Tạo Hóa cảnh!
Đây là cảnh giới sau Ngự Pháp cảnh!
Tiếp sau đó là năm cảnh giới của đạo giả.
Ngự Pháp cảnh! Tạo Hóa cảnh! Thủy Đạo cảnh! Tầm Đạo cảnh! Chứng Đạo cảnh! Chưởng Đạo cảnh! Ngộ Đạo cảnh!
Trong đó, Thủy Đạo cảnh, Tầm Đạo cảnh, Chứng Đạo cảnh, Chưởng Đạo cảnh và Ngộ Đạo cảnh được xưng là năm cảnh giới của đạo giả.
Đây cũng chính là quá trình ngưng tụ sức mạnh lĩnh vực để thành đạo.
Lĩnh vực tuy mạnh, nhưng suy cho cùng cũng chỉ là một loại sức mạnh.
Nếu lĩnh vực hoặc hồn lực của đối phương vượt qua mình.
Thì lĩnh vực ngược lại sẽ trở thành gánh nặng, chẳng có chút tác dụng nào.
Nhưng đạo thì khác!
Một ý niệm thành đạo, hóa thân thành trời đất.
Chỉ là muốn ngộ đạo, thật sự quá khó khăn.
Ít nhất trong ký ức của Đường Huyền, hắn chưa từng gặp qua, thậm chí chưa từng nghe nói về sự tồn tại của năm cảnh giới đạo giả.
Ngay cả Tạo Hóa cảnh cũng không có!
"Công pháp! Lại tới giới hạn rồi!"
Sau khi đột phá Tạo Hóa cảnh, tu vi của hắn không tăng vọt lên đỉnh phong như trước đây.
Chỉ vừa tiến giai đến Tạo Hóa cảnh tứ trọng thiên.
Sức mạnh đã tăng lên vô cùng chậm chạp.
Theo tính toán của Đường Huyền, ít nhất phải mất ba tháng mới có thể đột phá lên ngũ trọng thiên.
Không phải là do cơ thể hắn không chịu nổi.
Mà là do đẳng cấp của Thái Thanh Thiên Quyết quá thấp.
Đúng vậy!
Công pháp Thánh cấp cực phẩm mà đẳng cấp quá thấp!
Nếu Ngô Công đạo nhân mà sống lại, chắc sẽ tức chết thêm lần nữa.
Đây chính là công pháp đỉnh cao nhất của Long Hổ đạo viện đấy!
Hơn nữa còn trải qua vạn lần tăng phúc.
Vậy mà trong mắt Đường Huyền, đẳng cấp vẫn là quá thấp.
Chuyện này cũng đành chịu thôi!
Ai bảo tu vi của Đường Huyền tăng vọt nhanh quá làm gì.
Nhìn khắp thiên hạ, có bao nhiêu người có thể giống như hắn, một hơi đột phá mấy cảnh giới dễ như ăn cơm uống nước.
"Để xem bảng thuộc tính có thay đổi gì không nào!"
Đường Huyền trầm ngâm một lát, kéo bảng thuộc tính ra xem.
Ký chủ: Đường Huyền
Thể chất: Siêu Thần Thể - Khởi Nguyên (Trạng thái phong ấn!)
Tư chất: ?????
Hồn lực: Hồn Lực Trăm Vạn Dặm
Tu vi: Tạo Hóa cảnh tứ trọng
Công pháp: Thái Thanh Thiên Quyết (Thánh cấp cực phẩm), Bá Thể Quyết (Thánh cấp hạ phẩm đại viên mãn)
Võ kỹ: Ngự Kiếm Thuật (Hoàng cấp trung phẩm đại viên mãn), Trảm Thiên Bạt Kiếm Thuật (Thánh cấp hạ phẩm đại viên mãn), Tam Tuyệt Kiếm Khí (Thánh cấp trung phẩm đại viên mãn), Thiên Ba Nộ Triều Khúc (Thánh cấp thượng phẩm đại viên mãn)
Ý cảnh: Kiếm thế đại viên mãn, khởi nguyên lĩnh vực hình thức ban đầu
Sủng vật: Thánh Thú Bạch Hổ (cấp một)
...
Quả nhiên!
Sau khi đột phá!
Thuộc tính của Đường Huyền đã có sự thay đổi khủng bố nghiêng trời lệch đất.
Điều khiến hắn kinh ngạc nhất chính là.
Khởi Nguyên Chi Thể lại đang trong trạng thái phong ấn!
Nói cách khác, nó còn có thể tiếp tục mạnh lên!
Chỉ mới ngưng tụ thôi mà đã khiến linh khí trong phạm vi ức vạn dặm bị chặn lại, vậy nếu mạnh hơn nữa thì sẽ đáng sợ đến mức nào.
Đó là một cảnh giới không thể nào tưởng tượng nổi.
"Lão đại..."
Giữa tiếng gào khóc trời long đất lở, Kim Văn Bạch Hổ bịch một tiếng nằm rạp dưới chân Đường Huyền.
Trong mắt hổ ngấn đầy nước mắt.
"Lão đại, em biết em không còn xứng với ngài nữa rồi!"
"Ngài có thể sẽ vứt bỏ em, cũng có thể sẽ ăn thịt em, nhưng Hổ đệ chỉ muốn nói một câu thôi!"
"Trái tim em, vĩnh viễn là của lão đại! Hu hu hu..."
Tình sâu nghĩa nặng, chân tình bộc lộ, khiến người ta phải cảm động.
Nhưng Đường Huyền lại tỏ vẻ lạnh lùng, thậm chí khóe mắt còn khinh thường giật giật.
"Dài dòng thêm một chữ nữa, cút!"
Kim Văn Bạch Hổ lập tức lấy hai tay che miệng, không dám hó hé.
"Thịt của ngươi vừa dai vừa chua, ta không thèm ăn đâu!"
Đường Huyền nín cười nói.
Cái thằng ngốc này rõ ràng là sợ mình vứt bỏ nó nên mới cố tình diễn một màn như vậy.
Chỉ là diễn kỹ quá vụng về, có thể so với mấy cậu "tiểu thịt tươi" ở kiếp trước.
"Được rồi, ngoan ngoãn đi theo ta, sẽ không bạc đãi ngươi đâu! Bản tọa đang thiếu một con thú cưỡi!"
Kim Văn Bạch Hổ thở phào nhẹ nhõm.
Đường Huyền quá mạnh!
Đã là sự tồn tại mà nó chỉ có thể ngước nhìn.
Với thực lực hiện tại của hắn, tìm một con Thần Thú làm sủng vật cũng không phải chuyện gì khó.
Vì vậy Kim Văn Bạch Hổ mới diễn ra cảnh này.
"Nhưng mà... thực lực của ngươi đúng là yếu thật!"
Đường Huyền sờ cằm.
Sủng vật của mình cũng không thể quá bèo bọt được.
Thần niệm của hắn khẽ động, trong nháy mắt bao phủ toàn bộ di tích Thương Khung.
Tất cả yêu thú hệ Kim trong nháy mắt mất mạng.
Nội đan của yêu thú vỡ sọ bay ra, lơ lửng trước mặt Đường Huyền.
Hồn lực trăm vạn dặm, uy năng này đã không phải là thứ mà yêu thú cảnh giới Thần Hợp, Thần U có thể chịu đựng nổi.
Sau khi tăng phúc vạn lần!
Đường Huyền ném toàn bộ nội đan yêu thú cho Bạch Hổ.
"Cứ cầm lấy mà ăn cho ngon vào, cho dù phải dùng số lượng để chất, bản tọa cũng sẽ chất ngươi thành Thần Thú!"
"Lão đại..."
Kim Văn Bạch Hổ lại cảm động.
Từ lúc sinh ra đến giờ, Đường Huyền là người tốt với nó nhất.
Hi sinh tính mạng, đổ máu rơi đầu cũng chỉ là chuyện nhỏ.
"Nơi này không còn thứ gì nữa rồi, đi thôi!"
Đường Huyền ngồi lên lưng Kim Văn Bạch Hổ.
Trong tiếng hổ gầm, hắn ngự không rời đi.
...
Lúc này!
Bên ngoài di tích Thương Khung.
Rất nhiều võ giả đang xì xào bàn tán.
"Này, ông vừa thấy không? Linh khí biến mất hết rồi!"
"Nói nhảm, chuyện này ai mà không thấy, ông nhìn cục u trên đầu tôi đi, cũng là do từ trên trời rơi xuống đấy!"
"Ha ha ha, vận may của tôi tốt thật, vốn đang bị yêu thú truy sát, tưởng chết chắc rồi, ai ngờ con yêu thú đột nhiên vỡ đầu chết tươi, nhặt về một mạng... nhặt về một mạng đó!"
Đột nhiên, ánh sáng bảy màu lấp lánh nơi chân trời.
Ba ngàn người mặc đạo bào Long Hổ phiêu diêu đáp xuống.
"A, đó là người của Long Hổ đạo viện!"
"Hít, đông người thế, chẳng lẽ họ đến đây vì dị tượng ở di tích Thương Khung sao?"
"Tôi thấy cũng đúng, dị tượng cỡ đó, chắc chắn là có trọng bảo! Người của Long Hổ đạo viện không thể không động lòng được!"
Ngay lúc mọi người đang bàn tán.
Một đạo giả tóc trắng bước ra.
Ánh mắt lạnh lùng quét nhìn bốn phía.
"Lũ phế vật! Không xứng đứng ở đây, cút!"
Một tiếng "cút" vang lên, khí lãng quét ngang.
Rầm rầm rầm!
Các võ giả đứng xem xung quanh không kịp phòng bị, lập tức bị hất bay xa ngàn trượng.
Có người đau đớn kêu la, máu tươi phun xối xả.
Có người trong chớp mắt đã mất mạng tại chỗ.
Những võ giả còn sống sót dùng ánh mắt kinh hoàng nhìn đám người của Long Hổ đạo viện.
"Mười hơi thở, trong vòng vạn trượng, không được có một ngọn cỏ sống!"
Tám vị viện trưởng dẫn đầu lại lên tiếng.
Không hề có chút tình cảm nào.
Chỉ có sự coi thường đối với sinh mạng.
Hoặc có thể nói, trong mắt cường giả, mạng của kẻ yếu không phải là mạng.
Sắc mặt rất nhiều võ giả đại biến, vội vàng tháo chạy về phía sau.
Mãi cho đến khi lui ra ngoài vạn trượng, mọi người mới lộ ra vẻ mặt như vừa thoát chết.
"Long Hổ đạo viện bá đạo thật, ra tay là muốn lấy mạng người!"
Có người căm phẫn nói.
Người bên cạnh thở dài.
"Bá đạo thì đã sao, người ta đông người, thế lực mạnh, nắm đấm lại cứng, không phục thì đi mà lý luận với họ đi!"
Người vừa nói lúc nãy lập tức im bặt.
"Long Hổ đạo viện bao sân thế này, e là đến cả nước canh chúng ta cũng chẳng có mà húp!"
"Ai nói không phải đâu, đi thôi, đừng nghĩ nữa, di tích Thương Khung sau này đổi chủ rồi!"
"Đừng vội, các người nhìn kìa, người của Long Hổ đạo viện cũng không có đi vào, còn người phụ nữ bị treo kia là ai vậy?"
Mọi người tập trung nhìn lại.
Chỉ thấy ba ngàn đệ tử Long Hổ đạo viện đang đứng theo một trận pháp thần bí.
Ở trung tâm, có một cây cột gỗ được dựng lên.
Trên cột gỗ, treo một nữ tử tuyệt mỹ đang cúi đầu hôn mê.
Thiên hạ không thiếu người hóng chuyện.
Qua lời truyền miệng, chân tướng rất nhanh đã được làm sáng tỏ.
"Nghe nói Đường Huyền đã giết Ngô Công đạo nhân của Long Hổ đạo viện, xem ra họ đến để báo thù!"
"Người phụ nữ kia là khách khanh trưởng lão của Thiên Sơn phái, có quan hệ không tầm thường với Đường Huyền!"
"A, các người nói Đường Huyền, chẳng lẽ là vị tồn tại đã một kiếm chém đôi Thánh trên Vẫn Kiếm sơn sao?"
"Không phải hắn thì còn ai có bản lĩnh đó nữa, nghe đồn hắn mang trên người Thượng Cổ trọng bảo, trong một đêm đột phá mấy đại cảnh giới đấy!"
"Hít! Cho dù hắn có lợi hại hơn nữa, đối mặt với quái vật khổng lồ như Long Hổ đạo viện, e rằng vẫn chỉ có một con đường chết!"
"Không biết được, dù sao nhìn cái thế trận này, rõ ràng là không chết không thôi!"
Tin tức như được chắp thêm cánh, lan truyền khắp ngàn dặm.
Vô số võ giả mang theo lòng hiếu kỳ, kéo đến di tích Thương Khung.
Thời gian dần trôi!
Số người ngày một đông hơn!..