Một kiếm bổ ra!
Không có uy năng kinh thiên động địa, cũng chẳng có dư âm khủng bố bắn phá bốn phía.
Chỉ là một kiếm vô cùng đơn giản!
Chém võ đạo!
Chém nát hết thảy võ đạo!
Chỉ nghe một tiếng "xoẹt".
Thái Hư Tinh Bạo đã bị chém làm đôi.
"Cái gì! Không thể nào!"
Đồng tử của Thái Hư công tử đột nhiên co rút lại.
Hắn vội vàng điên cuồng lùi lại.
Nhưng vẫn chậm một bước.
Chỉ nghe một tiếng "phập".
Lồng ngực hắn đau nhói, máu tươi bắn ra.
Cúi đầu nhìn xuống, một vết kiếm hằn sâu kéo dài từ vai trái xuống tận đùi phải.
Thái Hư Tinh Bạo bị chém làm đôi lướt qua bên cạnh Đường Huyền, biến mất vào sâu trong Hoang Cổ chiến trường.
Ầm ầm!
Giữa tiếng nổ kinh thiên động địa, hai vầng sáng chói lòa như mặt trời bùng lên trong Hoang Cổ chiến trường.
Vô số mảnh vỡ bị chôn vùi trong vụ nổ.
Uy lực kinh khủng, quả thực khiến người ta rợn tóc gáy.
Nhưng chẳng ai thèm quan tâm đến uy lực đó nữa.
Ánh mắt bọn họ chỉ còn lại sự kinh hãi và hoảng sợ tột độ.
Thái Hư công tử bị thương.
Chỉ một kiếm!
Thua trong một nốt nhạc!
"Ta vừa thấy cái gì thế, Thái Hư công tử thua trong một chiêu á? Yếu đuối quá vậy!"
"Đúng đó, gồng cả buổi trời mà chỉ được có thế thôi à?"
"Haha, xem ra cái gọi là Thái Hư công tử cũng chỉ là loại thùng rỗng kêu to, hữu danh vô thực mà thôi!"
Ánh mắt của mọi người dần trở nên khinh miệt.
Chủ yếu là do trước đó Thái Hư công tử nổ ác quá.
Kết quả giờ lại bị hạ gục chỉ bằng một kiếm. Chênh lệch đúng là một trời một vực.
Đường Huyền phất tay áo, thản nhiên nói: "Một kiếm này, đủ chưa?"
"Ngươi..."
Thái Hư công tử tức đến gần nổ phổi.
Mất mặt trước bàn dân thiên hạ, quả thực không thể tha thứ.
Đôi mắt hắn dần chuyển sang màu trắng.
"Ngươi... muốn chết!"
Chỉ thấy hắn vung tay, một món bảo vật có hình thù kỳ quái xuất hiện trong tay phải.
Đó là một cái mâm tròn màu đỏ thẫm.
Trên viền mâm tròn có tám chiếc sừng kỳ quái.
Trong đó, hai chiếc sừng ngoài cùng bên trái và bên phải dài gấp ba lần những chiếc còn lại.
Tám chiếc sừng uốn lượn ngoằn ngoèo, trông vô cùng quái dị.
Ngay khoảnh khắc Thái Hư công tử lấy ra chiếc mâm tròn, không gian xung quanh bỗng dưng vặn vẹo.
Đầu óc mọi người choáng váng, cảm giác đầu nặng chân nhẹ, mất hết cả phương hướng.
"Hít—, cái mâm tròn kia chẳng lẽ là..."
"Không sai, là một trong thập đại tiên binh, Song Cực Thái Hư!"
"Nghe đồn tiên bảo này được Thượng Cổ Tiên Nhân dùng để định địa hỏa phong thủy, có năng lực đảo lộn thế giới, quả nhiên đáng sợ vô cùng!"
"Xem ra Thái Hư công tử chơi thật rồi!"
Tiên bảo trong tay, khí tức của Thái Hư công tử tăng vọt mấy lần.
Cùng lúc đó, Song Cực Thái Hư bắt đầu chớp sáng chớp tắt không ngừng.
Ánh mắt Đường Huyền cũng hơi ngưng lại.
"Song Cực Thái Hư à? Thú vị đấy, để ta xem thử nó có uy lực gì nào!"
Tiên binh trong tay, ánh mắt Thái Hư công tử lạnh như băng, sát ý ngút trời.
Từ khi xuất đạo đến nay, hắn chưa bao giờ mất mặt đến thế này.
Hôm nay, bất kể thế nào hắn cũng phải giết chết Đường Huyền.
Tiên Nhạc thánh nữ khẽ nhíu mày, vẻ mặt không vui.
"Dừng tay!"
Nàng cũng trực tiếp rút Thần Vũ ra.
Khí tức của hai đại tiên binh cảm ứng lẫn nhau, trong nháy mắt tỏa ra hào quang rực rỡ.
Trong chớp mắt!
Ánh sáng của tiên binh vút thẳng lên trời, xuyên qua vũ trụ bao la, khiến toàn bộ Hoang Cổ chiến trường phải rung chuyển.
Đám người vây xem không khỏi chấn động.
"Hít—, nghe đồn thập đại tiên binh có thể cảm ứng và khắc chế lẫn nhau, hôm nay được thấy, quả nhiên là thật!"
"Thái Hư công tử có Song Cực Thái Hư, Tiên Nhạc thánh nữ lại có Lưỡng Huyền Thần Vũ, kèo này căng à!"
"Rốt cuộc là Song Cực Thái Hư có thể khống chế không gian, đảo lộn thế giới lợi hại hơn, hay Lưỡng Huyền Thần Vũ có thể chấn vỡ vạn vật, Thần Ma khó địch nổi mạnh hơn đây!"
Ngay lúc mọi người đang suy đoán.
Ở một nơi khác trong Hoang Cổ Tiên Thành, một luồng sáng màu bạc đột nhiên vút lên trời.
Oanh!
Trong luồng hào quang màu bạc đó tràn ngập một luồng uy áp đáng sợ tựa như Chiến Thần giáng thế.
Ba luồng sức mạnh đan xen vào nhau, không bên nào kém bên nào nửa phần.
"Á, lại có một thanh tiên binh nữa xuất thế!"
"Luồng uy áp này, chẳng lẽ là Ngân Giáp Chiến Hoàng được mệnh danh có thể trấn áp trời đất sao?"
"Nghe đồn mặc vào bộ giáp này là có thể nắm giữ sức mạnh của Thượng Cổ Tiên Hoàng, một quyền tung ra, trời đất đều bị trấn áp!"
Theo sau sự xuất hiện của Ngân Giáp Chiến Hoàng, luồng sáng thứ tư cũng đồng thời lóe lên.
Xẹt xẹt xẹt!
Dòng điện màu lam hóa thành một tấm lưới điện dày đặc, xuyên qua mây xanh, khí tức không hề thua kém ba luồng trước đó.
Đặc biệt là bên trong lôi đình còn ẩn chứa một sức mạnh mang tính hủy diệt.
"Lôi! Là Tiên Lôi Kinh Tà trong thập đại tiên binh!"
"Hít—, nghe đồn tiên binh này là vật đến từ Đại Lôi Phủ của Tiên giới, có sức mạnh khắc chế vạn tà trong thiên hạ, khu trừ ma quỷ!"
"Đúng vậy, Tiên Lôi Kinh Tà vừa xuất hiện, vạn tà đều phải lui bước, không gì cản nổi!"
"Thanh thứ tư, bốn thanh thần binh đã xuất hiện!"
Khí tức của bốn tiên binh không ngừng va chạm trong hư không, gây ra loạn lưu không gian, khiến toàn bộ Hoang Cổ Tiên Thành rung chuyển.
Đường Huyền cũng cảm nhận được Một Tiễn Thiên Tru trong hồn hải của mình đang run rẩy, dường như muốn thoát ra ngoài.
"Ngươi... yên lặng cho ta!"
Thần niệm khẽ động, hắn liền trấn áp Một Tiễn Thiên Tru xuống.
Dù là tiên binh cũng không thể tự làm theo ý mình, vượt qua sự khống chế của hắn.
Đường Huyền trước sau như một tin rằng, là người khống chế tiên binh, chứ không phải tiên binh khống chế người.
Xét về điểm này, Tiên Nhạc thánh nữ, Thái Hư công tử và hai người cầm tiên binh còn lại đã rơi vào thế yếu.
Bọn họ ngay cả sức mạnh của tiên binh cũng không thể khống chế hoàn toàn, không được coi là cao thủ tuyệt thế.
Ngay lúc hắn đang suy tư, luồng sáng thứ năm xuất hiện.
Luồng sáng này toàn thân một màu xanh biếc.
Trong ánh sáng, ẩn hiện mỹ cảnh vạn vật hồi sinh, trời đất tái tạo.
Khóe miệng Đường Huyền cong lên.
"Ồ, là Bất Tử Tiên Xích sao?"
Nghe đồn trong thập đại tiên binh, Bất Tử Tiên Xích đại diện cho sinh cơ.
Chỉ cần cầm Bất Tử Tiên Xích trong tay, dù bị thương nặng đến đâu cũng có thể hồi phục trong nháy mắt.
Chứng kiến tiên binh thứ năm xuất hiện, tâm trạng của các võ giả quan chiến cũng bị đẩy lên đến cực điểm.
"Bất Tử Tiên Xích, Song Cực Thái Hư, Lưỡng Huyền Thần Vũ, Ngân Giáp Chiến Hoàng, Tiên Lôi Kinh Tà, trời đất ơi, tất cả đều đã xuất hiện!"
"Đáng sợ quá, mạnh mẽ quá, năm đại tiên binh này, mỗi món đều có năng lực diệt thế!"
"Hoang Cổ Tiên Thành này trở nên náo nhiệt thật rồi, trận chiến ở Hoang Cổ chiến trường sắp tới sẽ trở thành một trận chiến kinh thiên động địa đây!"
"Các ngươi nói xem, liệu có thanh tiên binh thứ sáu nào xuất hiện nữa không?"
Mọi người chỉ trỏ bàn tán về năm luồng tiên quang.
Nhưng một lúc lâu sau vẫn không có luồng sáng thứ sáu nào xuất hiện.
Tiên Nhạc thánh nữ thản nhiên nói: "Thái Hư công tử, bây giờ động tĩnh lớn như vậy, ngươi muốn dụ hết mấy tên kia tới đây à?"
Sắc mặt Thái Hư công tử vô cùng khó coi.
Nhưng hắn cũng biết Tiên Nhạc thánh nữ nói không sai. Tiên binh bùng nổ, uy năng kinh thiên động địa, chắc chắn sẽ thu hút những người thừa kế tiên binh khác đến.
Dù sao Hoang Cổ chiến trường mới là trọng điểm.
Bây giờ mà liều mạng sống chết thì đúng là ngu xuẩn hết sức.
Bất đắc dĩ, Thái Hư công tử đành phải cắn răng nén giận, áp chế uy lực của Song Cực Thái Hư trong tay.
Cùng lúc đó, Tiên Nhạc thánh nữ cũng thu lại sức mạnh của Lưỡng Huyền Thần Vũ.
Khi sức mạnh của các tiên binh bị áp chế, những luồng hào quang cũng dần dần biến mất.
Chủ nhân của ba thanh tiên binh còn lại cũng ý thức được tình hình không ổn, bắt đầu thu liễm sức mạnh.
Toàn bộ Hoang Cổ Tiên Thành lại một lần nữa trở lại yên tĩnh.
Tiên Nhạc thánh nữ thản nhiên nói: "Có chơi có chịu, Thái Hư công tử không phải là kẻ thua rồi quỵt nợ đấy chứ!"
Sắc mặt Thái Hư công tử cực kỳ khó coi. Hắn nhìn Đường Huyền bằng ánh mắt như muốn ăn tươi nuốt sống.
Nhưng lời đã nói ra, hắn cũng không còn cách nào khác, không thể nuốt lời trước mặt bao nhiêu người như vậy được.
"Tốt, ván này xem như bản công tử thua!"
Chỉ có trời mới biết Thái Hư công tử đã phải dùng bao nhiêu sức lực mới nói ra được câu này.
Hắn cắn răng nói: "Một ngày sau, bản công tử sẽ đợi các ngươi ở đây để cùng đi thăm dò di tích, quá hẹn không chờ! Hừ!"
Nói xong, hắn hậm hực quay người biến mất trong tửu lâu. Rõ ràng là đi chữa thương rồi.
Tiên Nhạc thánh nữ nhẹ nhàng thở ra.
"Đường gia chủ không có chuyện gì đi!"
Đường Huyền nhún vai.
"Ta có thể có chuyện gì!"
Tiên Nhạc thánh nữ khóe miệng giật một cái...