Chấn động!
Kinh hãi!
Run rẩy!
Hoảng sợ!
Tiên môn mở ra, mang đến không phải phúc duyên, mà là ác ma tàn khốc của quy luật mạnh được yếu thua.
Thái Hư công tử, Lôi Thí, Chiến Thương, Hiên Viên Bại.
Giây lát trước vẫn còn là những thiên chi kiêu tử ngạo khí ngút trời.
Trong nháy mắt!
Đã biến thành những tên nô lệ mặt xám như tro.
Hai người bọn họ mắt vô thần, quỳ gối bên chân Chu Ngục, trên trán hiện lên ấn ký đại biểu cho thân phận nô lệ.
"Đúng là không thành thật mà, tiện chủng Man Hoang cũng chỉ là tiện chủng Man Hoang, quả là hạ tiện!"
Chu Ngục khoanh tay trước ngực, dùng ánh mắt miệt thị nhìn những người còn lại.
Thị Linh, Diệt, Bất Bại Ma Tôn, Tội Quỷ cả bốn người đều đột ngột biến sắc.
Tiên Nhạc thánh nữ đầu đầy mồ hôi lạnh, hai tay nàng nắm chặt lấy cánh tay Đường Huyền.
Dường như hắn mới là hy vọng duy nhất của nàng.
Thần Sách công chúa, Thiên giả và Địa giả cũng vội vàng tụ tập sau lưng Đường Huyền.
Chuyện đến nước này, cũng chỉ có bờ vai rộng lớn này mới có thể che chắn cuồng phong bão tố.
"Ngoan ngoãn giao tiên binh ra đây, sau đó khắc lên nô ấn, nếu không bọn chúng chính là kết cục của các ngươi!"
Chu Ngục thản nhiên nói.
Bốn người Thị Linh càng thêm cảnh giác.
Bọn họ nắm chặt tiên binh trong tay, thần sắc tràn đầy hoang mang.
Chu Ngục căn bản không hề để bọn họ vào mắt.
Hắn đưa tay khẽ hút, liền hút Chiến Thương vào trong tay.
Xoẹt một tiếng, hắn xé toạc vạt áo của nàng.
"Ồ, thân thể của tiện chủng Man Hoang cũng không tệ lắm, ha ha ha..."
Nói rồi, hắn bèn giở trò.
"Thả ta ra, ngươi tên súc sinh này!"
Chiến Thương giãy giụa, gào thét.
Bốp! Bốp!
Chu Ngục trực tiếp tát nàng hai cái, sau đó kích hoạt nô ấn.
Chiến Thương nhất thời đau đớn khôn nguôi, trên gương mặt trắng như tuyết cũng nổi lên dấu tay rành rành.
"Xem ra ngươi vẫn chưa ngoan ngoãn nhỉ!"
Ánh mắt Chu Ngục lạnh như băng.
Thánh nữ đệ nhất Chiến tộc Chiến Thương đáng thương, căn bản không có sức hoàn thủ, chỉ có thể khuất nhục trở thành đồ chơi.
Mắt thấy nàng bị làm nhục trước mặt mọi người, lại không một ai dám lên tiếng.
Chu Ngục cười gằn nói: "Không ngờ các ngươi lại ngu xuẩn đến mức mở ra cánh cửa thông tới Tiên giới!"
"Bây giờ, ta tuyên bố nơi này sẽ trở thành chuồng heo của Thái Tuế tông chúng ta, ha ha ha!"
Chuồng heo!
Một danh từ khuất nhục vô cùng.
Trong mắt tất cả võ giả đều lộ ra vẻ khuất nhục.
Nhưng dưới thực lực tuyệt đối của Chu Ngục, bọn họ căn bản không có sức phản kháng.
"Triệu Thụy sư đệ, Vương Huy sư đệ, tranh thủ thời gian bắt một đám heo để chúng ta còn giao nộp, sau đó... tha hồ mà chơi đùa!"
Hắn lại lần nữa vuốt ve Chiến Thương.
"Cứu... cứu ta... Ai đó tới cứu ta với!"
Chiến Thương tuyệt vọng gào thét.
Nhưng tất cả mọi người đều câm như hến.
Không một ai dám có bất kỳ hành động nào.
Triệu Thụy cười gằn bắt đầu bắt người.
Còn Vương Huy thì liếc nhìn Tiên Nhạc thánh nữ bên cạnh Đường Huyền.
"Ồ, một mỹ nhân tuyệt sắc, cho dù đặt ở Tiên giới cũng được coi là cực phẩm!"
Tiên Nhạc thánh nữ từ nhỏ đã thấm nhuần âm luật, khí chất tự nhiên là vô cùng tốt, cộng thêm dung mạo tuyệt mỹ, có thể xưng là mỹ nhân tuyệt thế.
Vương Huy nhìn mà nước miếng chảy ròng ròng.
Hắn trực tiếp bay tới, đưa tay chộp về phía Tiên Nhạc thánh nữ.
"Tiểu mỹ nhân, tới đây chơi đùa với ca ca nào!"
Tiên Nhạc thánh nữ hoảng hốt, theo bản năng muốn lùi lại.
Những người khác cũng không khỏi thở dài.
Chiến Thương bị làm bẩn, bây giờ đến phiên Tiên Nhạc thánh nữ sao?
Mắt thấy mỹ nhân sắp chịu nhục, một bàn tay lớn xuất hiện, chặn Vương Huy lại.
"Hửm?"
Ánh mắt Vương Huy trở nên quái dị, đồng thời lóe lên một tia dữ tợn.
"Thằng nhãi! Ngươi muốn chết!"
Mọi người nhất thời hít vào một ngụm khí lạnh.
Vào lúc này, thế mà còn có người dám đứng ra.
Không muốn sống nữa sao?
Định thần nhìn lại.
Lại là Đường Huyền.
Hắn chắp tay sau lưng, đứng chắn trước người Tiên Nhạc thánh nữ.
Tựa như một ngọn núi lớn vững chãi, mang lại cho người ta một cảm giác an tâm.
"Gia chủ!"
Trái tim Tiên Nhạc thánh nữ như bị va đập mạnh một cái.
Một nam nhân như thế, có người phụ nữ nào mà không xao xuyến.
"Kiệt kiệt kiệt! Thằng nhãi sắp chết đến nơi rồi mà còn muốn anh hùng cứu mỹ nhân, không tệ, không tệ!"
Thấy Đường Huyền cản đường, Vương Huy cũng không hoảng hốt, vẫn giữ vẻ mặt cười gằn.
Bọn họ chính là cường giả Tiên cảnh hàng thật giá thật.
Tuy ở Tiên giới thực lực thấp kém, nhưng ở giới này, họ lại là sự tồn tại tựa như trần nhà.
Tùy tiện cũng có thể trấn áp.
Hắn chỉ tay vào Đường Huyền, nói: "Thằng nhãi, nhân lúc ta chưa nổi giận hoàn toàn, mau mang con đàn bà kia tới đây rồi quỳ xuống trước mặt ta. Đó là con đường sống duy nhất của ngươi, bằng không, ta sẽ khắc nô ấn lên người ngươi, khiến ngươi sống không được, chết cũng không xong!"
Ngôn ngữ băng lãnh mang đến khí tức tử vong.
Tất cả mọi người đều hít vào một ngụm khí lạnh, dùng ánh mắt hoảng sợ nhìn Đường Huyền.
Tuy thực lực của hắn có thể vô địch ở giới này.
Nhưng đối mặt với tiên nhân, chỉ sợ cũng không đánh lại.
Chẳng lẽ Đường Huyền muốn toi đời rồi sao?
Trong phút chốc, toàn trường tĩnh lặng như tờ.
Ánh mắt của tất cả mọi người đều tập trung vào Đường Huyền.
"Ha ha!"
Ngay lúc này, Đường Huyền bật cười.
Mọi người đều ngạc nhiên.
Đến lúc nào rồi mà hắn vẫn còn cười được.
Vương Huy cũng sững sờ.
Thằng cha này não bị dọa cho hỏng rồi à, thế mà còn dám bật cười.
"Tuy thực lực của các ngươi rất yếu, nhưng chắc hẳn đã tu luyện công pháp Tiên cảnh chính tông nhỉ!"
Đường Huyền nhẹ nhàng nói.
Giọng hắn tuy nhỏ nhưng mỗi một chữ tựa như tiếng sấm, oanh tạc vào tim mọi người.
Ánh mắt Vương Huy nhất thời thay đổi.
Trở nên phẫn nộ và điên cuồng.
Một con giun dế mà cũng dám dùng giọng điệu như vậy nói chuyện với hắn, quả là không biết sống chết.
"Giao ra đây, ta tha cho các ngươi một mạng!"
Đường Huyền tựa như không hay biết gì, tiếp tục nói.
Lời vừa nói ra, toàn trường tĩnh lặng như tờ.
Tất cả mọi người đều dùng ánh mắt không thể tin nổi nhìn về phía Đường Huyền.
Điên rồi!
Hoàn toàn điên rồi!
Điên từ đầu đến cuối.
Chẳng lẽ hắn không thấy bốn người Lôi Thí bị trấn áp như thế nào sao?
Chẳng lẽ hắn không nghĩ tới thực lực của ba người Chu Ngục sao?
Lại còn muốn bọn họ giao ra công pháp Tiên cảnh.
Quả thực quá khó tin.
Ngay cả Tiên Nhạc thánh nữ và Thần Sách công chúa mấy người cũng vậy.
Mặt mũi tràn đầy chấn động.
Đường Huyền định làm gì đây?
Sắc mặt ba người Chu Ngục cũng thay đổi.
Trở nên quái dị.
Trở nên kinh ngạc.
Bọn họ kinh ngạc.
Hành động của Đường Huyền, trong mắt bọn họ, giống như một con kiến đang gào thét với một con voi.
"Ha ha ha... Thằng nhãi, ngươi điên rồi sao? Có biết mình đang nói gì không?"
Thần sắc Vương Huy dần dần trở nên dữ tợn.
Hắn tự nhiên không hề để Đường Huyền vào mắt.
Đường Huyền rất nghiêm túc gật đầu.
"Ta rất nghiêm túc! Hy vọng ngươi cũng nghiêm túc một chút!"
Nụ cười trên mặt Vương Huy từ từ biến mất, trên người hắn dâng lên một luồng tiên khí cường đại.
"Tốt, rất tốt! Vốn dĩ ta chỉ định khắc nô ấn lên người ngươi rồi cho đi đào khoáng, bây giờ xem ra, để ngươi đi đào khoáng lại là quá hời cho ngươi rồi, ta có thể cho ngươi một kết cục tốt hơn!"
"Đó chính là bẻ gãy tứ chi, sau đó dùng xích sắt trói ở cổng Thái Tuế tông, vĩnh viễn làm chó!"
Nói rồi, hắn đột nhiên tung một chưởng, đánh về phía Đường Huyền.
"Gia chủ cẩn thận!"
Tiên Nhạc thánh nữ kinh hãi hét lên.
Đáng tiếc đã muộn.
Tiên nhân là vô địch!
Mọi người thậm chí còn chưa kịp phản ứng, bên tai đã truyền đến một tiếng "bịch".
Cú chưởng nặng nề của Vương Huy đã đánh trúng lồng ngực Đường Huyền một cách chắc chắn.
Chu Ngục thản nhiên nói: "Thôi xong, ta còn tưởng thằng nhãi này có thể phản kháng được chút nào, đúng là đồ vô dụng!"
Triệu Thụy cười nói: "Tuy ba người chúng ta ở Thái Tuế tông là tầng lớp dưới cùng, nhưng ở đây, chúng ta chính là thần!"
Vương Huy cảm nhận được tiên lực rót vào cơ thể Đường Huyền, khóe miệng cũng lộ ra nụ cười thắng lợi.
"Thằng nhãi... cứ từ từ mà tận hưởng cuộc sống làm chó đi!"
"Không muốn!"
Tiên Nhạc thánh nữ thần sắc buồn bã, hai tay che mặt.
Nàng đã không nỡ nhìn kết cục của Đường Huyền.
Mọi người cũng chỉ biết bóp cổ tay thở dài.
Đường Huyền đã rất lợi hại.
Nhưng cho dù là đệ nhất giới vực thì đã sao.
Trước mặt cường giả Tiên cảnh, vẫn chỉ là một con kiến hôi không hề có sức phản kháng.
Tất cả âm thanh đều biến mất.
Chỉ còn lại tiếng hít thở nặng nề.
Một lát sau, một giọng nói lạnh nhạt vang lên.
"Đây mà là thực lực của võ giả Tiên cảnh sao?"