Virtus's Reader
Bắt Đầu Vạn Lần Tăng Phúc, Ta Thực Sự Quá Vô Địch

Chương 84: CHƯƠNG 83: ĐẾ TỬ THỨ NĂM! KIẾM THẦN NGẠO THẾ!

Lúc này!

Trước một tòa phủ đệ to lớn khác.

Liễu Mị Nhi đang sốt ruột chờ đợi, vẻ mặt đầy lo lắng.

Đường Ngạo Thế sắp xuất quan.

"Vẫn chưa có động tĩnh gì, sốt ruột chết đi được!"

Lòng Liễu Mị Nhi như bị đặt trên chảo dầu, giày vò không yên.

Nàng chưa bao giờ phải chịu ấm ức như vậy.

Nói gì thì nói, nàng cũng xuất thân là công chúa của một nước.

Đã bao giờ phải chịu sự tủi nhục thế này đâu.

Nhưng dù là Đường Huyền hay Đường Tiểu Tiểu, nàng đều đánh không lại.

Mà dù có đánh thắng được, cũng không dám động vào.

Các tổ lão của Đường gia cực kỳ bao che cho người nhà.

Điều này cũng rất bình thường!

Nếu không bảo vệ đệ tử có tiềm lực của mình, Đường gia sớm đã tiêu đời rồi.

Không những phải bảo vệ, mà còn phải bảo vệ một cách hung hăng!

Nếu nàng dám giở trò sau lưng.

Thì ngay cả vương triều chống lưng cho nàng cũng sẽ bị Đường gia diệt sạch.

Liễu Mị Nhi không thể ngốc đến thế!

Đúng lúc đang lo lắng!

Trong phủ đệ, một luồng kiếm khí mãnh liệt đột nhiên bùng lên.

Kiếm khí kinh khủng nối liền trời đất, khiến mây gió biến sắc.

Ngay sau đó!

Không gian bốn phía vặn vẹo chồng chất lên nhau.

Một thanh trường kiếm ngưng tụ thành hình.

Trong nháy mắt!

Phạm vi ngàn trượng đều hóa thành lĩnh vực của kiếm!

"Là kiếm ý của Ngạo Thế công tử, ngài ấy đã ngưng tụ thành công lĩnh vực rồi!"

"Trời... Kiếm Vực mạnh quá, chỉ nhìn thôi mà đã có cảm giác như sắp bị xé toạc ra vậy!"

"Không hổ là người sở hữu Kiếm Thần Thần Thể bẩm sinh! Bất kỳ kiếm pháp nào cũng chỉ cần nhìn là biết, học một hiểu mười, ba tuổi đã lĩnh ngộ được mười loại kiếm ý!"

"Ngài ấy dung hợp tất cả kiếm ý lại với nhau, hóa thành Vô Thượng Kiếm Vực, ai mà địch nổi!"

"Với thiên tư như vậy, trên Đế Sơn tương lai chắc chắn sẽ có tên của ngài ấy!"

Các đệ tử Đường gia đang tu luyện đều bị kinh động, tất cả đều kinh hãi nhìn về phía Kiếm Vực đang dao động.

Còn Liễu Mị Nhi thì mừng rỡ ra mặt.

"Đột phá rồi! Ngạo Thế công tử cuối cùng cũng đột phá!"

Kiếm Vực đã ngưng tụ, khí thế vô song, chắc chắn có thể giúp mình báo thù, dạy dỗ tên Đường Huyền đáng ghét kia một trận ra trò.

Đường gia tuy che chở đế tử, nhưng cũng không cấm đoán việc giao đấu.

Võ giả!

Phải trưởng thành trong chiến đấu!

Nhà ấm chỉ có thể trồng ra hoa trong chậu!

Đột nhiên!

Tất cả trở nên tĩnh lặng!

Ngàn vạn luồng kiếm khí phóng thẳng lên trời, ngưng tụ thành một thanh kiếm.

Rồi từ từ hạ xuống!

Một thiếu niên mặc áo lam, hai tay chắp sau lưng, đạp không mà đi.

Mỗi bước chân hạ xuống, dưới chân lại hiện ra một vầng kiếm ảnh.

Thủy Đạo cảnh!

Kiếm Vực tiểu thành!

Mái tóc đen của thiếu niên tung bay, từng sợi dựng đứng, dường như đến cả tóc cũng tỏa ra kiếm khí.

Đôi mắt đen sâu thẳm ngưng tụ kiếm ý sắc bén vô cùng.

Thậm chí cả người hắn, cũng tựa như một thanh bảo kiếm sắc bén có thể chém rách cả bầu trời!

Vô số đệ tử Đường gia đều dùng ánh mắt sùng kính nhìn theo bóng hình đó.

Như một vị thần!

"Nghe đồn lúc Đường Ngạo Thế mới chào đời, tất cả kiếm trong Đường gia đều tự động ra khỏi vỏ, vây quanh bảo vệ ngài ấy!"

"Thiên tuyển chi tử! Truyền nhân của Kiếm Thần! Tương lai tiền đồ vô lượng!"

"Tuy Đường Ngạo Thế không được như Đường Tề Thiên, dung nạp trăm sông, nhưng lại tu luyện Kiếm đạo đến mức cực hạn! Một khi trưởng thành, thực lực chưa chắc đã yếu hơn!"

"Quá mạnh, chỉ cần có ngài ấy, khí vận của Đường gia có thể kéo dài thêm vạn năm bất bại!"

Sinh ra đã là Thần Thể!

Khí vận như thế, tư chất như thế!

Trong cả tỷ thiên tài cũng chưa chắc đã có một người.

Vậy mà Đường Ngạo Thế lại có được.

Đúng là được ông trời dí cơm tận mồm mà!

Ai mà so bì nổi!

"Ngạo Thế công tử, cuối cùng ngài cũng xuất quan rồi!"

Liễu Mị Nhi "oa" một tiếng rồi bật khóc.

"Xảy ra chuyện gì?"

Đường Ngạo Thế nhíu mày.

"Chuyện là thế này."

Liễu Mị Nhi vừa nức nở, vừa kể lại mọi chuyện.

Nói xong, nàng ta lại bồi thêm: "Mị Nhi là người của Ngạo Thế công tử, đánh ta chẳng phải là khác gì đánh vào mặt ngài sao? Thôi, coi như Mị Nhi số khổ, làm ô danh Ngạo Thế công tử, cho dù ngài có ruồng bỏ Mị Nhi, Mị Nhi cũng không dám oán hận nửa lời!"

Đường Ngạo Thế lạnh nhạt nhìn Liễu Mị Nhi.

Đột nhiên!

Bốp!

Giữa tiếng tát tai vang dội, Liễu Mị Nhi hét lên một tiếng thảm thiết, bị đánh bay xa trăm trượng rồi ngã sõng soài trên đất.

Các đệ tử Đường gia xung quanh đứng hình tại chỗ.

Chuyện gì thế này?

"Những người có thể lọt vào hàng ngũ đế tử, bất kể là ai, cũng không phải để cho ngươi phỉ báng!"

"Huống chi còn có cả một đế tử dự bị nữa!"

"Ngươi muốn đẩy ta ra đầu sóng ngọn gió, biến ta thành công cụ của ngươi sao?"

Đường Ngạo Thế nhìn chằm chằm Liễu Mị Nhi, giọng nói nhẹ nhàng.

Liễu Mị Nhi ngồi bệt dưới đất, vẻ mặt không thể tin nổi.

Nửa bên mặt còn lại của nàng cũng nát bét.

"Ngạo Thế công tử... ngài..."

Nhục nhã, khó chịu, cứ như một giấc mơ.

Tại sao lại thành ra thế này?

Ánh mắt Liễu Mị Nhi dần trở nên độc ác.

Cuối cùng nàng ta cũng hiểu ra!

Mình suy cho cùng cũng chỉ là người ngoài.

Bảo người của Đường gia đi đối phó người của Đường gia, nàng ta đã nghĩ quá đơn giản rồi.

Những kẻ có thể lọt vào hàng ngũ đế tử!

Ai lại có thể bị sắc đẹp mê hoặc chứ?

Trong thế giới võ đạo vi tôn này, chỉ cần có thực lực thì kiểu phụ nữ nào mà chẳng có?

Phụ nữ thì có thể có rất nhiều!

Nhưng mạng thì chỉ có một!

Muốn dùng sắc đẹp và thân thể để khống chế Đường Ngạo Thế.

Đúng là quá xem thường vị tuyệt thế thiên tài trời sinh đã có Kiếm Thần Thể này rồi.

Không!

Phải nói là Liễu Mị Nhi đã quá đề cao sức hấp dẫn của bản thân.

"Đi nhận lỗi! Dập đầu cho đến khi đối phương tha thứ!"

Đường Ngạo Thế thản nhiên nói.

Câu nói này như một đòn chí mạng giáng vào lòng tự tôn của Liễu Mị Nhi.

"Đường Ngạo Thế, ngươi điên rồi sao, ta cũng là công chúa một nước, sao ngươi lại đối xử với ta như vậy? Bảo ta đi dập đầu, nằm mơ đi!"

"Tốt, một là cút, hai là chết!"

Đường Ngạo Thế nói.

Dứt khoát, không chút do dự.

Liễu Mị Nhi toàn thân lạnh toát.

Vốn định nịnh bợ!

Ai ngờ lại đá trúng chân ngựa!

Nàng ta không chút nghi ngờ rằng Đường Ngạo Thế sẽ giết mình.

Kẻ làm nên đại sự!

Đều là kẻ vô tình!

Còn việc rời đi!

Càng không thể!

Bị Đế tộc ruồng bỏ, nếu trở về cũng chỉ chung số phận bị đày vào lãnh cung.

Chỉ có thể nhẫn nhịn.

"Có điều..."

Đường Ngạo Thế khẽ nhíu mày.

"Hàng ngũ đế tử chỉ có tám người! Một người tiến vào, thì sẽ có một người phải rời đi! Ha ha!"

"Để ta xem rốt cuộc ngươi có bản lĩnh gì!"

"Đường Huyền? Là con trai của vị Tiêu Dao Hầu truyền kỳ nhà Đường gia đúng không!"

"Con trai của truyền kỳ! Liệu có gánh vác nổi danh tiếng đó không đây?"

...

"Kia không phải là Ngạo Thế công tử sao? Ngài ấy vội vã đi đâu vậy?"

"Ủa, Liễu Mị Nhi bị sao thế? Sao lại máu me khắp người, mặt cũng nát bét rồi!"

"Suỵt, nhỏ tiếng thôi, ngươi không thấy sao? Trận chiến giữa các đế tử bắt đầu rồi!"

"Ý ngươi là vị đế tử mới được các tổ lão đích thân công nhận đó sao!"

Trên đường đi, vô số đệ tử Đường gia đều dùng ánh mắt kinh ngạc nhìn Đường Ngạo Thế và Liễu Mị Nhi.

Họ xì xào bàn tán.

...

Bên trong Tiêu Dao viện!

Đường Huyền đang suy diễn Khởi Nguyên Lĩnh Vực.

Đột nhiên, hắn cảm nhận được một luồng kiếm ý cực kỳ mãnh liệt đang tiến đến gần.

Luồng kiếm ý này!

Chưa từng thấy bao giờ!

Nó giống như Kiếm Thần giáng thế, khiến vạn kiếm phải thần phục!

Không thể chống cự!

Không gì sánh bằng!

Một lát sau, Mặc Nguyệt Trúc, Mộ Dung Vân Thường và Đường Tiểu Tiểu cũng cảm nhận được, lần lượt bước ra.

"Phu quân, kẻ đến không có ý tốt!"

Mộ Dung Vân Thường trầm giọng nói.

Mặc Nguyệt Trúc nhíu mày.

"Người có kiếm ý mạnh như vậy, ở Đường gia chỉ có một!"

"Đế tử thứ năm! Kiếm Thần Đường Ngạo Thế!"

"Xem ra là đến để báo thù cho Liễu Mị Nhi!"

Đường Huyền vẫn giữ vẻ mặt bình thản.

"Mở toang cổng, nghênh đón!"

Hắn cũng vừa hay muốn xem thử thực lực của đế tử Đường gia.

Đường Ngạo Thế chính là hòn đá thử vàng tốt nhất.

Cổng lớn của sân viện mở ra!

Đường Ngạo Thế trong bộ y phục màu lam chậm rãi bước vào.

Rắc rắc rắc!

Nơi hắn đặt chân, mặt đất xuất hiện những vết nứt như mạng nhện.

Đây không phải là do Đường Ngạo Thế cố ý.

Mà là do khí thế của hắn quá mạnh mẽ, tự động tỏa ra.

"Đường Ngạo Thế chúc mừng Huyền đệ đã tiến vào hàng ngũ đế tử!"

Giọng điệu bình thản, không hề có sát ý.

Đường Ngạo Thế khẽ nghiêng đầu.

"Đến đây, quỳ xuống nhận tội!"

Liễu Mị Nhi cúi gằm mặt, đi đến trước mặt Đường Huyền.

Bịch một tiếng quỳ xuống!

"Liễu Mị Nhi tội đáng muôn chết, đã xúc phạm đế tử đại nhân, xin ngài... tha thứ!"

Rầm!

Trán nàng ta đập mạnh xuống đất!

Đường Huyền sửng sốt!..

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!