Sau khi hai bên trò chuyện vài câu, Hồ tộc nữ vương Hồ Huyên Huyên liền dẫn đề tài sang Đường Huyền.
"Ân nhân, ngài đến Thiên Ngoại Nam Hải là có chuyện gì muốn làm sao?"
"Đúng vậy! Ta đến Vô Thủy Uông Dương để tìm kiếm Cực Nguyên Thế Giới Chi Lực!"
Đường Huyền gật đầu, cũng không hề giấu giếm.
Hồ tộc nữ vương Hồ Huyên Huyên giật mình.
"Hóa ra ân nhân chuẩn bị tiến vào Vô Thủy Uông Dương! Thế nhưng là. . ."
Nàng lộ vẻ khó xử.
"Vô Thủy Uông Dương bị Kim Mao Hống tộc nắm giữ, ân nhân muốn đi vào, e rằng. . ."
Kim Mao Hống tộc chính là tộc đứng đầu được Thiên Ngoại Nam Hải công nhận, thực lực cường đại, nội tình thâm hậu. Thiên phú của bọn họ vốn đã mạnh mẽ, lại còn chiếm giữ hơn sáu thành tài nguyên của Thiên Ngoại Nam Hải, có thể không mạnh sao?
Huống hồ Đường Huyền vừa mới giết Lang Phi, nhị thiếu gia Huyễn Lang tộc. Một khi hắn thò đầu ra, tuyệt đối sẽ gây nên đại chiến.
Đường Huyền biết ý của Hồ Huyên Huyên, nhưng thần sắc của hắn lại không hề thay đổi nửa điểm. Trên mặt tràn đầy nụ cười tự tin.
"Nơi ta muốn đến, e rằng chưa có ai đủ sức ngăn cản!"
Không phải hắn khoe khoang, mà sự thật đúng là như vậy. Chớ nhìn hắn chỉ là Chuẩn Đế đỉnh phong, thực lực chiến đấu thực tế thậm chí có thể sánh ngang Đại Đế cấp Siêu Phàm, thậm chí Thoát Tục.
Huống hồ hắn còn kiêm tu nhiều loại pháp tắc, lại nắm giữ hơn tám phần mười Thiên Hỏa Tuyệt Trận, Hỏa chi pháp tắc. Thứ này chính là trận pháp pháp tắc cấp Tôn đó nha! Ngay cả Đại Đế đỉnh phong bị nhốt vào, cũng phải ăn hành không nhỏ.
Nắm giữ nhiều thủ đoạn như vậy, chưa nói đến việc tung hoành ngang dọc Thiên Ngoại Nam Hải, nhưng kẻ có thể ngăn cản hắn, đích thật là chẳng có mấy ai. Phải biết đây là Thiên Đạo hạn chế lực lượng của Đường Huyền trong điều kiện tiên quyết. Thật sự muốn chọc giận hắn, dưới cảnh giới Chí Tôn, chắc chắn phải chết không nghi ngờ.
Kim Mao Hống tộc phàm là còn có chút IQ, liền không thể nào cùng Đường Huyền liều mạng.
Hồ Huyên Huyên tuy không biết thực lực của Đường Huyền mạnh đến mức nào, nhưng cũng bị khí thế bá đạo này làm nàng run rẩy toàn thân, đôi mắt như nước mùa thu khẽ lay động. Đây đúng là một người đàn ông cường đại.
"Nếu ân nhân đã có tự tin, vậy có thể đi Vô Thủy Thành! Nơi đó là cửa ngõ tất yếu để vào Vô Thủy Uông Dương!"
Hồ tộc nữ vương Hồ Huyên Huyên nén lại tâm tình khiếp sợ mà nói.
"Vô Thủy Thành, đa tạ!"
Đường Huyền khẽ gật đầu. Hắn nhìn sơn động đơn sơ, khẽ lắc đầu.
"Hồ tộc các ngươi, chỉ sống ở nơi như thế này sao?"
Hồ tộc nữ vương Hồ Huyên Huyên thở dài, sắc mặt trở nên nặng nề.
"Hồ tộc chi đảo không có tài nguyên gì, cho nên cuộc sống rất vất vả, đây là lỗi của ta!"
Đường Huyền gật đầu. Hắn đã quyết định thu phục Hồ tộc, tự nhiên không thể keo kiệt tài nguyên.
"Oản Oản, đi Thiên Địa Các một chuyến, bảo Phong Nhị đến đây!"
"Vâng, chủ nhân!"
Hiện tại Hồ Oản Oản nhu thuận như một chú mèo con. Nàng lập tức leo lên vân chu, nhanh chóng đuổi đi.
Chưa đến một canh giờ, nàng đã dẫn Phong Nhị tới. Dù sao cũng là khách quý đỉnh cấp của Thiên Địa Các, nào dám không nhanh chóng.
"Thiếu gia, có chuyện gì?"
Phong Nhị thận trọng nói.
Đường Huyền trực tiếp ném một chiếc không gian giới chỉ cho hắn.
"Đây là 1 ức hạ phẩm đế tinh, sau này Hồ tộc cần gì, ngươi cứ đưa tới đó, không cần ta phải nói dài dòng nữa chứ!"
Lời vừa nói ra, toàn trường tĩnh mịch.
"1 ức. . . hạ phẩm đế tinh!"
"Ta không nghe nhầm đấy chứ, một. . . 1 ức!"
"Trời ơi, đừng nói 1 ức, ngay cả một trăm khối đế tinh hoàn chỉnh ta còn chưa từng thấy qua!"
Hồ tộc nữ vương Hồ Huyên Huyên tay ngọc che miệng đỏ, trên gương mặt tràn đầy rung động. Đường Huyền đúng là quá hào phóng. Vừa ra tay đã là 1 ức đế tinh.
"Ân nhân, chuyện này... không ổn đâu, ân cứu mạng đã không thể hồi báo, bây giờ làm sao có thể nhận đế tinh của ngài được!"
Hồ tộc nữ vuyên Hồ Huyên Huyên liên tục khoát tay.
Đường Huyền cũng không nói lời nào, chỉ nhàn nhạt nhìn Hồ Huyên Huyên.
Hồ tộc vốn có thiên phú thông tuệ. Hồ Huyên Huyên hơi suy nghĩ, liền bừng tỉnh đại ngộ. Đường Huyền đây là muốn thu phục Hồ tộc.
Hoàn toàn tự chủ và sống phụ thuộc là hai tình huống hoàn toàn khác nhau. Hồ tộc cũng không muốn trở thành phụ thuộc của người khác. Nếu không, Hồ tộc nữ vương Hồ Huyên Huyên cũng sẽ không đối đầu với Huyễn Lang tộc như vậy.
Nhưng tình huống của Đường Huyền lại khác biệt. Trước có ân cứu mạng, sau lại đã thu phục Hồ Oản Oản làm thị nữ. Có thể nói, Hồ tộc đã sớm bị ràng buộc cùng hắn.
Thánh chiến cận kề, Hồ tộc ngàn cân treo sợi tóc, không tìm một chỗ dựa, rất có thể sẽ chôn vùi trong thánh chiến. So với việc bị Kim Mao Hống tộc và Huyễn Lang tộc chà đạp, nghiền ép, còn không bằng thần phục người đàn ông này.
Ít nhất hắn đẹp trai, lại còn nhiều tiền, tính cách cũng tốt nữa chứ. Đúng là đỉnh của chóp!
Nghĩ đến đây, Hồ tộc nữ vương Hồ Huyên Huyên thở dài. Nàng đứng dậy, quỳ hai gối xuống đất.
"Chủ nhân, Huyên Huyên nguyện, Hồ tộc nguyện ý quy hàng!"
Thấy nữ vương đã quỳ, những cường giả Hồ tộc còn lại cũng không do dự, trực tiếp quỳ xuống. Thực lực của Đường Huyền, tất cả mọi người đều nhìn rõ. Ngay cả cường giả đế lộ đỉnh cấp như Lang Phi cũng bị hắn tiêu diệt, ai còn dám không phục chứ?
Lúc này, toàn thể Hồ tộc quy hàng.
Đường Huyền tùy ý mọi người quỳ gối trước mặt mình.
"Phong Nhị các chủ, đi làm đi! Tốc độ càng nhanh càng tốt, mọi chi phí phát sinh sau này của Hồ tộc, ta sẽ chi trả!"
Phong Nhị hít vào một ngụm khí lạnh. Đây chính là một mối làm ăn lớn! Hắn đang lo lắng tài nguyên của Thiên Địa Các không cách nào bán ra đây. Phải biết, chủ Thiên Địa Các mỗi năm đều có nhiệm vụ khảo hạch. Tuy nói nhiệm vụ của Thiên Địa Các ở Thiên Ngoại Nam Hải chỉ bằng một nửa người khác, nhưng tài nguyên ở đây đều bị Kim Mao Hống tộc nắm giữ. Thêm vào đó, tộc nhân lai tạp căm ghét Nhân tộc, căn bản không có ai đến làm ăn. Năm nay có thể nói là năm cuối cùng rồi.
Đường Huyền quả thực là đưa than ngày tuyết, như tái thế Hoạt Phật. Mối làm ăn 1 ức hạ phẩm đế tinh này, kiếm lời lớn rồi. Hoàn toàn có thể bù đắp lại nhiệm vụ của mấy năm trước. Huống hồ mọi chi phí phát sinh sau này đều do Đường Huyền chi trả.
"Vâng, thiếu gia, ta lập tức đi an bài!"
Phong Nhị quay đầu nói với Hồ tộc nữ vương: "Nữ vương đại nhân, mời tìm người dẫn đường, ta muốn kiểm kê một chút tài nguyên hiện tại Hồ tộc cần thiết!"
Hồ tộc nữ vương Hồ Huyên Huyên lập tức an bài một trưởng lão Hồ tộc dẫn đường.
Giải quyết xong chuyện của Hồ tộc, Đường Huyền cũng nên rời đi.
"Đi Vô Thủy Thành!"
Hồ Oản Oản nắm tay Hồ Huyên Huyên, khuôn mặt nhỏ nhắn nhăn lại nói: "Mẫu thân, con... con đi đây!"
Hồ Huyên Huyên cười nói: "Theo chủ nhân học tập thật tốt, đừng có lười biếng, con cũng không còn nhỏ nữa, sau này cũng là người sẽ làm Hồ tộc nữ vương đó!"
"Vâng!"
Tạm biệt xong, Hồ Oản Oản liền theo Đường Huyền, cẩn thận từng bước rời đi.
. . .
Rời khỏi Hồ tộc, Đường Huyền mang theo Hồ Oản Oản đi vân chu, hướng về Vô Thủy Thành.
Hồ tộc quả không hổ danh là tộc thám báo đỉnh cấp. Hồ Oản Oản tuy tuổi còn nhỏ, nhưng lại cực kỳ rõ ràng về sự phân bố của Thiên Ngoại Nam Hải.
"Chủ nhân, Vô Thủy Thành đó do Hùng Nhân tộc nắm giữ, đám cơ bắp ngu ngốc đó đã sớm đầu quân cho Kim Mao Hống tộc rồi, đến lúc đó e rằng sẽ bất kính với chủ nhân!"
Đường Huyền cười cười.
"Đó đều là chuyện vặt! Ngược lại là con. . ."
"Thị nữ của ta không ít, nhưng thực lực cũng không yếu kém như vậy đâu!"
Hồ Oản Oản mặt đỏ bừng, cúi đầu xuống. Nếu là trước đây, nàng nhất định sẽ tức giận. Hiện tại càng nhiều là hối hận và bất đắc dĩ. Nếu như thực lực của nàng cường đại, Hồ tộc lại làm sao có thể bị bắt nạt đây.
"Thật xin lỗi, chủ nhân, là con quá ngu ngốc, quá lười, không có thực lực!"
Đường Huyền cười nói: "Đây cũng là chuyện vặt!"
Hồ Oản Oản bó tay toàn tập. Hùng Nhân tộc là chuyện vặt. Ngay cả tu vi của nàng cũng là chuyện vặt. Nàng thật sự không biết, trong mắt Đường Huyền, rốt cuộc chuyện gì mới được coi là vấn đề lớn nữa.
"Có lẽ. . . đây chính là bố cục của cao nhân đi!"
Ánh mắt của cao nhân và người bình thường là khác biệt. Bọn họ đứng nơi cao thì nhìn được xa. Rất nhiều chuyện người khác bó tay chịu trói, trong mắt bọn họ căn bản không đáng nhắc đến.
"Lần này đi Vô Thủy Thành mất chừng nửa ngày, trước hết cứ nâng con lên Chuẩn Đế đỉnh phong đi, miễn cho mất mặt!"
Đường Huyền lật tay một cái, lấy ra một viên Sinh Mệnh Chi Quả.
"Đến, ăn trước cái Sinh Mệnh Chi Quả này, lót dạ cái đã!"