Đại chiến lại bùng nổ!
Cục diện hoàn toàn đảo ngược!
Đường Tiêu Dao đơn đấu Thích Phi Chân, áp lực tan biến, uy năng Đại Đế thỏa sức bùng nổ, không gian chi lực không thể ngăn cản.
Thích Phi Chân thôi động Phật Môn thánh công chống lại.
Thế nhưng đối mặt không gian chi lực, hắn lại nguy hiểm trùng trùng, bị đánh đến hộc máu tươi.
Mà Đạo Vô Pháp cùng Thánh Bất Hiền song đấu Đường Huyền.
Vốn cho rằng bằng vào uy năng của hai Chí Tôn cường giả có thể chiếm hết thượng phong.
Nhưng vừa giao thủ, hai người lại cảm thấy mình đã lầm to.
Đường Huyền tuy vừa mới đột phá Đại Đế, nhưng thực lực thậm chí còn khiến người ta kinh hãi hơn cả Đường Tiêu Dao.
Vô số pháp tắc chi lực đại viên mãn lơ lửng trên đỉnh đầu.
Chỉ cần tâm niệm khẽ động, liền là công kích kinh thiên động địa.
Mạnh như Đạo Vô Pháp cùng Thánh Bất Hiền, cũng khó có thể ngăn cản.
"Đáng giận, tiểu tử này thực lực sao lại mạnh đến vậy!"
"Không thể tiếp tục như thế này nữa, nếu cứ mặc kệ kẻ này trưởng thành, hắn có khả năng còn khủng bố hơn cả Đường Tiêu Dao!"
Đạo Vô Pháp cùng Thánh Bất Hiền đối mắt nhìn nhau, trong cơ thể đồng thời tuôn trào một luồng hắc viêm.
"Đốt cháy thần hồn!"
Ánh mắt Đường Huyền khẽ động.
Hai Chí Tôn cường giả đốt cháy thần hồn để chém giết một Đại Đế cường giả.
Chuyện này nếu truyền ra ngoài, e rằng sẽ bị người đời cười sml.
Thế nhưng Đạo Vô Pháp cùng Thánh Bất Hiền chẳng những không cười, ngược lại còn thấy đó là điều đương nhiên.
Thành tựu của Đường Huyền chính là một Đại Đế tuyệt thế sáng tạo lịch sử.
Chính mình đốt cháy thần hồn chẳng phải là điều cần thiết sao?
Thần hồn thiêu đốt, khí thế hai người bắt đầu tăng vọt, lại hiện ra uy năng kinh thiên.
"Đạo quy Thái Hư! Chưởng hóa Vô Cực!"
Đạo Vô Pháp song chưởng ngưng tụ âm dương chi lực, sau đó hợp hai làm một, hóa thành thế Vô Cực.
Thái Hư chi lực xuyên phá thương khung mây xanh, lay động đất trời, mang theo thế hủy thiên diệt địa ập tới.
Một chưởng ra.
Vạn dặm chấn động theo.
Cùng lúc đó, Thánh Bất Hiền cũng lại hiện ra Nho Môn cực chiêu.
"Thiên Hoàng Thần Phong! Gió Duệ Phá Nhật!"
Thánh Bất Hiền ngự không mà lên, toàn thân ngưng tụ Nho Môn thần công cuồn cuộn.
Kim quang không ngừng hội tụ, ngưng tụ trong lòng bàn tay hắn, cuối cùng biến thành một đạo mũi tên khí vàng kim.
Sau đó, cuồng phong gào thét, quán chú vào mũi tên khí vàng kim.
Ông!
Hạo quang hóa thành Kim Dương, nhắm thẳng Đường Huyền.
"Đi!"
Thánh Bất Hiền quát to một tiếng, ngón tay buông lỏng, mũi tên khí vàng kim xé rách hư không, kéo ra một đạo lưu quang, bắn về phía Đường Huyền.
Hai đại cực chiêu trước sau giáp công.
Chí Tôn trở xuống, hẳn phải chết không nghi ngờ!
Ánh mắt Đường Huyền ngưng tụ, lại hiện ra uy năng cái thế.
U Minh chi khí kinh khủng bất ngờ tuôn ra từ cơ thể hắn, cuộn ngược lên trời, cuối cùng ngưng tụ thành một hắc động khổng lồ.
Từ trong hắc động, truyền ra tiếng quỷ khóc sói tru thê lương.
Đường Huyền đứng thẳng trong đó, ánh mắt đạm mạc, nhìn xuống chúng sinh.
Chỉ thấy hắc động xoay chầm chậm, một luồng U Minh chi lực đáng sợ phóng thích mà ra, bao bọc Đường Huyền.
"U hồn vô chủ bồi hồi thế gian! Giãy giụa giữa sinh tử, thống khổ biết bao! Ai. . ."
Thở dài một tiếng, trên mặt Đường Huyền xuất hiện ánh sáng bi thương.
Sau đó giơ chưởng, lại ngưng tụ ra một luồng lực lượng quỷ dị.
"Đó là. . ."
"Ngưng Đạo! Sao có thể thế!"
Đồng tử Đạo Vô Pháp cùng Thánh Bất Hiền đột nhiên co rụt lại, kêu lên sợ hãi.
Đường Huyền một tay nâng quyền.
U Minh Tôn Pháp chi lực dần dần ngưng tụ, cuối cùng hóa thành một viên hắc sắc quang cầu.
Trong quang cầu, phảng phất ẩn chứa một tinh vân thần bí.
Tinh vân bên trong tràn đầy U Minh chi khí kinh khủng.
Pháp tắc Ngưng Đạo!
Đây là cảnh giới chỉ Chí Tôn cường giả mới có thể lĩnh ngộ.
Bây giờ trong tay Đường Huyền, lại hiện ra cõi trần.
Sau khi thu thập được năm bộ U Minh công pháp, Đường Huyền đem vạn lần tăng phúc, đạt đến cấp độ Tôn Pháp.
Trước đó là vì thực lực không đủ, dẫn đến không cách nào Ngưng Đạo.
Hiện tại hắn đã thành tựu Đại Đế tuyệt thế, Ngưng Đạo chỉ là thuận nước đẩy thuyền.
Đạo quả dung nhập hồn hải, khí tức Đường Huyền lại lần nữa bạo tăng.
"Lục Phàm Diệt Quyết! Trời Mẫn Thương Sinh!"
Trong tiếng hét lớn, một quyền đánh ra.
Trong một chớp mắt!
Uy năng U Minh Đạo Quả bao phủ thiên địa.
Vô Cực chiêu thức, nát!
Gió Duệ chi tiễn, diệt!
Dòng lũ vô biên quét ngang chân trời.
Đạo Vô Pháp cùng Thánh Bất Hiền quá sợ hãi, điên cuồng ngăn cản.
Thế nhưng trước mặt Đạo quả, chúng chẳng có tác dụng gì.
Phốc phốc!
U Minh Tôn Pháp chi lực xuyên thấu thân thể hai người.
Hai Đại Chí Tôn cường giả toàn thân run lên, lực lượng trong cơ thể bị U Minh chi lực thôn phệ đến trống rỗng.
Bịch!
Chí Tôn quỳ rạp xuống đất, tứ chi rũ rượi.
Đường Huyền chắp tay sau lưng, vẻ mặt ngạo nghễ.
Một kích này, trực tiếp đoạn tuyệt sinh cơ của hai Đại Chí Tôn cường giả.
Đạo Vô Pháp chật vật ngẩng đầu lên nói: "Nghịch Thiên Đạo... Ngươi sẽ không có kết cục tốt đẹp..."
"Không ai có thể chống lại... Thiên Đạo..."
Đường Huyền ống tay áo vung lên.
"Trời nào, Đạo nào, trước mặt ta, tất thảy đều phải quy phục!"
Chỉ nghe hai tiếng kêu thảm kinh thiên.
U Minh chi lực trong cơ thể Đạo Vô Pháp cùng Thánh Bất Hiền bùng nổ, nghiền nát hai người thành sương máu.
"Đạo Vô Pháp, Thánh Bất Hiền! Đáng giận a..."
Thích Phi Chân nhìn thấy hai đại tôn lão vẫn lạc, không khỏi sợ mất mật.
Đường Tiêu Dao thì cười ha hả như điên.
"Hảo tiểu tử, lại còn nhanh hơn cả ta! Xem ra cha cũng phải bung lụa chút bản lĩnh thật sự rồi!"
Chỉ thấy không gian chi lực bạo tăng.
Hội tụ trên cánh tay phải Đường Tiêu Dao.
"A, đây là..."
Đường Huyền đột nhiên kinh hãi ồ lên một tiếng.
Chiêu này hắn vậy mà nhận biết, lập tức thốt ra.
"Kinh Hoàng Bảo Điển!"
Đường Tiêu Dao gật đầu.
"Không tệ! Kinh Hoàng Bảo Điển tổng cộng có ba thức: Tinh Thần Biến, Hư Không Diệt, Luân Hồi Kiếp! Mỗi thức vận dụng một loại pháp tắc chi lực khác nhau!"
"Nhưng khi ba loại pháp tắc chi lực hợp nhất, sẽ sinh ra không gian chi lực, khiến Kinh Hoàng Bảo Điển tiến hóa, thành tựu thức mạnh nhất!"
"Hôm nay cha sẽ phá lệ thi triển, con hãy quan sát thật kỹ!"
Lời vừa dứt, Đường Tiêu Dao quát lớn một tiếng, không gian chi lực lại lần nữa bạo tăng.
Hư không bốn phía nứt toác, hóa thành Hỗn Độn chi lực vô tận.
Trong Hỗn Độn, từng điểm tinh mang nổi lên.
Tinh mang từ trên trời giáng xuống, vờn quanh đỉnh đầu Đường Tiêu Dao.
Sau đó Hư Không pháp tắc hiện ra, bao bọc lấy tinh mang.
Tinh Thần pháp tắc và Hư Không pháp tắc va chạm, sinh ra Luân Hồi pháp tắc.
Ba đạo pháp tắc như thế Tam Tài Thiên Địa Nhân, điên cuồng xoay tròn, cuối cùng ngưng tụ, hóa thành một luồng không gian chi lực thần bí mênh mông.
Đường Tiêu Dao há miệng hút vào.
Không gian chi lực hội tụ vào tay phải.
"Kinh Hoàng Bảo Điển! Ba thức hợp nhất!"
"Cực Tinh Thần! Cùng Luân Hồi! Tận Hư Không!"
Chỉ thấy ba đạo pháp tắc chi lực nổi lên, xoay quanh đỉnh đầu Đường Tiêu Dao, sau đó hợp ba làm một.
Thích Phi Chân đột nhiên run rẩy, hắn bỗng cảm thấy vị trí của mình như bị cắt lìa.
Âm thanh biến mất.
Quang mang biến mất.
Tất cả mọi thứ đều biến mất!
"Không ổn, là không gian cắt chém!"
Thích Phi Chân kinh hãi.
Hắn vạn vạn không ngờ tới thực lực Đường Tiêu Dao lại đạt đến cấp độ có thể cắt chém không gian.
Linh khí cấp tốc vận chuyển, Thiên Vũ Bảo Luân lại hiện ra.
Nhưng Phật Đà chi lực ngập trời vừa xuất hiện, liền theo đó chôn vùi, hóa thành hạt bụi.
"Vô dụng!"
Thanh âm Đường Tiêu Dao chậm rãi truyền ra.
"Trước mặt không gian, lực lượng của ngươi cuối cùng cũng chỉ là ảo ảnh trong mơ!"
Thích Phi Chân đầu đầy mồ hôi lạnh, hắn rống giận.
"Ra đây, ngươi ở đâu? Mau ra đây!"
"Ha ha, ta ngay trước mặt ngươi, nhưng ngươi lại không nhìn thấy!"
Thanh âm Đường Tiêu Dao dằng dặc truyền đến.
Thích Phi Chân không ngừng xoay tròn thân thể mình.
Nhưng đập vào mắt, chỉ là Hỗn Độn hư vô.
"Phụ thân, đây là..."
Đường Huyền kinh ngạc nhìn tấm gương trong tay Đường Tiêu Dao.
Trong tấm gương, là khuôn mặt bất lực của Thích Phi Chân.
"Hắn đã bị giam cầm trong không gian, không còn cách nào thoát ra nữa rồi!"
Đường Tiêu Dao thản nhiên nói.
Đồng tử Đường Huyền khẽ co rút.
Vung tay một cái liền chôn vùi một Chí Tôn cường giả, thực lực Đường Tiêu Dao quả thực vô cùng khủng bố.
"Con... đã lớn đến vậy rồi!"
Đường Tiêu Dao vung tay lên, tấm gương biến mất.
Từ giờ phút này trở đi, Thích Phi Chân sẽ vĩnh viễn phiêu bạt trong không gian hỗn loạn.
Trừ phi hắn cũng tu luyện ra không gian chi lực, nếu không tuyệt đối không thể trở lại.
Đường Tiêu Dao nhìn khuôn mặt tuấn tú đến khó tin của Đường Huyền, khẽ thở dài.
"Từ khi con ra đời, ta chưa từng nhìn kỹ con, thoáng chốc đã nhiều năm như vậy, con không oán hận ta chứ!"
Đường Huyền cười nói: "Nếu con nói oán hận, người sẽ không để tâm chứ!"