Đường gia chủ!
Đường Huyền!
Vỏn vẹn sáu chữ ngắn ngủi, lại như một trận cuồng phong quét qua.
Vô Giới Bi Hàng của Phật quốc cùng đám tăng chúng lập tức biến sắc, chân bất giác lùi lại liên tục.
Đồng tử của Phi Vũ Kiếm Phi lóe lên một tia kinh hãi.
Vô Giới Bi Hàng kia chỉ dùng một chiêu đã đánh bại hai vị trưởng lão hộ pháp Thần cảnh của mình.
Khí tức tỏa ra còn áp chế nàng đến mức hô hấp cũng không thông.
Thậm chí, nàng còn chẳng thể dâng lên nổi một tia suy nghĩ chống cự.
Đồng thời, đám tăng chúng mà hắn mang tới cũng là những khổ hành tăng nổi danh của Phật quốc.
Loại khổ hành tăng này tu luyện một môn công pháp khổ tu cực kỳ biến thái của Phật Môn, lấy nhục thân trải qua thử thách địa, hỏa, phong, thủy không phải của con người.
Nhục thân và linh khí của họ mạnh hơn cao thủ cùng cấp rất nhiều.
Trong giới Võ Đạo lưu truyền một câu, thà đụng phải mười cường giả Chí Tôn, cũng không muốn chạm mặt một khổ hành tăng cấp Đại Đế.
Có thể thấy thực lực của khổ hành tăng khủng bố đến mức nào.
Theo phán đoán của Phi Vũ Kiếm Phi, e rằng dù cho tám đại trưởng lão của Ma Kiếm Tông đích thân tới đây, cũng chưa chắc chiếm được lợi thế trong tay Vô Giới Bi Hàng.
Vậy mà một tồn tại kinh khủng như thế, lại bị một cái tên dọa lui.
"Đường gia chủ... Đường Huyền! Rốt cuộc hắn là ai?"
Trong phút chốc, mắt Phi Vũ Kiếm Phi lóe lên vẻ tò mò.
Nàng nhìn bóng lưng của Đường Huyền, cảm giác khí chất của hắn mênh mông như biển rộng, sâu không lường được.
Nhìn thì bình tĩnh, nhưng lại như sóng ngầm cuộn trào, càng nhìn càng kinh hãi.
"Khí thế thật đáng sợ, ta chưa từng thấy ai có khí thế đạt tới cảnh giới như vậy!"
Phi Vũ Kiếm Phi tay che đôi môi đỏ mọng, càng thêm kinh ngạc.
Lúc này, Vô Giới Bi Hàng miệng tụng phật hiệu.
"Nghịch Thiên Chi Chủ của Đường gia, tại sao ngươi lại xuất hiện ở đây!"
Đường Huyền mỉm cười.
"Câu này hỏi ngáo vãi, ta muốn xuất hiện ở đâu, còn cần phải báo cáo với ngươi à!"
Cái giọng điệu này, câu trả lời này, nếu là người khác, Vô Giới Bi Hàng đã sớm ra tay chém chết rồi.
Nhưng trước mặt Đường Huyền, khí tức của hắn lại ngưng trệ, thân thể căng cứng.
Đây là chuyện mà Vô Giới Bi Hàng chưa từng trải qua.
Cái tên Đường Huyền có lẽ không nổi danh ở Ma giới đại lục.
Nhưng đối với Diệp tộc hay Tam tông Thiên Đạo mà nói, đó lại là một sự tồn tại tựa như cấm kỵ.
Hắn giống như sao chổi vụt qua bầu trời, dùng tư thái cường thế tuyệt đối để vạch ra kế hoạch, mưu lược vĩ đại.
Đợi đến khi Diệp tộc và Tam tông Thiên Đạo phát hiện ra thì Đường Huyền đã không thể ngăn cản được nữa.
Phật quốc cũng từng nghiên cứu, nhưng không đưa ra được kết luận gì.
Đường Huyền trỗi dậy quá ly kỳ, ly kỳ đến mức không ai có thể lường được.
Phải biết rằng võ giả tu luyện cần phải chân đạp thực địa, từng bước một, xây nền móng vững chắc, chuẩn bị hoàn hảo rồi mới có thể đột phá.
Thế nhưng Đường Huyền lại phá vỡ mọi lẽ thường, thực lực tăng lên với tốc độ mắt thường cũng có thể thấy được.
Vô Giới Bi Hàng nheo mắt lại.
Giây lát sau, trong mắt hắn lóe lên một tia hung tợn.
"Đúng là bản tọa hỏi không phải, đã Đường gia chủ ở đây, vậy bản tọa tự nhiên sẽ lui binh. Bất quá, nha đầu kia và Phật ta có duyên, mời Đường gia chủ giơ cao đánh khẽ, để bản tọa mang nàng đi, tuyệt không nán lại thêm một giây!"
Lời vừa dứt, sắc mặt Phi Vũ Kiếm Phi lại trở nên căng thẳng.
Tuy Đường gia chủ trước mắt này trông rất lợi hại, nhưng Vô Giới Bi Hàng lại là cường giả đến từ Phật quốc.
Bản thân hắn có lẽ không là gì, nhưng Phật quốc là loại tồn tại gì chứ, tuyệt đối là một con quái vật khổng lồ, không ai dám đắc tội.
Đường gia chủ này chắc chắn sẽ không cứu mình.
Thế nhưng, điều khiến Phi Vũ Kiếm Phi kinh ngạc là Đường Huyền lại nghiêng đầu nhìn nàng một cái, rồi cười.
"Người, ngươi không mang đi được! Còn nữa, tại sao Phật quốc các ngươi lại xuất hiện ở Tội Ngục, mục đích là gì?"
Vô Giới Bi Hàng chắp tay trước ngực, miệng tụng phật hiệu.
"Phật ta từ bi, đã Đường gia chủ không cho, vậy hôm nay bản tọa xin nể mặt, cáo từ!"
Nói rồi, Vô Giới Bi Hàng vậy mà xoay người bỏ đi.
Thấy hắn rời đi, trái tim Phi Vũ Kiếm Phi đột nhiên thả lỏng, thở phào một hơi thật dài.
Cuối cùng cũng qua được cơn nguy kịch.
Thế nhưng, sắc mặt Đường Huyền đột nhiên trầm xuống.
"Ta đã cho phép ngươi đi rồi sao?"
Câu nói này vừa thốt ra, Phi Vũ Kiếm Phi suýt nữa ngất tại chỗ.
Không thấy Vô Giới Bi Hàng đã co vòi rồi sao, ngươi còn cứ lấn tới, đây là muốn đối đầu trực diện luôn à?
Vô Giới Bi Hàng tuy là người xuất gia, nhưng con giun xéo lắm cũng quằn.
Quả nhiên, Vô Giới Bi Hàng dừng bước, chậm rãi quay người, trong mắt tràn ngập sát ý kinh hoàng.
"Đường gia chủ, ngươi làm vậy có hơi quá rồi không! Chân mọc trên người bản tọa, lẽ nào đi cũng không được phép đi sao?"
Đường Huyền gật đầu, "Trả lời câu hỏi của ta, rồi tự phế đi!"
Vô Giới Bi Hàng cười lạnh.
Trong đôi phật nhãn, sát ý đáng sợ nổi lên.
"Đường gia chủ, bản tọa đã nhượng bộ nhiều lần, nhưng ngươi lại cứ hùng hổ dọa người, thật sự cho rằng bản tọa sợ ngươi sao?"
"Nếu bản thể của ngươi ở đây, bản tọa có lẽ còn kiêng dè ba phần, nhưng chỉ là một luồng hồn thể mà thôi, đúng là vô pháp vô thiên!"
Tóc gáy sau lưng Phi Vũ Kiếm Phi đều dựng đứng cả lên.
Cái gì!
Đường Huyền đây chỉ là một luồng hồn thể!
Phải biết rằng sức mạnh của hồn thể kém xa bản thể.
Nếu đối thủ thực lực tầm thường thì thôi đi.
Nhưng đây là cường giả Thần cảnh cấp thủ tọa của Phật quốc, Vô Giới Bi Hàng đó.
Dùng hồn thể chẳng phải là muốn chết sao!
Phi Vũ Kiếm Phi cảm thấy mình sắp không thở nổi, trước mắt tối sầm lại.
Đừng có chơi lầy như vậy chứ!
Đường Huyền phen này chơi lố rồi.
Dưới ánh mắt soi mói của nàng, Đường Huyền cười.
"Mắt nhìn không tệ, vậy mà nhìn ra được ta là hồn thể!"
Vô Giới Bi Hàng thản nhiên nói: "Dưới Phật nhãn, không gì là hư vọng! Ngươi đang ép bản tọa ra tay đấy à!"
Miệng hắn nói chuyện, nhưng khí thế lại bất tri bất giác bắt đầu lan tỏa.
Thân thể Phi Vũ Kiếm Phi bỗng nhiên trĩu xuống, áp lực cực lớn như núi lở đất sụt gào thét ập tới.
Trái tim nàng như bị ai đó bóp mạnh, hoàn toàn không thể hô hấp, trước mắt cũng từng trận tối sầm.
"Mạnh... mạnh quá... còn mạnh hơn mấy lần so với lúc làm bị thương trưởng lão hộ pháp của ta! Đây mới là thực lực chân chính của thủ tọa Phật quốc Vô Giới Bi Hàng sao?"
Khí thế kinh khủng khiến Phi Vũ Kiếm Phi một lần nữa rơi vào tuyệt vọng.
Tà áo Đường Huyền bay phấp phới, vẻ mặt vẫn điềm nhiên, dường như không hề để tâm.
"Muốn ra tay thì nói sớm, việc gì phải che che giấu giấu!"
Vô Giới Bi Hàng cũng không khách khí, trực tiếp phất tay.
"Vây lại!"
Mấy tên khổ hành tăng sau lưng lập tức tản ra thành hình bán nguyệt, vây Đường Huyền vào giữa.
"Tụng Vô Lượng Trấn Hồn Chú!"
Vô Giới Bi Hàng chắp tay trước ngực, miệng bắt đầu niệm tụng kinh văn.
Từng đạo kinh văn hóa thành gợn sóng, khiến hư không biến động.
"A... Đau quá, đầu của ta!"
Phi Vũ Kiếm Phi cảm giác như có người đang dùng búa tạ nện vào đầu mình, đau đớn vô cùng.
"Không ổn, đó là Vô Lượng Trấn Hồn Chú của Phật quốc, chuyên nhằm vào thần hồn, truyền thuyết kể rằng Phật Tổ đã dùng chú này trấn áp cả nửa Địa Ngục vong hồn, quả nhiên lợi hại vô cùng!"
Vô Giới Bi Hàng thản nhiên nói: "Nghịch thiên tội nhân, Phật quốc đã dung túng cho ngươi quá lâu rồi, hôm nay bản tọa không cần khách khí nữa! Bụi về với bụi, đất về với đất, vậy thì để luồng hồn thể này của ngươi sớm siêu thoát về Tây Thiên Cực Lạc đi!"
"Thất Phật Diệt Tội! Như Lai Đại Bi!"
Ầm một tiếng, sau lưng Vô Giới Bi Hàng hiện lên một hư ảnh Phật Đà tỏa ra kim quang rực rỡ.
Phật uy cuồn cuộn như núi gào biển thét, điên cuồng áp xuống.
Ầm!
Mặt đất nứt toác, bùn cát cuộn lên như sóng, tà áo Đường Huyền bay phấp phới.
Nếu không phải hắn tách ra một luồng hồn lực bảo vệ Phi Vũ Kiếm Phi, nàng đã bị chấn thành kẻ ngốc rồi.
Vô Giới Bi Hàng và đám khổ hành tăng gia tăng sức mạnh trấn áp, muốn tiêu diệt tàn hồn của Đường Huyền.
"Ha ha ha..."
Đột nhiên, tiếng cười điên cuồng vang lên.
"Phật... Thứ này là cái thá gì! Phá cho ta!"
Chỉ thấy Đường Huyền đưa tay phải ra, linh khí hội tụ, hóa thành một bàn tay khổng lồ che trời, tóm lấy hư ảnh Phật Đà sau lưng Vô Giới Bi Hàng.
Xoẹt một tiếng, hư ảnh Phật Đà kia vậy mà bị xé toạc ra!
"Á!"
Vô Giới Bi Hàng phát ra tiếng kêu thảm thiết.
"Ta... Phật Đà Bất Diệt Kim Thân của ta..."