"Ô ô ô... Ngao ngao ngao!"
Bắc Thần Bạch Thạch giơ ngang huyết kiếm, ánh mắt dữ tợn.
Huyết khí đỏ thẫm vờn quanh thân, nhuộm hắn tựa như một con ma quỷ bò ra từ Địa Ngục.
Từng trận tiếng quỷ khóc ma gào vang vọng hư không, khuấy động lên từng gợn sóng.
Những cường giả Khai Thần cảnh kia sớm đã hốt hoảng tháo chạy ra xa ngàn trượng.
Trên mặt mỗi người đều hiện lên vẻ sợ hãi tột độ.
"Đáng sợ thật, chỉ cần chậm một bước, linh hồn của chúng ta sẽ bị xé nát!"
"Bắc Thần Bạch Thạch đáng sợ thật, vậy mà lại trực tiếp phát động công kích hồn lực!"
"Hỏng bét, tu vi linh khí của đại nhân tuy tiến bộ thần tốc, nhưng tu vi hồn lực lại chưa theo kịp, nguy rồi!"
Lòng mọi người tức khắc thắt lại.
"Ha ha, múa rìu qua mắt thợ!"
Đường Huyền chắp tay sau lưng, mặc cho những tiếng gào khóc thảm thiết kia công kích vào thân thể mình.
Lúc hắn vừa mới xuyên việt, thứ mạnh nhất của hắn chính là hồn lực.
Song hồn hợp nhất, vốn đã mạnh hơn người thường.
Huống chi còn có vạn lần tăng phúc.
Hồn lực của Đường Huyền hiện tại có thể nói là xưa nay chưa từng có.
Coi như là cường giả Thần U cảnh có võ đạo ý chí viên mãn cũng không đủ tư cách so hồn lực với hắn.
Đường Huyền vẫn luôn không biết cực hạn của vạn dặm chi hồn này nằm ở đâu.
Ít nhất thì chiêu gào khóc thảm thiết mà Bắc Thần Bạch Thạch tung ra cũng chẳng có tác dụng gì với hắn.
Nó chỉ mang lại cho hắn một cảm giác... là hơi ồn ào mà thôi!
"Tê! Dưới tiếng quỷ khóc này, không một ai trong chúng ta có thể chống cự, vậy mà đại nhân lại bất động như núi, lẽ nào..."
"Lạ thật, tu vi đột phá đâu có nghĩa là hồn lực cũng đột phá theo, hồn lực của hắn không thể nào mạnh đến thế được!"
"Có khi nào... hồn lực của đại nhân... cũng bá đạo vãi chưởng không!"
"Tự tin lên coi, chuyện này còn không rõ rành rành ra đó à?"
Cách đó ngàn trượng, đám võ giả Khai Thần cảnh đã cạn lời.
Đường Huyền biểu hiện hết lần này đến lần khác khiến họ phải kinh ngạc.
Đây là một người đàn ông không có giới hạn.
Mỗi khi mọi người cho rằng đó đã là toàn bộ thực lực của Đường Huyền, họ lại phát hiện ra đó chẳng qua chỉ là phần nổi của tảng băng chìm.
Tu luyện thì trâu bò!
Hồn lực thì đỉnh cao!
Đúng là một cường giả toàn diện như lục giác chiến binh!
Sắc mặt Bắc Thần Bạch Thạch biến đổi.
Hắn vạn lần không ngờ hồn lực của Đường Huyền cũng biến thái đến mức này.
"Đáng giận!"
Bắc Thần Bạch Thạch hiếm khi chửi thề.
Sắc mặt hắn càng lúc càng đỏ.
Trước mặt Đường Huyền, gã cứ như một thằng hề.
"Nếu đã vậy, ta sẽ dùng võ kỹ chân chính để giết ngươi! Huyết Kiếm Thiên Hồn Sát!"
Chỉ thấy Bắc Thần Bạch Thạch hít sâu một hơi.
Huyết kiếm nổi lên yêu quang quỷ dị.
Sau một thoáng tĩnh lặng, oành một tiếng, mấy trăm vong hồn từ trong huyết kiếm tuôn ra.
Những vong hồn đó đều là của những kẻ đã chết dưới tay Bắc Thần Bạch Thạch.
Linh hồn bị huyết kiếm giam cầm, bị dày vò vĩnh viễn.
Những vong hồn này tỏa ra sự căm hận ngút trời, giúp tăng cường uy năng của huyết kiếm lên cực đại.
Đồng thời, những vong hồn này đều nhiễm khí tức của huyết kiếm, mỗi một vong hồn đều có thực lực Thần Hợp cảnh.
Tương đương với việc có mấy trăm cường giả Thần Hợp cảnh cùng lúc tấn công kẻ địch.
Ngay cả Thần U cảnh cũng chém được!
Những thủ đoạn quỷ dị tầng tầng lớp lớp của Bắc Thần Bạch Thạch khiến người xem phải kinh hồn bạt vía.
"Những u hồn vô chủ lảng vảng thế gian, giãy giụa giữa sự sống và cái chết, thật khổ sở biết bao!"
Đường Huyền khẽ thở dài một hơi.
Hắn khẽ động, sau lưng chợt hiện ra một vầng Kim Ô màu trắng.
Vầng Kim Ô màu trắng chậm rãi dâng lên.
Đó rõ ràng là vô số thanh trường kiếm hợp thành.
Những thanh trường kiếm này không phải thực thể, mà được ngưng tụ từ linh khí.
Sau khi tu luyện đến Thần Hợp cảnh, Đường Huyền đã không còn quá phụ thuộc vào binh khí thực thể nữa.
"Ngự Kiếm Thuật!"
Ầm một tiếng, vầng Kim Ô nổ tung.
Trên hư không, một cơn bão kiếm khí xuất hiện.
Ngàn vạn đạo kiếm khí tựa như sao băng từ trời cao sa xuống, xé toạc một dải ngân hà trên bầu trời.
Phập phập phập!
Kiếm khí không chút lưu tình xé nát những quỷ hồn của huyết kiếm.
Chưa đầy mấy hơi thở, trên hư không đã không còn một bóng quỷ hồn nào.
Vù vù vù!
Kiếm khí quay về, một lần nữa ngưng tụ thành vầng Kim Ô rồi từ từ biến mất.
Từ đầu đến cuối, Đường Huyền vẫn chắp tay sau lưng, áo bào tung bay, phong thái tiêu sái vô cùng.
Tựa như Trích Tiên hạ phàm.
Tất cả mọi người đều bị phong thái tuyệt thế này mê hoặc.
"Đỉnh quá!"
"Thiên tài đệ nhất đương thời!"
"Tư chất của tiên nhân!"
Lại là một tràng tung hô.
Mọi người cảm thấy dù dùng bất kỳ mỹ từ nào để hình dung Đường Huyền cũng không hề quá đáng.
"Ngươi không phải là đối thủ của ta!"
Đường Huyền bình tĩnh nhìn Bắc Thần Bạch Thạch, chậm rãi lắc đầu.
"Ngươi..."
Mặt Bắc Thần Bạch Thạch đỏ bừng, cũng không biết là do công pháp hay là do tức giận.
"Ngươi mới tu luyện mấy năm mà cũng dám nói khoác không biết ngượng, thủ đoạn của ta, Bắc Thần Bạch Thạch này, không phải thứ ngươi có thể lường được đâu!"
Đường Huyền khẽ ngẩng đầu, toát ra khí thế của bậc thượng vị giả, tựa như một vị thánh tôn của đất trời, không thể nhìn thẳng.
"Ồ, vậy thì cứ lấy ra hết đi, để ta xem thử."
Nghe cái giọng điệu này!
Sao lại có cảm giác Đường Huyền mới là kiếm khách lừng danh đã lâu.
Còn Bắc Thần Bạch Thạch lại giống một kẻ khiêu chiến non nớt hơn.
"Ta muốn giết ngươi!"
Bắc Thần Bạch Thạch gầm lên giận dữ, sau đó giơ cánh tay trái lên, vung kiếm chém xuống.
Phập!
Huyết kiếm sắc bén đến mức nào chứ, cánh tay trái của Bắc Thần Bạch Thạch lập tức bị chém đứt.
Mọi người tức khắc sững sờ.
"Tự chặt tay trái? Đây là định bỏ cuộc à?"
"Nghe đồn Bắc Thần Bạch Thạch tu luyện Thượng Cổ Huyết Kiếm Đạo, lấy sinh hồn làm chất dinh dưỡng, lấy máu tươi làm thức ăn. Hắn tự biết không địch lại vị đại nhân này, nên mới dùng chính huyết nhục của mình để hiến tế!"
"Ặc, đây là chơi khô máu luôn rồi!"
Hiến tế cánh tay trái của mình, Bắc Thần Bạch Thạch đau đến mức mặt mũi vặn vẹo, miệng không ngừng gào thét.
Đường Huyền cạn lời.
"Tội gì phải thế!"
Bắc Thần Bạch Thạch ngẩng đầu, gương mặt tràn ngập vẻ điên cuồng.
"Là ngươi ép ta!"
Hắn không thể chấp nhận sự thật rằng Đường Huyền đã vượt qua mình.
Khổ tu mấy chục năm, lại bị một kẻ khác vượt qua chỉ trong chưa đầy một khắc.
Đổi lại là bất kỳ ai cũng không thể chấp nhận được.
"Haiz!"
Đường Huyền bất đắc dĩ lắc đầu.
Tại sao cứ phải liều mạng với mình làm gì?
Hắn là có Hệ thống vạn lần tăng phúc chống lưng cơ mà.
Cho dù Bắc Thần Bạch Thạch có hiến tế cả tứ chi của mình, cũng đừng hòng làm hắn suy suyển mảy may.
Ông!
Hư không trong phạm vi ngàn trượng quanh thân Bắc Thần Bạch Thạch đột nhiên rung chuyển dữ dội.
Linh khí sôi trào mãnh liệt, hóa thành một biển máu cuồn cuộn.
Biển máu gào thét cuộn trào, tựa như hóa thân thành một con Yêu thú Hồng Hoang, muốn một ngụm nuốt chửng đối thủ.
Ầm!
Bất chợt, biển máu dâng lên sóng lớn ngập trời, ngay khoảnh khắc rơi xuống, nó hóa thành một thanh huyết kiếm đỏ rực dài trăm trượng.
Kiếm ý kinh khủng từ trong huyết kiếm tỏa ra.
"Đó là... kiếm ý Đại viên mãn!"
"Không đúng, thậm chí có thể nói là nửa bước kiếm thế!"
"Cái gì, ngươi nói Bắc Thần Bạch Thạch đã chạm đến cảnh giới 'thế' rồi sao?"
Rất nhiều cường giả Khai Thần cảnh sắc mặt đại biến, trong mắt không ngừng lóe lên tia kinh hãi.
Nếu kiếm ý là hư ảo.
Thì 'thế' chính là thực tại!
Có thể nhìn thấy, có thể cảm nhận được.
"Đáng sợ thật, dưới sự gia trì của nửa bước kiếm thế, bất cứ ai bị nhốt vào biển máu đều sẽ bị nghiền thành tro bụi!"
"Không hổ là một trong tam đại Kiếm Thánh của Vương triều Bắc Thần, thực lực vậy mà đã đạt tới cảnh giới như vậy!"
"Toang rồi, kiếm thế và kiếm ý là hai đẳng cấp hoàn toàn khác nhau, đây không phải là thứ mà tu vi hay hồn lực có thể bù đắp được!"
Những võ giả có mặt ở đây có lẽ rất hiểu về kiếm ý, nhưng lại hoàn toàn mù tịt về kiếm thế.
Con người, đối với những điều chưa biết, thường sẽ nảy sinh những cảm xúc tiêu cực như hoảng loạn, mất mát, và kinh hãi.
"Tiểu tử, ta mặc kệ ngươi là người hay quỷ! Muốn liều nội tình với Bắc Thần Bạch Thạch ta, ngươi còn chưa đủ tư cách!"
Thân thể Bắc Thần Bạch Thạch từ từ bay lên, đứng trên biển máu, khóa chặt không gian ngàn trượng.
Vẻ mặt hắn ngạo nghễ, lạnh lùng, mang theo khoái cảm báo thù mãnh liệt.
Đường Huyền cười khẽ.
"Liều nội tình? Ngươi xứng sao?"
"Nửa bước kiếm thế thôi mà, mạnh lắm sao?"
"Ngươi nghĩ mình chắc chắn giết được ta à?"
Ba câu hỏi xoáy thẳng vào linh hồn