Ròng rã một tháng.
Đường Huyền vẫn luôn rèn luyện nền tảng và lĩnh hội kiếm ý.
Tu vi bị đè nén bấy lâu.
Vào thời khắc này!
Cuối cùng cũng không thể kìm nén được nữa!
"Hệ thống! Tăng phúc kiếm ý cho ta! Vạn lần!"
"Đinh! Đang tăng phúc kiếm ý..."
Âm thanh điện tử quen thuộc vang lên.
Ngay sau đó, bên trong cơ thể Đường Huyền vang lên âm thanh tựa như lũ quét cuồn cuộn.
Oanh!
Mặt đất nứt toác, Vẫn Kiếm sơn rung chuyển dữ dội.
Đông đảo võ giả đang lĩnh hội kiếm ý đều bị kinh động.
"Xảy ra chuyện gì vậy? Động đất à?"
"Vớ vẩn, sao có thể động đất được!"
"Các ngươi mau nhìn kìa..."
Mọi người nhìn theo hướng chỉ, hai mắt liền ngây dại, đứng sững tại chỗ.
Chỉ thấy Đường Huyền, người vẫn luôn ngồi ngay ngắn trước thanh kiếm gãy, đang chậm rãi đứng dậy.
Mái tóc đen dài của hắn dựng ngược lên.
Ánh mắt sáng rực như sấm sét, chói lòa vô cùng.
Cả người hắn phảng phất một ngọn núi nguy nga.
Tỏa ra khí thế khủng bố vô cùng ép người.
Giờ khắc này, hắn chính là một thanh bảo kiếm sắc bén ngời ngời.
Xì xì xì!
Gió lốc cuốn quanh Đường Huyền, ma sát với mặt đất, phát ra những âm thanh chói tai.
Những tia lửa li ti không ngừng lan tỏa.
Tôn lên một Đường Huyền tựa như Thiên Thần hạ phàm.
Đại thành kiếm ý đang tăng vọt điên cuồng.
Gấp trăm lần, đạt đến đỉnh phong!
Gấp nghìn lần, hóa thành Kiếm thế!
Vạn lần...
Ngay khoảnh khắc Kiếm thế ngưng tụ, kiếm ý kinh thiên đột nhiên biến mất hoàn toàn.
Vẫn Kiếm sơn cũng ngừng rung chuyển.
Thế nhưng trong lòng mọi người lại như có tảng đá lớn đè nặng, khó chịu vô cùng.
Kiếm ý trong cơ thể họ càng bị ép co rút đến cực hạn.
Thế!
Là cảnh giới mạnh hơn, áp đảo trên cả Ý cảnh.
Trên Vẫn Kiếm Sơn, người lĩnh ngộ kiếm ý mạnh nhất cũng chỉ mới năm thành, căn bản không thể trải nghiệm được sự đáng sợ của Thế.
Bọn họ còn tưởng đó là ảo giác, vội vàng hồi tưởng lại luồng kiếm ý trong nháy mắt vừa rồi.
"Lợi hại thật, đây chính là Đại thành kiếm ý sao?"
"Chỉ trong một tháng ngắn ngủi đã từ sơ nhập kiếm ý đạt đến cảnh giới đại thành! Tiểu hữu đúng là có tiềm năng vô hạn!"
"Nhỏ! Tầm nhìn hạn hẹp quá! Với tư chất của tiểu hữu, 100% có thể bước vào Thánh giả chi cảnh trong truyền thuyết! Coi rẻ chúng sinh!"
"Chậc, nghe nói lúc tiểu hữu chưa nổi danh đã bị sỉ nhục đủ điều ở Thiên Sơn phái, đúng là một lũ ngu hết thuốc chữa!"
"Thế nên Thiên Sơn phái bay màu rồi! Còn gì nữa?"
Đông đảo cường giả Khai Thần cảnh bàn tán sôi nổi về Đường Huyền.
"Đáng tiếc, kiếm ý chỉ tồn tại trong nháy mắt, chắc hẳn tiểu hữu muốn đột phá Đại viên mãn kiếm ý, nhưng... cuối cùng vẫn thất bại!"
"Đại viên mãn kiếm ý đâu có dễ đột phá như vậy, nhìn khắp toàn bộ Bắc Thần vương triều, cũng chỉ có Bắc Thần Kiếm Cuồng, người đứng đầu tam đại Kiếm Thánh, là ngưng tụ được Đại viên mãn kiếm ý mà thôi!"
"Nhưng Bắc Thần Kiếm Cuồng đã tu luyện kiếm ý cả trăm năm, sự tích lũy và nội tình đều hơn tiểu hữu rất nhiều, ta tin với thiên tư của tiểu hữu, trước năm mươi tuổi đạt được Đại viên mãn kiếm ý cũng không phải chuyện khó!"
...
Trên không trung, Đường Huyền khép hờ hai mắt, cẩn thận cảm ngộ sự ảo diệu của Kiếm thế.
Đột nhiên, hắn cảm nhận được một luồng kiếm ý cực kỳ đáng sợ đang nhanh chóng tiếp cận.
Định mắt nhìn lại.
Phía chân trời, một đám mây máu đang nổi lên.
Đám mây máu di chuyển với tốc độ cực nhanh, đồng thời một luồng uy áp vô cùng kinh khủng cũng giáng xuống như núi Thái Sơn.
Rất nhiều võ giả trên Vẫn Kiếm Sơn đột nhiên cảm thấy tức ngực, máu huyết toàn thân sôi trào không yên, khó chịu vô cùng.
"Khó... khó chịu quá!"
"Cơ thể ta như sắp bị xé toạc ra vậy!"
"Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì!"
Uy áp ngày càng kinh khủng, các võ giả Khí Biến cảnh dưới chân núi không chịu nổi trước tiên, phun ra một ngụm máu tươi rồi ngã vật xuống đất.
Các cường giả Khai Thần cảnh tuy khá hơn một chút, nhưng cũng hơi thở dồn dập, khó mà chống đỡ.
Mấy hơi thở sau, toàn bộ Vẫn Kiếm sơn đã bị mây máu bao phủ.
Tựa như cả thế giới đều biến thành màu máu tươi.
Uy áp càng thêm khủng bố, rất nhiều võ giả Khí Biến cảnh lập tức ngất đi.
Các võ giả Khai Thần cảnh cũng phải quỳ một chân xuống đất, không thể đứng dậy.
Chỉ có Đường Huyền vẫn đứng ngạo nghễ.
"Ồ, có thể không ngã dưới kiếm ý thị huyết của ta, ngươi... chính là Đường Huyền nhỉ!"
Giữa âm thanh u ám đáng sợ, đám mây máu tách làm đôi, một bóng người chậm rãi đáp xuống.
"Ngươi là ai?"
Đường Huyền mở miệng hỏi.
"Ta... là cái tên cuối cùng mà ngươi được nghe! Bắc Thần Bạch Thạch!"
Bóng người màu máu đáp xuống.
Ngay khoảnh khắc hai chân chạm đất, cả tòa Vẫn Kiếm sơn lập tức nứt làm đôi.
Đá vụn rơi xuống như mưa.
Rất nhiều võ giả Khí Biến cảnh đang hôn mê bị đè chết tươi.
Trên dưới Vẫn Kiếm sơn, một mảnh kêu than thảm thiết.
Máu tươi chảy xuống như suối.
Khắp nơi là thi thể bị đá lớn đè nát.
Các võ giả Khai Thần cảnh trên đỉnh núi sắc mặt đại biến.
"Bắc Thần Bạch Thạch! Một trong tam đại Kiếm Thánh của Bắc Thần vương triều!"
"Nghe nói kiếm ý của hắn được truyền thừa từ một Tà Kiếm Tông thời Thượng Cổ, lấy máu tươi làm chất dinh dưỡng, đáng sợ vô cùng!"
"Sao hắn lại đến đây? Hơn nữa kiếm ý của hắn đã đạt đến Đại viên mãn! Thật đáng sợ! Quá đáng sợ!"
"Nghe nói Bắc Thần Bạch Thạch từng bế quan mười năm để lĩnh hội Đại viên mãn kiếm ý, xem ra đã thành công rồi!"
"Bắc Thần Kim Khê so với hắn chỉ là trẻ con, toang rồi, tiểu hữu nguy hiểm rồi!"
Đại đa số võ giả Khai Thần cảnh đã bị đè sụp xuống đất.
Chỉ có vài võ giả có kiếm ý đạt đến khoảng năm thành là còn miễn cưỡng mở miệng được.
"Đại viên mãn kiếm ý! Thần Hợp cảnh cường giả!"
Đường Huyền vẫn bình tĩnh.
Kiếm thế của hắn đã thành.
Coi như kiếm ý của Bắc Thần Bạch Thạch có khủng bố hơn mấy chục lần cũng đừng hòng lay động hắn mảy may.
Huống chi hắn còn có Vạn Lý Chi Hồn.
Đừng nói là Thần Hợp cảnh.
Ngay cả thần hồn của võ giả Thần U cảnh cũng đừng hòng đấu với Đường Huyền.
E rằng chỉ có cường giả Vạn Pháp cảnh, người cũng cảm ngộ được Thế chi lực, mới có tư cách ngang hàng với Đường Huyền.
Cho nên Bắc Thần Bạch Thạch, chẳng khác nào một tên trẻ trâu đang gào thét.
Đúng là gào thét trong bất lực!
"Ồ, thực lực không tồi, vậy mà thân thể không sụp đổ dưới kiếm ý thị huyết của ta, khó trách tên phế vật Bắc Thần Kim Khê kia lại chết trong tay ngươi!"
Bắc Thần Bạch Thạch quan sát Đường Huyền từ trên xuống dưới, lộ ra vẻ hơi kinh ngạc.
Vài võ giả Khai Thần cảnh cũng kinh hãi tột độ.
Phải biết rằng số võ giả tu luyện kiếm ý trên Vẫn Kiếm sơn ít nhất cũng có mấy vạn người.
Tất cả bọn họ đều phải quỳ rạp dưới kiếm ý của Bắc Thần Bạch Thạch.
Đường Huyền ở gần như vậy mà lại không có chút phản ứng nào.
Quả thực không phải người!
Thế nhưng mọi người cũng không quá sốc.
Ai cũng biết Đường Huyền vừa mới lĩnh ngộ Đại thành kiếm ý.
Chắc là... nhờ có Đại thành kiếm ý.
Chỉ có những người có tu vi cao thâm như Sở Đình mới lờ mờ cảm thấy có gì đó không đúng.
Cho dù là Đại thành kiếm ý cũng không thể bình tĩnh như vậy được.
Kiếm ý của Bắc Thần Bạch Thạch khát máu và cuồng bạo, vượt xa kiếm ý thông thường.
Đừng nói chỉ là Đại thành kiếm ý, cho dù là Đại viên mãn kiếm ý cũng không thể chống lại.
Trừ phi là...
Không thể nào!
Làm sao có người tu luyện được đến Kiếm thế chứ?
Ít nhất là ở Bắc Thần vương triều này không tồn tại!
"Không cần kinh ngạc, vì ngươi sắp phải chết rồi!"
Đường Huyền thản nhiên nói.
Bắc Thần Bạch Thạch đột nhiên trợn trừng hai mắt, sau đó lại híp lại như mắt rắn.
"Ha ha, giọng điệu ngông cuồng như vậy, ngươi dựa vào cái gì để giết ta?"
"Bằng cái tu vi Lăng Không cảnh đáng thương của ngươi à?"
"Hay bằng cái kiếm ý yếu ớt của ngươi?"
Đường Huyền không nhịn được cười lên.
"Lăng Không cảnh? Mở to mắt chó của ngươi ra mà nhìn cho kỹ đây!"
Kiếm thế và hồn lực hòa làm một!
Xông thẳng lên trời, xé toạc mây máu, trả lại ánh sáng ban ngày.
Oanh!
Vào khoảnh khắc này, linh khí trong cơ thể Đường Huyền phun trào như dung nham, từng luồng khí trắng không ngừng khuếch tán.
Uy áp mênh mông khiến cả Bắc Thần Bạch Thạch cũng phải biến sắc.
"Lên cho ta!"
Tu vi bị đè nén bấy lâu, vào thời khắc này, hoàn toàn bùng nổ.
Ông!
Ánh sáng đất trời vụt tắt.
Mặt đất chìm vào bóng tối.
Chỉ có phạm vi mười trượng quanh thân Đường Huyền là còn ánh sáng.
Giờ này khắc này, hắn chính là trung tâm của trời đất.
Mạnh như Bắc Thần Bạch Thạch cũng không cách nào nhìn thẳng.
Hắn thậm chí còn cảm thấy cơ thể mình đang run rẩy.
Lâm trận đột phá?
Khai Thần cảnh?
Không!
Đây vẻn vẹn chỉ là bắt đầu mà thôi!..