Dứt lời, hai bóng người từ trong hầm mỏ phiêu nhiên bay tới.
Chính là cha con Đường Huyền.
"Chủ nhân!"
Nhìn thấy Đường Huyền xuất hiện, Tào gia chủ thiếu chút nữa là bật khóc.
Đó là Đường Huyền sao?
Đó là cứu tinh của lão mà!
Tào Kiếm và Tào gia Ngũ Hùng cũng thở phào nhẹ nhõm.
Mà lông tơ sau gáy Lưu gia chủ thì dựng đứng cả lên.
Nỗi sợ hãi khi bị kẻ khác chi phối một lần nữa bao trùm lấy toàn thân.
"Là hắn, Tần trưởng lão, chính là hắn..."
Ánh mắt Tần Huy hơi ngưng lại, nhìn về phía Đường Huyền.
Gã vận hồn lực, muốn thăm dò thực lực của Đường Huyền.
Tiếc là thứ gã dò được chỉ là một khoảng hư vô.
"Ồ?"
Tần Huy hơi sững sờ.
Không dò ra được tu vi của đối thủ chỉ có hai khả năng.
Một là chênh lệch tu vi quá lớn, vậy thì đương nhiên không thể dò xét.
Loại thứ hai là Đường Huyền có bảo vật gì đó che giấu tu vi.
"Hừ, che giấu tu vi thì có thể thoát khỏi cái chết sao?"
Tần Huy cười lạnh.
Gã tuyệt đối không tin thực lực của Đường Huyền có thể nghiền ép mình.
Đường Huyền đi tới trước mặt Tào Kiếm, ánh mắt vừa động.
Ầm một tiếng!
Tiệt Thiên Thủ của Tần Huy bị một luồng sức mạnh bá đạo xé toạc.
Tào Kiếm phun ra một ngụm máu tươi, lảo đảo mấy bước, suýt nữa thì ngã quỵ, nhưng cuối cùng vẫn đứng vững.
"Rất tốt, cuối cùng cũng không làm mất mặt ta!"
Đường Huyền gật đầu.
Tào Kiếm gượng cười: "Đa tạ chủ nhân khen ngợi!"
Tuy chỉ là một câu nói nhẹ nhàng, nhưng Tào Kiếm lại cảm thấy lưng hết mỏi, chân hết đau, trong lòng vui sướng vô cùng.
Đường Huyền búng tay một cái, ném ra một bình đan dược.
"Đi chữa thương đi, nơi này cứ giao cho ta!"
"Vâng!"
Tào Kiếm cầm lấy đan dược, dìu huynh đệ của mình lui về.
Bọn họ vừa mở nắp bình, một luồng hào quang bảy màu đã xé rách không gian bay lên, trong không khí tức thì lan tỏa mùi thuốc thơm lạ lùng.
"Hít, đan dược này..."
Tào Kiếm đổ ra một viên.
Chỉ thấy viên đan dược hiện ra một nửa màu xanh, một nửa màu trắng, đẹp vô cùng.
Xung quanh viên đan dược còn có một lớp sương khói mờ ảo, thỉnh thoảng xoay tròn.
Loại đan dược thế này, quả thực trước đây chưa từng thấy.
Tào Kiếm hít vài hơi, mùi thuốc vào bụng, thương thế trong người nhất thời đã đỡ được một phần.
Con ngươi hắn sắp lồi cả ra ngoài.
Đan dược này cũng bá đạo quá đi.
Chỉ ngửi mùi thơm thôi mà đã có thể chữa thương.
Không chỉ hắn, những người khác của Tào gia cũng vậy.
Tào gia chủ run rẩy nói: "Đây là tiên đan... Tiên đan trong truyền thuyết a! Kiếm Nhi, đây là phúc duyên chủ nhân ban cho con, phải nắm chắc lấy, tuyệt đối không được có lòng dạ khác!"
Lão nhìn tấm lưng rộng lớn của Đường Huyền, ánh mắt lộ ra vẻ sùng bái cuồng nhiệt.
"Tào gia có thể gặp được chủ nhân như vậy, đúng là mộ tổ tiên bốc khói xanh rồi!"
Tào Kiếm và những người khác vô cùng tán thành.
Đối với bọn họ mà nói.
Đường Huyền chính là cái đùi vàng to nhất.
Là chủ nhân tốt nhất.
Đi theo ngài, ăn ngon mặc đẹp tuyệt đối không phải nói đùa.
Tuy khí thế của Tần Huy vẫn còn cường đại, nhưng trong lòng người nhà họ Tào đã không còn chút sợ hãi nào.
Trước mặt Đường Huyền, Tần Huy là cái thá gì?
Chỉ là cặn bã mà thôi!
Lúc này, ánh mắt Tần Huy trở nên vô cùng lạnh lẽo, thậm chí còn có một tia kiêng kị.
Bởi vì Đường Huyền chỉ cần liếc mắt một cái đã xé rách Tiệt Thiên Thủ của gã.
Tuy Tiệt Thiên Thủ không phải là võ kỹ mạnh nhất của gã, nhưng cũng không phải người bình thường có thể làm được.
"Chắc chắn là do bảo vật, nếu không với tuổi của hắn, không thể nào có tu vi như vậy được! Đúng vậy, nhất định là bảo vật, mà rất có thể là lấy được từ trong hầm mỏ của Tào gia, tốt lắm, tốt lắm!"
Ánh mắt Tần Huy lộ ra một tia tham lam.
Nếu mình có thể có được bảo vật như vậy, thực lực có thể tiến thêm một bước.
Lúc này, gã lên tiếng: "Nhóc con, ngươi chính là kẻ đứng sau lưng khống chế Tào gia sao?"
Đường Huyền cười khẽ: "Có thể nói là vậy!"
Tần Huy nghển cổ, lạnh lùng nói: "Vậy ngươi có biết lão phu là ai không?"
Đường Huyền khẽ lắc đầu: "Ngươi là ai, đối với ta mà nói, chẳng có gì khác biệt!"
Tần Huy tức giận, gầm lên.
"Láo xược, thằng nhóc ranh miệng còn hôi sữa, không biết trời cao đất dày, nói cho ngươi biết, lão phu chính là trưởng lão Tần Huy của Hắc Sát Kiếm Tông!"
Gã vốn tưởng rằng Đường Huyền sau khi nghe được thân phận của mình sẽ kinh ngạc, run rẩy, rồi sợ hãi.
Nhưng từ đầu đến cuối, sắc mặt Đường Huyền không hề có nửa điểm biến hóa.
Khóe miệng Tần Huy giật giật.
"Tào gia giết đệ tử Hắc Sát Kiếm Tông của ta, chuyện này tuyệt đối không thể bỏ qua như vậy, bây giờ bản trưởng lão cho ngươi hai con đường!"
Nói rồi, gã giơ lên hai ngón tay.
"Thứ nhất, giao ra bảo vật trên người ngươi, sau đó quỳ xuống cầu xin tha thứ, lão phu có lẽ sẽ cho ngươi một cái chết thống khoái!"
"Thứ hai, chết chắc!"
Đường Huyền nhìn Tần Huy, thở dài.
Đường Tuyệt đứng bên cạnh không nhịn được nữa.
"Phụ thân, gã này... là đồ ngốc sao? Từ nãy đến giờ cứ tự biên tự diễn một mình!"
Đường Huyền cười nói: "Tuyệt Nhi, gã đương nhiên không phải đồ ngốc, mà là còn không bằng cả đồ ngốc! Sau này con sẽ còn gặp nhiều kẻ như thế này hơn nữa!"
"Muốn bọn chúng ngậm miệng, chỉ có một cách duy nhất, đó là đập cho chúng một trận nhừ tử!"
Đường Tuyệt nghiêm túc gật đầu: "Vâng, con biết rồi, phụ thân!"
Hai cha con thản nhiên trò chuyện như chốn không người, hoàn toàn chọc giận Tần Huy.
"To gan, dám coi thường bản trưởng lão, ta giết các ngươi, tới đây, rút binh khí của các ngươi ra!"
Đường Tuyệt tiến lên một bước, lắc đầu nói: "Ngươi còn chưa đủ tư cách để phụ thân ta ra tay, cứ để ta làm đối thủ của ngươi đi!"
"Cái gì..."
Tần Huy thiếu chút nữa tức điên lên.
Mình đường đường là cường giả Thần Cảnh, bị Đường Huyền coi thường thì thôi đi.
Giờ lại còn bị một thằng nhóc mười tuổi cà khịa, thế này mà nhịn được à?
"Nhóc con, cút đi, mục tiêu của ta là hắn!" Tần Huy chỉ vào Đường Huyền.
Đường Tuyệt lắc đầu: "Lão già, đã nói rồi, ngươi không xứng giao đấu với phụ thân ta!"
Tần Huy tức quá hóa cười.
"Tốt, tốt, tốt, chơi trò này đúng không? Đã vậy, lão phu sẽ giết thằng nhãi con nhà ngươi trước, rồi giết hắn sau!"
Dưới cơn giận dữ thiêu đốt, Tần Huy vung tay, hắc sát khí cuồn cuộn, uy lực còn hơn cả lúc trước.
"Tiệt Thiên Thủ!"
Bàn tay khổng lồ khủng bố đè xuống, tựa như bầu trời sụp đổ, ập về phía Đường Tuyệt.
Khóe miệng Tần Huy lộ ra một nụ cười gằn.
Theo gã thấy, kết cục của Đường Tuyệt chỉ có một, đó là bị nghiền thành một bãi máu thịt dưới Tiệt Thiên Thủ.
Chỉ thấy Đường Tuyệt chớp chớp mắt, sau đó nắm chặt bàn tay nhỏ bé, một luồng sức mạnh kinh người hội tụ lại.
"Phá cho ta!"
Tiểu Đường Tuyệt bước một bước, tung nắm đấm phải ra.
Tần Huy lộ vẻ khinh thường.
"Hừ, một thằng nhóc mười tuổi thì có bao nhiêu sức lực, còn muốn đối đầu trực diện với Tiệt Thiên Thủ của bản trưởng lão, một quyền này sẽ chỉ khiến cánh tay ngươi nát bấy, thân thể nổ tung!"
Tiệt Thiên Thủ của gã vô cùng cường đại, ngay cả cường giả cùng cấp cũng không phá được, huống chi là Đường Tuyệt.
Chẳng lẽ Đường Tuyệt còn là cường giả Thần Cảnh sao?
Hơn nữa trên người Đường Tuyệt cũng không có khí tức Thần Cảnh, căng lắm cũng chỉ là Chí Tôn.
Chí Tôn?
Dù là đỉnh phong Chí Tôn thì trong mắt Tần Huy cũng chỉ là con kiến hôi.
Trước mắt bao người, nắm đấm của Đường Tuyệt đã đánh ra.
Ầm!
Nắm đấm vừa tung ra, hư không đã vặn vẹo, khí lãng cuộn thành xoáy, mặt đất nứt toác.
"Cái gì?"
Sắc mặt Tần Huy tức thì biến đổi.
Cú đấm này!
Cũng mạnh đến mức vô lý rồi đấy!
Sau đó, cú đấm nặng nề đánh xuống, trực diện đối đầu với Tiệt Thiên Thủ.
Ầm ầm!
Trong tiếng nổ kinh thiên động địa, mặt đất trong phạm vi trăm trượng trực tiếp vỡ nát như tương, đất đá bay ngược lên trời.
Tiếng va chạm trầm đục thỉnh thoảng truyền ra từ trong đám bụi đất.
Chỉ thấy một bóng người bị bắn ngược ra ngoài từ trong màn bụi, ngã sõng soài trên đất.
Đà lao vẫn chưa dừng lại, người đó trực tiếp cày trên mặt đất một rãnh sâu dài đến mấy trăm trượng.
Ven rãnh sâu, đâu đâu cũng là vết máu tươi ghê người.
Nhìn lại cuối con rãnh.
Tần Huy nghẹo đầu, máu tươi trong miệng không ngừng phun ra, thân thể cũng co giật không ngừng.
Lưu gia chủ hoàn toàn sụp đổ.
"A a a... Tần trưởng lão!"