"Cửa thứ hai, hắn đã đột phá cửa thứ hai!"
"Lại tạo ra kỳ tích nữa rồi!"
"Chúng ta đều là người chứng kiến kỳ tích lịch sử! Chẳng lẽ hôm nay, sẽ sinh ra người đầu tiên thành tựu tuyệt thế Đại Đế sao?"
Các võ giả quan chiến đồng loạt thốt lên kinh thán.
Đế lộ chi chiến!
Nguy cơ trùng trùng!
Đường Huyền đã hai lần rơi vào hiểm cảnh.
Lòng của tất cả mọi người cũng theo đó mà thấp thỏm không yên.
Đại Nhật Mạn Đà La trận!
Văn Đế Bát Nhã Trận!
Hai trận pháp tối thượng của Phật đạo và Nho đạo.
Mỗi một trận pháp đều sở hữu uy năng chém giết Đại Đế.
Thế nhưng trước mặt Đường Huyền.
Vẫn không chịu nổi một kích!
Mọi người trong lòng kinh ngạc thán phục.
Còn ai có thể ngăn cản được người đàn ông này nữa đây.
Mặc dù lúc này Đường Huyền đang quay lưng về phía mọi người.
Nhưng bóng lưng tuyệt thế kia đã khắc sâu vào lòng tất cả.
Thiên hạ người nào xứng áo trắng!
Duy có vô song nhất Huyền Đế!
Trong vô số ánh mắt rực lửa và mong chờ, Đường Huyền cất bước tiến vào, bước qua cánh cổng thanh đồng.
Đột nhiên, tiếng thủy triều vang lên.
Soạt!
Soạt!
"Ủa, tiếng nước ở đâu ra vậy?"
"Chẳng lẽ trên đế lộ còn có cả sông ngòi sao?"
"Các ngươi mau nhìn, đó là cái gì..."
Có người kinh hô.
Mọi người đều là cường giả, thị lực tự nhiên cực tốt, tuy cách nhau rất xa nhưng vẫn thấy rõ ràng phía sau cánh cổng thanh đồng là một dòng sông màu vàng.
Nước sông cuồn cuộn gầm thét, mang theo khí thế chẻ trời fách đất, phát ra những tiếng gào đinh tai nhức óc.
Ầm ầm!
Chỉ thấy một bọt nước bắn lên.
Hư không nơi bị bọt nước bắn trúng liền lõm xuống.
Cảnh tượng này khiến đám người tâm thần run rẩy, trợn mắt há mồm.
Chỉ một bọt nước mà đã có sức mạnh trấn áp cả hư không.
Đây rốt cuộc là dòng sông quái quỷ gì vậy!
Lâm lão vuốt râu, đôi mày trắng như tuyết nhíu chặt lại, hai mắt ông nhìn chằm chằm vào dòng sông màu vàng, có chút không chắc chắn.
Đột nhiên, một bọt nước bắn về phía Đường Huyền.
Đường Huyền lùi lại mấy bước.
Bọt nước đập lên đế lộ.
Oanh!
Chỉ nghe một tiếng nổ kinh thiên.
Đến cả Đại Nhật Mạn Đà La trận và Văn Đế Bát Nhã Trận cũng không thể lay chuyển nổi đế lộ.
Vậy mà lại vỡ nát dưới một giọt nước.
Mảnh vỡ của đế lộ rơi vào dòng sông màu vàng.
Trong nháy mắt, chúng liền bị hòa tan hoàn toàn, biến mất không dấu vết.
Lâm lão đột nhiên trợn trừng hai mắt, hơi thở dồn dập, tay ôm lấy ngực, dùng giọng nói a thé nhất hét lên.
"Là... là Hoàng Tuyền Nhược Thủy! Đó là Hoàng Tuyền Nhược Thủy!"
Lời vừa thốt ra, bốn phương chấn động.
"Cái gì, Hoàng Tuyền Nhược Thủy, sao có thể!"
"Trong truyền thuyết, Nhược Thủy là thứ đại hung ngăn cách hai cõi Âm Dương, bất kể là vạn vật sinh linh hay Chí Tôn Đại Đế, một khi dính phải, lập tức thần hồn câu diệt!"
"Ngay cả bảo vật cấp Thần cũng không thể nào chống lại được Hoàng Tuyền Nhược Thủy!"
"Tại sao Hoàng Tuyền Nhược Thủy lại xuất hiện ở đây!"
Bên phía Đường gia, mọi người cũng đều kinh hãi tột độ.
"Tiêu rồi, Hoàng Tuyền Nhược Thủy chặn đường, gia chủ làm sao qua được!"
"Đây là vật cấm kỵ trong truyền thuyết, cho dù tu vi có mạnh đến đâu cũng không thể chống lại!"
"Không qua được Nhược Thủy thì không thể đến cửa thứ ba, lẽ nào trời muốn tuyệt đường của gia chủ sao!"
"Thiên Đạo chết tiệt, ngươi rốt cuộc có thù hận lớn đến mức nào với Đường gia ta, nhất định phải làm đến mức tuyệt tình như vậy sao!"
Đường Tịch Diệt hai mắt tóe lửa, ngẩng đầu nhìn trời.
Giờ khắc này, ngay cả hắn cũng cảm thấy bất lực vô cùng.
Thế nhưng, chuyện trên đời xưa nay đều là họa vô đơn chí.
Hồ Oản Oản đột nhiên co rụt con ngươi, kinh hô:
"Mọi người mau nhìn kìa!"
Mọi người ngẩng đầu nhìn lại, và một lần nữa kinh hãi.
Chỉ thấy Hoàng Tuyền Nhược Thủy bên trong cánh cổng thanh đồng không ngừng phun trào, lại có xu thế dâng lên.
Vô số bọt nước không ngừng ập về phía Đường Huyền.
Đường Huyền cũng phải liên tục lùi lại.
Hoàng Tuyền Nhược Thủy rơi xuống đế lộ.
Con đường đế vương tuyệt thế đã trải qua biết bao thăng trầm vĩnh hằng, dưới sức mạnh của Hoàng Tuyền Nhược Thủy, không ngừng bị ăn mòn và vỡ vụn.
Mọi người đều kinh hãi.
Nếu cứ tiếp tục như vậy, đợi đến khi Hoàng Tuyền Nhược Thủy bao phủ hoàn toàn đế lộ, Đường Huyền chắc chắn phải chết.
"Hửm?"
Đường Huyền nhíu mày, hắn dậm chân một cái, ngự không bay lên, muốn vượt qua Hoàng Tuyền Nhược Thủy.
Ngay khoảnh khắc hắn bay lên, Hoàng Tuyền Nhược Thủy dâng lên ngàn lớp sóng, hóa thành một bức màn nước, chặn ngay trước mặt Đường Huyền.
Sau đó, bức màn nước ầm ầm đổ xuống.
Đồng tử Đường Huyền co rụt lại.
Ngũ Đế chiến giáp lập tức hiện ra trên người.
Đồng thời hai tay hắn khẽ động, Hư Không pháp tắc lóe lên.
Chính là Hư Không Diệt trong Kinh Hoàng Bảo Điển!
Chỉ thấy trước mặt Đường Huyền hiện lên một không gian méo mó chặn lại bức màn nước.
Xèoooo!
Âm thanh chói tai vang lên, không gian hư vô do Hư Không Diệt ngưng tụ lại bị Hoàng Tuyền Nhược Thủy ăn mòn.
"Hừ!"
Đồng tử Đường Huyền co rụt, nhân lúc bức màn nước tạm thời bị Hư Không Diệt chặn lại, hắn lùi nhanh một trăm trượng.
Chỉ thấy mấy giọt Hoàng Tuyền Nhược Thủy nhỏ xuống lồng ngực hắn.
Xì xì xì!
Tựa như nước sôi đổ vào dầu nóng, Ngũ Đế chiến giáp lại bị ăn mòn thủng từng lỗ nhỏ.
"Lợi hại!"
Đường Huyền kinh ngạc.
Trước đó, Phạm Sát Phật tử dùng Đại Nhật Mạn Đà La trận phát động đòn tấn công có thể so với cấp Chí Tôn đều bị Ngũ Đế chiến giáp chặn lại.
Thế nhưng chỉ mấy giọt Hoàng Tuyền Nhược Thủy đã xuyên thủng Ngũ Đế chiến giáp, thứ này cũng quá đáng sợ rồi!
"Không hổ là Hoàng Tuyền Nhược Thủy a!"
Đường Huyền thở dài.
"Thiên Đạo, ngươi thật đúng là chuẩn bị cho ta một món quà lớn đấy!"
Hoàng Tuyền Nhược Thủy dường như có ý thức, không ngừng bành trướng và phun trào, hoàn toàn chặn đứng đường tiến của Đường Huyền.
Dần dần, Hoàng Tuyền Nhược Thủy đã nuốt chửng một nửa đế lộ.
Đường Huyền không ngừng lùi lại.
Phía sau lưng đã có thể thấy rõ cánh cổng của cửa thứ nhất.
"Chết tiệt! Gia chủ bị nhốt rồi!"
Đường Tịch Diệt siết chặt nắm đấm, hắn vắt óc suy nghĩ kế sách phá cục.
Thế nhưng đối mặt với sự tồn tại vô lý như Hoàng Tuyền Nhược Thủy, căn bản không có bất kỳ biện pháp nào.
Ngay cả Hồ tộc nữ vương Hồ Huyên Huyên cũng chau mày, bó tay không có cách.
"E rằng... lần này, gia chủ thật sự sẽ thất bại!"
Tuy không muốn thừa nhận, nhưng lại không thể không thừa nhận.
Hoàng Tuyền Nhược Thủy, không thể phá giải.
Đó là sức mạnh thuộc về cấm kỵ.
Đã không phải là thứ mà phàm nhân có thể chống lại.
"Trừ phi là... bảo vật siêu việt cấm kỵ! Có lẽ còn có cơ hội!"
Giọng Hồ Huyên Huyên trở nên trầm xuống.
Trầm mặc, bất lực, bi thương, than thở.
Bên ngoài cánh cổng thanh đồng, tất cả đều chìm trong tĩnh lặng.
Đường Huyền vất vả lắm mới vượt qua hai cửa.
Mắt thấy hy vọng ở ngay trước mắt, Thiên Đạo lại ra tay vào lúc này, tung ra đại sát khí như Hoàng Tuyền Nhược Thủy, triệt để dập tắt hy vọng của mọi người.
Thấy Hoàng Tuyền Nhược Thủy ngày càng nhiều, Đường Huyền đã không còn đường lui.
Ngay lúc này, hắn chỉ tay một cái, ánh sáng màu xanh xông thẳng lên trời, hóa thành một đóa sen xanh.
"Đó là... Sáng Thế Thanh Liên!"
Hồ tộc nữ vương Hồ Huyên Huyên kinh hô.
Trong trận chiến ở Nam Hải thiên ngoại, Đường Huyền đã dùng Sáng Thế Thanh Liên đánh bại Nghịch Quang Âm, kẻ sở hữu Diệt Thế Hắc Liên.
Nhưng ngay lập tức, nàng lại nhíu mày.
"Nhưng cho dù là Sáng Thế Thanh Liên, cũng không ngăn nổi Hoàng Tuyền Nhược Thủy a!"
Quả nhiên, Hoàng Tuyền Nhược Thủy đánh vào Sáng Thế Thanh Liên.
Ánh sáng sáng thế màu xanh lập tức ảm đạm đi vài phần.
Đường Huyền lại đưa tay chỉ một lần nữa.
Luồng khí đen phun trào, hóa thành một đóa sen đen đáng sợ.
Song Liên xoay quanh trên đỉnh đầu hắn.
Sức mạnh sáng thế và sức mạnh diệt thế dung hợp, cuối cùng cũng chặn được đòn tấn công của Hoàng Tuyền Nhược Thủy.
"Phù, cuối cùng cũng an toàn rồi!"
Hồ Oản Oản vỗ vỗ ngực.
Thấy Song Liên đã chặn được Hoàng Tuyền Nhược Thủy, mọi người cũng thở phào nhẹ nhõm.
Ngay lúc này, Hoàng Tuyền Nhược Thủy đột nhiên tách làm hai, bao vây lấy Đường Huyền, đồng thời không ngừng xoay tròn với tốc độ cao.
Xì xì xì!
Tiếng ma sát chói tai vang lên.
Sắc mặt Đường Tịch Diệt lập tức đại biến.
"Không ổn, Hoàng Tuyền Nhược Thủy muốn dùng nước vây chết gia chủ!"
Tất cả mọi người đều kinh hãi.
Bọn họ vạn lần không ngờ Hoàng Tuyền Nhược Thủy lại giảo hoạt đến thế.
"Chết tiệt! Hoàng Tuyền Nhược Thủy bình thường chắc chắn sẽ không như vậy, là Thiên Đạo... là ý chí của Thiên Đạo đang khống chế Hoàng Tuyền Nhược Thủy!"
Đường Tịch Diệt gầm lên giận dữ.
Đường Cửu U và những người khác đều im lặng.
Chỉ riêng Hoàng Tuyền Nhược Thủy đã đủ khó đối phó.
Bây giờ lại thêm ý chí của Thiên Đạo, Đường Huyền làm sao thắng nổi?
"Ồ, Thiên Đạo à, ngươi đối với ta thật sự là quá ưu ái rồi!"
Đường Huyền nhìn khắp bốn phía, trong tầm mắt, tất cả đều là Nhược Thủy.
"Tiếc thật... Thiên Đạo, ngươi đã quên một chuyện!"
"Trời tính... không bằng người tính a!"