"A a a, tức chết ta rồi!"
Trước mắt bao người, bị một kẻ vừa mới chính mình nghiền ép lại áp chế.
Thanh Loan nộ khí bùng lên đến cực điểm.
Hắn một tiếng hét lên, toàn thân khí lưu màu xanh bùng nổ, biến thành một bộ khải giáp, bao trùm lên thân.
"Đó là... Thanh Mang Chi Giáp!"
"Truyền thuyết Thanh Mang nhất tộc truyền thừa từ Thượng Cổ Thanh Đế, nắm giữ Thanh Mang Chiến Giáp, áo giáp bên trong ẩn chứa Mộc hệ lực lượng sinh sôi không ngừng, có thể làm đến lực lượng bất tận!"
"Hơn nữa Thanh Mang Chiến Giáp còn có thể tiêu trừ lực lượng của địch nhân để bản thân sử dụng, càng chiến càng mạnh!"
"Ha ha, xem ra Thanh Loan đã hoàn toàn nghiêm túc, Tuyệt Sùng tuy thực lực cường đại, nhưng chung quy cũng không có cơ hội!"
Thanh Mang Chiến Giáp xuất thể, thực lực Thanh Loan lại lên một tầm cao mới.
Tấm chiến giáp này là át chủ bài hắn chuẩn bị dùng để tranh bảng thiên tài dự bị, không ngờ lại bị buộc phải dùng đến ở đây.
"Giết!"
Tuyệt Sùng một tiếng hét lên, trọng quyền giáng xuống thân Thanh Loan.
Thế mà Thanh Loan lại hai tay mở ra, mặc cho Tuyệt Sùng trọng quyền đập nện.
Tuyệt Sùng chỉ cảm thấy lực lượng của mình như sa vào vũng bùn, bị toàn bộ hấp thu.
"Ha ha ha, ngươi... chẳng còn một tia cơ hội nào!"
Thanh Loan vẻ mặt cuồng ngạo, trở tay cũng là một quyền.
Tuyệt Sùng trực tiếp bị đánh bay mấy trăm trượng, đâm nát không ít nham thạch.
Thanh Loan vẫn chưa truy kích, mà chỉ dùng ánh mắt trêu tức nhìn Đường Huyền.
"Ha ha, xem ra nguyện vọng của ngươi thất bại, dưới thực lực tuyệt đối, vô dụng thôi!"
Đường Huyền vẫn giữ nụ cười nhẹ trên môi.
"Đừng nóng vội thế chứ! Thắng bại còn chưa phân đâu!"
"Hừ, vẫn còn muốn chống cự sao? Tuyệt Sùng do ngươi tạo ra đã bị ta đánh bay, đến đây, hiện tại đến lượt ngươi!"
Thanh Loan duỗi ngón tay ngoắc ngoắc Đường Huyền.
Vừa nãy hắn bị Đường Huyền đánh bay, hiện tại cần báo thù ngay lập tức.
Đường Huyền khẽ lắc đầu.
"Ta không muốn giao thủ với kẻ yếu, chỉ là lãng phí thời gian!"
"Kẻ yếu ư, ha ha ha... Ngông cuồng vãi! Đã như vậy, vậy ta liền để ngươi thấy uy năng của Thanh Mang Chiến Giáp!"
Thanh Loan hai tay quét ngang, định ra tay.
Oanh!
Đại địa nứt toác, Tuyệt Sùng toàn thân quấn quanh dòng khí màu xám bay ra.
Hắn cũng không hề bị thương, thần sắc càng thêm ngông nghênh.
"Sảng khoái... Sảng khoái a, lại đến!"
"Cái gì, ngươi thế mà không chết!"
Thanh Loan giật mình kinh hãi.
Một quyền kia của hắn chẳng những ẩn chứa lực lượng bản thân, còn mượn một phần lực lượng của Tuyệt Sùng.
Hai luồng lực lượng va chạm, ngay cả cường giả Thánh Mệnh Cảnh cũng phải mất mạng.
Nhưng Tuyệt Sùng chẳng những không có việc gì, lực lượng trong cơ thể lại càng thêm bành trướng.
"A!"
Tuyệt Sùng hai tay đưa ngang ngực, khí lưu bên ngoài cơ thể bắt đầu xoay tròn cấp tốc, đồng thời tóc đen dựng ngược, dần dần chuyển thành màu đỏ thẫm.
Sau lưng lại nổi lên Hoang vòng.
"Đó là... Hoang Mãng Chiến Thể! Tuyệt Sùng thế mà đã thức tỉnh Hoang Mãng Chiến Thể!"
"Hoang Mãng Chiến Thể không phải đã sớm tuyệt tích từ rất lâu rồi sao? Vì sao Tuyệt Sùng lại thức tỉnh!"
"Ta hiểu rồi, hóa ra Tuyệt Sùng là người của bộ tộc kia, bị Sinh Mệnh Chi Quả kích phát huyết mạch trong cơ thể, cho nên mới thức tỉnh Hoang Mãng Chiến Thể!"
"Tê, cái Hoang Mãng Chiến Thể này thế nhưng là chiến thể cường đại xếp hạng top ba trong Ma Uyên, cũng là số ít chiến thể có thể khống chế Hoang lực! Mạnh hơn Thanh Mang Chiến Thể rất nhiều!"
Tuyệt Sùng ngoài ý muốn thức tỉnh Hoang Mãng Chiến Thể, nhất thời gây nên từng tràng kinh hô.
Sắc mặt Thanh Loan vô cùng khó coi.
Hắn vốn cho rằng kích hoạt Thanh Mang Chiến Giáp là có thể dễ dàng chuyển bại thành thắng, nghiền nát Tuyệt Sùng.
Kết quả lại thành ra thế này.
"Hoang Mãng Chiến Thể thì thế nào, ngươi vừa mới thức tỉnh, ta không tin ngươi có bao nhiêu lợi hại! Thanh Đế Trảm Thiên Quyền!"
Thanh Loan dốc sức thúc giục Thanh Mang Chiến Giáp lực lượng.
Chỉ thấy Thanh Mang Chiến Giáp phóng xuất ra hào quang chói sáng, từng đạo ánh sáng xanh biếc bao trùm lên cánh tay phải của Thanh Loan.
Cuối cùng biến thành một cánh tay vô cùng thô to.
"Giết!"
Từng tầng gợn sóng khuếch tán ra, Thanh Loan toàn lực bùng nổ.
Đối mặt một quyền hung ác như thế, Tuyệt Sùng cũng không dám lơ là, hắn hít sâu một hơi, sau lưng Hoang vòng gây nên từng luồng khí lưu màu trắng, lại hiển lộ Hoang Mãng Chiến Thể uy năng.
"Đại Hoang Mãng Quyền!"
Vô tận Hoang Mãng chi khí quán chú vào cánh tay phải, trên cánh tay phải của Tuyệt Sùng nổi lên từng đạo hoa văn quỷ dị.
Những hoa văn kia thu nạp Hoang lực hư không, không ngừng tăng cường uy năng.
"Giết!"
Khi lực lượng tụ tập đến đỉnh phong, Tuyệt Sùng một quyền đánh ra.
Hai quyền đấm nhau, sóng khí gợn sóng mắt trần có thể thấy không ngừng quét ngang, xé rách không gian.
Đại địa dưới chân hai người trong nháy mắt nứt toác, cát đá vỡ vụn cuốn ngược lên trời, bao phủ lấy hai người.
Sau đó gió xoáy cuốn ngược lên trời, kèm theo một tiếng kêu thảm kinh thiên.
"A..."
Trong tiếng kêu thảm thiết thê lương, một bóng người bay ngược ra, hung hăng ngã xuống đất, đập ra một cái hố lớn.
Mọi người tập trung nhìn vào, không khỏi hít một hơi khí lạnh.
Chỉ thấy trong hố lớn, Thanh Loan toàn thân nát bươm, cánh tay phải sớm đã biến thành bã máu.
Trong miệng hắn máu tươi điên cuồng phun ra, chẳng còn chút cuồng vọng nào như vừa nãy.
"Tê, Thanh Loan bại rồi!"
"Trời ạ, hắn lại bị Tuyệt Sùng kém xa hắn đánh bại!"
"Vẫn là trong tình huống đã kích hoạt Thanh Mang Chiến Giáp!"
"Ta nói các ngươi... có phải quá coi thường Tuyệt Sùng rồi không, thật sự cho rằng Hoang Mãng Chiến Thể là mèo chó gì đâu! Đây chính là thể chất khủng bố xếp hạng top ba!"
Những người quan chiến vì thế mà kinh hô lên.
Chỉ thấy Hoang vòng sau lưng Tuyệt Sùng chậm rãi biến mất, hắn vẻ mặt không đổi đi tới trước mặt Thanh Loan.
"Tha cho... Tha mạng..."
Thanh Loan há to miệng, phát ra âm thanh yếu ớt.
Hắn ngửi thấy mùi tử vong.
Sợ hãi!
"Sớm biết có ngày hôm nay, sao lúc trước còn làm vậy? Cười người chớ vội cười lâu!"
Nói xong, Tuyệt Sùng nhấc chân, giẫm lên cánh tay trái và hai chân của Thanh Loan.
Rắc rắc!
Cánh tay trái và hai chân của Thanh Loan bị giẫm nát thành bùn máu.
"Ngao!"
Đau đớn kịch liệt khiến Thanh Loan đau đến sống không bằng chết, cả người cong ngược lại, sau đó rơi xuống đất nặng nề.
Trực tiếp ngất lịm.
Nói phế tứ chi là phế tứ chi, dứt khoát không chút do dự.
Thủ đoạn lôi đình như thế khiến mọi người cũng mồ hôi lạnh chảy ròng ròng.
Tuyệt Sùng quay đầu, đi tới trước mặt Đường Huyền, lại lần nữa quỳ hai gối xuống đất, sau đó phanh phanh phanh dập đầu tám cái, rồi đứng lên, không nói một lời đứng sau lưng Đường Huyền, như một bức tường thành vững chắc.
Mọi người lại lần nữa kinh hãi.
Đây rõ ràng là tư thế thề sống chết trung thành a.
Bất quá mọi người cũng không có ghen ghét hay khinh bỉ.
Tồn tại có thể tiện tay lấy ra Sinh Mệnh Chi Quả, đổi lại bất cứ ai cũng muốn ôm đùi.
"Đi thôi!"
Đường Huyền vung ống tay áo, mang theo Tuyệt Sùng và Tây Minh Lạc Hoa tiến về Luân Hồi Chi Uyên.
Những nơi hắn đi qua, mọi người không khỏi tránh né, sợ lây dính vị hung thần này.
Mãi cho đến khi ba người Đường Huyền đi khuất rất lâu, hiện trường mới vỡ òa.
"Trời ạ... Trời ạ... Trời ạ, các ngươi nhìn thấy chưa, xảy ra chuyện lớn rồi!"
"Thanh Loan bị phế, Thanh Loan hạng mười bảng thiên tài bị phế!"
"Hoang Mãng Chiến Thể xuất thế, lần này Luân Hồi Chi Uyên e rằng lại sắp nổi sóng!"
Sự kinh hãi hiện rõ trên mặt mỗi người.
Thế mà, cũng không ai nhìn thấy, trên hư không, có hai người hình thù kỳ quái đang đứng.
Một người dáng người khôi ngô, đầu có hai sừng, giống như một lão Ngưu.
Người còn lại khuôn mặt tuy phổ thông, nhưng trên cánh tay phải lại quấn quanh một cây roi đuôi bọ cạp.
Đầu roi có một gai nhọn tinh hồng, dưới ánh mặt trời tản ra sát ý đáng sợ.
Lão Ngưu mở miệng trước tiên.
"Hả, Thanh Loan thế mà bị phế rồi, xem ra Luân Hồi Tử Liên e rằng không dễ dàng có được! Hạt Dị, ngươi thấy thế nào!"
Người được gọi là Hạt Dị nói: "Tuyệt Sùng kích hoạt Hoang Mãng Chiến Thể, quả thực đã đạt đến cấp độ uy hiếp chúng ta, nhưng mà..."
Ánh mắt hắn khẽ động, xuyên thấu hư không, rơi xuống người Đường Huyền.
"Ta để ý nhất... là người có khí huyết mênh mông kia! Hắn mới thật sự là uy hiếp, Ngưu Lang, nghe ta một lời khuyên!"
"Ngàn vạn... tuyệt đối đừng chọc vào người kia!"