Ngưng Sương công chúa tiến lên, trực tiếp thu lấy lệnh bài và giới chỉ trong tay Phong Vân Tôn.
Phong Vân Tôn vẫn giữ nụ cười trên môi.
Nhưng thực chất, đó là một nụ cười khổ.
Bởi vì tim hắn đang rỉ máu.
Toàn thân tràn ngập oán khí.
Phong Vân Tôn cũng không dám oán hận Đường Huyền.
Thực lực vĩnh viễn là thủ đoạn tốt nhất để giành được sự tôn trọng.
Đánh không lại mà còn đi oán hận thì đúng là hành động ngu như heo.
Chỉ cần sơ sẩy một chút, rất có thể sẽ mang đến tai họa ngập đầu cho Thiên Hành cung.
Người mà Phong Vân Tôn oán hận là Âu Dương Địch.
Thằng ngu này không hề làm rõ thực lực của kẻ địch đã tùy tiện ra tay.
Kết quả là bày ra một mớ hỗn độn.
Tuy hắn đã chết.
Nhưng đệ tử và người nhà thuộc phe của hắn vẫn còn đó.
Phải chết!
"Đường trưởng lão, nếu ngài đã nguôi giận, mấy ngày nữa chính là đại điển vạn năm của Thiên Hành cung chúng ta, hy vọng ngài có thể đến!"
Phong Vân Tôn cười nịnh nọt nói.
Thiên Hành cung đã sừng sững ở Tiên giới vạn năm.
Thời gian này không hề ngắn.
Ở Tiên giới, một tông môn muốn tồn tại trăm năm đã là rất khó.
Muốn đạt tới vạn năm, thực lực và nội tình đều phải vô cùng thâm sâu.
Đây tuyệt đối là một chuyện vô cùng vinh dự.
Đây cũng là cơ hội tốt nhất để phô diễn thực lực của Thiên Hành cung.
Đường Huyền mạnh như vậy, nếu có thể đến.
Tuyệt đối có thể chấn nhiếp một vài tông môn thù địch.
Giang hồ không phải là chém chém giết giết, mà là đối nhân xử thế.
Phong Vân Tôn đa mưu túc trí.
Hắn đâu thể tùy tiện trao ra lệnh bài trưởng lão danh dự như vậy.
Ý tứ bên trong của hắn đều có hàm ý sâu xa.
Có Đường Huyền tọa trấn, Bất Tử tiên quốc chẳng mấy chốc sẽ danh tiếng vang xa.
Mà Thiên Hành cung có thể nhân cơ hội này để địa vị của mình càng thêm vững chắc.
Một công đôi ba việc.
Tất cả đều vui vẻ.
Đạo lý này Phong Vân Tôn biết, Đường Huyền cũng biết.
Hắn cũng không cần thiết phải liều chết với Thiên Hành cung.
"Được, đến lúc đó ta nhất định sẽ tham gia!"
Phong Vân Tôn vui mừng khôn xiết.
Hắn trực tiếp khom người hành lễ.
"Tốt, một Khôn Nguyệt sau, tại đỉnh Thiên Hành phong, bản tôn sẽ tự mình cung nghênh trưởng lão đại giá, cáo từ!"
Chỉ thấy thân hình Phong Vân Tôn khẽ động, hóa thành vô tận mây mù, xuyên qua bầu trời rồi biến mất.
Mà các võ giả xung quanh thì mặt mày kinh hãi, run lẩy bẩy.
Đường Huyền nhìn quanh một vòng.
"Còn ai muốn nhòm ngó Bất Tử tiên quốc không?"
Sắc mặt các võ giả xung quanh lại lần nữa thay đổi.
"Ha ha, đại nhân nói đùa rồi, chúng tôi nào dám có ý đồ với Bất Tử tiên quốc đâu!"
"Đúng vậy, đúng vậy, Bất Tử tiên quốc giáng lâm chính là chuyện may mắn của Tiên giới chúng ta!"
"Không sai, thật sự là chuyện may mắn, ha ha ha..."
Đường Huyền mỉm cười, khóe miệng nhếch lên một tia giễu cợt.
"Ồ, nếu các ngươi nói là chuyện may mắn, vậy có phải nên dâng lên chút lễ vật không?"
Lời vừa nói ra, sắc mặt rất nhiều võ giả lập tức biến đổi.
Vãi chưởng!
Đây là nhân cơ hội trấn lột mà!
Nhưng bọn họ không dám phản kháng.
Ngay cả Phong Vân Tôn của Thiên Hành cung còn phải ngã sấp mặt, bọn họ nào dám hó hé.
Lúc này, từng người một mặt mày đau khổ, cực kỳ không tình nguyện mà lấy ra bảo vật.
Trong lòng họ hối hận không thôi.
Sớm biết thế này, có đánh chết họ cũng không đến.
Đường Huyền thì mặt lạnh như tiền.
Dám đến à!
Thì phải chuẩn bị sẵn tâm lý mất mạng đi!
Sau khi dâng ra bảo vật, đám võ giả kia như bị lửa đốt sau mông, điên cuồng chạy trối chết.
Ngay cả đầu cũng không dám ngoảnh lại.
Trong lòng họ, Bất Tử tiên quốc đã bị liệt vào một trong những cấm địa.
Tuyệt đối không thể đến gần.
Đường Huyền để Ngưng Sương công chúa và Minh Hoàng công chúa xử lý những chuyện còn lại.
Còn mình thì ngự không bay lên, hướng về phía Thái Tuế tông.
Đây là tông môn đầu tiên mình thành lập ở Tiên giới.
Đã rất lâu rồi chưa trở về.
Cũng nên về xem một chút.
Tiện thể dời toàn bộ người của Thái Tuế tông đến Bất Tử tiên quốc.
...
Mà lúc này!
Bên trong Thái Tuế tông.
Lại là một mảnh kêu than.
Một đám võ giả mặc đồng phục đang vênh váo đắc ý đứng trong đại điện.
Còn Chu Ngục, Triệu Thụy và những người khác thì mặt mũi bầm dập, bị trói thành bánh chưng.
"Kim Ma tông, đợi tông chủ chúng ta trở về, các ngươi chết chắc rồi!"
Chu Ngục lớn tiếng nói.
Đám người trước mắt này đến từ Kim Ma tông, một tông môn mới nổi, tông chủ là một cường giả cấp bậc Kim Tiên đỉnh phong.
Dưới trướng hắn còn có mười đại trưởng lão Kim Tiên trung kỳ.
Trong mấy năm ngắn ngủi, thông qua phương thức cướp bóc, chúng đã phát triển thành một con quái vật khổng lồ có mấy chục vạn đệ tử.
Cách đây không lâu, Kim Ma tông cũng đã để mắt tới Thái Tuế tông.
Chu Ngục và Triệu Thụy tuy đã được Đường Huyền tăng phúc vạn lần, nhưng tu vi và tích lũy chung quy vẫn còn yếu.
Đối mặt với cuộc tấn công của Kim Ma tông, họ căn bản không thể chống cự.
Trực tiếp bị đánh gục trên mặt đất.
Nếu không phải trưởng lão của Kim Ma tông thủ hạ lưu tình, bọn họ một người cũng không sống nổi.
"Kiệt kiệt kiệt! Theo ta được biết, tông chủ của các ngươi đã mất tích mấy năm trước rồi!"
Vị trưởng lão Kim Ma tông ngồi trên ghế tông chủ phát ra tiếng cười khằng khặc.
"Bản trưởng lão thấy, e là hắn sớm đã bỏ mạng, chết không toàn thây rồi!"
Chu Ngục mặt đỏ bừng gào lên: "Không thể nào, tông chủ chúng ta thiên hạ vô địch, sao có thể chết được!"
Trưởng lão Kim Ma tông nói với vẻ trào phúng: "Cười chết mất, một tên phế vật thôi, nghe nói hắn đã đến Tử quốc, nơi đó được công nhận là cấm địa sinh mệnh, cho dù là cường giả Tiên Vương cũng không thể sống sót!"
Lời vừa nói ra, Chu Ngục, Triệu Thụy và những người khác đều kinh hãi.
"Cái gì, không thể nào!"
"Tông chủ tuyệt đối không thể có chuyện gì được!"
Trưởng lão Kim Ma tông thì phất phất tay.
"Hôm nay, là ngày Thái Tuế tông hủy diệt, cũng là ngày Kim Ma tông ta tiếp tục mở rộng bản đồ!"
"Bây giờ, bản trưởng lão cho các ngươi một cơ hội, đầu hàng Kim Ma tông, trở thành nô lệ!"
"Nếu không, chỉ có chết!"
Chu Ngục gào lên: "Chúng ta chịu ơn sâu của tông chủ, bảo chúng ta đầu hàng, đừng có mơ! Tuyệt đối không thể nào!"
Triệu Thụy và mấy người khác cũng đồng loạt gật đầu.
Sau những biến cố đã qua, tất cả trưởng lão và đệ tử của Thái Tuế tông đều tuyệt đối trung thành với Đường Huyền.
Họ đều dùng ánh mắt phẫn nộ nhìn Chu Ngục.
Không một ai cầu xin tha thứ.
Cũng không có bất kỳ ai đầu hàng.
Trưởng lão Kim Ma tông lộ vẻ không vui.
"Một đám ngoan cố, đã các ngươi không biết điều, vậy thì đưa các ngươi lên Tây Thiên! Giết cho ta!"
Ra lệnh một tiếng, đệ tử Kim Ma tông ào ào xông tới, vung đồ đao trong tay, chém về phía đệ tử Thái Tuế tông.
Ngay thời khắc tuyệt mệnh.
Đột nhiên thiên địa bị phong tỏa.
Hư không ngưng đọng.
Những đệ tử Kim Ma tông đang vung đao đều bị ngưng kết tại chỗ.
Bất động.
Thân thể họ như bị một bàn tay vô hình nắm giữ, căn bản không thể cử động.
Nhưng điều khiến người ta kinh hãi là.
Ý thức của họ vẫn còn tỉnh táo.
Chỉ là thân thể không thể động đậy mà thôi.
"Cái này... Đây là chuyện gì!"
Đồng tử của trưởng lão Kim Ma tông hơi co lại.
Điều quỷ dị hơn là, chỉ có những đệ tử vung đao mới bị giam cầm.
Mà những người đứng cách đó hai trượng lại hoàn toàn không bị ảnh hưởng.
Năng lực khống chế thời gian và không gian tinh diệu đến thế.
Khiến người ta lạnh gáy.
Trong mắt trưởng lão Kim Ma tông lóe lên một tia hoảng sợ.
Hắn biết đây là có cao thủ tuyệt thế đã đến.
"Dám hỏi các hạ là cao nhân phương nào, ta là trưởng lão Kim Ma tông, đến đây chinh phạt Thái Tuế tông!"
"Nếu các hạ không chê, bảo vật của Thái Tuế tông đều có thể lấy đi!"
Thế nhưng, hư không một mảnh tĩnh lặng, không có bất kỳ âm thanh nào đáp lại.
Một luồng hàn khí lạnh thấu xương dâng lên từ trong lòng trưởng lão Kim Ma tông.
"Nếu các hạ không hiện thân, vậy xin hãy thả đệ tử Kim Ma tông ra, chúng ta sẽ rời đi ngay!"
Trưởng lão Kim Ma tông lại nói.
Lúc này!
Trong hư không cuối cùng cũng có hồi đáp.
"Công phá tông môn của ta, bắt giữ đệ tử của ta, các ngươi còn có khả năng rời đi sao?"
Nghe thấy giọng nói quen thuộc.
Chu Ngục, Triệu Thụy và những người khác đồng tử đều trợn trừng, trên mặt lộ ra vẻ sùng bái và ánh mắt cuồng nhiệt tột độ.
Sự hoảng sợ bao trùm quanh họ trước đó đều tan biến.
"Tông chủ... là giọng của tông chủ!"
"Tông chủ trở về rồi, ha ha ha, cho dù là Tử quốc cũng không thể nào cản được bước chân của tông chủ!"
"Tông chủ, xin ngài hãy làm chủ cho chúng con!"
Trong tiếng hô của mọi người.
Hư không nổi lên từng tầng gợn sóng.
Một bóng hình vô thượng, phiêu nhiên hiện thế...