Tầng thứ nhất đã đột phá!
Chín tầng bảo tháp lập tức có phản ứng.
"Oong!"
Quang mang lập lòe.
Tầng dưới cùng sáng rực lên.
Bốn người ngoài tháp đồng thời co rụt con ngươi.
Nữ tử thản nhiên nói: "Vượt qua tầng thứ nhất rồi! Tốc độ hơi nhanh đấy!"
Lão giả trầm mặc một lát.
"Tầng thứ nhất là Diễm Sát thì phải, ta dùng mất ba hơi thở..."
Mọi người im lặng.
Sau một lúc lâu, Lão Ngưu mới mở miệng.
"Tầng thứ nhất có tính ngẫu nhiên quá lớn, không tính là gì!"
Năng lực thuộc tính của mỗi võ giả đều khác nhau.
Gặp phải kẻ địch tương khắc, thường thường có thể phát huy vượt mức bình thường.
Có lẽ Diễm Sát trong mắt người thường vô cùng đáng sợ.
Nhưng trước mặt ba vị cường giả này.
Thì cũng chẳng là gì.
Nhất là nữ tử kia.
Nàng cũng chỉ dùng một hơi thở.
Cho nên ba người chỉ hơi kinh ngạc một chút.
Chứ không hề suy nghĩ nhiều.
Ngược lại là Vạn Tiêu Dao, ánh mắt hơi trầm xuống.
Tám vị vương của Tử Quốc là những tồn tại cỡ nào chứ.
Vậy mà để chém giết Đường Huyền.
Lại có tới bốn người xuất động.
Có thể thấy được sự công nhận đối với thực lực của hắn.
Ngay lúc này!
Vụt một tiếng.
Tầng thứ hai của chín tầng bảo tháp sáng lên.
Bốn người tức thì ngẩn ra.
"Lại là một hơi thở... Đùa nhau à!"
"Tầng thứ hai là năm con Diễm Sát mà, áp lực lớn hơn gấp mười lần chứ đâu phải đùa, hắn làm thế quái nào được vậy!"
Nữ tử trầm giọng nói: "Ngay cả U Lệ ta... cũng phải tốn ít nhất năm hơi thở, cái này!"
Vẻ mặt ba người đã thêm một tia nặng nề.
Lão giả trầm ngâm một lát, lại lần nữa đưa ra lời giải thích.
"Chẳng lẽ trên người tên này có pháp bảo gì chuyên đối phó Diễm Sát sao?"
"Dù sao thì trong tháp cũng không cấm sử dụng pháp bảo!"
Lão Ngưu gật đầu.
"Không sai, chắc chắn là vậy, khẳng định là mượn ngoại lực, nếu không thì tuyệt đối không thể nào nhanh như vậy được!"
Nữ tử lẩm bẩm: "Nếu như lỡ đâu... ta nói là lỡ đâu đấy, hắn không hề dựa vào pháp bảo thì sao!"
Lão Ngưu và lão giả liếc nhau, không nói gì.
Ngay lập tức!
Hai hơi thở trôi qua.
Oành!
Tầng thứ ba của bảo tháp sáng lên.
"Cái gì... Lại qua màn rồi!"
"Lần này chỉ tốn hai hơi thở! Sao có thể chứ, tầng ba có tận hai mươi con Diễm Sát cơ mà!"
"Thằng nhóc này... không đúng, người này rốt cuộc có lai lịch thế nào!"
U Lệ, Lão Ngưu và lão giả cuối cùng cũng biến sắc.
Nếu nói một lần là trùng hợp, lần thứ hai là may mắn.
Vậy thì ba lần, chính là thể hiện của thực lực.
Lão giả chau mày.
"Tầng tiếp theo, hắn không thể nào nhanh như vậy được, bởi vì tầng đó là U Minh Đấu La! Đó là một loại quái vật đáng sợ ngưng tụ từ vong hồn của võ giả, đòn tấn công vật lý khó mà gây sát thương!"
...
Bên trong tầng thứ tư!
Một con quái vật U Minh nửa người chậm rãi hiện ra.
Hai tay nó cầm một thanh lưỡi hái.
Đường Huyền đưa tay tung ra một quyền.
Vậy mà sức mạnh của Hổ Khiếu Hoàng Quyền lại xuyên thẳng qua cơ thể của con quái vật.
"Ồ, tấn công vật lý vô hiệu à!"
Một tia kinh ngạc lóe lên trong mắt Đường Huyền.
"Không thể để ta qua màn dễ dàng một chút được à?"
Két két!
Trong tiếng kêu rên quỷ dị thê lương, quái vật U Minh Đấu La nửa người hóa thành một luồng sáng, lao về phía Đường Huyền.
"Bồ Tát Ấn! Vạn Hoa Kim Long Đoạt!"
Đường Huyền chắp tay trước ngực, sau lưng hiện lên Phật quang hạo nhiên.
Công pháp Phật Môn có sức khắc chế cực lớn đối với những thứ thuộc U Minh.
Chỉ thấy Phật quang mênh mông như biển.
U Minh Đấu La phát ra tiếng kêu thảm thiết đến xé lòng.
Cơ thể nó như băng tuyết gặp phải nắng gắt.
Trực tiếp bị Phật quang đâm xuyên, biến mất không còn tăm hơi.
Tầng thứ tư, thông qua!
Oành!
Quang mang lập lòe.
Tầng thứ tư cũng sáng lên.
Hai hơi thở.
Tuyệt đối không hơn.
Tầng một, một hơi thở.
Tầng hai, một hơi thở.
Tầng ba, hai hơi thở.
Tầng bốn, cũng là hai hơi thở.
Cho đến lúc này.
Đường Huyền chỉ tốn vỏn vẹn sáu hơi thở.
Đã đánh xuyên qua bốn tầng.
Tiến đến tầng thứ năm.
Bốn người ngoài tháp.
Giờ phút này đã mặt mày đầy vẻ chấn động.
"Trời ạ, hai hơi thở đã đánh xuyên qua U Minh Đấu La, cái này..."
"Tên này... là quái vật à!"
"Ực..."
Lão giả quay đầu, nhìn về phía Vạn Tiêu Dao.
"Các chủ, ngài tìm đâu ra một con quái vật thế này vậy!"
Vạn Tiêu Dao mỉm cười.
Vừa định mở miệng.
Oành!
Tầng thứ năm chấn động.
"Lại qua màn rồi!"
Lão giả, U Lệ và Lão Ngưu đều cảm thấy một luồng hàn ý sâu sắc dâng lên từ tận đáy lòng.
Tám hơi thở!
Đánh xuyên qua năm tầng.
Còn bọn họ!
Thì dùng hơn năm mươi hơi thở.
Tốc độ gần như gấp sáu lần.
Đây không phải là chuyện có thể dùng từ khoa trương để hình dung được nữa.
Phải biết rằng, bất luận là U Lệ, Lão Ngưu hay lão giả tên Quỷ Lương kia.
Ở trong Tử Quốc, đều là những cường giả hàng đầu.
Bằng không Vạn Tiêu Dao cũng không thể nào mời chào bọn họ.
Ba người cũng từng âm thầm so tài.
Hai bên tương sinh tương khắc.
Lão Ngưu khắc U Lệ, U Lệ khắc Quỷ Lương, Quỷ Lương khắc Lão Ngưu.
Bọn họ đều vô cùng khâm phục thực lực của nhau.
Vậy mà bây giờ, thực lực của Đường Huyền lại bỏ xa bọn họ.
Loại thực lực này!
Là thật sự tồn tại sao?
Vạn Tiêu Dao nhìn tòa bảo tháp đang lập lòe, từ từ thở ra một hơi đục.
"Nếu ta nói cho các ngươi biết... bốn trong tám vị vương của Tử Quốc muốn liên thủ chém giết hắn, các ngươi có tin không?"
Lời vừa nói ra.
Như một tảng đá lớn ném xuống mặt hồ tĩnh lặng.
Gây nên một trận chấn động kinh hoàng.
Lão Ngưu, U Lệ và Quỷ Lương toàn thân lạnh toát.
"Cái gì, tứ vương liên thủ mà vẫn có người sống sót được sao?"
"Hắn rốt cuộc là ai, mà có thể khiến cho tứ vương phải liên thủ!"
"Đây là đãi ngộ cỡ nào vậy trời!"
Không thể trách ba người không kinh hãi.
Tám vị vương của Tử Quốc chính là những tồn tại đỉnh cao nhất của Tử Quốc.
Đừng nói là tứ vương.
Dù chỉ là một vương, ba người Lão Ngưu cũng không thể nào đánh thắng được.
"Nói như vậy, trong lòng ta thấy dễ chịu hơn nhiều rồi!"
Lão Ngưu khoanh tay trước ngực.
"Thực lực của người này, e là đã đạt đến tầng thứ Vương giả, tốc độ như vậy cũng có thể lý giải được!"
U Lệ thì thầm: "Toang rồi, chúng ta vừa mới cà khịa một vị Vương giả, đúng là..."
Quỷ Lương cười khổ: "Đúng thế, chúng ta đúng là chán sống rồi, hy vọng vị đại nhân kia không thèm chấp nhặt!"
Ngay lúc họ đang nói chuyện.
Đường Huyền đã đánh xuyên qua tầng thứ sáu, tầng thứ bảy và tầng thứ tám.
Tốc độ vẫn cực nhanh.
Chỉ dùng chưa đến mười hơi thở.
Chín tầng huyễn tháp.
Càng về sau, sức mạnh của quái vật càng lớn.
Thời gian hao tổn cũng càng nhiều.
Vậy mà Đường Huyền vẫn có thể duy trì tốc độ không đổi.
Thực lực của hắn lại một lần nữa khiến toàn trường chấn động.
Có điều lần này ba người Lão Ngưu cũng không kinh ngạc nữa.
Tồn tại cấp bậc Vương giả.
Tốc độ như vậy, không phải là chuyện đương nhiên sao?
Oành!
Năm hơi thở sau.
Tầng thứ chín cũng bị đánh xuyên.
"Hai mươi ba hơi thở... Trời đất ơi..."
"Quá lợi hại, thực lực của vị đại nhân này quả thực quá kinh khủng!"
"Mà còn đẹp trai nữa chứ!"
"U Lệ, lau nước miếng đi kìa!"
Cửa tháp từ từ mở ra.
Một thân áo trắng, không nhiễm một hạt bụi trần, Đường Huyền phiêu diêu bước ra.
Vạn Tiêu Dao tiến tới.
"Thần uy của Đường tông chủ đã khiến bản các chủ được mở mang tầm mắt!"
Hắn ngẩng đầu nhìn tòa bảo tháp đang sáng lấp lánh.
Trong mắt lóe lên vẻ chấn động sâu sắc.
"Từ trước đến nay, chưa từng có ai có thể phá đảo huyễn tháp trong vòng một trăm hơi thở!"
"Đường tông chủ không những phá vỡ kỷ lục, mà còn nâng nó lên đến mức kinh người là hai mươi ba hơi thở!"
"Bản các chủ, bái phục!"
Nói rồi, Vạn Tiêu Dao cúi người thật sâu.
Đường Huyền xua tay.
"Đây... là một cuộc giao dịch!"
Vẻ mặt Vạn Tiêu Dao hơi run lên.
Hắn biết đây là Đường Huyền đang nhắc nhở mình.
Ngay sau đó, Vạn Tiêu Dao từ trong ngực lấy ra một chiếc chìa khóa.
"Đây là chìa khóa tầng cao nhất của Vô Thượng Các, bên trong có công pháp, võ kỹ, binh khí, đan dược tốt nhất ở đây, Đường tông chủ có thể tùy ý chọn ba món!"
Ba người Lão Ngưu, U Lệ và Quỷ Lương ở bên cạnh mắt đều sáng rực lên.
Những bảo vật tốt nhất của Vô Thượng Các.
Đừng nói là ba món.
Chỉ cần một món thôi cũng đủ để khiến vô số võ giả phải điên cuồng.
Nếu là trước khi Đường Huyền vào tháp.
Ba người chắc chắn sẽ điên cuồng chế nhạo.
Nhưng bây giờ, ba người không những không tức giận.
Ngược lại còn cảm thấy rất bình thường.
Kẻ mạnh!
Xứng đáng sở hữu những bảo vật tốt nhất