Bầu trời chấn động!
Càn khôn run rẩy!
Chỉ thấy trên hư không gợn sóng từng đợt.
Những vết nứt tựa như mạng nhện chậm rãi hiện lên.
Mắt thường cũng có thể thấy dòng khí màu xám từ trong vết nứt thẩm thấu ra ngoài.
Trong luồng khí lưu ẩn chứa một làn hơi thở cổ xưa, tang thương.
"Di tích phủ bụi cuối cùng cũng đã mở ra!"
Thất vương gia Bắc Tự Hoàng Dận, trong mắt lóe lên một tia kích động.
Vì di tích này.
Vương triều Bắc Tự đã hao tốn vô số tâm huyết.
Chỉ riêng việc tìm kiếm đã vận dụng nguồn nhân lực và vật lực khổng lồ.
Thậm chí không tiếc mời cả cao tầng của Thiên Cơ Tông đến để tiên đoán vị trí của bảo vật.
Chi phí lớn đến mức đủ để khiến cho bất kỳ vương triều nào cũng phải nguyên khí đại thương.
Nhưng chỉ cần có thể lấy được bảo vật.
Thì tất cả đều đáng giá.
Không thành công cũng thành nhân.
Không chỉ Bắc Tự Hoàng Dận kích động.
Các võ giả khác cũng đều lộ vẻ hưng phấn.
Nghe nói bên trong di tích này, ngoài truyền thừa mạnh nhất của Hư Tiên ra, còn có rất nhiều truyền thừa khác.
Ví dụ như truyền thừa Viên Mãn Cảnh và Giả Tiên Cảnh.
Nếu có thể đạt được, đối với một võ giả bình thường mà nói, đã đủ để hưởng dụng cả đời.
Rắc rắc rắc!
Sấm chớp vang rền, quang mang tỏa ra tứ phía.
Vết nứt không ngừng mở rộng.
Dần dần tạo thành một thông đạo hư không.
"Xông lên!"
Cũng không biết là ai đã hét lên một tiếng.
Mấy bóng người bắn vọt ra, lao thẳng về phía thông đạo hư không.
Rất rõ ràng!
Đã có người không nhịn được nữa!
Ra tay trước thì mạnh, ra tay sau gặp họa.
Tiên cơ là chân lý vĩnh hằng không đổi.
Dù sao tiến vào trước một bước, tỷ lệ đoạt được bảo vật sẽ lớn hơn nhiều.
Mà càng về sau, tỷ lệ lấy được bảo vật cũng sẽ càng nhỏ.
Bởi người đi trước chắc chắn sẽ không đời nào bỏ qua bảo vật.
Nhưng điều kỳ lạ là.
Đường Huyền không hề động, Bắc Tự Hoàng Dận cũng đứng yên tại chỗ.
Thậm chí cả đám người Văn Thái Lai và Huyền Tuệ cũng không hề nhúc nhích.
Ánh mắt bọn họ bình tĩnh nhìn mấy gã võ giả đang lao lên.
Thậm chí khóe miệng một vài người còn mang theo vẻ tàn nhẫn.
Một di tích như thế này.
Thật sự có thể dễ dàng tiến vào sao?
Đáp án rất nhanh đã có.
Ngay khoảnh khắc mấy người kia đến gần thông đạo hư không.
Một gợn sóng bỗng hiện lên.
Phụt phụt phụt!
Trong chớp mắt, máu tươi bắn tung tóe.
Mấy gã võ giả kia nổ tan xác tại chỗ.
Biến thành sương máu, lả tả rơi xuống.
"Không ổn, có cấm chế!"
"Lui, mau lui lại!"
"Hít!"
Những võ giả xông lên phía sau thấy cảnh này, ai nấy đều kinh hãi biến sắc, vội vàng dừng bước.
Chỉ thấy ven rìa thông đạo hư không, thấp thoáng có một tầng quang mang trong suốt.
Luồng dao động vừa rồi chính là do tầng quang mang này phát ra.
"Đó là... không gian chi lực!"
Văn Thái Lai híp mắt nói.
Bắc Tự Hoàng Dận gật đầu.
"Không sai, di tích này đã bị phủ bụi quá lâu, không gian chi lực tích lũy vô cùng khủng bố."
"Trước khi không gian chi lực hoàn toàn tiêu tán, không một ai có thể tiến vào!"
"Lòng tham... suy cho cùng là con đường dẫn đến cái chết!"
Tuy nói những võ giả này đều do vương triều Bắc Tự mời đến.
Nhưng Bắc Tự Hoàng Dận cũng không có chút thương hại nào.
Đường đã chỉ cho bọn họ.
Nhưng đi như thế nào lại là lựa chọn của chính họ.
Có kẻ bị lòng tham che mờ lý trí, thậm chí còn chẳng thèm quan sát, đã trực tiếp lựa chọn cưỡng ép đột phá.
Kết cục chỉ có một.
Đó là cái chết!
Đương nhiên, đây cũng không phải là tuyệt đối.
Dù sao cũng có những người vận may tốt đến lạ thường.
Chỉ là những kẻ này không nằm trong số đó.
Có kẻ làm pháo hôi hi sinh.
Ánh mắt tham lam của các võ giả cũng vơi đi ít nhiều.
Tất cả đều ngoan ngoãn chờ đợi thông đạo không gian hoàn toàn mở ra.
Ầm ầm!
Trong một tiếng nổ kinh thiên động địa.
Thông đạo không gian cuối cùng cũng hoàn toàn mở ra.
Mọi người định thần nhìn lại.
Chỉ thấy ở đầu kia của thông đạo hư không.
Hiện ra một tòa cung điện hoàn chỉnh.
Cung điện to lớn tỏa ra khí thế hùng vĩ.
Toàn bộ cung điện được làm từ một loại thủy tinh không rõ tên.
Mắt thường có thể thấy hào quang vờn quanh trên đó.
"Hít, cung điện to lớn quá, rốt cuộc là ai có thể sở hữu một cung điện như vậy chứ!"
"Ha ha ha, phát tài rồi, phát tài rồi, cung điện lớn như vậy, bảo vật bên trong tuyệt đối chất như núi!"
"Bảo khố, chỉ cần tìm được bảo khố, đời này của chúng ta là đủ rồi!"
Rất nhiều võ giả rốt cuộc không nén nổi niềm vui sướng trong lòng.
Bọn họ siết chặt nắm đấm, toàn thân run rẩy, trong mắt lộ ra ánh mắt cực kỳ hưng phấn.
Nhưng cũng có những người tỉnh táo.
Ánh mắt họ ngưng trọng.
Một cung điện to lớn như vậy, nếu nói không có chút cấm chế nào thì tuyệt đối không ai tin.
Làm sao để tìm được bảo vật mà không kích hoạt cấm chế.
Đây mới là chuyện khó nhất.
Dù sao!
Mạng chỉ có một.
Lại chờ đợi một hồi.
Có người cuối cùng cũng không nhịn được mà lên tiếng.
"Vào được chưa?"
Người bên cạnh nói: "Hay là... ngươi đi thử xem?"
Người vừa mở miệng kia mặt co rúm lại.
"Thử cái rắm, ta đây không muốn chết sớm!"
Mọi người nhìn nhau.
Lần này đều đã có kinh nghiệm, không một ai dám động đậy.
Tất cả đều đang chờ một tên ngốc nào đó làm pháo hôi.
Bắc Tự Hoàng Dận cau mày.
Cứ chờ đợi thế này cũng không phải là cách.
Hắn trực tiếp giơ tay.
Trong lòng bàn tay hội tụ tiên quang kinh thế.
Oành!
Một chưởng ấn khổng lồ đánh về phía thông đạo hư không.
Mọi người nhất thời biến sắc.
Chỉ thấy chưởng ấn không gặp chút trở ngại nào mà xuyên qua thông đạo hư không, biến mất bên trong di tích.
"Không có cấm chế!"
"Vào được rồi!"
"Xông lên!"
Mắt thấy chưởng ấn đã đi qua.
Giống như đổ nước vào chảo dầu sôi.
Tất cả võ giả đều nhốn nháo.
Mọi người điên cuồng lao về phía thông đạo hư không.
Quả nhiên, lần này không còn bị không gian chi lực xé nát.
Những võ giả kia thuận lợi xông qua thông đạo hư không.
Văn Thái Lai hơi nheo mắt lại.
"Lên!"
Hắn cũng không nhịn được nữa!
Lập tức dẫn theo võ giả Chiêu Thiên Tông xông lên.
Hắn vừa động, những người còn lại cũng không nhịn được nữa.
Lập tức ào ào ngự không mà lên, tiến vào thông đạo hư không.
Bắc Tự Hoàng Dận nghiêng đầu nói: "Đường trưởng lão, mời!"
Đường Huyền gật đầu.
Sau đó hai người sóng vai ngự không bay lên.
Hướng về phía di tích.
Bọn họ đều có thần sắc bình tĩnh, ánh mắt hờ hững.
Một di tích như thế này, bảo vật chắc chắn được cất giữ ở nơi an toàn nhất.
Vào trước hay vào sau cũng không khác biệt là mấy.
Quả nhiên!
Khi Đường Huyền và Bắc Tự Hoàng Dận xuyên qua thông đạo hư không đi tới di tích.
Thì chỉ thấy một mảnh hỗn chiến.
Vô số pho tượng thủy tinh đang chiến đấu cùng đám võ giả.
Những pho tượng thủy tinh này có màu lam, màu xanh, màu tím, thậm chí còn có cả màu vàng kim.
Màu xanh nhiều nhất, chiếm khoảng sáu bảy thành.
Màu lam đứng thứ hai, còn màu tím thì rõ ràng ít hơn rất nhiều.
Ít nhất là màu vàng kim, chỉ có vài pho tượng.
Sức chiến đấu cũng cao thấp khác nhau.
Thực lực của pho tượng thủy tinh màu xanh đại khái ở Tiên Sơ Cảnh ngũ lục trọng.
Màu lam có thực lực Tiên Sơ Cảnh đỉnh phong.
Sức chiến đấu của màu tím thì là Vấn Tiên Cảnh trung kỳ.
Lợi hại nhất là vài pho tượng thủy tinh màu vàng kim kia.
Sức chiến đấu của chúng là Vấn Tiên Cảnh đỉnh phong.
Những nơi chúng đi qua, các võ giả đều ào ào tháo chạy.
Không một ai dám đối đầu.
"Xem ra, đây là thủ vệ của tòa di tích này!"
Bắc Tự Hoàng Dận quan sát một hồi rồi nói.
"Chỉ có tiêu diệt những pho tượng thủy tinh này, mới có thể tiến vào!"
Lúc này!
Một pho tượng thủy tinh màu lam lao tới.
Đường Huyền phất tay một cái.
Pho tượng thủy tinh màu lam kia ầm vang vỡ vụn.
Bắc Tự Hoàng Dận ánh mắt lóe lên.
"Thực lực của Đường trưởng lão quả nhiên kinh thiên động địa!"
Pho tượng màu lam này thế nhưng có thực lực Tiên Sơ Cảnh đỉnh phong.
Cộng thêm thân thể cứng rắn, đủ để địch nổi võ giả Vấn Tiên Cảnh nhất nhị trọng.
Ngay cả hắn cũng phải nghiêm túc một chút.
Thế mà Đường Huyền chỉ vẫy tay một cái liền đánh tan nó.
Thực lực quả thực thâm bất khả trắc.
Đường Huyền cười cười.
Khóe mắt hắn quét qua, lại thấy được một vật.
Hắn đưa tay khẽ hút, vật kia liền bay vào tay.
Nhìn kỹ lại.
Thì ra là một viên lam bảo thạch.
"ửm? Đây là cái gì..."
Bắc Tự Hoàng Dận thấy vậy, không khỏi hiếu kỳ hỏi.
Đường Huyền lắc đầu.
"Không biết!"
Một chưởng vừa rồi của hắn đủ sức đánh nát một võ giả Vấn Tiên Cảnh sơ kỳ.
Nhưng viên lam bảo thạch này lại không hề hư hại chút nào.
Không biết được chế tạo từ vật liệu gì.
Bảo vật như vậy, chắc chắn có công dụng đặc biệt.
Đường Huyền tiện tay bỏ nó vào trong ngực.
Tuy lúc đầu rất nhiều võ giả bị pho tượng thủy tinh đánh cho vô cùng thê thảm.
Nhưng dù sao những người đến được đây đều là cường giả một phương.
Bọn họ rất nhanh đã quen với phương thức công kích của pho tượng thủy tinh và bắt đầu phản kích.
Không bao lâu!
Đã có pho tượng thủy tinh bị đánh nát.
Quả nhiên, bên trong những pho tượng đó cũng có bảo thạch tồn tại...