Tạch tạch tạch!
Rầm rầm rầm!
Mây đen dày đặc, cuồng phong gào thét, lôi đình màu lam cuồn cuộn trong tầng mây.
Các võ giả trên vân chu đều bị kinh động, ào ào ngẩng đầu nhìn lên.
Dưới thiên uy! Con người trở nên nhỏ bé vô cùng.
"Cái thời tiết chết tiệt này!"
Một tên võ giả lầm bầm. Sắc mặt hắn trắng bệch đôi chút, bắp chân cũng run lẩy bẩy.
"Thôi đi, thời tiết thì thấm vào đâu, nếu bị Yêu thú phát hiện, chúng ta mới toi đời!"
Một người khác nói.
"Rừng rậm là Thiên Đường của Yêu thú, nếu không phải có vân chu làm phương tiện di chuyển, ngay cả cường giả Khai Thần cảnh cũng không thể đơn độc xuyên qua!"
"So sánh dưới, ta thà gặp phải mưa gió bão bùng còn hơn!"
Mọi người đều tán thành.
Trong rừng rậm chẳng những có Yêu thú, còn có độc trùng. Một khi bị quấn lên, chỉ có nước chết không toàn thây.
Lúc này, đột nhiên có người lên tiếng.
"Chúng ta sẽ không xui xẻo đến mức bị Yêu thú phát hiện chứ!"
Tiếng nói vừa dứt, một trận cuồng phong thổi quét tới. Vân chu lập tức lay động.
"A, mùi tanh nồng nặc quá!"
"Các ngươi nhìn xem, có phải có một đám mây đen bay về phía chúng ta không!"
"Cái mồm quạ đen nhà ngươi! Đó căn bản không phải mây đen, mà chính là Yêu thú đó!"
Một tên võ giả Khí Biến cảnh hét lớn.
Mọi người định thần nhìn kỹ, lập tức hoảng sợ đến trắng bệch cả mặt.
Chỉ thấy vô số phi hành Yêu thú tụ tập lại với nhau.
"Phệ Nhân Ưng! Túy Tiên Phong! Song Dực Xà! Ông trời ơi, những Yêu thú này toàn bộ đều là những tồn tại có thể xé xác cường giả Lăng Không cảnh đó!"
"Kỳ lạ thật, những Yêu thú này bình thường không phải gặp nhau là đánh nhau như kẻ thù sao? Sao giờ lại tụ tập lại với nhau?"
"Đồ ngốc! Giờ này mà ngươi còn có thời gian suy nghĩ loại vấn đề đó sao, Yêu thú rõ ràng là đang nhắm vào chúng ta đó!"
"Cứu... Cứu mạng!"
Mắt thấy Yêu thú nhanh chóng ập tới, các võ giả trên vân chu đại loạn một trận. Có kẻ thét lên, có kẻ xụi lơ, còn có hài tử bị hù òa òa khóc lớn.
Những phi hành Yêu thú kia, con nào con nấy khí thế hung hãn ngút trời, trong mắt lóe lên lục quang tàn nhẫn, trực tiếp khóa chặt các võ giả trên vân chu.
"Tất cả hành khách nhanh chóng lui vào khoang thuyền!"
Một bóng người lóe lên, Dương Song mang theo võ giả Thiên Địa Các xuất hiện. Sắc mặt hắn vô cùng khó coi.
"Đáng chết, lại gặp phải thú triều trăm năm khó gặp! Khốn kiếp..."
Vào một thời điểm đặc biệt nào đó, rất nhiều Yêu thú sẽ trở nên xao động, chúng tụ tập lại với nhau, tiến về một phương hướng nhất định, xé nát tất cả mọi thứ trước mắt.
Nhưng Dương Song không nghĩ tới là, hắn lại gặp phải. Tỷ lệ này, có thể so với đi đường nhặt được Thánh giai bảo vật.
Mắt thấy thú triều cuồn cuộn ập tới, Dương Song cũng không còn thời gian nghĩ nhiều.
Nếu chỉ có một mình hắn, có thể ngự không rời đi, căn bản không sợ.
Nhưng còn có các hành khách trên vân chu. Tôn chỉ của Thiên Địa Các là thà rằng mình chết, cũng không thể để khách nhân bị tổn thất.
"Liều mạng thôi!"
Dương Song cắn răng.
"Tất cả mọi người nghe lệnh, toàn bộ phòng ngự trận pháp khai hỏa!"
"Thú triều tất nhiên có Vương giả thúc đẩy, chỉ cần chém giết được nó, thú triều sẽ tự tan!"
Các võ giả Thiên Địa Các đều khom người đáp lời.
Ông!
Vân chu hơi chao đảo, sáng lên đủ mọi màu sắc quang mang rực rỡ.
Mỗi một chiếc vân chu của Thiên Địa Các đều có đại sư khắc họa phòng ngự trận pháp, đủ để chống cự cường giả Khai Thần cảnh toàn lực công kích.
Thú triều tuy nhiều, nhưng muốn phá hủy vân chu, cũng khó mà làm được.
Dương Song hét lớn một tiếng, khí thế cường đại trong cơ thể xông thẳng lên trời.
Oanh!
Khí lãng bùng nổ bốn phía, ngay cả cuồng phong cũng bị xé nát.
"Mạnh thật! Không ngờ Dương tổng quản lại là võ giả Lăng Không cảnh đỉnh phong!"
"Có hắn xuất thủ, nhất định có thể đánh lui thú triều!"
"Ta đã nói rồi mà, có cường giả Thiên Địa Các ở đây, làm sao có thể xảy ra chuyện!"
"Mau nhìn, Dương tổng quản xuất thủ!"
Trong tiếng kinh hô của mọi người, Dương Song một tay vồ lấy, một cây trường thương màu đen dài hơn một trượng rơi vào trong tay. Một cỗ khí thế bá đạo, từ trên trường thương tản ra.
Hắn một bước đạp ra, ngự không bay lên, trực diện đối đầu thú triều.
"Vô Song Nhất Kích!"
Dương Song hai tay cầm thương, bổ mạnh xuống. Hai cánh tay hắn bắp thịt nổi cuồn cuộn, lực lượng nhục thân cực kỳ kinh người. Một thương rơi xuống, khiến trời long đất lở.
Oanh!
Khí mang chia đôi có thể nhìn thấy bằng mắt thường khuếch tán ra. Phía trước trường thương, không gian mười trượng trong nháy mắt trở thành chân không. Mười mấy con Yêu thú Lăng Không cảnh dẫn đầu trực tiếp bị đánh bay, máu tươi phun xối xả. Thậm chí có mấy con bị đánh nát thành cặn bã, nổ tung thành từng đám sương máu.
"Tê, thật... Thật mạnh!"
"Thực lực Dương tổng quản kinh khủng quá đi!"
"Thương Ý! Hắn đã lĩnh ngộ được Thương Ý!"
"Không sai, hắn hiện tại là nửa bước Khai Thần, chỉ chờ Thương Ý viên mãn là có thể đột phá!"
"Một người đối chiến vạn thú, quả thực là Chiến Thần hạ phàm, bá đạo vãi!"
Dương Song thần uy lẫm liệt, liên tục đánh ra mấy chiêu. Không một con Yêu thú nào có thể tới gần. Một người giữ ải, vạn người khó qua!
Dưới sự gia trì của Thương Ý, Dương Song đánh đâu thắng đó, một mình độc chiến thú triều. Hắn giống như mũi dao nhọn bổ phong trảm lãng, chia đôi thú triều.
Vân chu phía sau cũng nhanh chóng tiến lên. Rất nhanh, vân chu đã xông qua được một nửa.
"Tốt quá rồi! Chúng ta sắp xông qua rồi!"
"Thôi đi, thú triều cũng chẳng qua chỉ có thế thôi!"
"Vẫn là Dương tổng quản lợi hại!"
"Dù sao Nhân tộc có võ kỹ cùng võ đạo ý chí gia tăng, thực lực vượt xa Yêu thú cùng cảnh giới bình thường!"
Các võ giả trên vân chu lại lần nữa đi tới boong thuyền, ngẩng đầu nhìn trận chiến kinh thiên động địa hiếm thấy như vậy.
Đột nhiên, một tiếng sư hống cuồng bạo vang lên.
"Rống!"
Âm thanh như sóng gầm, ngay cả hư không cũng mơ hồ vặn vẹo.
Sau đó, tia điện màu tím hung hăng bổ xuống người Dương Song.
Oanh!
Bụi mù nổi lên bốn phía, Dương Song giống như diều đứt dây, bay ngược trở về, ngã mạnh xuống vân chu. Đồng thời dư lực vẫn chưa tan hết, hắn trượt dài trên mặt đất hai ba mươi trượng mới dừng lại.
Phốc!
Dương Song vừa động đậy, máu tươi đã phun ra xối xả từ miệng. Cây thiết thương Địa cấp thượng phẩm kia, chỉ còn lại một nửa. Trên ngực càng là một mảng máu tươi, rõ ràng đã lõm sâu xuống. E rằng xương cốt đều đã nát bét.
Trên vân chu, trong nháy mắt hoàn toàn tĩnh lặng. Sau sự trầm mặc ngắn ngủi, là tiếng hoảng sợ bùng lên.
Dương Song lại bại trận. Sao hắn lại bại được! Tiếng sư hống vừa rồi rốt cuộc là chuyện gì xảy ra?
Đang lúc mọi người kinh nghi, một đạo tia điện màu tím từ trên trời giáng xuống, rơi xuống phía trước vân chu. Một bóng người vô cùng kinh khủng, chậm rãi hiện lên.
Một con sư tử mọc hai cánh sau lưng. Toàn thân bị tinh thạch màu tím bao phủ. Chiếu lấp lánh. Khí tức đã đạt đến Khai Thần cảnh.
"Tử Tinh Dực Sư Vương!"
"Kia... Kia chính là Yêu thú Khai Thần cảnh đó!"
"Yêu thú Khai Thần cảnh đã nắm giữ Thiên Phú Thần Thông, ngay cả võ giả Nhân tộc cùng cấp đối đầu cũng chỉ có thể ôm hận, tại sao Yêu thú cường đại như thế lại xuất hiện ở đây!"
Tất cả mọi người đều hoàn toàn biến sắc.
Tử Tinh Dực Sư Vương giống như một tòa núi lớn, nằm ngang chắn trước vân chu.
Ầm! Ầm!
Tử Tinh Dực Sư Vương chậm rãi há miệng, lôi quang màu tím không ngừng ngưng tụ. Đầu nó ngẩng lên, lôi cầu màu tím đập thẳng vào vân chu.
Oanh!
Vân chu điên cuồng lay động, thủ hộ trận pháp cũng bị hủy diệt. Mọi người đứng không vững, bị hất bay tứ tung, té ngã đầu rơi máu chảy.
"Xong... Xong rồi!"
Dương Song ngơ ngác ngồi trên boong thuyền, mặt mày ngây dại. Hắn biết tất cả mọi người trên vân chu này đều xong đời. Trận pháp bị phá hủy, chờ đợi mọi người chỉ có một kết quả duy nhất. Bị Yêu thú thôn phệ.
Tử Tinh Dực Sư Vương gầm nhẹ một tiếng, đám Yêu thú phía sau nó tựa như thủy triều vọt tới.
Giờ khắc này! Sự tuyệt vọng triệt để bao trùm!
Mắt thấy cuộc đồ sát sắp sửa diễn ra.
Một tiếng kêu to từ trong khoang thuyền vang lên.
"Muốn yên ổn tu luyện một chút cũng không được! Tất cả cút đi chết hết cho ta!"
Tiếng nói vừa dứt, mấy đạo quang mang từ trong khoang thuyền bắn ra.
Phốc phốc phốc!
Trong một chớp mắt, những con Yêu thú Lăng Không cảnh xông tới đều vỡ nát thành tro bụi...