"Phàm nhân... sao có thể lay chuyển thiên uy!"
Hóa thân Thiên Đạo Diệt Cảnh chắp hai tay, toàn bộ linh khí của Di tích Lực chi cuồn cuộn hội tụ, đồng thời dung hợp Pháp tắc Lực chi. Một viên linh cầu đen kịt hình thành, không hề có chút ánh sáng nào, tựa như cái miệng khổng lồ của mãnh thú Hồng Hoang, muốn nuốt chửng vạn vật.
Ầm ầm!
Hai chiêu thức cực hạn va chạm dữ dội, chấn động long trời lở đất.
Di tích vốn đã tan nát, giờ lại càng khó chống đỡ, trực tiếp vỡ vụn thành từng mảnh. Không gian nứt toác, tựa như vô số tấm gương vỡ, bay múa trong hư không. Cơn bão năng lượng tàn phá bừa bãi, trực tiếp xé rách bầu trời, mở ra một thông đạo hư không sâu thẳm.
"Cái này... cái này..."
Trên gương mặt Vũ Phong Linh, không còn một tia huyết sắc. Dưới uy năng hủy thiên diệt địa kinh hoàng như vậy, còn có ai có thể tồn tại? Chỉ là dư âm gợn sóng cũng đủ khiến nhục thân nàng đau đớn như bị xé rách.
Mà đúng lúc này!
Tại trung tâm cơn bão năng lượng, Hóa thân Thiên Đạo Diệt Cảnh toàn thân cứng đờ. Trước mi tâm nó, một vệt kiếm mang đang điên cuồng thôn phệ ý chí.
"Cái gì trời... cái gì đất... Trước thắng được ta rồi hãy nói!"
Đường Huyền thu kiếm, lướt qua bên cạnh Hóa thân Thiên Đạo Diệt Cảnh. Ý chí bị ma diệt, Hóa thân Thiên Đạo hai đầu gối mềm nhũn, quỳ sụp xuống giữa bụi trần, rồi hóa thành những đốm tinh mang li ti, tiêu tán trong thiên địa.
Chỉ còn lại bóng hình chiến thắng, ngạo nghễ đứng đó. Cử thế vô địch, bá đạo ngút trời!
Đường Huyền đi tới trước hài cốt cự nhân, trong mắt lóe lên một tia kinh ngạc. Bộ hài cốt này đã hoàn toàn hứng chịu dư âm đại chiến giữa hắn và Hóa thân Thiên Đạo Diệt Cảnh, vậy mà vẫn trong suốt như ngọc, hoàn hảo không chút tổn hại. Đường Huyền đưa tay chạm vào, cảm nhận được bên trong hài cốt tồn tại một loại lực lượng kinh khủng tựa như khởi nguyên đại đạo.
Cực hạn của Lực chi! Đủ sức định phong thủy, khai mở Hỗn Độn.
"Thôn phệ!"
Đường Huyền không chút khách khí, trực tiếp thôi động Vô Hạn Đế Quyết, muốn thôn phệ lực lượng Pháp tắc Lực chi. Thế nhưng nuốt chửng nửa ngày, lại chỉ hút ra được một tia. Cỗ lực lượng kia tựa như một chỉnh thể hoàn chỉnh, khó có thể lay chuyển.
"Ừm!"
Đường Huyền nhíu mày, rồi lập tức giãn ra. Xem ra muốn hoàn toàn thôn phệ Pháp tắc Lực chi, vẫn cần một khoảng thời gian. Có điều hắn cũng không hề nóng nảy. Đế hồn Ngân Hà Khởi Nguyên mở ra, thôn phệ hài cốt cự nhân. Chậm rãi hấp thu, sớm muộn gì cũng có ngày có thể hoàn toàn hấp thu Pháp tắc Lực chi. Đợi đến khi hấp thu xong, lại đến cái vạn lần tăng phúc, auto bá đạo! Dù sao hiện tại với thực lực của hắn, cũng đủ sức ứng phó mọi tình huống trước mắt.
Bước ra một bước, hắn đã đi tới trước mặt Vũ Phong Linh.
"Ngươi... Ngươi không sao!"
Tâm tình Vũ Phong Linh đã không cách nào hình dung, biểu cảm trên mặt nàng cũng vô cùng kỳ lạ. Phải biết Đường Huyền đối mặt chính là Hóa thân Thiên Đạo Diệt Cảnh, chỉ một tia khí tức cũng đủ để trấn sát nàng trăm ngàn lần. Nhưng Đường Huyền trước mắt, vẫn áo trắng tung bay, khí thái thong dong.
Nói cách khác... Thiên Đạo cũng bị hắn ma diệt!
Vũ Phong Linh toàn thân run lên, ánh mắt nhìn Đường Huyền trở nên đầy tôn kính. Vừa rồi nàng vậy mà lại đồng hành cùng một vị đại năng có thể trấn sát cả Thiên Đạo, trở về tuyệt đối có thể khoe khoang cả đời, đỉnh của chóp!
Vũ Phong Linh hít vào một hơi, trong lòng đột nhiên nảy ra một ý nghĩ. Nếu như có thể thỉnh cầu Đường Huyền đến Thiên Ngoại Nam Hải một chuyến, chẳng phải là không cần lo lắng Thánh chiến nữa sao? Nhưng liệu mình có thể mời được Đường Huyền sao? Vũ Phong Linh hoàn toàn không có chút nắm chắc nào. Nàng cắn răng nói: "Đại nhân, Phong Linh cả gan, muốn mời ngài đến Thiên Ngoại Nam Hải một chuyến!"
Đường Huyền cười nói: "Xin lỗi, hiện tại ta không có thời gian!"
"Thật vậy sao!"
Tuy đã sớm chuẩn bị tâm lý, nhưng khi thật sự bị từ chối, Vũ Phong Linh vẫn có chút thất vọng. Đường Huyền liếc nhìn nàng một cái, không khỏi bật cười.
"Ta không phải từ chối, mà là thật sự không rảnh. U Minh Ngũ Tông đang trong tình thế nước sôi lửa bỏng, ta nhất định phải đi một chuyến, 'cầm' ít đồ. Chờ mọi chuyện an bài xong xuôi, tự nhiên sẽ đến Thiên Ngoại Nam Hải! Ta rất lâu rồi không gặp Tịch Diệt!"
Vũ Phong Linh trong lòng nhẹ nhõm, trên mặt lộ ra nụ cười ngọt ngào. Nàng khẽ khom người.
"Vâng, vậy Phong Linh sẽ ở Thiên Ngoại Nam Hải tùy thời chờ đợi đại nhân quang lâm!"
Đường Huyền gật đầu.
"Ta nhất định sẽ đến!"
Sau khi nhận được lời cam đoan của Đường Huyền, Vũ Phong Linh đột nhiên cảm thấy nhẹ nhõm hơn rất nhiều. Toàn bộ Thiên Ngoại Nam Hải đều vì Thánh chiến sắp đến mà vô cùng căng thẳng. Người ngoài căn bản không biết sự tàn khốc của Thánh chiến. Tất cả Hỗn Huyết Tộc đều nỗ lực vì sự sống còn. Nếu không phải vậy, Vũ Phong Linh cũng không thể nào mạo hiểm bị Nhân Tộc diệt sát để đến di tích tầm bảo. Cho dù có được Bát Dực Nguyên Vũ, cũng không thể đảm bảo Dực Tộc có thể an toàn sống sót. Nhưng nếu Đường Huyền đến, Dực Tộc lại không cần lo lắng nữa. Dù sao hắn là một tồn tại kinh khủng có thể đối kháng cả Thiên Đạo, bá đạo ngút trời!
Sau khi nói lời trân trọng, Vũ Phong Linh tìm thấy tộc nhân, sau đó phá không rời đi, trở về Thiên Ngoại Nam Hải.
Còn Đường Huyền thì quay về Mộ gia.
Trọn vẹn nửa tháng, Đường Huyền bế quan tiêu hóa chiến lợi phẩm. Chuyến này, hắn là người thắng lớn nhất, không có người thứ hai! Ngoại trừ số ít võ giả thu được lực lượng pháp tắc và rời đi trước, chín thành lực lượng pháp tắc còn lại đều bị hắn thu được. Hơn trăm kiện bảo vật trôi nổi cũng đồng dạng bị hắn lấy đi không còn một món.
Đương nhiên! Thu hoạch lớn nhất chính là hài cốt cự nhân Lực chi. Trải qua nửa tháng thôn phệ, hắn đã thành công rút lấy hơn một phần mười Pháp tắc Lực chi, thành công đạt đến khoảng ba phần mười. Một trong những điều kiện tất yếu để tiến giai Đại Đế chính là nắm giữ ba thành lực lượng pháp tắc, hiện tại hắn đã đủ rồi.
Bất quá Đường Huyền cũng không hề nóng nảy. Mục tiêu của hắn không chỉ đơn giản là thành Đế, hắn muốn xưng Đế, phải là Vạn Cổ Nhất Đế, siêu việt bất kỳ tồn tại nào. Thiên Đạo Diệt Cảnh đã chịu thiệt lớn như vậy, nhất định sẽ không dễ dàng buông tha hắn. Đến lúc đó khó tránh khỏi lại là một trận đại chiến tinh phong huyết vũ. Vẻn vẹn ba thành Pháp tắc Lực chi vẫn chưa đủ, nhất định phải tăng lên nhiều hơn nữa mới được. Cho nên kế hoạch tiếp theo chính là U Minh Ngũ Tông. Là tông môn lâu năm của Diệt Cảnh, nội tình của nó nhất định sẽ không khiến hắn thất vọng.
Trước lúc đó, hắn còn muốn hoàn thành một chuyện khác.
"Thanh Linh, chuẩn bị xong chưa?" Đường Huyền hỏi.
"Con chuẩn bị xong rồi! Sư tôn!" Mộ Thanh Linh trịnh trọng gật đầu.
"Lát nữa bất kể có cảm giác gì, đều đừng bận tâm, mọi chuyện có ta lo!"
"Vâng!"
Nói xong, Mộ Thanh Linh nhắm hai mắt lại. Mộ Anh Kiệt và những người khác căng thẳng chờ đợi bên ngoài trăm trượng.
"Tốt! Bắt đầu thôi!"
Đường Huyền vung tay lên, hơn trăm khối Đế tinh trung phẩm bay ra. Linh khí hùng hồn hóa thành cơn bão, quán chú vào thể nội Mộ Thanh Linh. Một cỗ đau nhức kịch liệt như tê liệt truyền khắp toàn thân Mộ Thanh Linh. Nhưng nàng lại nghiến chặt đôi môi đỏ mọng, không phát ra một tiếng động nào. Bởi vì Đường Huyền muốn giúp nàng triệt để thức tỉnh Hạo Chính Văn Đế Thể.
Mộ Thanh Linh tuy đã thức tỉnh Hạo Chính Văn Đế Thể, nhưng Đế Thể cần tài nguyên để vun trồng. Với tình trạng Mộ gia ngay cả cơm cũng không đủ ăn, làm gì có tài nguyên dư thừa cho Mộ Thanh Linh? Kết quả là uy năng của Hạo Chính Văn Đế Thể không ngừng yếu đi, cuối cùng sẽ phai mờ. Hiện tại Đường Huyền muốn một lần nữa kích hoạt Hạo Chính Văn Đế Thể. Quán chú linh khí là bước đầu tiên. Đợi đến khi toàn thân kinh mạch của Mộ Thanh Linh đều được quán thông, mới có thể tiến vào bước thứ hai.
May mắn có Đường Huyền hộ giá hộ tống, Mộ Thanh Linh thuận lợi quán thông toàn thân kinh mạch. Khi trăm mạch quán thông, linh khí thiên địa được dẫn dắt, tự động quán chú tới.
"Lấy Hồn Dẫn Hồn!"
Hồn niệm Đường Huyền khẽ động, tràn vào hồn hải của Mộ Thanh Linh.
Oanh!
Thân thể mảnh khảnh của Mộ Thanh Linh lung lay. Mái tóc dài ngang eo cuốn ngược bay múa. Hồn hải khô cạn sôi trào lên. Trong một chớp mắt, nho phong thiên địa được dẫn dắt, khiến phong vân biến đổi cấp tốc. Một cỗ Hạo Nhiên Chính Khí, xuyên qua thương khung, khuấy động mười vạn dặm.
...
Lúc này!
Tại một thư viện sơn minh thủy tú, một lão giả đột nhiên mở hai mắt ra, trong mắt lộ ra vẻ hoảng sợ.
"Đó là... ba động thức tỉnh của Hạo Chính Văn Đế Thể!"
"Rốt cuộc... rốt cuộc là tài tử phương nào!"
"Ha ha ha... Thiên tài như thế, chính là phúc của Chính Khí Học Viện ta!"
Oanh một tiếng, lão giả xông thẳng lên trời, xé rách phong vân mà đi...