Virtus's Reader
Bắt Đầu Vạn Lần Tăng Phúc, Ta Thực Sự Quá Vô Địch

Chương 314: CHƯƠNG 313: ĐẮC TỘI TỨ ĐẠI TỘC? CHUYỆN NHỎ MÀ THÔI!

Được hai tuyệt thế mỹ nhân bảo vệ là cảm giác gì?

Tất cả mọi người đều không biết!

Nhưng Đường Huyền lại biết!

Khóe miệng hắn nở nụ cười, hai tay chắp sau lưng, áo trắng tung bay, ngạo nghễ đứng thẳng.

Trước người hắn!

Công chúa Dực tộc Vũ Phong Linh và công chúa Hồ tộc Hồ Oản Oản đang chăm chú bảo vệ.

Các võ giả của tộc hỗn huyết đứng xem xung quanh, mắt ai nấy đều xanh lè.

Cái quái gì đang xảy ra vậy!

Còn cho người khác sống không!

Có một người đã đành!

Bây giờ lại có tới hai người!

Vũ Phong Linh trước nay vẫn luôn được công nhận là tuyệt thế mỹ nhân.

Thái tử Kim Mao Hống thậm chí đã theo đuổi nàng mấy năm trời.

Hồ tộc thì lại càng không cần phải nói.

Bất kể là bảng xếp hạng mỹ nhân nào, các nàng đều vững vàng chiếm giữ top ba.

Nữ vương Hồ tộc Hồ Huyên Huyên lại càng diễm danh vang xa.

Bây giờ Hồ Oản Oản đã thức tỉnh, vóc dáng cũng đã nảy nở.

Bất cứ số đo nào cũng không thua kém Hồ Huyên Huyên.

Xét về độ xinh đẹp, thậm chí còn có phần vượt qua Vũ Phong Linh.

Hai nữ nhân như vậy, có được một người thôi cũng đáng để giảm thọ trăm năm.

Vậy mà bây giờ Đường Huyền lại sở hữu cả hai.

Nghiệt súc mà!

Còn cho người khác sống không cơ chứ!

Răng của thái tử Kim Mao Hống cũng phải ê buốt.

Ghen tị quá đi mất!

Hắn mặt mày âm trầm, hai mắt nhìn chằm chằm vào Đường Huyền.

"Nhân loại, chỉ biết trốn sau lưng đàn bà thôi sao?"

Đường Huyền mỉm cười.

“Kế khích tướng này vụng về quá đấy. Người ta muốn bảo vệ ta, lẽ nào ta lại cản được sao?”

"Ngươi..."

Thái tử Kim Mao Hống nổi giận.

Đến cả Trúc Diệp Thanh trong lòng cũng chẳng còn thơm tho gì nữa.

"Đường gia chủ, đừng để ý đến bọn họ, chúng ta đi thôi!"

Vũ Phong Linh cao ngạo liếc nhìn một vòng.

Sau đó kéo Đường Huyền tiến vào thành Vô Thủy.

Thái tử Kim Mao Hống không ngăn cản, nhưng ánh mắt thì như muốn ăn tươi nuốt sống người ta.

"Thái tử đại nhân, ngài cứ để bọn họ đi như vậy sao?"

Lang Diệt thản nhiên nói.

"Hừ, bản thái tử chỉ cho bọn chúng thêm chút thời gian giãy giụa trước khi chết mà thôi!"

Thái tử Kim Mao Hống hừ lạnh một tiếng, sau đó ôm lấy Trúc Diệp Thanh rồi biến mất tại chỗ.

Bây giờ trong lòng hắn đang có một bụng tà hỏa, cần phải phát tiết.

Hùng Bá lạnh lùng nói: "Lần sau gặp lại, ta nhất định sẽ giết hắn!"

Ánh mắt Lang Diệt lóe lên hai lần.

"Tên nhân loại này, có chút không tầm thường! Phải cẩn thận!"

Vút vút hai tiếng, hai người cũng rời đi.

Đợi đến khi người của ngũ đại tộc đều đã đi hết.

Đám người tộc hỗn huyết tụ tập trước thành Vô Thủy lúc nãy mới hoàn toàn bùng nổ.

"Vãi chưởng, vãi chưởng, vãi chưởng! Tên nhân loại này rốt cuộc có lai lịch gì mà có thể cưa đổ cả Vũ Phong Linh và Hồ Oản Oản thế! Còn cho người khác sống không!"

"Có thể đối đầu trực diện với Hùng Bá, thiên tài số một của tộc Hùng Nhân, thực lực của người này cực kỳ khủng bố!"

"Vô dụng thôi, hắn đã bị thái tử Kim Mao Hống để mắt tới, chắc chắn phải chết!"

"Xem ra tên nhân loại kia cũng đến vì Vô Thủy Uông Dương, một khi nó mở ra, tuyệt đối sẽ là một trận long tranh hổ đấu!"

"Haiz... Chuyện này là sao đây!"

...

Trong phủ đệ của Dực tộc.

Ánh mắt Vũ Phong Linh lộ ra một tia lo lắng.

"Đường gia chủ, Kim Mao Hống thái tử lòng dạ hẹp hòi, sau này ngài phải cẩn thận!"

Mặc dù trước thành Vô Thủy, nàng đã mạnh mẽ bảo vệ Đường Huyền.

Nhưng điều đó không có nghĩa là Vũ Phong Linh thật sự không sợ thái tử Kim Mao Hống.

Có thể trở thành bá chủ được công nhận ở Thiên Ngoại Nam Hải.

Thực lực của tộc Kim Mao Hống không thể xem thường, riêng Đại Đế đã có hơn mười vị.

Thế nhưng, Đường Huyền lại chỉ cười một tiếng.

"Sao thế? Hắn rất lợi hại à?"

Vũ Phong Linh chớp mắt.

"Lợi hại? Hắn là người có thể dùng từ lợi hại để hình dung sao?"

"Hắn được mệnh danh là thiên tài ngàn năm của tộc Kim Mao Hống, tộc nhân hỗn huyết hoàn mỹ nhất, truyền thuyết bất bại... vân vân và mây mây mấy chục cái danh hiệu! Ngài nói xem!"

"Hùng Bá, Lang Diệt, Trúc Diệp Thanh đã là những thiên tài đỉnh cao, thực lực cũng ngang ngửa với ta lúc trước, thế mà bọn họ lại cam tâm tình nguyện quy phục dưới trướng thái tử Kim Mao Hống, chẳng lẽ ngài không nghĩ đến nguyên nhân sao?"

Đường Huyền cười gật đầu: "Ồ!"

"Ồ? Ngài chỉ đáp lại bằng một tiếng ‘ồ’ thôi sao!"

Vũ Phong Linh á khẩu.

Lẽ nào hắn không biết hai chữ "sợ hãi" viết như thế nào sao?

"Ta biết thực lực của ngài rất mạnh, vô cùng tự tin, nhưng dù sao đây cũng là Thiên Ngoại Nam Hải, một mình ngài sao chống lại được cả bọn họ!"

Vũ Phong Linh cười khổ: "Tục ngữ có câu, cường long bất áp địa đầu xà, đạo lý này ngài hiểu chứ?"

Đường Huyền khoát tay áo.

"Toàn mấy chuyện cỏn con, không cần phải nhắc đến làm gì."

"Chuyện... cỏn con..."

Vũ Phong Linh suýt nữa thì ngã ngửa ra sau.

Ngũ đại tộc của Thiên Ngoại Nam Hải, Đường Huyền một hơi chọc giận hết bốn tộc.

Vậy mà còn nói là chuyện nhỏ!

Vũ Phong Linh rất muốn hỏi, rốt cuộc chuyện gì trong mắt Đường Huyền mới được coi là đại sự!

May mà có mình ở bên cạnh Đường Huyền, thái tử Kim Mao Hống chắc cũng không đến mức trở mặt động thủ, sẽ không có chuyện gì.

"Đúng rồi, Đường gia chủ, ngài đến Thiên Ngoại Nam Hải có việc gì sao? Tại sao lại không báo cho ta một tiếng, là xem thường Vũ Phong Linh ta sao?"

Trong giọng nói của Vũ Phong Linh đã có chút trách cứ.

Nàng kín đáo liếc nhìn Hồ Oản Oản một cái, rồi nói tiếp.

"Ta hiểu rồi, Đường gia chủ là điển hình của có mới nới cũ, có tình mới thì quên bạn cũ chứ gì!"

Đường Huyền cười nói: "Sao có thể chứ! Phong Linh tiểu thư xinh đẹp khiến người ta nhìn mà vui vẻ thoải mái, chúng ta lại là bạn bè cùng chung hoạn nạn, cả đời này cũng không dám quên!"

Hai mắt Vũ Phong Linh nhất thời sáng lên.

"Thật không?"

Đường Huyền cười một tiếng: "Đương nhiên là thật!"

Trong lòng Vũ Phong Linh vui như mở hội, nhưng trên mặt lại tỏ vẻ ghét bỏ.

"Hừ, miệng lưỡi đàn ông, toàn lời lừa gạt, nói thật đi, ngài đến đây là vì chuyện Vô Thủy Uông Dương mở ra đúng không?"

Ngoại trừ Vô Thủy Uông Dương, thành Vô Thủy cũng không có bất kỳ lý do gì đáng để lưu lại.

Đường Huyền gật đầu.

"Đúng vậy, ta cần rèn đúc tiểu thế giới hoàn mỹ, cho nên mới đến đây!"

"Tiểu thế giới hoàn mỹ, lẽ nào Đường gia chủ cũng muốn đi trên đế lộ!"

Vũ Phong Linh hít một hơi khí lạnh.

Nếu chỉ tiến giai lên Đại Đế bình thường, tiểu thế giới hoàn mỹ không phải là điều bắt buộc.

Chỉ có những võ giả muốn đi trên đế lộ mới cố gắng tạo ra tiểu thế giới hoàn mỹ.

Đường Huyền cũng không phủ nhận.

"Ừm, rảnh rỗi không có gì làm, đi dạo một chút cho khuây khỏa thôi!"

Vũ Phong Linh suýt chút nữa đã hộc một ngụm máu tươi ra ngoài.

Đế lộ là cái gì?

Đó là nơi được mệnh danh là nấm mồ của thiên tài, tuyệt đối không ai có thể đi qua.

Từ trước đến nay chưa từng có ai đi đến được điểm cuối.

Phải biết rằng, những võ giả thiên tài có thể bước lên đế lộ đều là những người đỉnh cấp của các thế lực.

Thế mà tất cả bọn họ đều thất bại chìm vào cát bụi, đủ để thấy đế lộ khó khăn đến mức nào.

Mỗi người muốn đi trên đế lộ đều nơm nớp lo sợ, cẩn thận từng li từng tí, tích lũy thực lực.

Làm gì có ai thản nhiên nhẹ nhàng như Đường Huyền, cứ như đang ăn cơm uống nước vậy.

Nếu không phải Vũ Phong Linh hiểu rõ thực lực của Đường Huyền, có lẽ đã sớm che mặt bỏ đi rồi.

Loại người này quả thực cuồng vọng không có giới hạn.

"Vừa hay ta cũng muốn vào Vô Thủy Uông Dương để thu được thế giới chi nguyên, hay là chúng ta đi cùng nhau đi!"

Vũ Phong Linh nói.

Đường Huyền gật đầu cười.

"Cầu còn không được!"

"Vậy thì tốt quá!"

Hai mắt Vũ Phong Linh sáng rực lên.

Cùng nhau tiến vào Vô Thủy Uông Dương, là có thể có nhiều thời gian ở bên cạnh Đường Huyền hơn.

"Có Đường gia chủ đồng hành, tin rằng ta nhất định có thể thu được thế giới chi nguyên cực tốt, để ứng phó với thánh chiến sắp tới!"

Đường Huyền nhíu mày.

Lại là thánh chiến.

Hắn mở miệng nói: "Phong Linh tiểu thư, thánh chiến mà mọi người hay nói tới, rốt cuộc là cái gì vậy?"

"Là... hắc ám... bóng tối vô tận..."

Trên mặt Vũ Phong Linh lộ ra một tia sợ hãi nhàn nhạt.

Lông mày Đường Huyền nhíu chặt lại.

Bất kể là Nữ vương Hồ tộc Hồ Huyên Huyên hay là Vũ Phong Linh, hễ nhắc tới thánh chiến, luôn luôn mặt mày đầy kiêng kị và hoảng sợ.

"Hắc ám!"

Đường Huyền nheo mắt lại!

...

Trong một không gian thần bí.

Khí tức hắc ám không ngừng cuộn trào.

Thỉnh thoảng có tiếng gầm thét của yêu thú vang lên.

Đột nhiên, một giọng người vang lên.

"Ngươi cảm thấy thế nào?"

Một lát sau, một giọng nói khác vang lên.

"Cảm giác rất tốt, ta đã hoàn toàn dung hợp được nguồn sức mạnh này!"

Nếu Đường Huyền ở đây, hắn nhất định sẽ cảm thấy giọng nói này có chút quen thuộc.

Ngay sau đó, giọng nói lúc trước lại vang lên lần nữa.

"Rất tốt, kế hoạch lần này rất quan trọng, không được thất bại!"

"Ha ha ha, ta không thể thất bại lần nữa!"

"Vậy mà ngươi vẫn bị người ta diệt hai lần đấy!"

"...Mối thù này, ta sẽ báo!"

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!