Trong lúc mọi người đang quan sát lẫn nhau, đột nhiên có người kinh ngạc thốt lên một tiếng.
"Là hắn!"
Kẻ này thân khoác tăng bào, chính là Bất Giới của Pháp Hoa Tự.
Hắn nghiến răng nghiến lợi chen ra khỏi đám đông.
"Tiểu tử, ngươi còn nhớ bản phật tử không?"
Đường Huyền đương nhiên nhớ Bất Giới.
Có điều hắn lại cười nhạt một tiếng.
"Không nhớ!"
"Biết sao được, ta chẳng bao giờ nhớ mặt mấy tên bại tướng dưới tay mình cả!"
"Ngươi..."
Sắc mặt Bất Giới đỏ bừng, hai hàm răng cũng cắn vào nhau ken két.
Điền Quy đứng sau lưng Đường Huyền nói giọng âm dương quái khí:
"Ái chà, đây chẳng phải là cái tên... bị trưởng lão nhà ta cho ăn hành đó sao, tên gì ấy nhỉ!"
Chu Ngục bồi thêm: "Hình như là phật tử của Pháp Hoa Tự đấy, uầy, nghe oách vãi!"
Điền Quy chép miệng hai tiếng.
"Oách chỗ nào? Sao ta chỉ nhớ cái dáng vẻ thảm như chó nhà có tang thôi nhỉ!"
Hai người ngươi một lời, ta một câu khiến Bất Giới tức sôi máu.
"Ngã phật từ bi!"
Đúng lúc này, một tiếng niệm phật vang lên.
Giữa kim quang rực rỡ, một luồng khí tức hùng hậu ập đến.
Luồng khí tức này mạnh mẽ vô song, đã đạt tới đỉnh phong Vấn Tiên cảnh.
Dưới luồng khí thế mãnh liệt này, sắc mặt Điền Quy và Chu Ngục đều biến đổi.
Chỉ thấy đám người tách ra, một vị tăng nhân áo đỏ bước tới.
Bất Giới nhìn thấy người nọ, cứ như vớ được cọng rơm cứu mạng.
"Sư phụ, chính là hắn!"
Vị tăng nhân áo đỏ ngước mắt lên, nhìn về phía Đường Huyền.
Ánh mắt của hắn nhìn qua thì hiền từ, nhưng lại ẩn chứa một luồng sát ý đáng sợ.
Sát ý hòa trong lòng từ bi, tạo cho người ta một cảm giác chấn động đến tận tâm can.
Hơn nữa, nó còn mang tính công kích cực mạnh.
Hồn lực yếu một chút thôi cũng sẽ bị luồng sát ý này xé nát hồn hải.
Nhưng Đường Huyền là nhân vật cỡ nào, hồn lực của hắn sớm đã đạt đến cấp bậc Vũ Trụ.
Giờ phút này, hắn vẫn nhìn thẳng không chút nao núng.
Vị tăng nhân áo đỏ kia chỉ cảm thấy sát ý Phật Đà của mình đánh vào hồn hải của đối phương, cứ như đá ném vào vũ trụ bao la, biến mất không một dấu vết.
Hắn không khỏi chấn động trong lòng.
"Kẻ này... không tầm thường!"
Hắn chắp tay trước ngực, miệng niệm phật hiệu.
"Bần tăng là Huyền Tuệ của Pháp Hoa Tự. Các hạ đoạt bảo vật, lại đả thương đệ tử của bổn tự, có phải nên cho chúng tôi một lời giải thích không!"
Lời vừa dứt, không khí trong đại sảnh lập tức trở nên giương cung bạt kiếm.
Ánh mắt của tất cả mọi người đều trở nên kỳ quái.
Trong số các thế lực ở vương triều Bắc Tự, thực lực của Pháp Hoa Tự thuộc hàng trung thượng.
Hơn nữa còn có phật cốt tọa trấn.
Thế nên không ai dám trêu chọc.
Bây giờ Huyền Tuệ lại chủ động gây sự với Đường Huyền.
Thú vị đây!
Các võ giả có mặt ở đây liếc nhìn nhau, nhưng không một ai lên tiếng.
Mặc dù bề ngoài mọi người đều tỏ ra hòa nhã.
Nhưng trên thực tế đều là đối thủ cạnh tranh.
Bởi vì tất cả những người ở đây đều có khả năng tìm kiếm bảo vật trong di tích.
Nói cách khác.
Người khác lấy nhiều hơn một món, thì bản thân mình sẽ lấy ít đi một món.
Ai nấy đều chỉ mong những người khác toi đời hết cả.
Cho nên khi thấy Đường Huyền và Huyền Tuệ xung đột.
Bọn họ chẳng những không can ngăn, ngược lại còn mang vẻ mặt hóng kịch vui.
Đánh càng hăng càng tốt.
Đối mặt với sự chất vấn của Huyền Tuệ, Đường Huyền chỉ cười nhạt một tiếng.
"Giải thích? Tại sao ta phải giải thích?"
Huyền Tuệ nheo mắt lại.
"Ồ, nghe khẩu khí của các hạ, là xem thường Pháp Hoa Tự của ta rồi? Nếu đã vậy, bần tăng đành phải lĩnh giáo một chiêu!"
Đường Huyền cười khẩy: "Trước mặt ta, không có lĩnh giáo, chỉ có sinh tử!"
Lời vừa dứt, mọi người đều hít vào một ngụm khí lạnh.
"Uầy, gã này tính cách cũng gắt thật, mở miệng ra là đòi phân sinh tử!"
"Ha ha, chẳng lẽ hắn không biết Huyền Tuệ chính là thủ tọa La Hán Đường của Pháp Hoa Tự, tu vi đã đạt tới đỉnh phong Vấn Tiên cảnh sao?"
"Đánh đi, đánh càng hăng càng tốt, tốt nhất là cả hai cùng phế, như vậy sẽ chẳng còn ai tranh bảo vật với chúng ta nữa!"
Bầu không khí ngày càng căng thẳng.
Huyền Tuệ cũng không lập tức ra tay, mà chỉ híp mắt lại.
Hắn không ngờ Đường Huyền lại cứng miệng đến thế.
Mở miệng là đòi phân sinh tử.
Nếu là ở nơi khác, hắn sẽ không chút do dự mà động thủ.
Nhưng ở đây thì không được.
Thứ nhất, đây là phủ của Thất vương gia, không cho phép tự ý động thủ.
Nếu không chính là không nể mặt Thất vương gia.
Thứ hai, thực lực của Đường Huyền sâu không lường được, bản thân hắn không nắm chắc phần thắng.
Một khi liều mạng, lỡ như bị thương thì việc thăm dò di tích sẽ gặp bất lợi lớn.
"Đợi vào di tích rồi xử lý hắn!"
Huyền Tuệ hừ lạnh một tiếng, nén giận nói.
"Thí chủ, chuyện này chưa xong đâu!"
Nói xong, hắn phất tay áo, định lùi lại.
Đường Huyền lộ vẻ trào phúng.
"Sao thế? Vừa nãy còn luôn miệng đòi ta giải thích, giờ muốn đánh thật thì rén rồi à?"
Huyền Tuệ thản nhiên nói: "Bần tăng chỉ là muốn cho ngươi cơ hội sám hối!"
Đường Huyền khoát tay.
"Không cần, ta đây không có thói quen để thù qua đêm. Ngươi đã muốn giải thích, vậy thì đánh một trận là rõ!"
"Đồ là ta lấy đấy, có bản lĩnh thì tự đến mà đoạt lại, không có bản lĩnh thì câm miệng rồi cút sang một bên cho ta!"
Một câu nói hạ xuống.
Toàn bộ đại sảnh chìm trong tĩnh lặng.
Tất cả mọi người đều dùng ánh mắt chết lặng nhìn Đường Huyền.
Đệch!
Thế này thì bá đạo quá rồi.
Phải biết Huyền Tuệ chính là thủ tọa La Hán Đường của Pháp Hoa Tự.
Thực lực sâu không lường được.
Ngay cả Thất vương gia khi thấy hắn cũng phải nể nang ba phần.
Kết quả là Đường Huyền lại dám chỉ thẳng vào mặt hắn mà mắng.
Quá cường thế.
Quá bá đạo.
Quan trọng nhất là.
Huyền Tuệ vậy mà không lập tức động thủ.
Trong phút chốc, ánh mắt mọi người nhìn Đường Huyền.
Trở nên vô cùng kỳ quái.
"Hít... Tên nhóc này rốt cuộc có lai lịch gì mà ngông cuồng thế!"
"Hắn hình như là trưởng lão mới nhậm chức của Thái Tuế Tông, lai lịch không rõ, có thể là tán tu xuất thân!"
"Cái gì? Trưởng lão Thái Tuế Tông? Thái Tuế Tông, một cái tông môn hạng chín quèn, cũng dám gáy với Pháp Hoa Tự ư? Hắn không sợ rước họa vào thân cho tông môn à?"
"Trời mới biết hắn nghĩ cái gì!"
Mọi người bàn tán xôn xao.
Vẻ mặt đầy kinh ngạc.
Thái Tuế Tông từ khi nào lại xuất hiện một mãnh nhân như vậy.
Hai tay Huyền Tuệ đang run lên nhè nhẹ.
Sự tức giận trong mắt hắn không ngừng lóe lên.
Trong nháy mắt, hắn đã phải dằn xuống ý định động thủ đến mấy trăm lần.
Dù sao thì bảo vật trong di tích vẫn là quan trọng nhất.
Xung đột với Đường Huyền, nói cho cùng cũng chỉ là ân oán cá nhân.
Hắn phất mạnh tay áo.
"Tốt, tốt lắm, thí chủ, nếu có cơ hội vào di tích, ngươi nhất định phải cẩn thận một chút!"
Đường Huyền cười cười.
"Tùy thời xin đợi, nhưng ta cũng cảnh cáo ngươi một câu, đã dám động thủ thì phải chuẩn bị sẵn sàng để bị giết!"
Huyền Tuệ cười lạnh hai tiếng.
Rồi lui xuống.
Qua hơi thở nặng nề của hắn có thể đoán được.
Cơn giận của hắn đã đến bờ vực bùng nổ.
Ánh mắt của những người còn lại không ngừng quét qua quét lại trên người hai người họ.
Bầu không khí trở nên ngày càng quỷ dị.
"Thất vương gia đến..."
Theo tiếng hô, Thất vương gia Bắc Tự Hoàng Dận bước nhanh tới.
"Chư vị, xin lỗi, bản vương đến muộn!"
Bắc Tự Hoàng Dận mặt mày tươi cười, hai tay ôm quyền.
Mọi người cùng nhau đáp lễ.
Dù sao đây cũng là đế thành của vương triều Bắc Tự.
Mọi người vẫn phải nể mặt Bắc Tự Hoàng Dận một chút.
Cứ như vậy, bầu không khí quỷ dị cũng bị phá vỡ đi không ít.
Bắc Tự Hoàng Dận ngồi xuống.
"Hôm nay bản vương mời mọi người đến đây là có một chuyện muốn nhờ chư vị giúp đỡ!"
Ánh mắt đám đông hơi động.
Bắc Tự Hoàng Dận là nhân vật cỡ nào.
Thực lực nửa bước viên mãn.
Nhìn khắp toàn bộ vương triều Bắc Tự, cũng được coi là cường giả hàng đầu.
Vậy mà hắn lại nói ra hai chữ "giúp đỡ".
Xem ra chuyện này chắc chắn không hề đơn giản.
Ngay sau đó có người mở miệng.
"Thất vương gia nói vậy khách sáo quá rồi, có chuyện gì cứ nói thẳng, chỉ cần chúng tôi giúp được, tuyệt đối sẽ không từ chối!"
Những người còn lại cũng nhao nhao gật đầu phụ họa.
Khóe miệng Bắc Tự Hoàng Dận lộ ra một nụ cười.
"Được thôi, vậy bản vương cũng đi thẳng vào vấn đề!"
"Thực không dám giấu giếm, bản vương đã điều tra được, trong di tích có một viên kỳ phách cổ ngọc!"
"Viên cổ ngọc này liên quan đến truyền thừa của một vị Thượng Cổ Hư Tiên!"
Lời vừa dứt, mọi người đều hít vào một ngụm khí lạnh.
Ngay cả Đường Huyền cũng phải nheo mắt lại.
Truyền thừa của Hư Tiên!..