nhiều hơn... nhiều hơn nữa..."
Đám người Kim Long đế hoàng sợ đến mức trực tiếp quỳ rạp xuống đất, run như cầy sấy.
Trước mặt Xích Lân Đế!
Bọn họ chỉ là lũ kiến hôi!
Đột nhiên, Xích Lân Đế quay đầu lại.
"Ồ! Hướng kia, có dị động bất thường!"
Chỉ thấy hai tròng mắt của nàng biến thành một màu đỏ máu, xuyên thấu hư không, nhìn thẳng đến Vô Hạn Tháp.
"Không ngờ ở cái chốn khỉ ho cò gáy này lại có Tháp Đế Hồn! Rất tốt..."
"Một đế hồn vừa mới ngưng tụ..."
"Là món ngon miệng nhất!"