Thiên địa cộng minh!
Dị tượng cộng sinh!
Trong kim quang rực rỡ, họa tác của Đường Huyền chậm rãi tiêu tán.
Tựa như một cái thoáng qua.
Tuy họa tác đã biến mất, nhưng dường như vẫn còn mãi trong hồn hải của mọi người.
"Hít—! Lẽ nào đất trời này đã không còn dung chứa nổi họa tác của vị đại nhân này nữa rồi sao?"
"Đúng vậy, nghe đồn Thiên Nhân vẽ tranh, trời đất hổ thẹn, không dám tiếp nhận, không ngờ truyền thuyết lại là thật!"
"Thần tác bực này tuyệt đối không thể lưu lại trên đời cho người phàm chiêm ngưỡng, đó là một sự khinh nhờn đối với Tiên Họa!"
"Ta chỉ mới nhìn thoáng qua mà cứ như lĩnh ngộ được ảo diệu của ngàn vạn đại đạo, lợi hại quá, không ngờ họa tác của một người lại có thể đạt tới cảnh giới này!"
"Haha, quả nhiên là núi cao còn có núi cao hơn, nhìn họa tác của vị đại nhân này, ta mới tin một điều, cái gọi là Tiên Họa Bảng, chẳng qua chỉ là trò cười mà thôi!"
"Cái gì mà Phản Phác Quy Chân Thần Bút Mã Lương, xách giày cho vị đại nhân này còn không xứng!"
"..."
Giữa đám đông, Thần Bút Mã Lương toàn thân run lẩy bẩy, ánh mắt lóe lên vẻ hoảng sợ tột độ.
"Không, không... Ta mới là thiên hạ đệ nhất, ta mới là..."
Hắn bỗng nhiên ngẩng đầu, dùng ánh mắt độc địa nhìn Đường Huyền.
"Haha, rất tốt, kỹ năng hội họa của ngươi, ta công nhận!"
Trên đài vẽ, Đường Huyền vung tay, hút cây bút Ngọc Hồ Thanh Hào rơi dưới đất vào tay mình.
"Còn... trả lại cho ta..."
Từ trong hố sâu, Bát Mặc thư sinh tóc tai bù xù lảo đảo bò dậy.
Gương mặt hắn vừa hoảng sợ vừa lo lắng.
Hắn hoảng sợ vì mình trước mặt Đường Huyền chẳng khác nào con kiến hôi.
Hắn lo lắng vì Ngọc Hồ Thanh Hào là thánh khí của Nho Môn, tuyệt đối không thể để mất.
Đường Huyền cười nhạt.
"Kẻ bại trận không có tư cách, cút!"
Hắn phất tay áo, Bát Mặc thư sinh hét lên một tiếng thảm thiết, bị đánh bay thẳng trăm trượng, lại một lần nữa rơi sấp mặt xuống đất.
Lần này còn thê thảm hơn.
Không chỉ tạo ra một cái hố to, mà đến mấy cái răng của hắn cũng gãy lìa.
Nửa bên mặt Bát Mặc thư sinh toàn là máu, trông thảm thương hết mức.
Nhưng không một ai tỏ ra thương hại hắn.
Dù sao Bát Mặc thư sinh cũng là gieo gió gặt bão, chẳng trách được ai.
Bát Mặc thư sinh run rẩy bò dậy.
Lần này, hắn đã có kinh nghiệm, không dám hó hé thêm lời nào.
Gào thét trước mặt Đường Huyền, đúng là ngu không tả nổi.
Hắn dùng ánh mắt oán độc nhìn Đường Huyền.
"Cứ chờ đấy, đợi Tội Quỷ xuất hiện, đó chính là ngày tàn của ngươi! Hừ!"
Trong tiếng hừ lạnh, Bát Mặc thư sinh hóa thành một vệt sáng biến mất nơi chân trời.
Đường Huyền nhìn bóng lưng chạy trốn đầy chật vật của Bát Mặc thư sinh, nở một nụ cười kỳ dị.
Với tu vi của hắn, dù cho Bát Mặc thư sinh có mạnh hơn gấp mười lần cũng đừng hòng chạy thoát.
Nhưng nếu giết hắn, Thiên Đạo tam tông rất có thể sẽ ẩn mình.
Như vậy sẽ không có lợi cho việc tìm hiểu âm mưu của chúng.
Dù sao Bát Mặc thư sinh muốn giết lúc nào cũng được, thà thả dây dài câu cá lớn còn hơn.
Bát Mặc thư sinh đã biến mất.
Thần Sách công chúa cũng thở phào nhẹ nhõm, nàng tiến đến trước mặt Đường Huyền, cúi người chào sát đất.
"Đa tạ tiền bối ra tay tương trợ, nếu không hôm nay Thần Sách vương triều của ta đã lâm nguy!"
Đường Huyền cười khoát tay.
"Không sao, việc nhỏ!"
Câu nói này cuồng vọng đến mức nào chứ.
Phải biết rằng vừa rồi Bát Mặc thư sinh đã ép Thần Sách vương triều đến không thở nổi, ngay cả Thần Sách công chúa cũng bị hắn đánh bại.
Kết quả Đường Huyền vừa ra tay, đã nhẹ nhàng giây sát Bát Mặc thư sinh.
Thậm chí còn đoạt được cả Ngọc Hồ Thanh Hào, một trong Tam Thần Bút.
Tu vi thật sự sâu như biển Thương Lan, không thể đo lường.
Đã được Đường Huyền ra tay giúp đỡ, Thần Sách công chúa cũng không phải người không biết điều.
Nàng hơi trầm ngâm rồi đưa ra quyết định.
"Tiền bối, ngài lần này đến đây là vì Hỗn Nguyên Kim Đấu sao?"
Đường Huyền cười nói: "Không sai!"
Thần Sách công chúa gật đầu: "Được, ta có thể dâng Hỗn Nguyên Kim Đấu cho tiền bối, chỉ xin tiền bối sau này chiếu cố Thần Sách vương triều một hai!"
Hôm nay Thần Sách vương triều đã công khai đắc tội với Thiên Đạo tam tông.
Tuy nói Thần Sách vương triều gia nghiệp lớn, nhưng so với Thiên Đạo tam tông thì hoàn toàn không cùng một đẳng cấp.
Với tác phong bá đạo của Thiên Đạo tam tông, sau này chắc chắn sẽ ra tay với Thần Sách vương triều.
Thần Sách công chúa dâng Hỗn Nguyên Kim Đấu cho Đường Huyền, cũng là muốn mua một cái bảo hiểm.
Dù sao nhận của người ta thì cũng phải nể mặt.
Chờ đến khi Thần Sách vương triều thật sự gặp nguy hiểm, Đường Huyền không thể nào thấy chết không cứu.
Đối với những toan tính nhỏ của Thần Sách công chúa, Đường Huyền tự nhiên cũng hiểu rõ.
Hắn suy nghĩ một chút rồi đồng ý.
"Có thể!"
Thu phục một Thần Sách vương triều, đối với hắn mà nói, có trăm lợi mà không có một hại.
Cớ sao mà không làm?
Thần Sách công chúa vỗ tay, hai thị nữ nâng một cái khay bước tới.
Trên khay, bất ngờ thay, là một cái đấu bằng đồng cổ.
Trên chiếc đấu, khắc đầy nhật nguyệt tinh thần, không gian bốn phía cũng mơ hồ trở nên vặn vẹo.
Tinh thần mọi người lập tức rung lên.
Hỗn Nguyên Kim Đấu!
Thần khí trấn quốc của Thần Sách vương triều.
Bảo vật tuyệt diệu có thể dung hợp bất kỳ sức mạnh dị loại nào làm một.
Có bảo vật này, Đường Huyền liền có thể dung hợp và ngưng tụ tất cả sức mạnh trong cơ thể Đường Tuyệt.
Ngay lúc hắn đưa tay ra định lấy.
Một giọng nói trầm thấp vang lên.
"Để xuống, Hỗn Nguyên Kim Đấu là của ta!"
Giọng nói này vô cùng quỷ dị và đột ngột, khiến mọi người lập tức kinh ngạc.
Lúc này, đám đông tách ra, một người khoác áo choàng bước tới.
Người đó chậm rãi vén áo choàng lên.
Lộ ra một khuôn mặt có phần tang thương.
Thần Sách công chúa nhíu mày.
"Ngươi là kẻ nào!"
Soạt một tiếng, một luồng sáng lóe lên, áo choàng vỡ nát, ánh sáng thần bí bao phủ lấy thân hình hắn.
Chỉ thấy người nọ mặc một bộ áo gai, trông có vẻ lôi thôi lếch thếch.
Thậm chí trên người còn có chút bẩn thỉu, nhưng đôi tay lại trắng như ngọc, không nhiễm chút bụi trần.
Trên tay phải hắn, cầm một cây bút lông màu bạc.
Ngay khoảnh khắc cây bút lông màu bạc xuất hiện, cây Ngọc Hồ Thanh Hào trong tay Đường Huyền đột nhiên bắt đầu run rẩy.
Đồng thời, cây bút lông màu bạc cũng tỏa ra ánh sáng thần bí.
"Đó là... thần khí cộng hưởng!"
"Cái gì, cây bút trong tay người kia cũng là thần khí!"
"Màu bạc... Chẳng lẽ là Phản Phác Quy Chân, một trong Tam Thần Bút huyền thoại?"
"Nghe đồn cây bút đó đã bị Thần Bút Mã Lương đoạt được, lẽ nào hắn chính là Thần Bút Mã Lương đứng đầu Tiên Họa Bảng!"
Thần Sách công chúa cũng co rụt đồng tử.
Nàng không ngờ buổi triển lãm tranh của mình không chỉ thu hút Bát Mặc thư sinh hạng ba, mà ngay cả Thần Bút Mã Lương hạng nhất cũng tới.
"Không sai, ta chính là Thần Bút Mã Lương! Hỗn Nguyên Kim Đấu là của ta!"
Thần Bút Mã Lương lạnh lùng nói.
Thần Sách công chúa nhíu mày.
"Xin lỗi, Hỗn Nguyên Kim Đấu ta đã tặng cho tiền bối, không thể đưa cho ngươi được!"
Thần Bút Mã Lương cười lạnh: "Ta đã nói, ta muốn nó!"
Hắn quay đầu nhìn về phía Đường Huyền, trầm giọng nói: "Cho ngươi một cơ hội, đưa Hỗn Nguyên Kim Đấu cho ta!"
Đường Huyền bật cười.
Bản thân hắn đã đủ ngông cuồng, tên Thần Bút Mã Lương này còn ngông cuồng hơn cả hắn.
"Ngươi lấy tự tin ở đâu ra vậy!"
Thần Bút Mã Lương giơ cây bút lông màu bạc trong tay lên.
"Chỉ bằng cây Phản Phác Quy Chân này!"
Mọi người lại một phen xôn xao.
"Vãi chưởng, cái giọng điệu này cũng ngông cuồng quá rồi đấy!"
"Chứ sao, có Phản Phác Quy Chân thì ghê gớm lắm à? Vừa rồi Bát Mặc thư sinh cầm Ngọc Hồ Thanh Hào chẳng phải cũng bị Đường gia chủ giây sát trong một nốt nhạc đó sao? Coi như Thần Bút Mã Lương là đệ nhất Tiên Họa Bảng, cũng không thể nào thắng được!"
"Đúng vậy, bây giờ vị đại nhân kia còn có cả Ngọc Hồ Thanh Hào, làm sao có thể thua được!"
Sắc mặt Thần Sách công chúa đột nhiên trầm xuống.
"Thần Bút Mã Lương, ta không cho phép ngươi vô lễ với tiền bối!"
Thần Bút Mã Lương khinh thường nhìn Thần Sách công chúa.
"Đồ đàn bà vô dụng, chỉ xứng rên rỉ dưới háng ta thôi. Ta sẽ đánh bại hắn trước, rồi thu phục ngươi sau!"
"Ngươi..."
Những lời lẽ lăng nhục khiến Thần Sách công chúa giận tím mặt.
Nhưng nàng vừa mới thua một trận, tâm cảnh lúc này đã bị tổn hại, chỉ có thể giận mà không dám nói gì.
Dù sao uy năng của Tam Thần Bút, nàng vẫn cảm nhận rất sâu sắc.
Lúc này, Đường Huyền lên tiếng.
"Vì ngươi đã tặng Hỗn Nguyên Kim Đấu cho ta, ta cũng không thể nhận không, cây bút Ngọc Hồ Thanh Hào này, tặng cho ngươi đấy!"
Đồng tử của Thần Sách công chúa đột nhiên co rụt lại.
"Tiền bối, đây là thật sao!"
Đường Huyền gật đầu: "Bây giờ, ngươi có thể nghênh chiến rồi!"