Quảng trường Đường gia!
Vô số bàn tiệc đã được bày sẵn.
Sơn hào hải vị, mỹ tửu ngon lành liên tục được dọn lên.
Những vị khách được Đường gia mời lần lượt đến nơi.
Khí thế của họ ai nấy đều vô cùng bất phàm.
Tại nơi này!
Chỉ có những thế lực đỉnh cao nhất, những thiên tài xuất chúng nhất!
Bất kỳ ai trong số họ dậm chân một cái cũng đủ khiến cả Khổ Cảnh phải rung chuyển ba phần.
Ánh mắt họ nhìn Đường gia cũng mỗi người một vẻ.
Có tán thưởng!
Có xem thường!
Cũng có địch ý!
"Tân Đế tử của Đường gia đâu? Vẫn chưa xuất hiện à! Đúng là ra vẻ quá nhỉ!"
"Xem ra Đường gia rất coi trọng kẻ này, bảo vệ kỹ thật đấy!"
"Hừ, có bảo vệ đến mấy thì hôm nay e rằng cũng khó sống! Vô Lượng Thánh Địa chắc chắn sẽ đến gây sự với hắn!"
Trước hai chiếc bàn, một nam một nữ đang ngồi.
Nam tử mặc đạo bào màu đen, đầu đội mão đạo sĩ, ánh mắt như lửa đốt, tỏa ra khí thế đầy nguy hiểm.
Nữ tử khoác tấm lụa mỏng màu lam, che đi thân hình tuyệt mỹ, một đôi mắt màu xanh biếc trông vô cùng kỳ dị.
"Đệ tam Đạo tử của Vô Lượng Thánh Địa, Ninh Đạo Quân! Cùng với Thiên Niên Thánh nữ Phong Vô Hạ!"
"Nghe đồn Ninh Đạo Quân đã sớm đột phá Thủy Đạo cảnh, một tay Đạo Ấn tung hoành ngang dọc, lĩnh vực Đạo Ấn càng lập nên thần thoại ngàn năm của Vô Lượng Thánh Địa! Không ngờ hắn cũng vì Đường Huyền mà xuất quan!"
"Thiên Niên cung chủ là chị ruột của Thiên Thu cung chủ, Thiên Thu cung bị diệt, Thiên Niên cung tất nhiên không thể nào bỏ qua!"
"Ngoài hai người họ ra, những kẻ muốn giẫm lên Đường Huyền để thượng vị cũng không ít, ngươi xem, ngay cả thiên tài đệ nhất của Đao Ma Ngạo gia là Ngạo Vô Tâm cũng tới! Tên này nổi tiếng là một kẻ điên đấy!"
"..."
Theo chân các thiên tài đến nơi, bầu không khí cũng càng thêm kỳ quái.
Lúc này!
Các đệ tử Đường gia lần lượt bước ra, xuất hiện trên quảng trường.
Họ tỏa ra khí thế mạnh mẽ, ai nấy đều ngẩng cao đầu ưỡn ngực, khí thế ngút trời.
Vô số cường giả trên quảng trường đều khẽ biến sắc.
Những đệ tử Đường gia vừa xuất hiện, tu vi yếu nhất cũng là Ngự Pháp cảnh.
Trong đó không thiếu cường giả Thủy Đạo cảnh.
Ngay cả đệ tử bình thường cũng mạnh mẽ như vậy.
Thì hàng ngũ Đế tử có thể tưởng tượng được.
Đây chính là nội tình của một Đế tộc.
Dưới vầng hào quang của những thiên tài đỉnh cấp, là vô số thiên tài khác.
Tùy tiện lôi ra một người cũng đủ để dấy lên sóng gió ở Khổ Cảnh.
Sau khi các đệ tử Đường gia xuất hiện, mấy luồng khí tức cường hãn phóng thẳng lên trời.
Đường Thiên Hòa dẫn theo bốn vị trưởng lão, lăng không bay tới.
Họ đều là những cường giả từ Ngộ Đạo cảnh trở lên.
Chỉ riêng ánh mắt cũng đủ để đè ép khiến mọi người không thở nổi.
Toàn bộ bầu không khí trên quảng trường cũng theo đó mà ngưng đọng lại.
"Hoan nghênh chư vị đã bận trăm công nghìn việc đến tham gia yến tiệc chính danh cho tân Đế tử của Đường gia chúng ta!"
Đường Thiên Hòa mỉm cười, chắp tay chào.
Mọi người trên quảng trường cũng vội vàng đáp lễ.
"Thiên Hòa trưởng lão quá khách sáo rồi!"
"Có thể tham gia yến tiệc chính danh của Đế tử Đường gia cũng là vinh hạnh của chúng tôi!"
"Hừ, mãi vẫn chưa chịu xuất hiện, tân Đế tử của Đường gia đúng là kiêu ngạo hết sức!"
Một giọng nói lạnh như băng vang lên.
Mọi người quay đầu nhìn lại.
Lại là Ninh Đạo Quân của Vô Lượng Thánh Địa.
Trong nháy mắt, ánh mắt mọi người trở nên đầy hứng thú.
Yến tiệc còn chưa bắt đầu mà mùi thuốc súng đã nồng nặc.
Ninh Đạo Quân!
Đó là một sự tồn tại không thua kém gì Đế tử của Đường gia.
Đường Thiên Hòa còn chưa kịp mở miệng, một giọng nói cao ngạo từ phía sau đã vang lên đùng đùng.
"Sao? Ngươi không phục à?"
Tiếng nói vừa dứt, linh khí trời đất hội tụ, hóa thành ngàn vạn thanh trường kiếm.
Sau đó, những thanh kiếm linh khí này hóa thành một cơn lốc xoáy cuộn trào lên trời, kiếm ý sắc bén khiến người ta không dám nhìn thẳng.
Ông!
Một gợn sóng chậm rãi khuếch tán.
Sau đó, những thanh kiếm linh khí lại hóa thành Kiếm Vực!
Bóng người cao ngạo chắp tay sau lưng, đạp trên kiếm mà đi.
Vạn dặm trời cao đều rung chuyển.
Tất cả mọi người đều biến sắc.
"Đệ ngũ Đế tử của Đường gia!"
"Kiếm Thần chuyển thế!"
"Đường Ngạo Thế!"
Chỉ thấy Đường Ngạo Thế phiêu nhiên đáp xuống đất, hai mắt mang theo sát ý cuồng bạo, đối mặt trực diện với Ninh Đạo Quân.
"Đường Huyền tộc đệ của ta muốn ra lúc nào thì ra lúc đó, liên quan quái gì đến ngươi!"
"Muốn chờ thì ngậm miệng lại, không muốn chờ thì cút đi cho khuất mắt!"
Lời lẽ không chút nể nang khiến Ninh Đạo Quân tức đến tím mặt, đập bàn đứng bật dậy.
"Ngông cuồng!"
"Nghe nói ngươi bị tên Đường Huyền kia đánh bại chỉ bằng một chiêu, xem ra Đệ ngũ Đế tử của Đường gia cũng chẳng có gì đặc biệt!"
Đường Ngạo Thế không hề tức giận, ngược lại còn lộ ra vẻ khinh thường.
"Ta đúng là không giỏi giang gì, nhưng hành mười, tám đứa như ngươi thì vẫn ngon ơ!"
"Mười sáu cường giả vây công tộc đệ của ta, lại bị giết sạch không còn một mống! Chậc!"
"Lấy đâu ra dũng khí mà vác mặt tới đây gây sự thế!"
Ninh Đạo Quân càng thêm phẫn nộ.
"Thật sao? Vậy thì hôm nay ta muốn thử một chút thực lực của Đệ ngũ Đế tử Đường gia!"
Đường Ngạo Thế ngước mắt nhìn trời.
"Ngươi có đủ tư cách thách đấu ta sao?"
Ninh Đạo Quân búng ngón tay một cái, trong nháy mắt, mấy chục Đạo Ấn ngưng tụ.
Tốc độ quá nhanh, độ chính xác khi ngưng tụ ấn khiến người ta phải líu lưỡi.
"Tốt, hôm nay ta sẽ đánh bại ngươi trước, sau đó đánh bại Đường Huyền! Đế tử Đường gia, tất cả đều phải cúi đầu!"
Ngay lúc hắn định ra tay, một giọng nói trầm thấp vang lên bên tai Ninh Đạo Quân.
"Một kẻ đã chết, thì có thể đánh bại ai?"
Đồng tử của Ninh Đạo Quân co rút lại trong nháy mắt.
Những người còn lại cũng hít vào một hơi khí lạnh.
Không biết từ lúc nào!
Bên cạnh Ninh Đạo Quân đã xuất hiện một thiếu niên mặc áo đen với khuôn mặt trắng bệch.
Thiếu niên kia mặt trắng như giấy, đồng tử cũng có màu tái nhợt kỳ lạ.
Cả người hắn tựa như không có lấy một tia sinh khí.
Hắn xuất hiện từ lúc nào!
Lại đến bên cạnh Ninh Đạo Quân từ lúc nào!
Không một ai phát hiện!
Nếu kẻ này vừa rồi đâm cho Ninh Đạo Quân một nhát, hắn chắc chắn đã chết!
Trong đám người, Ngạo Vô Tâm siết chặt tay phải, trong mắt lóe lên một tia kiêng kỵ.
"Nếu không lầm! Hắn cũng thuộc hàng ngũ Đế tử của Đường gia!"
"Đệ tam Đế tử! Kẻ sở hữu Tịch Diệt Thần Thể!"
"Đường Tịch Diệt!"
Đường Tịch Diệt cúi đầu, từng bước đi đến bên cạnh Đường Ngạo Thế.
Cái khí tức tựa như người chết kia khiến trong lòng Đường Ngạo Thế cũng thấy hơi ghê ghê.
Hắn thà đối mặt với Đường Tề Thiên còn hơn là dính vào Đường Tịch Diệt.
Một giọt mồ hôi lạnh chảy xuống trán Ninh Đạo Quân.
Hắn không hề bị thương!
Đường Tịch Diệt cũng không hề ra tay!
Hay nói đúng hơn, hắn khinh thường ra tay!
Tất cả mọi người đều im lặng.
Đế tử Đường gia!
Danh bất hư truyền!
Thậm chí có thể còn mạnh hơn cả lời đồn.
"Không cần căng thẳng! Ngươi muốn đối phó Đường Huyền thì cứ tự nhiên, ta sẽ không nhúng tay."
"Nếu ngay cả ngươi mà nó cũng không giải quyết được, thì nó cũng không có tư cách lọt vào hàng ngũ Đế tử!"
Đường Tịch Diệt trầm giọng nói.
Ninh Đạo Quân nghiến răng ken két.
Cảm giác bị xem thường ra mặt này khiến hắn phát điên.
Nhưng thực lực không bằng người!
Cũng chỉ có thể nhẫn nhịn!
Đường Tịch Diệt!
Đường Ngạo Thế!
Song Đế tử của Đường gia xuất hiện, chấn nhiếp toàn trường.
Trong ánh mắt của tất cả mọi người, đã nhiều thêm năm phần ngưng trọng.
Giờ khắc này!
Họ mới thực sự cảm nhận được nội tình của Đế tộc Đường gia.
Thế nào gọi là nội tình?
Tuyệt thế thiên tài cũng chính là nội tình!
Bất luận là Đường Tịch Diệt hay Đường Ngạo Thế.
Đều là rồng trong loài người!
"Đường Tịch Diệt! Đúng là một đối thủ tốt!"
Trong đám người, ánh mắt Ngạo Vô Tâm bùng lên chiến ý hừng hực.
"Hắn mới là đối thủ mà ta thực sự tìm kiếm!"
"Còn về Đường Huyền! Không thể nào mạnh hơn Đường Tịch Diệt được!"
Ngay lúc này!
Trời đất bỗng lặng như tờ!
Tất cả mọi người đều cảm thấy tim mình run lên.
Thậm chí ngay cả Đường Tịch Diệt cũng không ngoại lệ.
Bởi vì họ phát hiện, Thần Thể của chính mình lại đang run rẩy.
Thần Thể run rẩy!
Tựa như đang nghênh đón một vị Đế Hoàng giáng thế!
Ánh sáng trắng thần bí mà hư ảo lan tỏa.
Không ngông cuồng, cũng không cuồng bạo.
Chỉ có sự lãnh đạm, thong dong, và khí chất coi thường thiên hạ.
Trong ánh hào quang!
Một bóng người áo trắng phiêu nhiên bay tới.
Chỉ nghe một giọng nói trong trẻo vang lên.
"Chẳng hỏi vì sao đứng trên đỉnh, cúi nhìn trời xanh chẳng thấy cao!"