"Phu quân, chàng xuất quan rồi sao?"
Thấy Đường Huyền xuất quan, Mộ Dung Vân Thường rất tự nhiên tiến lên đón.
"Huyền đệ thực lực lại tăng lên rất nhiều! Tam Thế Thần Thể quả nhiên lợi hại như vậy sao!"
Trong mắt Mặc Nguyệt Trúc mang theo sự kinh hãi nồng đậm.
Có điều nàng cho rằng thực lực Đường Huyền bạo tăng là nhờ Tam Thế Thần Thể.
Dù sao cũng là Thần Thể đệ nhất trong truyền thuyết, có tốc độ tu luyện khoa trương như vậy, miễn cưỡng cũng có thể chấp nhận được.
Đường Huyền cười thầm trong lòng!
Tam Thế Thần Thể thì tính là gì chứ!
Hắn còn mạnh hơn cả Khởi Nguyên Siêu Thần Thể, bá đạo vãi!
Hơn nữa còn đang ở trạng thái phong ấn.
Nếu như mở phong ấn, lại thêm vạn lần tăng phúc nữa.
Vậy thì chính là một cảnh giới không thể tưởng tượng nổi, đỉnh của chóp!
"Nguyệt Trúc tỷ, thương thế của tỷ đã khỏi chưa?"
Đường Huyền ân cần hỏi.
Mặc Nguyệt Trúc gật đầu: "Có thánh dược của Huyền đệ, đã khỏi hẳn rồi!"
"Vậy thì tốt rồi!"
Đường Huyền cười nói.
Hắn đã kiểm tra, thương thế của Mặc Nguyệt Trúc không chỉ vô cùng nghiêm trọng, mà còn hết sức kỳ quái.
Một loại lực lượng ngưng tụ không tan, chiếm cứ trong kinh mạch Mặc Nguyệt Trúc, thôn phệ bản nguyên của nàng.
Nếu không phải Mặc Nguyệt Trúc vốn dĩ thực lực mạnh mẽ, e rằng đã sớm vẫn lạc rồi.
Dù là như thế, cũng khiến thực lực Mặc Nguyệt Trúc chỉ còn lại nửa thành trong số mười thành.
Chỉ có thể phát huy ra thực lực Lăng Không cảnh.
Hiện tại thương thế đã khỏi hẳn, thực lực của nàng cũng khôi phục đến Vạn Pháp cảnh.
Đợi một thời gian, khôi phục lại đỉnh phong Ngự Pháp cảnh cũng không phải là vấn đề gì.
Hơn nữa Mặc Nguyệt Trúc nắm giữ Hoàng Thể, thiên phú cũng thuộc thượng đẳng, tiềm lực mười phần.
Nhưng vẫn chưa đủ!
Trong mắt Đường Huyền, Hoàng Thể thì tính là gì chứ, cùi bắp!
Người đi theo hắn, ít nhất cũng phải là Thánh Thể trở lên.
Chỉ tiếc Mặc Nguyệt Trúc không thuộc về Đường Huyền, không thể trực tiếp tăng phúc cho nàng.
Nhưng có thể mượn nhờ thiên tài địa bảo đỉnh cấp để tăng lên.
Đường Huyền không có thiên tài địa bảo.
Nhưng hắn có linh tinh.
Rất nhiều, rất nhiều linh tinh.
Mà ở nơi đó gọi là Thiên Địa các.
Là một nơi chỉ cần có tiền, liền có thể mua được bất kỳ vật gì.
Dương Song vừa đau đầu vừa khoái lạc.
Bởi vì những bảo vật Đường Huyền muốn đều quá cao cấp.
Tối thiểu cũng phải là Thánh cấp trở lên.
"Đan dược gia tăng hồn lực và kiếm ý, còn có đan dược tăng cường thể chất!"
"Kém nhất cũng phải Thánh cấp, không phải Thánh cấp ta không thèm!"
"Còn muốn cái này... cái này..."
Đường Huyền thuận miệng nói.
Dương Song thì đầu đầy mồ hôi ghi chép.
Chân Cơ đứng một bên nhìn mà trợn mắt há hốc mồm.
Quả nhiên là xài tiền như nước!
Trái tim nàng đập thình thịch.
Nếu có một người đàn ông vì nàng mà nện tiền như thế.
Chân Cơ đã sớm ôm ấp yêu thương, từ chức không làm nữa rồi.
Nữ nhân nào có thể chịu nổi thủ đoạn như vậy chứ.
Mặc Nguyệt Trúc tuy lão luyện thành thục, nhưng cũng mắt sáng như sao, trái tim không khỏi nảy mầm.
Đường Huyền cũng không có thiên vị bên nào.
Ngoài việc mua bảo vật cho Mặc Nguyệt Trúc, hắn cũng mua rất nhiều thứ dành cho Mộ Dung Vân Thường và Kim Văn Bạch Hổ.
Trong đó có một bình nhỏ Thánh Thú huyết.
Trọn vẹn hao tốn 200 vạn hạ phẩm linh tinh.
Dù sao Thánh Thú huyết quá mức hiếm thấy.
Ngay cả Thiên Địa các cũng chỉ có một bình nhỏ.
Hơn nữa còn rất đục ngầu.
Những chuyện này đối với Đường Huyền mà nói, đều không thành vấn đề.
Hắn đã nuốt chửng tài sản của 16 cường giả Tạo Hóa cảnh, linh tinh đều tính bằng ức, tiền nhiều vãi!
Cầm được bảo vật xong, hắn vung tay lên, tất cả đều vạn lần tăng phúc, auto bá!
Mộ Dung Vân Thường, Mặc Nguyệt Trúc và Kim Văn Bạch Hổ đều không biết những bảo vật này đã được vạn lần tăng phúc.
Hoan thiên hỉ địa đi tu luyện.
Đường Huyền trầm ngâm một lát, lại dùng hạ phẩm linh tinh đã tăng phúc đổi lấy rất nhiều trung phẩm linh tinh.
Sau đó trở tay một cái vạn lần tăng phúc, toàn bộ đều tăng lên tới thượng phẩm và cực phẩm linh tinh.
Hợp lý lợi dụng quy tắc của hệ thống, pro vãi!
Trên linh tinh thì là đế tinh.
Là một loại tinh thạch ẩn chứa Đế khí, có thể cung cấp cho cường giả Đế cảnh tu luyện.
Nhưng loại đồ vật này quá mức cao cấp.
Hiện tại Đường Huyền không dùng được, hơn nữa Thiên Địa các cũng không có hàng lẻ.
Dù sao nhìn khắp Khổ cảnh, Đại Đế cũng là phượng mao lân giác.
Đường Huyền một võ giả Tầm Đạo cảnh, đột nhiên xuất ra đế tinh, e rằng không phải muốn hù chết người sao.
Hơn nữa thất phu vô tội, hoài bích kỳ tội.
Tồn tại siêu việt đẳng cấp bản thân quá nhiều.
Tất nhiên sẽ dẫn tới phiền phức.
Sau đó Đường Huyền lại đem công pháp võ kỹ đã vạn lần tăng phúc bán cho Thiên Địa các.
Thấp nhất cũng là Hoàng cấp.
Nhìn Dương Song và Chân Cơ sửng sốt.
Đây là đào mồ tổ của Đại Đế nào vậy, lầy lội thật!
Vậy mà có nhiều võ kỹ như thế!
Hơn nữa đẳng cấp còn cao như vậy.
Cái này mà tung ra, lại có thể kiếm một món hời lớn.
Dương Song thỏa thuê mãn nguyện, lập tức quyết định mở thêm một buổi đấu giá nữa.
Đường Huyền lần này liền không tham gia.
Mà là tiếp tục lĩnh ngộ Khởi Nguyên lĩnh vực.
Lực lượng lĩnh vực càng mạnh, hạn mức cao nhất hắn có thể đột phá cũng càng mạnh.
Cảnh giới ngược lại không quan trọng.
Trọn vẹn ba tháng!
Đường Huyền đều ở lại Thiên Địa các không ra ngoài.
Khởi Nguyên lĩnh vực mặc dù không có đột phá, nhưng hắn lại triệt để quen thuộc lực lượng của bản thân.
Đồng thời hắn dùng thời gian nhàn rỗi mua không ít kỳ văn dị truyện, để phong phú thêm chút nội tình nông cạn của mình.
Với thiên phú của hắn, đã gặp qua là không quên được là điều cơ bản nhất.
Mộ Dung Vân Thường, Mặc Nguyệt Trúc và Kim Văn Bạch Hổ cũng đều có những tăng tiến khác biệt.
Thực lực tăng lên đáng kể.
Nhất là Kim Văn Bạch Hổ.
Thánh Thú huyết đã vạn lần tăng phúc, khiến nó một hơi thăng cấp đến huyết mạch tầng năm.
Thân thể không những bành trướng thêm một vòng, mà Thánh Thú chi uy cũng càng khủng bố hơn.
Thực lực càng đạt đến cấp độ Bán Bộ Nhập Đạo.
Trong phương diện hấp thu thiên địa linh khí.
Thánh Thú quả thực nhanh chóng hơn nhân loại rất nhiều.
"Cũng đã đến lúc về thăm nhà một chút rồi!"
Đường Huyền gõ ngón tay hai lần trên bàn.
Trong lòng hắn đối với gia tộc đã từ bỏ mình, lại có thêm một phần hiếu kỳ.
Mặc Nguyệt Trúc gật đầu.
"Đích thực là lúc nhận tổ quy tông!"
"Huyền đệ, chàng đừng oán hận gia tộc, gia tộc của chàng lai lịch bất phàm, cạnh tranh dị thường tàn khốc, con cháu trong tộc bất kể là ai, đều phải được thả ra lịch luyện, chỉ khi đạt đến trình độ tương ứng mới có thể trở về!"
Mặc Nguyệt Trúc sợ Đường Huyền oán hận, liền sớm giải thích lý do.
Đường Huyền gật đầu.
Hắn biết một số dã thú cũng là như vậy.
Đời sau sau khi sinh ra, trực tiếp bị ném ra dã ngoại.
Có thể sống sót hay không, hoàn toàn dựa vào ý chí lực và khí vận.
Nếu sống sót, thì là tuyệt đối tinh anh.
Không sống nổi, lão thiên tự nhiên sẽ đào thải.
Nếu không dưới sự phù hộ của gia tộc đỉnh cấp, đời sau sẽ chỉ đánh mất đấu chí, biến thành tầm thường.
Cạnh tranh sinh tồn!
Để lão thiên loại bỏ kẻ tầm thường, giữ lại tinh anh.
Hoàn toàn tập trung tài nguyên bồi dưỡng.
Đây mới là căn bản để gia tộc đỉnh cấp có thể kéo dài ngàn vạn năm.
Cưỡi Kim Văn Bạch Hổ, Đường Huyền mang theo song mỹ ngự không rời đi.
...
Mà lúc này!
Trước mặt Dương Song, lại có thêm một vị khách không mời mà đến.
Một đạo nhân Thủy Đạo cảnh.
"Diệu Pháp đạo nhân của Vô Lượng thánh địa bái kiến Các chủ!"
"Khách khí rồi, không biết đạo giả đến Thiên Địa các có chuyện gì?"
Dương Song để thị nữ dâng trà bánh, trên mặt mang nụ cười ấm áp.
Diệu Pháp đạo nhân cũng không dài dòng, trực tiếp lấy ra một chiếc không gian giới chỉ.
"Trong này là 1000 vạn hạ phẩm linh tinh!"
"Vô Lượng thánh địa muốn mua một cái mạng!"
Dương Song nhíu mày.
Khá lắm!
1000 vạn hạ phẩm linh tinh.
Đủ để mua thần khí rồi.
"Ồ! Với thực lực của Vô Lượng thánh địa, còn cần đến Thiên Địa các mua mạng sao?"
"Kẻ đó là ai vậy?"
Diệu Pháp đạo nhân lạnh lùng phun ra hai chữ.
"Đường Huyền!"
"Ha ha ha ha..."
Dương Song cười ha hả.
Trong tiếng cười tràn đầy sự đùa cợt trần trụi.
Diệu Pháp đạo nhân nhướng mày.
"Ngại ít sao? Có thể thêm nữa! Cứ nói giá đi! Chỉ cần không quá mức, Vô Lượng thánh địa đều có thể thỏa mãn!"
"Không! Đạo giả hiểu lầm rồi!"
Dương Song khoát tay áo, sau đó nụ cười đột nhiên thu lại.
Ánh mắt trở nên bình tĩnh lạnh lùng.
"Thiên Địa các ai cũng có thể giết, duy chỉ có một người không thể đụng đến!"
Diệu Pháp đạo nhân biến sắc.
"Có ý gì?"
"Ý tứ rất rõ ràng, Đường Huyền là bằng hữu của ta, là ân nhân của Dương Song này, tuyệt đối... tuyệt đối... tuyệt đối... không thể động thủ với hắn!"
Dương Song liên tiếp dùng ba từ "tuyệt đối", trong ánh mắt cũng hiện lên một vệt sát ý.
"Nếu như Vô Lượng thánh địa cứ khư khư cố chấp, vậy cũng đừng trách Thiên Địa các áp dụng thủ đoạn phi thường!"
"Người đâu, tiễn khách!"
"Lần sau... không cần đến nữa!"