"Thật sao? Ta có thể thông qua khảo hạch?"
Đường Tiểu Tiểu trừng lớn đôi mắt, khắp mặt tràn đầy ngạc nhiên nói.
Khóe môi Mặc Nguyệt Trúc khẽ giật giật.
"Đương nhiên là có thể!"
Với Thủy Hỏa Hoàng Thể sánh ngang Thánh Thể, lại thêm tu vi Vạn Pháp cảnh ngũ trọng thiên. Thế này đâu chỉ là có thể thông qua khảo hạch! E rằng sẽ kinh động cả trưởng lão đoàn, thậm chí tổ lão đoàn.
Có lẽ Đường Tiểu Tiểu không thể thành đế, nhưng nếu được bồi dưỡng tốt, nàng tuyệt đối sẽ rực rỡ hào quang, vì Đường gia tăng thêm một quả cân nặng ký.
Nàng thăng cấp, chỉ dùng vỏn vẹn một ngày.
Mà kẻ đầu têu Đường Huyền, thậm chí còn không hề thở dốc, dường như chỉ tiện tay làm, cực kỳ dễ dàng.
"Huyền đệ, quả nhiên là thâm bất khả trắc, thanh xuất vu lam mà thắng vu lam!"
Đột phá hoàn tất, mọi người không chần chừ, nhanh chóng hướng về Đường gia đuổi theo.
. . .
"Đây. . . chính là Đường gia!"
Đường Huyền ngước nhìn hòn đảo khổng lồ lơ lửng giữa hư không, khắp mặt tràn đầy kinh ngạc.
Hắn vạn vạn lần không ngờ tới, Đường gia lại tọa lạc trên một phù đảo.
Ánh mắt Mặc Nguyệt Trúc thêm vài phần hoài niệm và bi thương.
"Ừm, đây chính là Huyền Không đảo của Đường gia!"
"Tòa Huyền Không đảo này bản thân nó đã là một kiện bảo vật, có thể tự chủ hấp thu thiên địa linh khí, linh khí ở đây gấp ba lần ngoại giới!"
"Hơn nữa trên đảo còn có ý cảnh đài, giúp các đệ tử kiệt xuất nhanh chóng lĩnh ngộ ý cảnh!"
Mộ Dung Vân Thường nắm chặt cánh tay Đường Huyền, vẻ mặt chấn kinh.
"Đế tộc thật hùng vĩ! Tử Diệu vương triều so với Huyền Không đảo này, căn bản chỉ là đom đóm so với trăng sáng, hoàn toàn không thể sánh bằng!"
Mặc Nguyệt Trúc đắc ý cười nhẹ: "Thế này đã là gì, khi các ngươi vào trong mới biết thế nào là Đế tộc!"
Nàng từ trong ngực lấy ra một tấm lệnh bài, khẽ lay động.
Lệnh bài bắn ra một đạo linh quang, đâm thẳng vào hư không.
Chỉ thấy hư không nổi lên những gợn sóng nhàn nhạt, sau đó mở ra một cái thông đạo.
"Bên ngoài có chín mươi chín đạo cấm chế, ngoại trừ người Đường gia và những ai nắm giữ lệnh bài ra vào, ngay cả cường giả Ngộ Đạo cảnh đỉnh phong cũng sẽ bị oanh sát thành tro bụi trong chớp mắt!"
"Tê!"
Mộ Dung Vân Thường lại lần nữa hít một hơi khí lạnh.
Đường Huyền bề ngoài như thường, nhưng nội tâm không khỏi dâng lên vẻ kích động.
Nơi đây!
Chính là nơi hắn đản sinh chân chính!
Về nhà!
Bốn người hai thú xuyên qua cấm chế, rơi xuống Huyền Không đảo.
Trong nháy mắt, một luồng linh khí vô cùng nồng đậm ập vào mặt.
"Linh khí nồng nặc quá!"
Mộ Dung Vân Thường hít thở vài hơi, thậm chí cảm thấy có xúc động muốn đột phá.
"Linh khí gấp ba lần, quả nhiên danh bất hư truyền!"
Mặc Nguyệt Trúc cười nói: "Khi Đại Đế Đường gia còn tại thế, linh khí ở đây gấp mười lần cơ!"
Mộ Dung Vân Thường lại lần nữa chấn kinh.
"Đáng tiếc, sau khi Đại Đế Đường gia ngã xuống, nơi đây đã không còn huy hoàng như năm đó!" Mặc Nguyệt Trúc thở dài.
"Thật sao? Vậy ta sẽ lại sáng tạo huy hoàng!"
Đường Huyền khẽ nhíu mày, tự tin nói.
Thoáng chốc sau, hắn bật cười.
"Xem ra vẫn là bố cục nhỏ!"
"Chỉ là ngôi vị Đại Đế mà thôi!"
"Ta sẽ chỉ huy Đường gia, khai sáng một thời đại huy hoàng!"
Rõ ràng là lời cuồng ngôn, nhưng trên thân Đường Huyền lại tỏa ra một cỗ tự tin vô hạn.
Đôi mắt Mộ Dung Vân Thường lưu chuyển, ánh lên vẻ dị sắc phấn khởi.
Nàng thậm chí có chút tự ti.
Một nam nhân như thế, mình thậm chí còn có chút không xứng với hắn.
Bất quá không quan hệ.
Dù sao mình cũng là người phụ nữ đầu tiên của hắn, thế là đủ rồi.
"Ca ca đỉnh của chóp!"
Đường Tiểu Tiểu đã hoàn toàn hóa thân thành fan cuồng, vỗ tay nhỏ cười nói.
Ánh mắt Mặc Nguyệt Trúc có chút hoảng hốt.
Nhìn Đường Huyền với thần thái ngút trời, nàng lờ mờ nhớ lại thiên tài đệ nhất Đường gia ngày nào.
"Đi thôi! Thông qua khảo hạch mới được tính là người Đường gia!"
Mặc Nguyệt Trúc cười nói.
Sau đó nàng dẫn mọi người hướng về chỗ khảo hạch đi đến.
Không bao lâu, một tòa quảng trường khổng lồ đã xuất hiện trước mắt mọi người.
Tòa quảng trường này chiếm diện tích cực lớn, rộng tới cả ngàn vạn mẫu.
Điểm nổi bật nhất chính là cây thạch trụ màu đen giữa quảng trường.
Dưới thạch trụ, có mấy hàng dài người.
Hàng dài ít nhất ba vạn người, nhiều thậm chí đạt đến năm vạn. Tổng cộng, tối thiểu hai mươi vạn người đang chờ khảo hạch.
Tất cả đều là những người trẻ tuổi với gương mặt non nớt.
Trong đó tuyệt đại đa số khí tức đều đã đạt đến Vạn Pháp cảnh.
"Nhiều người như vậy đều là tới tham gia khảo hạch?"
Mộ Dung Vân Thường lấy làm kinh hãi.
Nàng vốn cho rằng vài trăm người đã là khó lường.
Không ngờ lại nhiều đến thế!
Mặc Nguyệt Trúc cười nói: "Ngươi quá coi thường Đế tộc! Đường gia truyền thừa mấy trăm đời, mỗi một thời đại lại đông con nhiều cháu, dưới các mối quan hệ thông gia, số lượng có thể hình dung!"
Đường Huyền nhẹ gật đầu.
Thế giới này cũng không có chính sách kế hoạch hóa gia đình.
Ngay cả một võ giả tầm thường cũng nắm giữ tam thê tứ thiếp, mấy chục người con.
Chớ nói chi là đỉnh cấp Đế tộc truyền thừa trăm vạn, thậm chí ngàn vạn năm.
Hai mươi vạn con cháu, đã không nhiều lắm.
Đường Huyền đảo mắt quét qua, khẽ lắc đầu.
Số người có thể thông qua khảo hạch lại chỉ lác đác vài người.
Chỉ có con cháu tu vi đạt tới Vạn Pháp cảnh, đồng thời đã thức tỉnh thể chất mới có thể thông qua khảo hạch.
Vạn Pháp cảnh đã rất khó, giác tỉnh thể chất càng khó.
Có cả hai, lại càng khó khăn hơn.
Đột nhiên, thạch trụ màu đen quang mang rực rỡ.
Trên hư không cao một trăm trượng, chợt hiện lên mười một viên tinh mang.
Sau đó đám người dấy lên một trận xôn xao.
"Có người thông qua khảo hạch!"
"Vạn Pháp cảnh tam trọng, còn có Phong Linh thể!"
"Đúng là thiên tuyển chi tử!"
Chỉ thấy một thiếu niên vênh váo ngẩng đầu, vẻ mặt đắc ý.
Những người khác trên mặt tràn đầy hâm mộ.
Bước vào Đế tộc, cho dù không thể thành đế, cũng tất nhiên sẽ trở thành cường giả đứng đầu danh động một phương.
Danh dự, địa vị, mỹ nhân.
Dễ như trở bàn tay.
Ai có thể không kiêu ngạo?
Chỉ thấy một người tiến đến bên cạnh thiếu niên vừa thông qua khảo hạch, nói vài câu.
Tên thiếu niên kia liền đi theo.
"Chúng ta cũng đi khảo hạch đi!"
Mặc Nguyệt Trúc cười nói.
Dù đông người, nhưng tốc độ khảo hạch cũng rất nhanh.
Rất nhanh liền đến phiên Đường Huyền và Đường Tiểu Tiểu.
"Tiểu Tiểu, ngươi đi trước đi!"
Đường Huyền sờ lên đầu Đường Tiểu Tiểu, khẽ cười nói.
Mặc Nguyệt Trúc cũng nói: "Tiểu Tiểu, tuyệt đối đừng để Huyền đệ thất vọng nha!"
"Ta sẽ không đâu, xem ta đây!"
Đường Tiểu Tiểu bình tĩnh lại, đi tới dưới tấm bia đá.
Nàng ngẩng đầu nhìn bia đá cao lớn, cố nén sự bối rối.
"Ca ca đã giúp ta nhiều như vậy, sao có thể để hắn thất vọng được!"
Bình phục tâm tình, Đường Tiểu Tiểu giơ chưởng.
Ầm!
Một luồng sóng linh khí nhàn nhạt khuếch tán ra.
Ánh mắt của các đệ tử Đường gia khác bên bia đá sáng lên.
"Dao động Vạn Pháp cảnh ngũ trọng, thực lực cũng khá đấy chứ!"
"A, đây không phải cháu gái Đường Chiến trưởng lão võ đạo các, Đường Tiểu Tiểu sao? Khi kiểm tra lúc sinh ra, thiên phú trung đẳng, linh khí yếu ớt, Linh thể chưa khai mở, bị lưu đày ra tộc, giờ lại trở về sao?"
"Để xem nàng có thể thông qua khảo hạch không! Nếu không thể, ngay cả gia gia nàng cũng không cứu được nàng!"
"Bia đá khảo hạch nhìn vào thực lực tổng hợp, chỉ linh khí cường đại thôi thì vô dụng!"
Rất nhiều đệ tử Đường gia nhận ra thân phận Đường Tiểu Tiểu, chỉ trỏ nàng.
Ngay tại lúc này!
Oanh!
Trong cơ thể Đường Tiểu Tiểu tuôn ra thủy hỏa song khí.
Song khí quấn quýt, vặn vẹo, xông thẳng lên trời, chấn động tầng mây.
Trong một chớp mắt, phương viên một trăm trượng hư không, chia đôi.
Một bên là biển lửa hừng hực.
Một bên là thủy triều xanh thẳm.
Tiếng kinh hô lập tức vang lên.
"Thủy Hỏa Hoàng Thể! Lại là Hoàng Thể song thuộc tính trong truyền thuyết!"
"Đây chính là thể chất đặc thù, uy lực không hề thua kém Thánh Thể phổ thông!"
"Vạn Pháp cảnh ngũ trọng tăng thêm Hoàng Thể đặc thù!"
"Đã vững vàng vượt qua kiểm tra, giờ chỉ xem nàng có thể đánh ra mấy tinh!"
Trong ánh mắt kinh ngạc của mọi người, Đường Tiểu Tiểu một chưởng oanh ra, đánh mạnh vào bia đá khảo hạch.
Rầm!
Sau một thoáng trầm mặc ngắn ngủi.
Bia đá khảo hạch sáng lên hào quang chói sáng.
Ầm ầm!
Cầu vồng giáng thế!
Ban ngày hiện tinh không!
Trong tinh không!
Tám mươi tám vì sao không ngừng lập lòe...