Virtus's Reader
Bắt Đầu Vạn Lần Tăng Phúc, Ta Thực Sự Quá Vô Địch

Chương 20: CHƯƠNG 19: MUA SẠCH SÀNH SANH! TẬN HƯỞNG CẢM GIÁC THẦN HÀO!

"Ừm!"

Đường Huyền hơi kinh ngạc.

Chuyện đồ sát Thiên Sơn phái không có gì lạ.

Nhưng việc Ngũ Đại Gia Tộc bị diệt vong mới chỉ xảy ra nửa ngày trước thôi.

Tin tức của Thiên Địa Các cũng quá linh thông rồi đi.

"Đường thiếu không cần hoài nghi, bản tổng quản chỉ muốn chứng minh một chút thực lực của Thiên Địa Các mà thôi!"

Người đàn ông trung niên cung kính cúi rạp người.

"Tại hạ là Dương Song, tổng quản phân các này, ra mắt Đường thiếu!"

"Vân chu đến di tích Thương Khung sẽ cất cánh sau một ngày nữa. Trong khoảng thời gian này, mời Đường thiếu nghỉ ngơi tại Thiên Địa Các, có gì muốn mua cứ để Tiểu Hồng dẫn ngài đi là được!"

"Bất cứ món đồ nào cũng được giảm giá 90%!"

Thái độ của Dương Song càng cung kính, Đường Huyền lại càng hoài nghi.

"Ha ha, Đường thiếu, Thiên Địa Các chúng ta thích nhất là kết giao bằng hữu, mà ngài chính là người bạn đáng để chúng ta kết giao! Chút lợi lộc này, cứ xem như quà ra mắt!"

Đường Huyền gật đầu.

Người ngoài nhìn vào, cách làm của Thiên Địa Các rất kỳ quái, thậm chí có chút khó tin.

Mới gặp mặt đã cho không lợi lộc, không sợ Đường Huyền "chơi chùa" hay sao?

Nhưng trên thực tế, cách làm của Thiên Địa Các vô cùng thông minh.

Đường Huyền có tiềm lực vô hạn, lôi kéo được quan hệ với hắn chính là một sự răn đe cực lớn đối với kẻ địch của Thiên Địa Các.

Lùi một vạn bước mà nói, cho dù Đường Huyền có "chơi chùa" thì cũng chỉ như chín trâu mất một sợi lông, hoàn toàn không đáng nhắc tới.

Trong mười người, chỉ cần giữ lại được một hai người như vậy, đối với Thiên Địa Các đã là một món hời không bao giờ lỗ.

Thứ họ nhắm đến chính là tiềm lực!

Thêm một người bạn là thêm một con đường.

Hơn nữa, Dương Song cũng đã gián tiếp chứng minh thực lực của Thiên Địa Các.

Hợp tác, đôi bên cùng có lợi.

Chỉ có kẻ ngốc mới từ chối.

"Được thôi! Vậy ta không khách khí nữa!"

Đường Huyền cười nhạt, thản nhiên đi theo Tiểu Hồng.

Đợi đến khi bóng lưng hắn biến mất, một giọng nói vang lên bên cạnh Dương Song.

"Ngươi lôi kéo hắn như vậy, có đáng không?"

"Hắn đã đạt tới nửa bước Khai Thần!"

"Cái gì!"

"Hơn nữa hồn lực của hắn rất mạnh, ngay cả ta cũng không thể dò xét được!"

"Chuyện này..."

"Từ lúc bị Tứ Đại Gia Tộc truy sát, đến khi hắn xuất hiện ở đây, chỉ vỏn vẹn nửa ngày!"

"Hít..."

"Đủ chưa?"

"Đủ rồi!"

...

Nửa ngày sau, Đường Huyền đã bị choáng ngợp hoàn toàn.

Bảo vật của Thiên Địa Các quá nhiều.

Nam bắc thiên nhai, đủ mọi loại hình.

Rất nhiều thứ đừng nói là thấy, ngay cả nghe hắn cũng chưa từng nghe qua.

Hiệu quả cũng vô cùng đa dạng.

Đối với những thứ này.

Đường Huyền chỉ có một chữ.

Mua!

Toàn bộ chi tiêu, cứ trừ vào số linh thạch lấy được từ Ngũ Đại Gia Tộc.

Thị nữ Tiểu Hồng ngơ ngác cả người.

Khách đến Thiên Địa Các đều là thổ hào.

Nhưng!

Đường Huyền là thần hào!

Ra tay toàn là thượng phẩm linh thạch!

Rất nhiều món hắn còn chẳng thèm hỏi, cứ thế mua, mua, mua.

Quá bá đạo!

Tiểu Hồng cuối cùng cũng được chứng kiến thế nào gọi là vung tiền như rác.

Chỉ trong nửa ngày, Đường Huyền đã ném ra 5 triệu thượng phẩm linh thạch.

5 triệu đó!

Chồng thành đống cũng cao như một ngọn núi.

Ban đầu, Tiểu Hồng còn lo Dương Song kết giao với Đường Huyền sẽ bị lỗ vốn.

Giờ thì nàng chẳng còn suy nghĩ đó nữa.

5 triệu thượng phẩm linh thạch, cho dù lợi nhuận chỉ có một thành, Thiên Địa Các cũng đã kiếm được hơn 500.000 thượng phẩm linh thạch.

Phải biết, lợi nhuận cả năm của toàn bộ Thiên Địa Các cũng chỉ khoảng vài chục ức, mà đó là hạ phẩm linh thạch.

Đổi ra thượng phẩm linh thạch cũng chỉ có mấy trăm ngàn.

Đường Huyền chỉ dùng nửa ngày đã cống hiến lợi nhuận cả năm cho Thiên Địa Các.

Đúng là Thần Tài sống!

Sau một trận mua sắm điên cuồng, Đường Huyền hài lòng trở về phòng nghỉ ngơi.

Thị nữ Tiểu Hồng lập tức báo cáo tin tức cho Dương Song.

Dương Song nghe xong liền chết lặng.

Hắn nhắm vào tiềm lực của Đường Huyền.

Ai ngờ người ta quay tay một cái đã tặng luôn cho mình doanh thu cả năm.

Đây đích thị là cha ruột rồi!

Dương Song chống tay lên bệ cửa sổ, vẻ mặt không thể tin nổi.

"Vừa đẹp trai, thực lực lại mạnh đã đành, còn giàu có đến mức này, trên đời lại có nhân trung long phượng như vậy sao!"

Hắn đột ngột xoay người.

"Tiểu Hồng! Báo cho vân chu, không có lệnh của ta không được cất cánh! Không! Phải là Đường thiếu chưa đến, tuyệt đối không được cất cánh!"

"Dọn dẹp sạch sẽ phòng số một, bất kể ai đến đòi cũng vô dụng, nghe rõ chưa!"

"Còn nữa, cử thêm vài thị nữ, nhất định phải hầu hạ Đường thiếu cho tốt, chỉ cần có một chút không hài lòng, ta lột da cả nhà các ngươi!"

Thị nữ Tiểu Hồng run rẩy.

Nàng chưa bao giờ thấy Dương Song kích động và thận trọng đến thế.

"Vâng... vâng..., tổng quản!"

Toàn bộ Thiên Địa Các đều hối hả chuyển động.

Gần một nửa số thị nữ đều tập trung trước cửa phòng Đường Huyền.

Trong bóng tối, còn có vô số võ giả mạnh mẽ đang bảo vệ.

Như thể đối mặt với đại địch!

Các võ giả trong Thiên Địa Các đều bị kinh động.

"Hít, có chuyện gì xảy ra vậy?"

"Không biết, xem ra, chắc là có đại nhân vật nào đó giá lâm, nhìn phô trương thế này, e là lão quái vật cấp cao nào đó rồi!"

"Ghê thật, thảo nào lại khoa trương như vậy, huy động toàn bộ lực lượng của Thiên Địa Các!"

"Chưa từng thấy tình huống nào như thế này, nếu có thể gặp mặt vị đại nhân vật đó một lần, ta chết cũng đáng!"

"Nếu tối nay ta cởi sạch, leo lên giường của vị đại nhân đó, mang thai con của ngài ấy, có phải sẽ được gả vào hào môn không nhỉ?"

"... Soi gương lại đi má? Sợ là ngươi còn chưa kịp đến gần đã bị đánh thành bã máu rồi!"

...

Lúc này, trong phòng.

Đường Huyền đang cầm trên tay hai quyển bí tịch.

Võ kỹ trị giá 3 triệu thượng phẩm linh thạch.

Một quyển là kiếm thuật, Thiên cấp hạ phẩm.

Cũng là võ kỹ đắt nhất của Thiên Địa Các này.

Tên là Trảm Thiên Bạt Kiếm Thuật!

Đúng như tên gọi, đây là một loại kiếm pháp tương tự Bạt Đao Trảm.

Dưỡng kiếm khí trong vỏ kiếm.

Khi đối địch, rút kiếm chém ra, uy lực có thể xé rách cả bầu trời.

Đương nhiên, điều này là không thể.

Nhưng cũng đủ để thấy sự lợi hại của môn kiếm pháp này.

Vì vậy, quyển bí tịch này chỉ có một chiêu.

Cần có hồn lực và kiếm ý cực mạnh mới có thể thi triển.

Đường Huyền không thiếu hồn lực, chính là người thích hợp nhất để tu luyện môn kiếm pháp này.

"Thiên cấp hạ phẩm à... Chậc, vẫn hơi thấp, cho ta vạn lần tăng phúc nào!"

[Đinh! Tăng phúc hoàn tất!]

[Chúc mừng ký chủ nhận được kiếm pháp Thánh cấp hạ phẩm — Trảm Thiên Bạt Kiếm Thuật! Có thể chém cả Thần Hợp Cảnh!]

Đồng tử của Đường Huyền đột nhiên co rút lại.

"Vãi chưởng! Uy lực mạnh thế!"

Có thể chém cả Thần Hợp Cảnh!

Bốn chữ đơn giản!

Lại toát ra khí thế bá đạo vô biên.

Nói cách khác, uy lực của kiếm pháp này gần bằng Thiên Lôi Phù.

Chỉ khác là Thiên Lôi Phù là vật phẩm dùng một lần, còn Trảm Thiên Bạt Kiếm Thuật lại có thể sử dụng vô hạn.

"Ngầu vãi!"

Đường Huyền kích động đến toàn thân run rẩy.

Tu vi của hắn lại tiến thêm một bước dài.

Sau khi tăng phúc Trảm Thiên Bạt Kiếm Thuật, Đường Huyền lại cầm lên quyển bí tịch còn lại.

Cũng là Thiên cấp hạ phẩm.

Nhưng đây là một quyển bí tịch luyện thể.

Bá Thể Quyết!

Có thể tăng cường cực lớn phòng ngự của nhục thân, khiến nó trở nên cứng rắn không thể phá hủy.

Đường Huyền cũng đã suy nghĩ kỹ càng rồi mới chọn bộ luyện thể pháp quyết này.

Hắn tuy sở hữu Thương Khung Thánh Thể, nhưng lại không có phương pháp sử dụng.

Bá Thể Quyết có thể phát huy tối đa uy năng của Thương Khung Thánh Thể.

Một đêm trôi qua yên bình!

Đến giữa trưa ngày hôm sau, Đường Huyền cuối cùng cũng mở mắt.

"Hù, hai quyển bí tịch này khó hơn mình tưởng nhiều!"

"Ta tu luyện Ngự Kiếm Thuật chỉ cần một đêm đã đạt đến tiểu thành, nhưng Trảm Thiên Bạt Kiếm Thuật và Bá Thể Quyết lại chỉ vừa mới nhập môn!"

"Nhập môn thì hoàn toàn không có uy lực! Nhưng dù sao sức mạnh cũng đã tăng lên không ít!"

"Ta của hiện tại, chỉ cần một ngón tay là có thể miểu sát ta lúc vừa rời khỏi Thiên Sơn phái!"

"Cảm giác này, phê thật!"

May mà Dương Song không có ở đây, nếu không chắc chắn sẽ hộc máu mồm mất.

Võ kỹ và công pháp Thánh cấp.

Một đêm nhập môn mà còn chê?

Bao nhiêu võ giả tu luyện quanh năm suốt tháng, tốn cả chục năm tám năm còn chưa nhập môn nổi.

Màn gáy khét lẹt thế này thì đúng là không có bạn bè mà.

"Ừm, thời gian cũng gần rồi, phải đến chỗ vân chu tập hợp thôi!"

Vân chu đến di tích Thương Khung chỉ có một chuyến, bỏ lỡ là thôi luôn.

Đường Huyền vội vàng cất bí tịch, đẩy cửa bước ra.

Và rồi!

50 thị nữ!

100 võ giả!

Cùng lúc cúi rạp người!

"Tham kiến thiếu gia!"

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!