"Cái gì!"
"Không thể nào!"
Tru Thiên Bát Tà ngơ ngác nhìn Trảm Tiên Phi Đao trong tay Đường Huyền.
Đây chính là cấm khí đủ để chém giết cả Huyền Tiên cơ mà.
Vậy mà lại vô dụng với Đường Huyền.
Đúng là không thể tin nổi.
Tám tên tà tu cũng cảm thấy da đầu tê dại từng cơn.
Ánh mắt bọn chúng nhìn Đường Huyền cũng tràn ngập vẻ kinh hãi và hoảng sợ.
Trong mắt bọn chúng, hình tượng của Đường Huyền ngày càng trở nên cao lớn, tựa như một vị Tiên Vương ngạo nghễ trên chín tầng trời.
Áp bức đến mức bọn chúng không tài nào thở nổi.
"Haiz!"
Đường Huyền thở dài.
Hắn chậm rãi quay đầu, ánh mắt liếc xéo.
"Ta vốn tưởng ngươi có thủ đoạn kinh thiên động địa gì! Rốt cuộc vẫn là đánh giá cao ngươi rồi..."
"Vô Vọng..."
Sau lưng hắn, Vô Vọng đang run rẩy cả tay chân.
Ánh mắt hắn hoang mang, gương mặt tràn đầy vẻ chấn động.
Vốn tưởng Trảm Tiên Phi Đao đã là mười phần chắc thắng, vậy mà lại thất bại.
Lồng ngực Vô Vọng phập phồng kịch liệt, tinh thần hoàn toàn sụp đổ.
Nhưng điều càng khiến hắn phát điên chính là ánh mắt và giọng điệu của Đường Huyền.
Đó là sự miệt thị không hề che giấu.
Một ngọn lửa giận điên cuồng bùng lên trong lòng hắn.
Hắn chính là một trong mười đại cấm kỵ của Tử quốc, một tồn tại mang trên mình vô số vầng hào quang.
Bất kể đi đến đâu, kể cả những nhân vật như Vạn Tiêu Dao cũng phải đối xử khách khí với hắn.
Vậy mà bây giờ Đường Huyền lại dám xem thường hắn.
Sự phẫn nộ và nhục nhã khiến Vô Vọng dần mất đi lý trí.
"Ngươi... đang xem thường ta sao? Dựa vào cái gì, ngươi lấy cái gì để xem thường ta!"
"Cho nên ngươi phải chết... Ngươi nhất định phải chết!"
Tiếng gầm rú xé lòng xé phổi phát ra từ miệng Vô Vọng.
Cả người hắn như đang bốc cháy.
Đó là ngọn lửa của phẫn nộ và oán độc.
"Ồn ào!"
Đường Huyền hờ hững phun ra hai chữ.
Một luồng uy áp kinh khủng như bài sơn đảo hải hung hăng ập xuống người Vô Vọng.
Vô Vọng run lên bần bật.
Hắn cảm giác như thể cả thế giới đều biến mất, chỉ còn lại một mình hắn.
Cảm giác nhỏ bé, cô độc đó khiến hắn càng thêm hoảng sợ.
Đường Huyền tựa như một vị Tiên Vương ngạo nghễ trên cao, đang nhìn xuống một con giun dế.
Vô Vọng há miệng.
Hắn căm hận cảm giác này.
Hắn muốn nói gì đó.
Nhưng lời vừa đến đầu môi, lại không thể thốt ra thành tiếng.
Vô Vọng sắp phát điên rồi.
Mình dù sao cũng là một trong những thiên kiêu cấm kỵ.
Kết quả là trước mặt Đường Huyền, hắn đến cả nói cũng không xong.
Đó là sự chênh lệch đẳng cấp không thể vượt qua.
Rõ ràng trước đây Đường Huyền không hề mạnh như vậy.
Hắn chẳng phải chỉ đi vào cái đầm lầy một chuyến thôi sao, sao lại trở nên kinh khủng thế này?
Tốc độ tiến bộ thế này, đúng là khiến người ta phải tê cả da đầu.
Còn Lão Ngưu, U Lệ và Quỷ Lương thì đã sớm kinh hãi đến không nói nên lời.
Ánh mắt nhìn Đường Huyền cũng tràn ngập sự kính sợ tột độ.
"Nếu ngươi ngoan ngoãn một chút, ta cũng sẽ không làm gì ngươi!"
Một tiếng thở dài vang lên.
"Thế nhưng ngươi lại cấu kết với ngoại nhân, lén lút dùng thủ đoạn bỉ ổi như vậy, nếu còn để ngươi sống, chẳng phải ta đây tự hạ thấp thân phận của mình sao!"
Giọng điệu của Đường Huyền lạnh nhạt, thong dong.
Cứ như thể việc chém giết Vô Vọng chỉ là một chuyện nhỏ nhặt không đáng kể.
Trên thực tế, đó đúng là một chuyện nhỏ.
Bởi vì thực lực của hắn đã đủ.
Có thực lực, thì có tư cách chúa tể tất cả.
Đường Huyền đưa tay bóp nhẹ một cái, hồn ấn của Vô Vọng bên trong Trảm Tiên Phi Đao liền bị xé nát.
"Aaa!"
Vô Vọng hét lên một tiếng thảm thiết, thất khiếu tuôn máu tươi, toàn thân co giật không ngừng.
Trảm Tiên Phi Đao là át chủ bài mạnh nhất của hắn.
Vì vậy, hắn đã ngưng tụ một luồng hồn lực cực kỳ mạnh mẽ vào bên trong nó.
Kể cả Huyền Tiên đỉnh cấp cũng đừng hòng cướp đi.
Thế nhưng Đường Huyền chỉ tiện tay bóp một cái đã xé nát hồn lực của hắn.
Vô Vọng cuối cùng cũng hối hận.
Hắn nhận ra mình đã ngu xuẩn đến mức nào khi dám động thủ với một kẻ không thể chiến thắng.
Thật là ngu hết thuốc chữa.
Sau khi xé nát hồn ấn của Vô Vọng, Đường Huyền trực tiếp khắc hồn lực của mình vào Trảm Tiên Phi Đao.
"Hệ thống! Cho ta vạn lần tăng phúc!"
Trảm Tiên Phi Đao là cấm khí, đến cả Huyền Tiên cũng có thể chém giết.
Nếu được tăng phúc vạn lần, uy lực của nó sẽ không thể tưởng tượng nổi.
E rằng ngay cả Kim Tiên cũng không thể chống đỡ nổi.
"Ting! Bắt đầu vạn lần tăng phúc!"
"Ting! Chúc mừng ký chủ nhận được Trảm Tiên Phi Đao cấp Kim Tiên (hàng pha-ke)!"
"Ting! Trảm Tiên Phi Đao là cấm khí Thượng Cổ, nhưng bản thể đã sớm vỡ nát. Vật phẩm này được chế tạo từ một mảnh vỡ của Trảm Tiên Phi Đao!"
Nhìn thông báo của hệ thống, Đường Huyền bừng tỉnh ngộ.
Bảo sao hắn cứ cảm thấy uy lực của thanh Trảm Tiên Phi Đao này có gì đó không đúng.
Yếu vãi!
Cùng với cấm khí trong tưởng tượng hoàn toàn không giống nhau.
Hóa ra thanh Trảm Tiên Phi Đao này chỉ là một mảnh vỡ của bản thể mà thôi.
Nhưng dù chỉ là một mảnh vỡ, nó cũng đủ để chém giết cường giả cấp Kim Tiên.
Đường Huyền nhìn thanh Trảm Tiên Phi Đao đang tỏa ra sát khí ngùn ngụt trong lòng bàn tay.
Ánh mắt hắn dừng lại trên người đám Tru Thiên Bát Tà.
Trảm Tiên Phi Đao đã được tăng phúc, tự nhiên phải thử uy lực của nó một chút.
"Đi!"
Hắn thần niệm khẽ động.
Trảm Tiên Phi Đao trong tay hắn đột nhiên khẽ biến dạng.
Dường như không có chuyện gì xảy ra cả.
Nhưng hai tên trong Tru Thiên Bát Tà lại run lên bần bật, ngọn lửa sinh mệnh trong mắt chúng từ từ lụi tàn.
"Lão Lục, Lão Bát!"
Gã cầm đầu của Tru Thiên Bát Tà kinh hãi hét lên.
Nhanh!
Nhanh đến mức không kịp chớp mắt!
Hai đại cường giả của Tru Thiên Bát Tà đã bỏ mạng tại chỗ.
Phải biết rằng, mỗi một tên trong Tru Thiên Bát Tà đều là cường giả Chân Tiên.
Hơn nữa khí tức của chúng lại liên kết với nhau.
Lại còn có Bát Phương Tru Thiên Trận bảo vệ.
Kể cả cường giả Huyền Tiên cũng chưa chắc có thể dễ dàng chém giết bọn chúng.
Thế nhưng dưới lưỡi Trảm Tiên Phi Đao, bọn chúng thậm chí còn không kịp cảm nhận được cái chết đã phải bước chân xuống suối vàng.
Bịch!
Những cái xác không còn sự sống rơi từ trên trời xuống.
Rơi xuống mặt đất, nát thành một đống thịt vụn.
Chỉ trong nháy mắt, Đường Huyền đã tước đi hai mạng người.
"Chạy, chạy mau a..."
Gã Lão Thất của Tru Thiên Bát Tà sợ vỡ mật, quay đầu bỏ chạy.
Đường Huyền khẽ nhướng mày.
"Ta cho phép ngươi chạy à?"
Thần niệm lại khẽ động.
Trảm Tiên Phi Đao hóa thành một tia chớp, xuyên thủng thân thể Lão Thất.
Lại một người nữa bỏ mạng.
Chỉ phất tay một cái đã chém giết ba cường giả Chân Tiên.
Uy năng kinh người của Đường Huyền khiến những kẻ còn lại tê dại cả da đầu.
Lão Ngưu, U Lệ và Quỷ Lương toát mồ hôi lạnh ròng ròng.
Quá mạnh.
Quá kinh khủng.
May mà bọn họ cùng phe với Đường Huyền.
Nếu không, giờ phút này người chết chính là bọn họ.
Dù vậy, điều đó cũng khiến họ khiếp sợ không thôi.
"Chờ đã, chúng ta nguyện ý bồi thường để đổi lấy sự tha thứ của ngài!"
Gã cầm đầu của Tru Thiên Bát Tà cắn răng, lấy nhẫn không gian từ trong ngực ra, nắm chặt trong tay.
"Đây là tất cả bảo vật của chúng ta!"
"Chỉ cần ngài tha cho chúng ta, tất cả những thứ này đều là của ngài!"
"Ngài đã giết ba người rồi, chắc cũng hả giận rồi chứ, làm người nên chừa lại một con đường, sau này còn dễ gặp nhau!"
Đường Huyền nhìn hắn, cười.
Phụt!
Gã cầm đầu của Tru Thiên Bát Tà cảm thấy cổ họng mình mát lạnh.
Dường như có một dòng nước ấm chảy xuống.
Hắn vô thức đưa tay lên sờ.
Cả bàn tay đẫm máu tươi.
Cùng lúc đó, hơi thở lạnh lẽo của tử thần bắt đầu bao trùm lấy hắn.
"Ngươi... tại sao..."
Gã cầm đầu của Tru Thiên Bát Tà trông vẻ không thể tin nổi.
Rõ ràng mình đã đầu hàng rồi.
Tại sao Đường Huyền vẫn muốn giết hắn.
"Tại sao ta phải chừa lại một con đường? Các ngươi có chừa đường sống cho ta không?"
Một nụ cười nhếch lên bên mép Đường Huyền.
Nếu không phải thực lực của hắn tăng mạnh, thì đã sớm chết dưới Trảm Tiên Phi Đao rồi.
Bây giờ lại bảo hắn khoan hồng độ lượng mà tha cho Tru Thiên Bát Tà ư?
Nằm mơ đi.
Nhân từ là chuyện của ông trời.
Việc Đường Huyền cần làm, chính là tiễn bọn chúng lên gặp ông trời.
Thấy gã cầm đầu cũng đã chết.
Bốn tên còn lại của Tru Thiên Bát Tà hét lên một tiếng rồi quay đầu bỏ chạy.
Nhưng chúng có nhanh đến mấy, cũng không thể nhanh bằng Trảm Tiên Phi Đao.
Chỉ thấy bốn luồng sáng lóe lên.
Toàn bộ Tru Thiên Bát Tà đều bỏ mạng.
Lão Ngưu, U Lệ và Quỷ Lương lại một lần nữa bị chấn động sâu sắc.
Tru Thiên Bát Tà đều là những cường giả khét tiếng của Tử quốc, vậy mà cứ thế bay màu hết.
Đúng là quá đáng sợ.
Ngay lúc bọn họ còn đang kinh ngạc.
Một luồng khí tức cuồng bạo bỗng cuộn lên.
Hai đạo lửa xám phun ra từ trong con ngươi của Vô Vọng.
"Minh Tà Chi Nhãn, toàn lực khai hỏa!"
Giữa tiếng gầm thét, ngọn lửa đi đến đâu, hư không nứt toác đến đó.
"Để ngươi nếm thử uy lực thật sự của Minh Tà Chi Nhãn của ta đây!"