"Muốn trấn sát hồn phách của bản tọa à?"
Đối mặt với sự trấn sát của Ngũ Đế Đại Ma Thần Công, Đường Huyền vẫn lạnh lùng như cũ.
Bất động như núi!
"Chỉ là một ngọn núi con con, sao có thể lấp đầy biển lớn? Mở to mắt ra mà xem đây!"
Ầm!
Hồn lực của Đường Huyền bùng nổ như trời long đất lở, tựa biển cả gầm thét, khiến vạn dặm trời xanh cũng phải rung chuyển!
"Cái... cái gì... Hồn lực của ngươi vậy mà đạt tới vạn dặm!"
Bóng người huyết sắc kinh ngạc thốt lên.
Nhưng rồi lập tức tỏ vẻ khinh thường.
"Vạn dặm thì đã sao, Ngũ Đế Đại Ma Thần Công của ta ít nhất có thể trấn áp hồn lực năm vạn dặm!"
Đường Huyền cười ha hả.
"Mới năm vạn dặm thôi sao?"
Dứt tiếng cười, hồn lực của hắn tăng vọt!
Hai vạn dặm!
Ba vạn dặm!
Bốn vạn dặm!
Năm vạn dặm!
Trong nháy mắt, hồn lực của hắn đã chạm đến ngưỡng năm vạn dặm.
Uy lực của Ngũ Đế Đại Ma Thần Công bị trấn áp hoàn toàn, không thể động đậy được nữa.
"Ngươi... sao có thể..."
Bóng người huyết sắc tức đến suýt hộc máu.
Hồn lực năm vạn dặm!
Quá khoa trương đi!
Cường giả Vạn Pháp cảnh bình thường, có được hồn lực năm ba ngàn dặm đã là kinh người lắm rồi.
Đường Huyền đây là chơi gấp mười lần!
"Ngươi quả thật rất lợi hại, nhưng ngươi cũng không làm gì được bản tọa đâu!"
Bóng người huyết sắc sợ rồi.
Từ miệt thị lúc ban đầu, đến chấn động sâu sắc.
Sau đó thái độ của hắn trở nên có phần kiêng dè.
Dù không muốn, hắn cũng phải thừa nhận Đường Huyền hiện tại đã có tư cách ngang hàng với mình.
Ai ngờ Đường Huyền lại cười.
"Quên nói cho ngươi biết, năm vạn dặm là giới hạn của ngươi, chứ không phải của bản tọa! Hây a..."
Một tiếng gầm thét!
Hồn lực lại thăng hoa!
Vọt thẳng lên mười vạn dặm!
Bóng người huyết sắc sợ đến ngây người!
Năm vạn dặm đã đủ khoa trương rồi!
Đường Huyền vậy mà đạt tới mười vạn dặm!
Đây còn là người sao?
"Ngươi... ngươi cũng là đại yêu chuyển thế..."
Bóng người huyết sắc kích động đến mức suýt buột miệng nói ra bí mật.
Không phải đại yêu chuyển thế, thì làm sao có được hồn lực khủng bố như vậy chứ.
Không đúng!
Kể cả là đại yêu chuyển thế!
Như bóng người huyết sắc đây, cũng tuyệt đối không có hồn lực khoa trương đến thế!
"Ngươi... ngươi rốt cuộc là ai!"
Bóng người huyết sắc buột miệng hỏi.
Đường Huyền chắp tay sau lưng, lơ lửng bay lên không.
Mái tóc đen của hắn tung bay, tựa như trích tiên giáng trần, khí thế hùng vĩ, khiến người ta không dám nhìn thẳng.
"Ngầu quá! Đỉnh vãi! Lão đại uy vũ!"
Kim Văn Bạch Hổ giơ vuốt, hai mắt lấp lánh như sao trời.
Thần tượng!
Chuẩn không cần chỉnh!
"Chẳng phải ngươi thần thông quảng đại, nắm chắc phần thắng rồi sao? Cớ gì còn phải hỏi bản tọa là ai!"
Đường Huyền bay đến trước mặt bóng người huyết sắc, thản nhiên nói.
Thật ra lúc ở Thần U cảnh, hồn lực của hắn cũng chỉ hơn ba vạn dặm.
Nhưng sau khi tiến giai lên Vạn Pháp cảnh, hồn lực đã có một cơ hội tăng vọt.
Vọt thẳng lên mười vạn dặm!
Hồn lực mười vạn dặm!
Cũng đã trở thành một trong những lá bài tẩy của hắn!
Giờ phút này tung ra!
Quả nhiên ngay cả bóng người huyết sắc cũng phải chấn động!
Im lặng!
Tĩnh mịch!
Ngũ Đế Đại Ma Thần Công từ từ biến mất.
Ngũ hành chi vực cũng theo đó tiêu tán.
Bóng người huyết sắc bỗng nhiên thở dài.
"Bản tọa mưu đồ vạn năm, không ngờ cuối cùng vẫn công dã tràng! Thiên ý... đúng là thiên ý!"
"Thôi, ở lại đây cũng vô dụng, haizz!"
"Tiểu tử, tuy ngươi đã chiến thắng phân thân của bản tọa, nhưng ngươi cũng đã trở thành mục tiêu phải giết của bản tọa!"
"Cứ chờ đấy mà nhận lấy sự trả thù của bản tọa đi! Ha ha ha..."
Trong tiếng cười điên dại, bóng người huyết sắc từ từ nhạt dần, tiêu tán giữa đất trời.
Những bông tuyết bị giam cầm lại một lần nữa nhẹ nhàng rơi xuống.
Tất cả đã trở lại bình lặng.
"Thắng rồi! Lão đại thắng rồi!"
Kim Văn Bạch Hổ hấp tấp chạy tới.
Trên mặt hổ tràn đầy vẻ chấn động và sùng bái.
Bóng người huyết sắc khủng bố như vậy mà còn bị Đường Huyền đánh bại.
Giữa trời đất này, còn ai có thể cản được bước chân của Đường Huyền đây.
"Có thần nguyên rồi, là có thể để Thương Khung Thánh Thể tiến giai thành Tam Thế Thần Thể sao?"
Ánh mắt Đường Huyền dừng lại trên thần nguyên, lóe lên một tia nóng rực.
Ngay lúc hắn tiến đến trước thần nguyên, dị biến đột ngột xảy ra.
Một đao mang huyết sắc mang theo uy thế kinh thiên động địa, bổ thẳng xuống đầu.
Một đao kia lặng lẽ không tiếng động, vô ảnh vô tung.
Đợi đến khi Đường Huyền phát giác thì đã không kịp né tránh.
Keng!
Trong tiếng kim loại va chạm.
Huyết đao chém một nhát cực mạnh lên lưng Đường Huyền.
Hắn hơi nghiêng đầu.
Sau lưng!
Bóng người huyết sắc mặt mày dữ tợn, sát khí đằng đằng.
"Ngươi trả thù nhanh thật đấy!"
Đường Huyền cười nhạt.
"Ngươi... sao ngươi không bị chém nát!"
Bóng người huyết sắc mặt đầy vẻ khó tin.
Hắn tay không đỡ lấy một đao toàn lực của chính mình, ngầu vãi!
Thân thể này phòng ngự quá biến thái rồi đi!
"Thương Khung Thánh Thể đại viên mãn! Cái này..."
"Không đúng, cho dù là Thương Khung Thánh Thể đại viên mãn, cũng tuyệt đối không thể nào không trầy một sợi tóc!"
"Chẳng lẽ..."
Bóng người huyết sắc toàn thân run lên.
Đường Huyền gật đầu.
"Ta không chỉ có Thương Khung Thánh Thể đại viên mãn, mà còn kiêm tu công pháp luyện thể!"
Hai tay hắn chấn động, áo ngoài rách toạc.
Ầm!
Chỉ thấy toàn thân hắn cơ bắp cuồn cuộn như thép nguội, tràn đầy vẻ đẹp dương cương.
Trên da thịt còn có vô số hoa văn thần bí!
Bá Thể Quyết cấp bậc đại viên mãn!
Có thể khiến nhục thân trở nên cứng rắn vô cùng.
Để tránh được cảm ứng hồn lực của Đường Huyền.
Bóng người huyết sắc đã không sử dụng đao thế.
Chỉ đơn thuần là chém xuống.
Làm sao có thể phá phòng ngự được!
Bóng người huyết sắc lặng lẽ thu đao.
Hắn rất bất lực!
Thế chi lực, hồn lực, tu vi, thậm chí cả nhục thân.
Đường Huyền đều hoàn mỹ đến mức không có kẽ hở.
Đúng là một chiến binh lục giác hoàn hảo.
Bóng người huyết sắc hoàn toàn không tìm thấy sơ hở.
Điều này thật khiến người ta cạn lời!
Ngươi có thể tưởng tượng một con hổ mặc giáp toàn thân đáng sợ đến mức nào không?
"Hóa ra, ngươi đã sớm biết ta sẽ đánh lén!"
Bóng người huyết sắc mở miệng nói.
Trong giọng nói tràn đầy sự bất lực sâu sắc.
"Ngươi tốn bao tâm huyết để có được Thương Khung Thánh Thể, sao có thể dễ dàng chịu thua được chứ!" Đường Huyền mỉm cười.
Đùa à, mấy cái tình tiết cẩu huyết này hắn xem cả trăm lần chứ ít gì.
"Tuổi còn trẻ mà tâm cơ đã đến mức này, bản tọa xin gọi ngươi là đối thủ khó nhằn nhất!"
Bóng người huyết sắc giơ thanh trường đao huyết sắc lên.
"Nhưng! Ngươi vẫn phải chết!"
Đường Huyền không nhịn được cười.
"Ngươi còn chiêu trò gì nữa sao?"
"Đương nhiên!"
Bóng người huyết sắc thản nhiên nói.
Sau đó hắn đưa tay trái ra.
Trong lòng bàn tay!
Bất ngờ hiện lên một quả cầu ánh sáng màu trắng.
Quả cầu đó tỏa ra khí tức thánh khiết, mênh mông.
Bên trong mơ hồ có cảnh tượng vũ trụ sinh ra.
"Đừng tưởng rằng bao nhiêu năm qua, bản tọa không làm gì cả!"
"Để ngươi mở mang tầm mắt, xem sức mạnh của thần nguyên đây!"
"Nói thật, bản tọa cũng không muốn dùng đến sức mạnh này, bởi vì một khi đã dùng, cho dù mài diệt được linh hồn của ngươi, bản tọa cũng tạm thời không cách nào chiếm lấy thân thể ngươi!"
"Đây đều là ngươi ép ta!"
Giọng của bóng người huyết sắc ngày càng lớn.
Đến cuối cùng, hắn gào lên.
"Đừng có nói cứ như mình là người bị hại ấy!"
Đường Huyền mặt đầy bất đắc dĩ.
"Mặc kệ hồn lực của ngươi mạnh đến đâu, nhục thân cứng rắn thế nào, cũng tuyệt đối không chống lại được sức mạnh thần nguyên của trời đất này! Cho ta chôn vùi đi!"
Bóng người huyết sắc giơ cao thần nguyên, hư không xung quanh lại một lần nữa chấn động.
"Chống cự? Tại sao ta phải chống cự!"
Đường Huyền vẫn thong dong, vẫn bình tĩnh.
"Chỉ mình ngươi có át chủ bài thôi sao?"
Hắn duỗi tay ra, một vật hình nón xuất hiện trong tay.
"Đi!"
Vút một tiếng, vật hình nón hóa thành một luồng sáng xanh, chui tọt vào trong cơ thể bóng người huyết sắc.
"Đây là cái gì?"
Bóng người huyết sắc sững sờ.
"Vật này tên là Thiên Hồn Trùy! Vốn được luyện chế từ sinh hồn của 1000 con ngô công kịch độc cảnh giới Khai Thần!"
"Hừ, thứ hạ đẳng này, sao có thể lay chuyển được bản tọa!"
"Nếu như... uy lực của Thiên Hồn Trùy này... tăng phúc gấp vạn lần thì sao nhỉ?"
Đường Huyền nhẹ nhàng cười một tiếng...