Đủ loại âm thanh la hét phá vỡ ban đêm yên tĩnh.
Tô Mộ đứng yên tại chỗ, toàn bộ lực chú ý của hắn tập trung lên người đội trưởng đội vệ binh.
Hắn mới là uy hiếp lớn nhất đối với mình!
“Lá Chắn Ma Pháp!”
Vừa mở ra kỹ năng Lá Chắn Ma Pháp, băng sương hiện lên trong mắt Tô Mộ.
“Băng Sương Phong Bạo!”
Một giây sau, gió tuyết càn quét bừa bãi, đường lớn trấn Bạch Vụ lập tức bị một trận gió tuyết mạnh bao phủ.
Cùng lúc đó, đỉnh đầu đám người Hứa Thế Kiệt cũng xuất hiện những con số tổn thương lên đến bốn chữ số.
Ngoài mấy chiến sĩ có lượng máu cao, những nghề nghiệp khác có lượng máu thấp đều chết ngay lập tức, không có ngoại lệ!
Dù cho là Hứa Thế Kiệt cũng giống như vậy!
Mặc dù hắn có trang bị tốt, nhưng phần lớn đều là trang bị tăng sát thương đầu ra.
Đối mặt với sát thương kếch xù của Băng Sương Phong Bạo, lượng máu của hắn căn bản không đủ dùng.
“Mẹ kiếp, tình huống này là sao?”
Còn về những tank có lượng máu tương đối cao kia, theo đòn sát thương thứ hai xuất hiện, cũng trực tiếp biến thành tia sáng trắng.
Đám người Hứa Thế Kiệt hoàn toàn không kịp phản ứng chuyện gì xảy ra, toàn bộ đã bị ‘Cưỡng chế logout’.
Tất cả những việc này đều nằm trong dự đoán của Tô Mộ.
Đánh chết những người chơi này không có ảnh hưởng gì đối với danh vọng của hắn.
Hắn nhìn về phía tổn thương xuất hiện trên đầu đội trưởng đội vệ binh và các NPC khác.
Đội trưởng đội vệ binh chỉ có hơn 1000 lượng máu.
Những NPC khác đều trên 2000.
Nhưng lượng máu của những người này cũng không thấp, hoàn toàn chịu được một vòng sát thương của Băng Sương Phong Bạo.
“Nhà ngươi còn không khoanh tay chịu trói?”
Đội trưởng đội vệ binh bị Băng Sương Phong Bạo hạn chế, tức giận nhìn Tô Mộ.
“Hứ, ngươi tới để bắt ta đi?”
Tô Mộ khinh thường cười một tiếng, trực tiếp dùng Chớp Nhoáng chạy đi.
“Đừng chạy!”
Đội trưởng đội vệ binh hét lên đầy giận dữ, thân thể đột ngột sinh ra biến hoá.
Ánh mắt của hắn biến thành màu đỏ như máu, tốc độ đột nhiên tăng lên chừng gấp đôi.
Hiệu quả giảm tốc độ của Băng Sương Phong Bạo đối với hắn giống như thùng rỗng kêu to!
Trong trạng thái này, đội trưởng đội vệ binh nhanh chóng đuổi theo Tô Mộ.
“Chạy nhanh như vậy sao?” Tô Mộ nhíu mày.
Ngay trước mặt đội trưởng đội vệ binh, hắn cũng không định sử dụng những kỹ năng của nghề nghiệp khác.
Mục đích làm như vậy đương nhiên là không muốn để đối phương nhìn ra thứ khác.
Cũng vì tính toán cho kế hoạch tiếp theo.
“Kháng Cự Hoàn!”
Sau khi vệ binh đội trưởng đến gần sát, một vòng tròn năng lượng hiện lên trên người Tô Mộ.
Khác với lúc trước, mặc dù đội trưởng đội vệ binh bị văng ra, nhưng khoảng cách cũng chỉ có vài mét.
Hắn giơ vũ khí trong tay lên, bắt đầu tấn công Tô Mộ.
Tô Mộ không có ý định né tránh, mặc kệ kỹ năng của đội trưởng đội vệ binh đánh trúng mục tiêu.
Con số tổn thương 4000+ bắn ra.
Đội Lá Chắn Ma Pháp, Tô Mộ chẳng có chút áp lực nào.
Đội trưởng đội vệ binh lại đánh thêm một đòn.
Tô Mộ kẽ mở miệng.
“Lãnh Đống thuật!”
Một luồng gió lạnh xuất hiện khiến đội trưởng đội vệ binh đóng băng tại chỗ.
Sau khi có được Băng Sương Phong Bạo, hắn đã lâu không sử dụng kỹ năng này, điều khiển tốt, kỹ năng này vẫn rất mạnh.
Tô Mộ hướng về phía đội trưởng vệ tay dùng tay tạo thành một động tác khiêu khích, sau đó sải bước rời đi
“Đồ chết tiệt nhà ngươi!”
Vẻ mặt đội trưởng đội vệ binh càng giận dữ hơn.
Hắn ngẩng đầu nhìn bầu trời đêm.
Hôm nay trăng rất sáng cũng rất tròn, cho dù đã đến đêm khuya, ánh trăng vẫn sáng như cũ.
“A!”
Đội trưởng đội vệ binh đội trưởng đột nhiên kêu một tiếng đầy khó hiểu.
“Đây là?”
Thấy biến hoá xuất hiện trên người đội trưởng đội vệ binh, Tô Mộ lập tức dừng lại.
“Người sói?”
Đội trưởng đội vệ binh ban đầu bây giờ đã biến thành một quái vật lông phủ kín người, càng nhìn lại càng giống sói.
Miệng hắn đầy răng nanh, trông rợn cả người.
“Đội trưởng đội vệ binh thành Tiếu Nguyệt lại là một người sói!”
Tô Mộ không biết nên nói gì cho phải.
Tình huống trước mắt đã lật đổ nhận thức của hắn rồi.
“Loài người, đây là ngươi ép ta đấy!”
Lúc này, đội trưởng đội vệ binh người sói mở miệng.
“Tóm lại ngươi là thứ gì?” Tô Mộ hít sâu một hơi, không buông tha cơ hội moi tin tình báo này.
Thế nhưng đội trưởng đội vệ binh không có ý định nói chuyện với Tô Mộ, thẳng tay bắt đầu tấn công.
Lúc trước chạy bằng hai chân, sau khi biến thành người sói, hắn đã chạy bằng bốn chân, tốc độ nhanh hơn so với vừa rồi.
Giờ phút này, thông tin của hắn trong mắt Tô Mộ cũng xuất hiện thay đổi.
“Người sói (BOSS)”
Cấp bậc: Không biết!
HP: 150000/150000
Không biết!
Không biết!
Ngoài một thanh máu ra, tất cả các thông tin còn lại của hắn đều là ‘không biết’.
“Biến thành BOSS sao?”
Thế nhưng Tô Mộ lại nở nụ cười.
Đội trưởng đội vệ binh đội trưởng từ NPC biến thành BOSS, đây cũng là chuyện tốt!
Vốn còn tưởng rằng không thể cạo lông cừu của người này được nữa, bây giờ nhìn lại, chỉ cần hắn giết chết con BOSS này, không biết sẽ rơi ra đồ tốt gì. Điểm kinh nghiệm cũng chắc chắn không thấp!
“Grào!” Thấy Tô Mộ nở nụ cười, người sói phát ra một tiếng gào thét.
Hắn mở cái miệng to như chậu máu ra, cắn về phía Tô Mộ.
“Ta sẽ không nương tay với ngươi!”
Tô Mộ không chút sợ hãi nào, bình tĩnh mở ô túi đồ ra.
Sự việc phát triển đến mức này, hắn cũng không cần giả vờ nữa.
Mặc trang bị vào, thuộc tính của Tô Mộ lập tức tăng lên một khoảng lớn.
Người sói cũng vọt đến trước người Tô Mộ, cắn một phát lên vai hắn.
Theo sau đó là một tổn thương 3000+ xuất hiện trên đầu Tô Mộ .
Lá Chắn Ma Pháp đã ngăn chặn một đòn sát thương kia, không gây chút tổn thương nào cho hắn.
Tô Mộ khẽ mỉm cười, cầm pháp trượng trong tay giơ lên, bất ngờ đập vào trên đầu người sói.
“Đánh Choáng!”
Một giây sau, người sói rơi vào hôn mê.
. . .
“Không thể nào, làm sao có thể!”
“Chỉ một kỹ năng của tên kia lấy hơn trăm mạng của chúng ta?”
Ở tòa nhà công ty nào đó, tiếng thét đầy tức giận kéo dài không dứt.
Sắc mặt Hứa Thế Kiệt âm u đáng sợ, những người khác trong phòng họp còn không dám thở mạnh.
Chương 167: Thăng lên hai cấp liền.
Mặc dù bọn họ không thể tin được nhưng vẫn phải chấp nhận sự thật.
Bọn họ cũng hoàn toàn hiểu rõ, Tô Pháp Thần và bọn họ không cùng một đẳng cấp.
Việc Tô Pháp Thần bị bọn họ đuổi chạy, cũng bởi vì hắn kiêng kỵ Hiên Viên thôi!
Không có Hiên Viên, Tô Pháp Thần chỉ cần lật tay, bọn họ đã chết ngay lập tức.
“Hứa thiếu, nếu không chúng ta hợp tác với Hiên Viên đi?” Một cấp dưới cất giọng nói.
Hứa Thế Kiệt đã không thể che giấu sắc mặt âm u sắp chảy ra nước.
Hắn vừa lật mặt với Hiên Viên hôm qua, hôm nay đã phải quay mặt nịnh nọt, mặt mũi đại thiếu gia của hắn phải để đi đâu?
Cấp dưới cũng đoán được suy nghĩ của Hứa Thế Kiệt, lo sợ nói thêm: “Kẻ thù của kẻ thù chính là bạn, chúng ta không phải nên giải quyết một người trước sao?”
Hứa Thế Kiệt cắn răng, siết chặt nắm đấm, lộ vẻ đấu tranh.
Sau một lúc, hắn mới lấy lại bình tĩnh.
“Cần phải giải quyết một tên trước!”
Vùng ngoại ô trấn Bạch Vụ, trên con đường đi từ dãy núi Sương Mù đến thành Tiếu Nguyệt.
Tô Mộ nhìn tên Người Sói trước mặt đang rơi vào trạng thái hôn mê, đôi mắt hắn toả ra sát khí mãnh liệt.
“Thánh Quang Đả Kích!”
Một tia sáng màu trắng từ trên trời giáng xuống, giáng lên thân của Người Sói.
Tia Thánh Quang ôn hoà nhưng lại mang theo cảm giác xơ xác, thể hiện sự phán quyết công khai!
“A!”
Luồng sức mạnh to lớn đó khiến cho Người Sói phát ra tiếng gào thét thảm thiết.
-22564!
Một con số hiện ra, đồng thời khiến cho lượng máu của Người Sói chợt giảm đi một phần sáu.
“Phòng ngự ma pháp của tên này cao quá vậy? Còn có Khả Năng Miễn Dịch Ma Pháp?”
Sau khi Tô Mộ nhìn thấy con số đó, chân mày hắn cau lại.
Tổng giá trị tinh thần và giá trị trí lực của mình gần 2500 trăm điểm, điểm sát thương cơ sở của Thánh Quang Đả Kích đạt tới 35000.
“Ta giết ngươi!”
Trong lúc Tô Mộ đang tính toán, tên Người Sói tức giận gào lên, trên móng vuốt bén nhọn đó, hiện ra một luồng năng lượng quái dị màu đen.
Rất hiển nhiên, tên này đã sử dụng kỹ năng nào đó.
Ở khoảng cách này, bằng với tốc độ công kích của Người Sói đã khiến cho Tô Mộ không thể tránh khỏi.
“Giá trị Lá Chắn của ta hơn mười nghìn điểm, lẽ nào lại còn sợ ngươi?”
Tô Mộ lộ ra ánh mắt khinh thường, giơ pháp trượng trong tay lên, gõ một gậy về hướng vùng eo của Người Sói.
“Kidney shot!”
Hai con số sát thương lần lượt xuất hiện trên đầu của Tô Mộ và Người Sói.
Điểm khác nhau là, trên đầu Người Sói một lần nữa xuất hiện trạng thái choáng váng.
“Phích Lịch Lôi Quang!”
Tia sét trời giáng.
-18746!
Đỉnh đầu Người Sói lại xuất hiện thêm một con số sát thương với năm chữ số.
“Điều này làm sao có thể? Sát thương của ngươi sao lại kinh khủng đến vậy?” Người Sói hoàn toàn hoang mang rồi.
Tô Mộ công kích hai lần đã trực tiếp lấy đi một phần ba lượng máu của hắn.
Mà sát thương của hắn gây ra cho Tô Mộ, quả thực là thua kém quá xa.
“Có cái gì mà không thể?” Tô Mộ mỉm cười trả lời, giơ lên pháp trượng trong tay một lần nữa.
Tốc độ chạy của Người Sói vô cùng nhanh, chỉ có khống chế được tên này, mới có thể bảo đảm rằng sát thương được tạo ra chắc chắn sẽ trúng được hắn.
“Cuồng Phủ Chấn!”
Người Sói lại một lần nữa rơi vào trạng thái choáng váng.
Cho dù thân là một con BOSS nhưng khi đối diện với những kỹ năng có cấp bậc cao nhất như này, hắn cũng không thể miễn dịch hoàn toàn được.
Khoảng thời gian choáng váng ngắn ngủi đó, vừa hay lại cho Tô Mộ cơ hội để tạo ra sát thương.
“Phích Lịch Lôi Quang!”
-18746!
-5623!
“Thật may mắn!”
Hai con số sát thương liên tiếp hiện ra, Tô Mộ nở nụ cười.
Đây là do hiệu quả của Ma Pháp Bùng Nổ đã được kích hoạt.
“Hú!”
Người Sói bị sét đánh đến trầy da rách thịt, bộ mặt dữ tợn đã lộ ra nét sợ hãi.
Hắn không phải là loại quái vật không có trí khôn, ngược lại, trí lực của hắn cực kỳ cao.
Sau khi ý thức được việc mình không phải là đối thủ của Tô Mộ, ý định chạy trốn nảy sinh ra trong đầu hắn.
Chỉ cần hắn có thể chạy trốn, biến trở lại hình dáng người là có thể triệu tập nhiều người hơn để vây giết Tô Mộ.
“Muốn chạy à?”
Nhìn thấy Người Sói từ bỏ việc tấn công, chuyển sang tư thế lùi về phía sau, trong nháy mắt, Tô Mộ đã hiểu ra dự tính của hắn.
“Vùng Từ Trường Trọng Lực!”
Trọng Lực mạnh mẽ ngay lập tức đè lên thân của tên Người Sói, khiến cho hắn như chìm vào trong vũng bùn.
“Hú!”
Người Sói ý thức được chuyện không ổn rồi, sử dụng kỹ năng trước đó một lần nữa.
Mắt hắn biến thành màu đỏ phát sáng, sức mạnh và tốc độ có được tăng lên cực nhiều, không ngờ lại có thể miễn cưỡng chống lại được Vùng Từ Trường Trọng Lực để chạy đi!
“Không hổ là quái vật cấp độ BOSS đấy!”
Tô Mộ thấy thế, tặc lưỡi ngạc nhiên.
Dựa vào giá trị trí lực hiện tại của mình, cho dù là những tên quái vật tinh anh và NPC, e rằng cũng không có cách nào tránh được sự trói buộc của Vùng Từ Trường Trọng Lực. Tên BOSS Người Sói này lại khiến cho mình hơi bất ngờ.
“Không chơi với ngươi nữa!”
Tô Mộ khẽ mỉm cười, hắn bắt đầu ngưng tụ năng lượng.
“Lốp bốp!”
“Xì!”
Trong một khoảng thời gian, khu vực này đầy sấm sét vang dội.
Một tia rồi lại một tia sét giáng về hướng của tên BOSS Người Sói.
BOSS Người Sói dưới sự kìm hãm của Vùng Từ Trường Trọng Lực, mặc dù có thể tránh được một phần công kích nhưng lượng máu vẫn vơi đi từng đoạn một.
Cứ tiếp tục như vậy thì ngày hôm nay hắn sẽ phải nộp mạng ở chỗ này rồi.
Đột nhiên, BOSS Người Sói hình như nhìn thấy gì đó, đôi mắt lộ ra một tia hy vọng.
“Nhà thám hiểm, ta là đội trưởng đội vệ binh, tên Tô Mộ đó đang ở đây, ngươi hãy mau tới giúp ta!”
Người mà hắn nhìn thấy chính là ‘Hiên Viên’ đang đuổi đến.
Hắn không để ý đến bộ dạng Người Sói hiện tại mà hướng về phía Hiên Viên cầu cứu.
“Chỉ cần ngươi giúp ta giết chết cái tên Tô Mộ kia, ta sẽ trao cho ngươi phần thưởng hậu hĩnh!” Đội trưởng đội vệ binh trong hình dạng Người Sói không ngừng la lớn.
Cảnh tượng Hiên Viên miểu sát Tô Mộ, hắn vẫn còn nhớ rõ như in.
Chương 168: Thăng lên hai cấp liền. (2)
Nhưng hắn đã bỏ sót một điều.
Ngay đến cả hắn cũng không thể miểu sát Tô Mộ, thì Hiên Viên làm sao có thể miểu sát được?
Nỗi sợ hãi đã khiến cho đội trưởng đội vệ binh mất đi lý trí.
Hắn trông ngóng nhìn về phía Hiên Viên, mong đợi có người có thể kiềm chế được Tô Mộ để hắn sống sót chạy thoát.
Mọi thứ đều đúng như hắn mong muốn.
Hiên Viên giơ Trường Cung trong tay lên, giương cung lắp tên vào.
“Chíu!”
Mũi tên bay xuyên qua bầu trời đêm, cấp tốc bay đến.
“Ngươi!”
Đội trưởng đội vệ binh mở to cặp mắt sói của hắn, lộ ra vẻ mặt ngu ngơ như con Husky.
Mũi tên đó không nghiêng không lệch mà cắm vào đầu của hắn, còn tạo ra sát thương không nhỏ!
“Xì!”
Ngay sau đó, lại một tia Lôi Quang giáng xuống, trúng ngay tên đội trưởng đội vệ binh đang ngơ ngơ.
Hắn nhìn về phía Hiên Viên, người đang một lần nữa giương cung lắp tên, dường như hắn đã hiểu ra gì đó.
“Các ngươi!”
Song không đợi hắn nói hết lời, mũi tên và sấm sét một lần nữa cùng lúc đánh trúng hắn.
“Đùng!”
Thân thể Người Sói của đội trưởng đội vệ binh trực tiếp ngã gục trên mặt đất.
Cặp mắt sói đó mở cực to, hoàn toàn là dáng vẻ chết không nhắm mắt.
‘Ngươi đã giết chết Người Sói, có được điểm kinh nghiệm: 50000’
‘Thông qua Hào Quang Của Pháp Thần có được 1 điểm trí lực!’
‘Chúc mừng ngươi đã thăng cấp, có được 30 điểm thuộc tính, 20 điểm kỹ năng!’
‘Chúc mừng ngươi đã thăng cấp, có được 30 điểm thuộc tính, 20 điểm kỹ năng!’
Cùng lúc đó, trên giao diện của Tô Mộ cũng hiện ra vài tin nhắc nhở.
Sau khi giết chết tên BOSS này, điểm kinh nghiệm hậu hĩnh đã giúp cho hắn trực tiếp thăng lên hai cấp!
“Kinh nghiệm của người này cao như vậy sao?”
Thoáng cái cấp bậc tăng lên cấp 8 Nhị Giai, đây là điều mà Tô Mộ hoàn toàn không nghĩ tới.
Nhưng thử nghĩ thì cũng đúng, xem từ sức mạnh đội trưởng đội vệ binh thể hiện ra thì thực lực của người này cũng không yếu. Nếu là nhà thám hiểm cùng cấp thì sợ rằng cho dù có một trăm người cũng không phải là đối thủ của hắn.
Đáng tiếc là ai bảo người này đụng phải mình.
Chính mình có thể nhận được lượng kinh nghiệm phong phú này!
“Không biết người này có rơi ra vật gì tốt không!”
Nhìn cỗ thi thể trên mặt đất kia, Tô Mộ từ từ đi tới.
‘Ngươi đạt được đầu lâu của đội trưởng đội vệ binh (trên đồ vật này ẩn chứa hơi thở của ma vật)’
‘Ngươi đạt được một phong thư bí mật!’
‘Ngươi đạt được Bàn Thạch Liên Giáp!’
‘Ngươi đạt được Lang Phong Khoát Kiếm!’
Tổng cộng có bốn loại vật phẩm rơi ra.
Trong đó có hai cái chắc là vật phẩm nhiệm vụ, còn lại là hai trang bị.
Có một cái được ghi chú là phần thưởng của nhiệm vụ trước kia, không nghĩ tới lại rơi ra được.
Một thứ khác là một thanh vũ khí không tệ.
“Lang Phong Khoát Kiếm (cấp A): +150 sức mạnh +50 thể chất, công kích kèm theo hiệu quả đòn nghiêm trọng: Mỗi lần công kích có xác suất tạo thành 10% tổn thương bổ sung đối với kẻ địch. Cấp bậc yêu cầu: Cấp 5 Nhị Giai (vũ khí hai tay).”
Món vũ khí này hợp với bộ y phục kia, tuyệt đối có thể bồi dưỡng được một chiến sĩ có thực lực mạnh.
Tô Mộ chỉ liếc nhìn hai trang bị này một lượt đã cất chúng vào ô túi đồ.
Nếu không có gì bất ngờ xảy ra, muốn bán đi hai trang bị này thì phải đợi thêm một thời gian ngắn.
“Phong thư này là?”
Sự chú ý của Tô Mộ đặt trên phong thư bí mật kia.
Sau khi mở ra, phía trên là một chuỗi ký hiệu không hiểu được.
“Đồ vật gì đây?”
Chân mày của Tô Mộ chau lại thành một chữ hình.
Hiển nhiên, phong thư này đã trải qua “mã hóa”, mình phải nghĩ biện pháp giải mã nội dung phía trên.
“Cất đi trước đã, hẳn là thế giới này có người có thể giải mã được nội dung phía trên phong thư.”
Tô Mộ hít sâu một hơi, đặt phong thư ở tầng dưới cùng của ô túi đồ.
Tầng này toàn đặt những đồ vật tương đối quan trọng, ví dụ như hai khối bảo thạch kia.
“Đây là đầu lâu của vệ binh đội trưởng, hơi thở của ma vật ẩn chứa phía trên nó đủ để chứng minh thân phận của người này. Đối với ta, đây chính là một chứng cứ xác thực rất quan trọng!”
Sau đó chính là cái đầu lâu cũng được Tô Mộ đặt ở tầng dưới cùng giống như trước.
Trực giác tự nói với mình, chỉ cần giải mã được nội dung phía trên phong thư và lấy ra đầu lâu của Người Sói là có thể chứng minh được sự trong sạch của mình rồi!
Tô Mộ cũng vô cùng tò mò với tác dụng của quyển kỹ năng dung hợp cấp Thần!
“Bây giờ nên làm gì?”
Nắm giữ hai chứng cứ xác thực rất quan trọng trong tay, Tô Mộ tự hỏi hành động tiếp theo.
“Có thân phận Hiên Viên, ta có thể hành động bình thường ở thành Tiếu Nguyệt, hay là đi về trước đi!”
“Tất nhiên là muốn làm nhiệm vụ nhưng cũng không thể quên thăng cấp!”
Đội trưởng đội vệ binh đã bị giải quyết, cũng không cần thiết phải tiếp tục ở lại trấn Bạch Vụ nữa.
Tô Mộ nhìn về phía sau dãy núi Sương Mù, xoay người biến mất ở trong bóng đêm.
...
Nước Phiêu Lượng.
Một người đàn ông nhìn bức thư trên máy tính, biểu cảm trên mặt tái nhợt vô cùng.
Hắn vội vàng đứng bật dậy, vội vã chạy về hướng một phòng làm việc.
“Thình thịch! Thình thịch!” Hắn vươn tay, dùng sức gõ cửa.
“Đi vào!”
Hình như người bên trong có tâm trạng rất tốt.
“Đã xảy ra chuyện!” Sau khi cấp dưới vào cửa, thấp thỏm nói: “Toàn bộ đám người chúng ta phái đi thành phố HF đã bị tiêu diệt rồi!”
Người bên trong nghe vậy, thân thể run lên: “Là ai làm?”
“Nghe nói là do một trận hỏa hoạn, bị nhận định là xảy ra vì ngoài ý muốn, nhưng những người bên Douglas đều là cao thủ, không thể phạm sai lầm như vậy, xem ra có người theo dõi chúng ta!” Cấp dưới trả lời.
“Có phải là tên Tô Mộ kia không?” Người nọ suy nghĩ chốc lát, đột nhiên hỏi.
“Không thể loại bỏ khả năng này.” Cấp dưới gật đầu: “Nếu quả thật là hắn làm thì chứng minh rằng hắn đang ở thành phố HF!”
Người nọ nghe nói như thế, gương mặt lộ ra nụ cười.
“Phái người của chúng ta đi thành phố HF, phải điều tra rõ ràng đến tột cùng là có chuyện gì xảy ra!”
“Nếu quả thật chính là tên Tô Mộ ra tay, dù là đào sâu ba mét cũng phải tìm ra hắn!”
...
Chương 169: Động U Ám.
Ma Đô.
Tần Phân đang chạy như điên trên máy chạy bộ.
Tốc độ phía trên rất nhanh, nhanh đến mức người bình thường căn bản không thể nào khống chế, nhưng hắn lại chạy với vẻ mặt dễ dàng.
Đây là hiệu ứng ngược của game Thần Đồ tới thực tế.
Tần Phân rất hưởng thụ những gì game Thần Đồ tăng cường cho hắn.
Cùng với đó, Tần Phân cũng ghét bỏ sự sỉ nhục mà game Thần Đồ mang đến cho hắn.
Tất cả đều là bởi vì sự kiện live stream kia.
Có lẽ quần chúng sẽ cho rằng đó là một việc được cố ý sắp đặt, nhưng có rất nhiều người lại biết được sự thật sau lưng chuyện này.
Trong mắt rất nhiều người, Tần Phân hoàn toàn biến thành trò cười.
“Reng! Reng! Reng!”
Lúc này, điện thoại hắn để ở một bên đột nhiên vang lên.
Tần Phân có hơi kỳ quái.
Bây giờ đã muộn rồi, cuộc điện thoại này sẽ do ai gọi đến đây?
“Ừ? Ngươi là ai?”
Thấy người gọi tới có tên, Tần Phân nhíu mày, dường như đang nhớ lại thân phận của đối phương.
Hắn nghe điện thoại.
“Tần thiếu gia, gần đây ngươi thế nào rồi?” Đầu kia truyền đến một lời dạo đầu tiêu chuẩn khách sáo.
“Ngươi là?” Tần Phân có hơi nghi ngờ hỏi.
“Ta là Hứa Thế Kiệt của tập đoàn Đại Hằng!” Đầu kia trả lời.
“Ồ, thì ra là Hứa thiếu gia!” Tần Phân sửng sốt một chút, vẻ mặt khá kỳ quái.
Hắn cũng không thân với Hứa Thế Kiệt, chẳng qua chỉ từng gặp mặt một lần ở một hội nghị nào đó, trao đổi danh thiếp lẫn nhau.
Đầu bên kia điện thoại, âm thanh của Hứa Thế Kiệt tiếp tục vang lên: “Có một chuyện, ta muốn hợp tác cùng Tần thiếu gia.”
“Chuyện gì?” Giọng điệu của Tần Phân rất bình tĩnh, cũng không ham thích đối với cái gọi là hợp tác.
“Ta biết bí mật của tên Tô Mộ kia, không biết Tần thiếu gia có hứng thú muón biết hay không?”
Nhưng ngay sau khi lời nói của Hứa Thế Kiệt được nói ra khỏi miệng, Tần Phân đột nhiên mở to hai mắt, khuôn mặt lộ vẻ không thể tin được.
Bí mật của Tô Pháp Thần?
Đây chính là tin tức cực lớn!
“Nói một chút xem!”
Tần Phân cưỡng chế sự rung động trong lòng, giọng điệu mang chút run rẩy.
Sau khi trải qua “sự kiện live stream” lần trước, hắn hiển nhiên sẽ không dễ dàng tin tưởng bất cứ kẻ nào nữa.
“Ta ở cùng một Tân Thủ thôn với Tô Pháp Thần, trong thời điểm mọi người ở đây vẫn còn đang giết quái cấp một thì tên kia chạy vào khu quái vật cấp cao, hơn nữa còn là cày quái một mình!” Hứa Thế Kiệt chậm rãi lên tiếng.
“Một mình đánh quái?” Tần Phân đánh hơi được mấu chốt của vấn đề.
Dựa theo độ khó khăn khi luyện cấp trong game Thần Đồ, tất cả những nhà thám hiểm có đẳng cấp cao đều dùng phương pháp thăng cấp cùng đội ngũ.
Làm sao một người có thể thăng cấp nhanh chóng được?
“Ngươi nói thật sao?” Tần Phân hỏi tiếp.
“Ta có thể bảo đảm, hắn tuyệt đối đi một mình, cho dù có bạn thì cũng chỉ có tên Hiên Viên kia!” Giọng điệu của Hứa Thế Kiệt khẳng định: “Bây giờ ta đang ở trấn Bạch Vụ, hơn nữa ta còn từng giết tên Tô Pháp Thần kia một lần.”
“Ngươi từng giết Tô Pháp Thần một lần?” Giọng điệu của Tần Phân kinh ngạc hơn.
Dĩ nhiên hắn biết thông báo từ trấn Bạch Vụ, nhưng hắn nửa tin nửa ngờ đối với lời nói của Hứa Thế Kiệt.
“Tần thiếu gia, ta có thể dùng danh dự của Đại Hằng đảm bảo là mỗi câu ta nói đều là sự thật.” Hứa Thế Kiệt bảo đảm lần nữa.
“Hứa thiếu gia, ta không biết rõ ý của ngươi là gì!” Nói đến đây, vẻ mặt của Tần Phân càng nghi ngờ: “Không bằng ngươi trực tiếp một chút, ngươi muốn hợp tác với ta như thế nào?”
“Ha ha!” Đầu bên kia điện thoại, Hứa Thế Kiệt nở nụ cười.
“Hợp tác về bí mật thăng cấp mà Tô Mộ nắm giữ, chỉ cần chúng ta có thể tìm được hắn ở hiện thực!”
Lời của Hứa Thế Kiệt còn chưa dứt.
Nhưng sau khi Tần Phân nghe xong chỉ một câu nói như vậy, toàn thân run lên, suýt nữa không có cầm chắc cả điện thoại.
Nếu tất cả đúng như Hứa Thế Kiệt nói, đây chính là một cơ hội tuyệt hảo!
“Ngươi cần ta làm cái gì?” Tần Phân động lòng.
“Sắp xếp người thu thập tình báo có liên quan đến ‘Tô Mộ’, sau đó phán đoán người nào có khả năng là Tô Mộ nhất!” Hứa Thế Kiệt cũng trả lời rất trực tiếp.
“Đồng ý!”
...
Toà nhà tập đoàn Đại Hằng.
Hứa Thế Kiệt nghe được câu trả lời ở đầu kia, tắt máy điện thoại di động.
Hắn mở ra danh bạ, gọi thêm một cuộc điện thoại.
Tìm kiếm “Tô Mộ”, không khác nào mò kim đáy biển.
Với sức mạnh của một mình hắn thì căn bản là không thể nào.
Thế nên hắn đang tìm kiếm “Đồng minh”.
Hoặc có thể nói hắn đang tự gây thù hằn cho “Tô Mộ”.
Có một câu nói rất đúng.
Thất phu vô tội, hoài bích có tội.
Đến tột cùng Tô Pháp Thần có nắm giữ “bí mật thăng cấp” gì hay không, không có ai biết được, kể cả hắn cũng chỉ đưa ra một suy đoán.
Nhưng dù sao đúng là suy đoán này cũng đủ để phóng đại tính tham lam trong lòng một đám người!
Điện thoại vang lên hồi lâu, đường dây được nối lần nữa.
“Xin chào, là Vương thiếu gia sao? Ta muốn hợp tác với ngươi một chuyện!”
...
Thế giới Thần Đồ.
Phía chân trời mặt trời đã treo trên cao.
Trong thành Tiếu Nguyệt lớn như thế, một nhà thám hiểm đang sải bước đi trên đường.
Đây chính là Hiên Viên do Tô Mộ biến thân.
Sau khi trải qua một đêm lên đường, hắn trở lại toà thành này một lần nữa.
Thời điểm đi tới ngoài thành, hắn cố ý quan sát một chút.
Trong thị giác của chính hắn, một ít thủ vệ của thành Tiếu Nguyệt đều đang ở trạng thái tên đỏ.
Điều đó cũng nói lên tin tức Simon bị mình đánh chết đã truyền về nơi này.
“Tên Simon kia chết rất kỳ quặc, thi thể của hắn nhất định có vấn đề!”
Hắn nhìn về phía cột mốc đường chỉ về hướng phủ thành chủ.
Thi thể của Simon chắc chắn đã được đưa vào trong phủ thành chủ.
“Kệ đi, tạm thời ta không thể hành động thiếu suy nghĩ.”
Nhưng nghĩ lại, hắn bỏ qua ý định đi phủ thành chủ tìm tòi đến tột cùng.
Nếu kẻ ác hãm hại phía sau mình chính là thành chủ thành Tiếu Nguyệt, với thực lực bây giờ, mình chưa chắc có thể đối phó được hắn.
“Lên tam giai trước rồi nói sau!”
Tô Mộ nhìn về phía cấp bậc của mình.
Khoảng cách đến tam giai đã không xa.
Chương 170: Phương thức cày quái kiểu ‘cổ điển’.
Hơn nữa sau khi đánh chết con BOSS Người Sói kia, giá trị trưởng thành của Quyền Trượng Pháp Thần cũng sắp tăng lên tam giai rồi.
Đi đến sảnh nhiệm vụ, Tô Mộ nhận không ít nhiệm vụ cấp 8 nhị giai.
Mục đích của nhiệm vụ là Động U Ám ở ngoài thành Tiếu Nguyệt.
Nếu không có gì bất ngờ xảy ra thì chỗ kia chính là địa điểm phó bản tam giai.
“Trước tiên đánh đủ bộ đồ tam giai cùng với chứng minh các nghề nghiệp.”
“Tin tưởng đến khi đó kể cả là thành chủ của thành Tiếu Nguyệt cũng không phải là đối thủ của mình?”
Nhận nhiệm vụ xong, khóe miệng của Tô Mộ lộ ra nụ cười tự tin.
Ở thời điểm hắn chuẩn bị rời khỏi sảnh nhiệm vụ, đột nhiên có một người đi đến.
Đây là một NPC.
Bước đi của hắn vô cùng chậm, biểu cảm trên mặt vô cùng nghiêm trọng và còn lộ ra vẻ tái nhợt.
“Ngươi là nhà thám hiểm?”
Sau khi thấy Tô Mộ, ánh mắt của hắn sáng ngời, vội vàng đi tới.
“Đúng vậy, xin hỏi có chuyện gì cần giúp đỡ không?” Tô Mộ thấy bộ dạng của hắn cũng biết là sắp có nhiệm vụ, vội vàng trả lời.
“Ta là người khám nghiệm tử thi của thành Tiếu Nguyệt, vào ngày hôm qua một chuyện đáng sợ đã xảy ra trong phủ thành chủ!”
Dường như NPC rất tin tưởng đối với nhà thám hiểm như Tô Mộ, bắt đầu lên tiếng kể lại chuyện.
“Giống như ngày thường, thi thể của người kia được đưa đến chỗ của ta, điều khác biệt là người này là trưởng trấn mới nhậm chức của trấn Bạch Vụ.”
“Nhưng ngay khi ta chuẩn bị kiểm nghiệm lý do dẫn đến cái chết của hắn thì thi thể của hắn lại đột nhiên không cánh mà bay!”
Nói đến đây, sắc mặt của NPC càng khó coi hơn.
“Qua sự kiểm tra của ta, ta lại phát hiện tung tích ma vật ở nơi thi thể của Simon biến mất!”
“Sau đó ta bắt đầu tiến hành lần theo dấu vết, cuối cùng phát hiện tung tích của ma vật kia chỉ về hướng Động U Ám ở ngoài thành Tiếu Nguyệt!”
Hắn nhìn chằm chằm Tô Mộ, ánh mắt tràn đầy sự van xin.
“Nhà thám hiểm, ngươi có thể tìm lại thi thể của Simon giúp ta không?”
“Có tiếp nhận nhiệm vụ: Đi đến Động U Ám, tìm lại thi thể của Simon không? Phần thưởng hoàn thành nhiệm vụ: Quà tặng của quan khám nghiệm tử thi!”
Nhìn nhiệm vụ bắn ra trước mắt, Tô Mộ không nhịn được bật cười.
Chuyện này trùng hợp như vậy sao?
Mình phải nhận được nhiệm vụ này!
“Yên tâm đi, ta sẽ hỗ trợ!” Tô Mộ quyết đoán nhận lấy nhiệm vụ.
Động U Ám nằm ở hướng Tây Nam ngoài thành Tiếu Nguyệt.
So với đầm lầy Than Khóc ở một mặt khác, nơi này còn âm u hơn.
Lối vào là một cửa hang khổng lồ, bên trong là một mảnh tối đen.
Muốn giết quái ở nơi này, bắt buộc phải mang theo công cụ chiếu sáng.
Chẳng qua đối với Tô Mộ, cảnh vật có tối đen như mực cũng không ảnh hưởng gì.
Kỹ năng Góc Nhìn Ma Pháp này còn đắc lực hơn những thiết bị nhìn đêm kia.
“Nơi này còn là một hang động mê cung!”
Đứng ở vị trí lối vào cửa hang động, Tô Mộ nhìn vào hoàn cảnh ở bên trong, hắn nhíu mày.
Hoàn cảnh nơi này hiển nhiên là không hề thân thiện đối với pháp sư.
Lối đi trong hang động rắc rối khó gỡ, địa hình phức tạp, những bức tường đá dày đến mấy mét.
Pháp sư ở trong hoàn cảnh này, những kỹ năng thuộc loại AOE có thể cày quái vật cực kỳ hạn chế!
“Vậy phải làm sao đây?”
Đã quen với việc giết quái hàng loạt, Tô Mộ thật sự không thích ứng lắm.
“Bằng không gánh quái rồi cày?”
“Hay là trực tiếp đi vào bên trong đây?”
Sở hữu kỹ năng Góc Nhìn Ma Pháp, hắn hoàn toàn không lo lắng sẽ bị lạc đường trong động mê cung này.
“Thôi cứ đi vào bên trong vậy, những con quái bình thường cứ mặc kệ trước!”
Sau khi đắn đo một hồi, hắn không đếm xỉa tới những điểm màu đỏ phía bên ngoài hang động.
“Tàng Hình!”
“Mau Lẹ!”
Hai kỹ năng vừa mở, Tô Mộ đi nhanh như bay trong hang động.
Vừa chạy, hắn vừa quan sát những con quái vật bên trong hang động.
Dáng vẻ chúng vô cùng kỳ lạ, tựa như một loài sinh vật bóng đen vậy.
Ghi chú với tên gọi là: Tiểu âm Ảnh Ma.
Cấp bậc của những con quái vật này đa số đều là khoảng cấp 6 đến cấp 7 nhị giai, phân tán ở các vị trí khác nhau trong lối đi chứ không hề tụ tập lại.
“Chớp Nhoáng!”
Khi thời gian Tàng Hình sắp kết thúc, Tô Mộ trực tiếp sử dụng một kỹ năng dịch chuyển vị trí cực xa, đi tới khu vực an toàn trong tầm mắt.
Dựa vào tiến độ này, tốc độ di chuyển của hắn trong động mê cung cực kỳ nhanh.
Sau một khoảng thời gian ngắn, Tô Mộ dừng bước.
“Bây giờ có thể bắt đầu cày quái rồi!”
Ánh mắt nhìn ra xa, những chấm đỏ trên lối đi phía trước hang động trở nên lớn hơn rồi.
Đó chắc hẳn đều là những quái vật tinh anh!
“Trên một lối đi trung bình có 3 con, cách nhau rất xa, muốn giết cùng lúc thì có hơi khó khăn đấy!”
Tô Mộ không vội vã ra tay, mà bắt đầu lên kế hoạch về tuyến đường kéo quái vật của mình.
Điều phiền phức nhất của cái hang động mê cung này chính là có rất nhiều lối đi không nối liền với nhau, còn có không ít các ngõ cụt. Muốn kéo quái, thì bắt buộc phải quay đầu đi lại con đường cũ.
Hơn nữa lại còn không thể dịch chuyển qua các bức tường.
Nếu không những con quái đó đột nhiên không còn mục tiêu, thì sẽ không chạy theo mình nữa.
“Kéo từng chút một thôi!”
Thở dài một hơi, Tô Mộ mở Lá Chắn Ma Pháp ra.
“Chớp Nhoáng!”
Hắn trực tiếp vọt đến một ngõ cụt nằm tuốt bên trong, sau đó chạy ngược ra phía bên ngoài.
Trong hang động, sau khi những quái vật tinh anh đó phát hiện ra Tô Mộ, chúng lập tức phát động công kích.
Bọn chúng ẩn nấp trong bóng tối, bản thân chúng lại là loài quái vật bóng đen, rất khó bị người khác phát hiện ra.
Trong hang động chật hẹp này, khi bọn họ đánh lén thì gần như có thể nói là không có cách nào để tránh né cả.
Dĩ nhiên, Tô Mộ cũng không nghĩ tới là phải né.
Một sinh vật âm Ảnh Ma đã công kích trúng thân thể của hắn.
Cùng lúc đó, Tô Mộ cũng đã nhìn thấy được thuộc tính của sinh vật này.
‘Đại âm Ảnh Ma (tinh anh)’
Cấp bậc: Cấp 7 nhị giai
HP: 30000/30000
Công kích: 1800
Phòng ngự vật lý: 1000
Phòng ngự ma pháp: 1000
Kỹ năng: Miễn Dịch Ám Ảnh, Tập Kích Ám Ảnh, Linh Hồn La Hét
Chương 171: Phương thức cày quái kiểu ‘cổ điển’. (2)
“Có Miễn Dịch Ám Ảnh?”
Sau khi nhìn thấy một trong những kỹ năng của âm Ảnh Ma, Tô Mộ có hơi sửng sốt một chút.
Vốn ở những lối đi nhỏ hẹp như này, hắn muốn dùng Quần Nha Phong Bạo để giết những con quái này, nhưng Quần Nha Phong Bạo là dạng sát thương ám ảnh, chắc chắn sẽ bị miễn giảm.
“Hoả Vũ Thuật!”
Tô Mộ quả quyết, thi triển Hoả Vũ ở trong lối đi.
-7943!
-7943!
Sau khi vài con âm Ảnh Ma bị Hoả Vũ đánh trúng, lượng máu ngay lập tức giảm đi một khúc.
Tô Mộ không tiếp tục công kích.
Những tổn thương này chỉ để thu hút sự thù hận của chúng mà thôi.
“Mau Lẹ!”
Mở kỹ năng chạy nhanh, Tô Mộ chạy cực nhanh trong hang động.
Sau khi tốn hơn một phút, có khoảng chừng mười con âm Ảnh Ma đang bám theo không buông ở phía sau hắn.
“Ít quá đi!”
Tô Mộ có hơi bất lực.
Nếu như ở vùng đất rộng rãi thoáng đãng thì với một loạt các thao tác này, ít nhất đã lôi kéo được trên cả trăm con quái rồi.
“Cày từ từ thôi!”
“Hoả Vũ Thuật!”
Tô Mộ vừa thi triển Hoả Vũ vừa lôi kéo thêm nhiều con quái khác.
Sau khi thời gian duy trì Lá Chắn Ma Pháp biến mất, hắn lại mang lên một Lá Chắn Thánh Quang để bảo vệ bản thân.
Giá trị Lá Chắn của kỹ năng này tuy là ít hơn Lá Chắn Ma Pháp, nhưng lại hơn nhau ở việc tiêu hao mana ít.
Với tỉ lệ phần trăm tiêu hao mana của Lá Chắn Ma Pháp, cho dù hiện tại mình đang có hơn bốn mươi nghìn mana, cũng không thể cứ mở Lá Chắn mãi được.
“Tạm ổn rồi!”
Cứ như vậy suốt quãng đường lôi kéo quái, phía sau Tô Mộ cũng đã có bảy tám mươi con quái vật tinh anh đi theo.
“Hoả Vũ Thuật!”
“Hoả Vũ Thuật!”
Tô Mộ giảm tốc độ chạy lại, thi triển Hoả Vũ về lối đi ở phía sau lưng.
“Giống như trở về những ngày tháng vừa mới bắt đầu giết quái vậy!”
Cái phương thức giết quái kiểu ‘cổ điển’ này, khiến hắn có cảm giác rất chi là ‘hoài niệm’.
‘Ngươi đã giết chết Đại âm Ảnh Ma, có được 300 điểm kinh nghiệm!’
‘Ngươi đã giết chết Đại âm Ảnh Ma, có được 300 điểm kinh nghiệm!’
‘Thông qua Hào Quang Của Pháp Thần có được 1 điểm trí lực!’
…
Dưới các đợt Hoả Vũ dày đặc, có không ít những quái vật với lượng máu không nhiều trước đó đã bắt đầu ngã gục. Lượng máu của những quái vật khác cũng đang tiếp tục giảm xuống.
Điểm kinh nghiệm của bọn chúng mang lại cũng khiến cho Tô Mộ vô cùng hài lòng.
…
Trên con đường thông qua thành trấn của một Tân Thủ thôn nào đó.
Có một người đang gánh hơn mười tên quái vật Gấu da thô thịt béo, phía sau là những Mục Sư đang không ngừng tăng máu cho hắn.
Sau đó là một nhóm pháp sư, đang giơ cao pháp trượng thi triển kỹ năng.
Một đợt rồi lại một đợt Hoả Vũ từ trên trời giáng xuống, đánh xuống vị trí của những tên quái vật Gấu đang đứng. Các đợt sát thương dày đặc trong nháy mắt đã khiến cho những con quái vật Gấu ngã gục trên mặt đất.
“AOE giết quái như vậy đúng là sướng ghê!”
“Đúng vậy đó, một trận Hoả Vũ giáng xuống, mười mấy con số sát thương đã hiện ra, cộng lại là có tới hơn một nghìn mấy điểm sát thương rồi!”
“Nhưng hao mana quá, thời gian cooldown lại dài, nhưng hiệu suất cũng rất tốt!”
“Các ngươi nói xem, với cách giết quái như vậy nếu chúng ta tập trung điểm kinh nghiệm vào hết một người, vậy chẳng phải là rất nhanh sẽ đuổi kịp và vượt qua được Tô Pháp Thần sao?”
“Chuyện này là dĩ nhiên rồi. Hắn chỉ là một tên pháp sư, lực sát thương có thể so được với mười mấy người pháp sư chúng ta sao?”
“Nói đúng đấy, chỉ đáng tiếc, chúng ta muốn duy trì hiệu suất này thì cấp bậc của ai cũng không được để tuột xuống đó!”
Một nhóm pháp sư đang vừa đợi thời gian cooldown của kỹ năng vừa thảo luận.
Gương mặt của những pháp sư này đều lộ ra vẻ mặt kiêu ngạo.
Ở giai đoạn này mà có thể AOE giết quái thì tuyệt đối là pháp sư đứng đầu trong Thần Đồ rồi.
“Chúc mừng ngươi thăng cấp! Đạt được 30 điểm thuộc tính, 20 điểm kỹ năng!”
Trong hang động âm u, sau khi giải quyết xong ma vật tinh anh, cấp bậc của Tô Mộ thăng lên cấp 9 nhị giai.
Quái vật tinh anh nhiều kinh nghiệm, khiến cho tốc độ thăng cấp của hắn nhanh như tên lửa. Năng suất như vậy những người khác cho dù nghĩ cũng không dám nghĩ đến.
Nếu không phải con số cấp bậc trên bảng xếp hạng cấp bậc bị che đi, những người khác nhìn thấy cấp bậc hiện tại của hắn, sợ rằng cả đám đều kinh ngạc không nói nên lời.
Người chơi đứng đầu trong số bọn họ chỉ mới vừa lên đến nhất giai mà Tô Mộ đã sắp lên đến tam giai rồi?
Điều này khiến cho những người vẫn luôn muốn đuổi kịp hắn phải làm sao?
Tô Mộ đương nhiên không để ý đến suy nghĩ của những người đó.
Tô Mộ đi đến bên cạnh xác mấy Đại âm Ảnh Ma, bắt đầu nhặt đồ.
Đồ quái vật tinh anh rơi xuống rất nhiều, trong đó có không ít trang bị cấp A.
Tô Mộ thu hết tất cả những thứ đó vào.
Từ sau khi hắn có được nhẫn Diệu Tinh, việc nhặt đồ thoải mái hơn không ít.
“Ngươi nhận được mảnh vỡ bí cảnh!”
Trong số những món đồ này, Tô Mộ chú ý đến một món nhìn giống như mảnh ghép.
“Mảnh vỡ bí cảnh: Sau khi tập hợp đủ năm mảnh có thể mở bí cảnh. “
Đây là một khối mảnh ghép thủy tinh, hình dáng bất quy tắc.
“Bí cảnh?”
“Là phó bản sao?”
Sau khi nhìn thấy miêu ta vật phẩm, Tô Mộ nheo mắt lại.
Bí cảnh này, chắc là một phó bản khác.
“Xem ra vẫn phải tiếp tục cày phó bản!”
Đối với món đồ chơi này, Tô Mộ rất thích thú.
Hắn nhìn những điểm đỏ khác trong hang động.
Muốn tập hợp đủ năm mảnh ghép, chắc là phải cày xong hang động này mới được.
“Không có áp lực gì!”
Không có ai tranh quái với hắn, Tô Mộ mở ra Năng Lượng Thức Tỉnh, vẻ mặt thoải mái.
Sau khi lượng mana đầy lại, hắn mở Mau Lẹ ra, tiếp tục sử dụng Lá Chắn Ma Pháp để dụ quái.
“Hỏa Vũ thuật!”
Sau khi quái vật bị đánh trúng, hắn vừa sử dụng Hỏa Vũ tấn công vừa dụ đến thêm càng nhiều quái hơn.
“Ngươi đánh chết Đại âm Ảnh Ma: nhận được 200 điểm kinh nghiệm! “
“Ngươi đánh chết Đại Ánh Ảnh Ma: nhận được 200 điểm kinh nghiệm! “
“ Thông qua Hào Quang Của Pháp Thần nhận được 1 điểm trí lực! “
. . .
Chương 172: Phó bản liên quan đến nghề nghiệp ẩn giấu.
Dưới tình huống đánh quái cường độ cao như thế này, thanh EXP của Tô Mộ lại được đầy một lần nữa.
“Chúc mừng ngươi thăng cấp! Chúc mừng ngươi thăng cấp rồi! Nhận được 30 điểm thuộc tính, 30 điểm kỹ năng! “
Cấp bậc của hắn đã đạt đến cấp 10 nhị giai!
Thanh EXP cũng biến mất, phía trên xuất hiện một thông báo: ‘Mời lấy được chứng minh lên cấp.’
Tô Mộ thấy thế, khẽ mỉm cười.
Đối với hắn, kinh nghiệm cũng không phải món lời duy nhất khi đánh quái.
Hắn nhìn Quyền Trượng Pháp Thần trong tay
Chỉ cần mấy trăm giá trị trưởng thành nữa thì món vũ khí này có thể lên tam giai rồi.
“Cày tiếp!”
Tô Mộ không nương tay một chút nào, không bỏ qua bất kỳ một con quái nào trong động.
Sau khi cày xong một đợt quái, Quyền Trượng Pháp Thần đã thăng lên tam giai.
“Quyền Trượng Pháp Thần (tam giai): +350 trí lực, +350 tinh thần, +350 thể chất sử dụng vật phẩm ma pháp mạnh, có thể ra chú ngữ với quyền trượng, số lượng chú ngữ trước mắt: 3, giá trị trưởng thàn 0/50000”
“Tất cả ba thuộc tính tăng thêm 150 điểm, số lượng chú ngữ mở ra cũng trở thành ba!”
“Chẳng qua hiện tại ta không có vật phẩm ma pháp nào phù hợp trong tay!”
Nhìn vũ khí trong tay, Tô Mộ cảm giác hắn thật sự hơi có lỗi với nó.
Nếu lấy được ba loại thuộc tính tăng tỉ lệ phần trăm sát thương, tăng tỉ lệ phần trăm công kích ma pháp, thì quá trâu rồi
Chẳng qua trong lòng Tô Mộ cũng biết rõ chuyện này không thể gấp gáp.
Để thuộc tính không thích hợp tăng lên rồi, cuối cùng cũng không có ý nghĩa gì.
“Cho ta nhiều mảnh vỡ bí cảnh một chút nha!” Vừa nhặt đồ rơi trên mặt đất, Tô Mộ vừa nói thầm trong lòng.
“Ngươi nhận được mảnh vỡ bí cảnh! “
. . .
“Ngươi nhận được mảnh vỡ bí cảnh! “
Cũng khá may mắn, mảnh vỡ bí cảnh liên tục được tìm thấy một mảnh lại một mảnh.
Ghép chúng lại với nhau, vừa đúng là một khối thủy tinh hình tam giác.
Chẳng qua ở giữa hình tam giác này bị thiếu mất một hình tam giác nhỏ.
“Mảnh vỡ bí cảnh nhỏ: Có thể mở ra Động Dung Nham ở nơi sâu trong Động U Ám!”
Sau khi ghép bốn mảnh vào nhau, mảnh ghép nhỏ trong miêu tả bắt đầu xuất hiện thay đổi.
“Động Dung Nham?”
Tên của bí cảnh kia khiến hai mắt Tô Mộ phát sáng.
Hắn lập tức nhìn về khối bảo thạch ở tầng dưới cùng của ô túi đồ.
Khối bảo thạch của pháp sư Tro Tàn!
Theo lời nói, muốn kích hoạt khối bảo thạch này cần phải có vật phẩm thuộc tính lửa.
Phó bản Động Dung Nham này, vừa nghe là thấy có liên quan đến lửa!
“Ta cần tranh thủ thời gian tìm đủ chìa khóa mở phó bản này!”
Chuyện liên quan đến nghề nghiệp ẩn giấu khiến vẻ mặt Tô Mộ trở nên kích động.
Hắn nhìn về một ít ma vật vẫn còn dư lại ở phía trước hang động.
Không tìm ra một mảnh ghép nhỏ cuối cùng hắn tuyệt đối không đi!
Tiếp tục cày quái điên cuồng.
Cho dù là một lối đi ngõ cụt nhỏ Tô Mộ cũng tha cho bất kỳ một con quái nào bên trong.
Sau khi đánh hơn hai trăm con quái, thanh vật phẩm của nhẫn Diệu Tinh cũng sắp đầy nhưng vẫn không tìm thấy mảnh vỡ bí cảnh nhỏ kia.
“Không lẽ là quái nhỏ thì không có mảnh ghép sao?”
Tô Mộ nhíu mày.
Tỉ lệ rơi của mảnh ghép không thấp, hơn nữa sẽ không rơi ra mảnh ghép đã rơi.
Bản thân hắn cày nhiều quái tinh anh như vậy, theo lý thì phải có đủ tất cả các mảnh ghép rồi mới phải.
“Ở trên người BOSS chỗ này sao?”
Tô Mộ nhìn chỗ càng sâu bên trong hang động.
Dưới kỹ năng thị giác, vị trí cách vài trăm mét phía trước đã là chỗ sâu nhất của hang động này rồi.
Nhưng chỗ đó không có xuất hiện điểm màu đỏ!
“Chỗ này không thể không có BOSS!”
Trong lòng Tô Mộ rất rõ ràng.
Vị trí trung tâm trong mỗi bản đồ chắc chắn sẽ có một con BOSS, chỗ này cũng sẽ không ngoại lệ.
Vậy tại sao hắn lại không nhìn thấy điểm đỏ?
Rõ ràng là bởi vì con BOSS kia có kỹ năng ẩn nấp cao cấp!
“Chỗ này là sân nhà của người khác, ta phải cẩn thận một chút mới được!”
“Thêm thuộc tính trước đi!”
Không vội vàng tìm hiểu, Tô Mộ mở thanh thuộc tính.
Sau khi liên tục thăng cấp, điểm thuộc tính vẫn không hề suy giảm.
Dựa theo sắp xếp từ trước, thêm toàn bộ điểm thuộc tính cơ sở vào tinh thần.
Thế nhưng bây giờ giá trị tinh thần đã rất cao.
Lượng mana cũng vô cùng dồi dào.
Thể chất tăng lên nhờ có Quyền Trượng Pháp Thần, tổng thể có thể nói là tốt hơn một chút.
Nếu phải so sánh, hai thuộc tính sức mạnh và tốc độ có hơi không nỡ nhìn thẳng.
“Đã nói nghiêm túc là pháp sư toàn chức rồi, chênh lệch quá nhiều cũng không tốt đâu!”
“Trước hết chia đều vào hai thuộc tính khác đi đã!”
Suy nghĩ một chút, Tô Mộ chia đều 60 điểm cho hai thuộc tính sức mạnh và tốc độ.
Các kĩ năng của nghề nghiệp khác đều cần có sức mạnh và tốc độ thêm vào.
Mở ra thanh thuộc tính.
Người chơi: Tô Mộ
Nghề nghiệp: Pháp sư
Đẳng cấp: cấp 10 nhị giai (đợi thăng cấp)
HP: 9680
MP: 48200
Công kích vật lý cận chiến: 876
Công kích ma pháp: 3036
Phòng ngự vật lý: 1068
Phòng ngự ma pháp: 1505
Thuộc tính: sức mạnh 338, thể chất 338(+430), nhanh nhẹn 338, tinh thần 665(+540), trí lực 820(+560)
“Thuộc tính như này cũng khoa trương quá đi!”
Đây chính là niềm vui của pháp sư toàn chức sao?
Nhìn thấy thuộc tính của mình bây giờ, cho dù Tô Mộ cũng cảm thấy có hơi khó tin.
Sau khi cày rất nhiều quái vật tinh anh trong hang động, Hào Quang Của Pháp Thần thu được hơn năm mươi điểm trí lực. Điểm trí lực cơ sở đã lên đến bốn chữ số rồi.
Mà dưới trang bị và thuộc tính cơ sở hỗ trợ, lượng mana cũng đã nhanh chóng muốn vượt mốc 50 ngàn!
Với lượng mana và công kích ma pháp bây giờ, giả như có đối mặt với BOSS Người Sói Ba Đầu thì hắn cũng có thể giải quyết nhanh gọn.
“HP cũng sắp 10 ngàn rồi kìa!”
“Nếu bây giờ còn ở Bạch Vụ trấn, dù đứng yên tại chỗ cho đám người Hứa Thế Kiệt đánh, bọn họ cũng không đánh chết ta được!”
Dĩ nhiên, có thể đạt đến mức độ thuộc tính như vậy, điểm kỹ năng vô hạn quả thật có công rất lớn.
Còn có thể phá vỡ hạn chế nghề nghiệp, tuỳ ý học các kỹ năng khác.
“Chẳng lẽ ta là người đàn ông được Thần chọn sao?”
Chương 173: Tôi tớ trung thành của Tà Thần.
Đối với việc tại sao mình lại có được những thứ này, Tô Mộ không phải chưa từng đoán, nhưng chuyện này, tất nhiên là không có câu trả lời.
“Đối phó BOSS trước đi!”
Gạt qua những suy nghĩ đó, Tô Mộ chầm chậm đi về hướng sâu nhất của hang động.
Hắn vẫn luôn duy trì kỹ năng Góc Nhìn Ma Pháp.
Bên trong hang động thực sự quá tối, cho dù không nhìn thấy được BOSS, Góc Nhìn Ma Pháp cũng có tác dụng giúp phân biệt được mọi thứ xung quanh.
“Có ánh sáng?”
Thời điểm sắp thấy đáy hang, phía trước bỗng xuất hiện ánh sáng mờ ảo nhàn nhạt.
Trong hang động một màu đen kịt, xuất hiện thứ ánh sáng như vậy thoạt nhìn có chút âm u khó tả.
Lông mày Tô Mộ nhíu chặt, hắn chậm rãi thăm dò vị trí nơi phát ra ánh sáng.
“Đây là?”
Không cần Góc Nhìn Ma Pháp, bên dưới ánh sáng xanh nhàn nhạt, một khu vực trống trải dần xuất hiện trong tầm mắt Tô Mộ.
Đây là một hang động trải rộng măng đá.
Thứ đầu tiên hút mắt Tô Mộ chính là khu vực phát ra ánh đỏ phía sau hang động.
Thứ chất lỏng màu đỏ tản ra nhiệt độ cao hừng hực, hẳn đây chính là lối vào phó bản Động Dung Nham.
“BOSS hiện tại đang ở đâu?”
Ngay vào lúc Tô Mộ chuẩn bị đi tìm vị trí BOSS, một tràng cười đột nhiên vang lên.
“Ha! Ha! Ha!”
“Có người à?”
Đó là tiếng cười của con người, đồng thời cũng làm cho Tô Mộ cảm giác có mấy phần quen thuộc.
Hắn nhìn theo hướng phát ra tiếng cười, đột nhiên trợn to hai mắt.
Trên một khối nham thạch lớn, có một người đang ngồi.
Simon!
“Tên này không phải đã chết rồi sao?” Tô Mộ không nhịn được nói nhỏ.
Ở nơi này nhìn thấy một kẻ đã chết, hắn quả thật có vài phần lạnh gáy.
“Có được thân xác này, ta đã không phải bị chôn vùi ở nơi đây!”
Lúc này, Simon mở miệng lần nữa.
Giọng nói của hắn vẫn là âm thanh mà Tô Mộ quen thuộc, nhưng giọng điệu không đúng lắm.
“Tên này không phải Simon!”
Tô Mộ phản ứng lại rất nhanh, thi thể Simon bị một loại ma vật nào đó chiếm giữ rồi!
“Vậy nói cách khác, BOSS từ nơi này chạy đến thành Tiếu Nguyệt, giết chết Simon, sau đó chiếm giữ thân xác hắn, là để hãm hại ta?”
“BOSS ở nơi này còn có thể chạy sao?”
Tô Mộ quả thật hơi ngơ ngác.
Dựa vào những âm Ảnh Ma ngoài kia, chắc hẳn BOSS cũng là một loại âm Ảnh Ma khác.
Loại ma vật này, có kỹ năng nhập vào người, nếu vậy thì không có gì bất ngờ lắm.
Điều hắn không ngờ tới chính là, BOSS trên bản đồ này còn có thể rời đi?
“Đương nhiên, điều này đều nhờ vào Tà Thần đại nhân kia ban ân!”
Âm thanh của Simon lại vang lên
Hắn quỳ trên mặt đất, dập đầu với dáng vẻ thành kính.
“Đại nhân, ta sẽ là đầy tớ trung thành nhất của ngươi!”
Âm thanh cuồng tín vang vọng khắp hang động.
“Quả nhiên là chuyện tốt do một tay Tà Thần!”
“Nói vậy, tên kia có thể ảnh hưởng đến quy tắc sao?”
Tô Mộ nghe những lời này, ánh mắt dần trở nên lạnh lẽo.
Tại thời điểm giết chết Tân Đức, hắn có vẻ đã đắc tội đến một tồn tại khó lường nào đó!
“Tà Thần kia muốn ta trở thành kẻ thù chung, nhờ đó tiêu hao hết mười lần cơ hội phục sinh của ta?”
Sau khi suy nghĩ tỉ mỉ, Tô Mộ đã hiểu rõ ý định của kẻ địch trong việc hãm hại mình.
Chính là muốn đuổi hắn khỏi thế giới Thần Đồ đây mà!
“Nếu đã như vậy, ta cũng sẽ không khách khí với ngươi!”
Gương mặt Tô Mộ lạnh lẽo, hắn nhìn chăm chăm Simon đang quỳ dưới đất.
Tên đầy tớ trung thành của Tà Thần.
Ngày hôm nay chắc chắn phải chết.
Ánh mắt nhìn chằm chằm ‘Simon’, Tô Mộ bắt đầu lập kế hoạch về cuộc chiến đấu này trong đầu.
Dù sao cũng là BOSS ở chỗ này, đằng sau còn có tên Tà Thần kia chống lưng, mình nhất định phải dùng toàn bộ sức lực để ứng phó!
“Không cần giải thích nhiều thi triển các chiêu liên tiếp thôi!”
Hít sâu một hơi, Tô Mộ quả quyết mở Lá Chắn Ma Pháp ra.
“Năng Lượng Thức Tỉnh!”
Sử dụng ngay kỹ năng hồi mana, nhìn thấy lượng mana đang tăng lên từng chút một, ánh mắt Tô Mộ nhìn sang hướng ‘Simon’.
“Thánh Quang Đả Kích!”
Giơ tay lên là sử dụng kỹ năng tạo sát thương mạnh nhất.
Trong hang động tối tăm, một tia Thánh Quang xuất hiện từ trong không trung, đánh vô cùng chính xác vào ‘Simon’.
-23643!
Một con số sát thương cực cao hiện ra.
Tên ‘Simon’ đang quỳ dưới đất rất hiển nhiên còn chưa kịp phản ứng lại bèn vội vàng bò dậy từ mặt đất, không ngừng nhìn khắp nơi xung quanh.
Đột nhiên, hắn cảm giác được đầu có cảm giác choáng váng, cả người ngơ ngác như con nai vàng vậy.
“Phích Lịch Lôi Quang!”
-17752!
“Xung Kích!”
“Phích Lịch Lôi Quang!”
-17752!
-5325!
“Kidney shot!”
...
Tô Mộ không hề giải thích nhiều mà liên tục xuất chiêu, tập trung thi triển kỹ năng về hướng ‘Simon’.
Trong hang động, Lôi Quang không ngừng chớp nháy, dưới sự gia tăng công kích ma pháp mạnh mẽ của Tô Mộ, lượng máu của ‘Simon’ điên cuồng giảm xuống.
“Liên tục kích hoạt được ba lần Ma Pháp Bùng Nổ, đã quá đi!”
Lại thêm một phát Lôi Quang được thi triển, nhìn thấy sự xuất hiện liên tiếp của hai con số sát thương, Tô Mộ không nhịn được mà cười nhếch miệng.
Sau khi bản thân thi triển một chuỗi các kỹ năng, điểm sát thương tạo ra đã đạt đến một trăm ba mươi nghìn điểm!
Quả nhiên đánh lén mới là nhất nha!
“Là ngươi à?”
Tại đó, ‘Simon’ từ trong trạng thái choáng váng tỉnh lại, khi nhìn thấy Tô Mộ ở sau lưng, chợt há to miệng, vẻ mặt vô cùng kinh ngạc.
Trong suy nghĩ của hắn, Tô Mộ lẽ ra đã bị nhốt lại ở trấn Bạch Vụ rồi, làm sao có thể đột nhiên xuất hiện ở nơi này được?
“Xin chào, trưởng trấn đại nhân!”
Tô Mộ mỉm cười chào hỏi, nhìn vào không hề có chút ‘thân thiện’ gì cả.
Ngay khoảnh khắc vừa dứt lời, lại thêm một tia Lôi Quang giáng xuống.
“Cái tên nhà ngươi!”
‘Simon’ cũng đã cảm nhận được uy lực của Lôi Quang, cặp mắt hắn nhìn chằm chằm vào Tô Mộ.
Đối mặt với sự tấn công oanh tạc ban nãy của Tô Mộ, lượng máu của hắn đã mất đi hơn phân nửa, nhưng mọi chuyện thật sự xảy ra quá nhanh, đến nỗi bây giờ hắn mới có thể ứng phó lại.
“Hở?”
Chính ngay lúc này, Tô Mộ kinh ngạc phát hiện ra, khi tia sét kia đánh vào người Simon không hề tạo ra sát thương.
Chương 174: Thành chủ của thành Tiếu Nguyệt là ma vật?
Thân thể của Simon giống như mất hết sức lực vậy, thoáng cái đã nằm liệt trên mặt đất.
“Chạy rồi?”
Mắt Tô Mộ mở to, chợt nghĩ tới điều gì đó.
“Vùng Từ Trường Trọng Lực!”
Một giây sau, một kỹ năng được trực tiếp thi triển ra.
“Ở đâu?”
Dưới sự khống chế của Trường Lực lớn mạnh, Tô Mộ biết rõ tên BOSS đó sẽ không trốn thoát được, vội vàng nhìn khắp nơi.
Khắp nơi đều là bóng đen!
Đối với tên BOSS mà nói, những bóng đen này đều là những nơi ẩn nấp tuyệt vời.
“Góc Nhìn Ma Pháp!”
Tô Mộ quả quyết mở kỹ năng Góc Nhìn lên.
“Vẫn không nhìn thấy?”
Điều khiến cho Tô Mộ có phần bất ngờ chính là Góc Nhìn Ma Pháp khi đối diện với tên BOSS này, gần như đã hoàn toàn mất đi tác dụng.
“Chớp Nhoáng!”
Không một chút do dự, Tô Mộ ngay lập tức dịch chuyển đến vị trí lối ra.
Ở đây chỉ có một lối đi nhỏ hẹp, nếu tên BOSS đó muốn chạy trốn thì chắc chắn sẽ phải đi ngang qua mình.
“Ngươi không trốn thoát được đâu!”
Canh giữ ở chỗ này, Tô Mộ la to lên một tiếng, đồng thời quan sát bộ phận của những bóng đen kia.
Góc Nhìn Ma Pháp mặc dù mất đi tác dụng, nhưng khả năng quan sát nhạy bén của mình vẫn còn.
“Khà! Khà! Khà!”
Đột nhiên, tiếng cười đáng sợ vang lên trong hang động.
Giọng cười này vọng từ bên trong hang động, hoàn toàn không thể phân biệt được từ hướng nào truyền đến.
“Băng Sương Phong Bạo!”
Tô Mộ lạnh lùng hừ một tiếng, đôi mắt loé lên một tia lạnh lùng.
“Vù! Vù!”
Phong Bạo mãnh liệt càn quét hết toàn bộ phía bên trong hang động.
Với phạm vi của Băng Sương Phong Bạo chắc chắn sẽ bao trùm lên mọi ngóc ngách bên trong.
“Tên nhãi nhép bỉ ổi nhà ngươi!”
Dưới sự tàn sát bừa bãi của Băng Sương Phong Bạo, tên BOSS trong bóng đen rất hiển nhiên đang chịu sát thương, hắn gào lên một tiếng giận dữ.
“Ha ha, ta nói ngươi mới là con rùa rụt đầu đấy!” Tô Mộ đứng im tại chỗ, trực tiếp phản bác lại.
“Ngươi dám sỉ nhục ta?”
Giọng nói tức giận một vang lên lần nữa.
Tên BOSS trong bóng đen rất hiển nhiên đã bị lời nói của Tô Mộ chọc giận rồi.
Nhưng hắn lại không hề xuất hiện.
“Tên này khác với những con ma vật bình thường kia, hắn có trí tuệ rất cao!”
“Là tên Tà Thần kia ban cho sao?”
Tô Mộ vẫn đang quan sát bóng đen, đồng thời phân biệt phương hướng giọng nói, nhưng vẫn không hề có dấu vết gì để tìm ra.
Đối phương dường như đã hoàn toàn chìm vào trong bóng đen vậy.
“Nếu đã như vậy thì ta sẽ hành hạ ngươi đến chết!”
Tô Mộ cũng không vội vã nữa.
Phòng ngự ma pháp của cái tên BOSS âm Ảnh Ma này đạt đến 5000 điểm, lại còn có thêm Khả Năng Miễn Dịch Ma Pháp 30%.
Điểm sát thương của mỗi phát Băng Sương Phong Bạo là 750, trong 8 giây điểm sát thương có thể tạo ra là 6000 điểm.
Tên BOSS này có tổng cộng 180 nghìn điểm máu, giờ đại khái còn lại không tới 50 nghìn điểm.
Sau khi thời gian của mười phát Phong Bạo qua đi, tên này chắc chắn sẽ phải chết!
“Vị trí này không thể bỏ, vừa đúng lúc kỹ năng khống chế của ta sắp cooldown rồi!”
Tô Mộ cũng không quan tâm đến những bóng đen trong hang động nữa.
Hắn chỉ cần canh giữ cẩn thận lối ra để chạy trốn này là đủ rồi.
Thời gian từng giây một trôi qua, sau khi thời gian của một phát Băng Sương Phong Bạo kết thúc, Tô Mộ giơ tay lên lại thêm một phát Phong Bạo nữa.
Vốn trong hang động đã âm u lạnh lẽo, gió lạnh đến thấu xương.
“Tiểu tử, ngươi mau dừng tay cho ta, ngươi có biết ngươi đang đối mặt với ai không?” Tên BOSS trong bóng đen không thể chịu đựng được nữa, lên tiếng uy hiếp nói: “Ta chính là người phát ngôn của Tà Thần đại nhân ở thành Tiếu Nguyệt, nếu ngươi giết ta, ngươi tuyệt đối sẽ không có kết cục tốt đâu!”
Tô Mộ nghe được những lời uy hiếp này, hắn tỏ ra thái độ thờ ơ.
Cái tên gọi là Tà Thần nếu thật sự muốn ra tay với mình thì lúc mình đối phó với Tân Đức, e rằng là đã game over rồi.
“Nhà ngươi đã quyết tâm muốn trở thành kẻ địch của Tà Thần đại nhân rồi sao?”
Trong hang động, giọng nói lại một lần nữa vọng ra, trong giọng điệu kèm theo sự nôn nóng.
Mỗi một phát sát thương của Băng Sương Phong Bạo đều là thật cả.
Đổi lại là những tên BOSS khác, chắc chắn lúc này đã không màng mọi thứ mà công kích Tô Mộ rồi.
Vừa hay nó lại là cái loại sở hữu trí tuệ, nỗi sợ xuất phát từ việc đối mặt với cái chết, ngược lại đã khiến tay chân nó bị ràng buộc.
“Nhà thám hiểm, chúng ta có gì từ từ thương lượng, ta có thể giúp ngươi trở thành pháp sư sa đoạ mạnh mẽ. Hãy tin ta, đó là sức mạnh mà ngươi không có cách nào kháng cự nỗi đâu!” Uy hiếp không được, tên BOSS lựa chọn dụ dỗ.
“Chỉ cần có được sức mạnh này, ngươi sẽ trở thành đầy tớ trung thành nhất của Tà Thần đại nhân, ngươi sẽ có được mọi thứ mà ngươi muốn!”
“Ngươi thậm chí có thể trở thành tồn tại sánh ngang vai với ‘thần’!”
Giọng nói đầy những lời dụ dỗ vang lên liên tiếp không ngừng.
“Nghe vào có vẻ không tệ đấy!” Tô Mộ cười một cái, cất giọng nói.
“Hãy tin ta, đi theo Tà Thần đại nhân là niềm kiêu hãnh tối cao của ngươi!” Tên BOSS tưởng rằng Tô Mộ đã động lòng, bèn tăng thêm lợi lộc: “Chỉ cần ngươi trở thành sứ đồ, mọi tội lỗi của ngươi ở thành Tiếu Nguyệt sẽ được miễn trừ toàn bộ!”
“Vậy sao?”
Câu nói phía trước Tô Mộ hoàn toàn không đếm xỉa tới, câu nói phía sau lại khiến hắn có hứng thú.
Có lẽ mình có thể moi được thông tin liên quan đến chủ mưu đằng sau từ miệng của tên BOSS này.
“Ta muốn biết, làm sao mà ngươi có thể giúp ta thoát tội được? Phải biết rằng, ta đã giết chết ‘trưởng trấn’ của trấn Bạch Vụ đấy!” Hắn hướng về phía bên trong hang động hỏi.
Không khí đột nhiên trở nên im lặng.
Sau khi qua một hồi lâu, giọng của tên BOSS lại vang lên.
“Chuyện này ngươi không cần biết!”
“Ha ha!” Tô Mộ khinh thường cười một tiếng: “Nếu đã như vậy.”
“Băng! Sương!”
“Phong!”
Hắn cố ý tăng âm lượng lên, hô ra từng chữ một.
Quả nhiên, uy hiếp như vậy vô cùng có hiệu quả.
“Ta nói cho ngươi biết!”
Ngay sau đó, giọng nói bối rối của tên BOSS vang lên.
“Thành chủ của thành Tiếu Nguyệt là một con ma vật!”
Chương 175: Cái nhìn của Tà Thần.
“Ngươi nói cái gì?”
Lời nói này khiến cho Tô Mộ mở to mắt, đôi mắt hiện lên vẻ ngạc nhiên không tin nổi.
Một tòa thành lớn như vậy, thành chủ lại là ma vật?
Tuy nhiên sau khi nghĩ đến thân phận của tên đội trưởng đội vệ binh kia, Tô Mộ cũng không thấy kinh ngạc nữa.
“Điều ngươi nói là sự thật ư?” Giọng điệu của hắn trở nên nặng nề, hắn nhấn mạnh nói.
“Ta thề với Tà Thần, điều ta nói đều là thật sự!”
“Chỉ cần ngươi đầu quân vào Tà Thần đại nhân, sau này ngươi cũng có thể trở thành thành chủ, thậm chí là quốc vương!”
Âm Ảnh Ma thề thốt trả lời, vẫn không quên tiếp tục dụ dỗ.
“Làm quốc vương sao?” Tô Mộ bĩu môi.
Bất kể là sức mạnh to lớn, hay xưng vương, nghe vào cũng đều thấy không tệ!
“Tuy nhiên đáng tiếc rồi, mục tiêu của ta lại không nhỏ như vậy!”
Nhưng những thứ này đối với mình, không có chút ý nghĩa nào cả.
“Băng Sương Phong Bạo!”
Trong hang động một lần nữa nổi lên cơn gió sương rét lạnh.
“Ngươi không giữ chữ tín!” Giọng nói phẫn nộ kèm theo sự trách móc.
“Với một tên ma vật thì còn cần giữ chữ tín sao?” Tô Mộ cười nhạt.
“Tại sao, chỉ cần trở thành pháp sư sa đoạ, ngươi sẽ có thể trở thành sự tồn tại như Bán Bộ Thần Minh vậy.”
“Một tên người phàm, làm sao có thể kháng cự được sức mạnh như vậy!”
Lượng máu càng ngày càng ít, âm Ảnh Ma gào thét lên, hắn đang cực kỳ khó hiểu.
“Bán Thần?”
Sắc mặt của Tô Mộ lạnh lùng.
“Tầm nhìn hạn hẹp quá rồi!”
“Phích Lịch Lôi Quang!”
Kèm với một tia sét, một tin nhắc nhở hiện ra trước mắt Tô Mộ.
‘Ngươi đã giết chết BOSS âm Ảnh Ma!’
‘Thông qua Hào Quang Của Pháp Thần có được 1 điểm trí lực!’
Thông qua đoạn đối thoại vừa rồi, hắn vẫn đang phán đoán vị trí của tên BOSS.
Khi đối phương gần sắp tử vong, hắn cũng đã phát hiện ra động thái cực kỳ nhỏ của một bóng đen.
Dĩ nhiên, cho dù không có tia sét cuối cùng, thì cũng chỉ cần thi triển thêm vài phát Băng Sương Phong Bạo mà thôi.
“Đồ vật của tên này rơi ra có lẽ sẽ vô cùng hậu hĩnh nhỉ?”
Dễ dàng giải quyết một tên BOSS lớn, Tô Mộ nở nụ cười rạng rỡ, đi về hướng vị trí đó.
Đừng xem tên BOSS âm Ảnh Ma này có phòng ngự cao, máu trâu, đối phó với hắn còn đơn giản hơn so với con BOSS Chiểu Xà trước đó.
“Vù! Vù!”
Khi Tô Mộ vừa tiếp cận vị trí của bóng đen, cái bóng đó đột nhiên xuất hiện một luồng gió lốc mãnh liệt.
Một lốc xoáy màu đen đang được hình thành!
“Cảnh tượng này sao lại có hơi quen thuộc?” Chân mày Tô Mộ nhíu chặt.
Lúc Tân Đức chết, hình như cũng là cảnh tượng này!
“Thánh Quang Đả Kích!”
Sau một chút chần chừ ngắn ngủi, Tô Mộ đã thi triển ra kỹ năng mạnh nhất.
Một tia Thánh Quang thoáng hiện, đánh vào cái lốc xoáy màu đen đó.
Không có con số sát thương.
Nhưng lốc xoáy màu đen lại thoáng cái đã biến mất rồi.
Một phát này của Tô Mộ đã có hiệu quả!
Hắn còn chưa kịp mừng rỡ, những năng lượng màu đen đó lại ngưng tụ lần nữa, không ngờ lại biến hóa thành một đôi mắt.
“Đây là!”
Khi nhìn vào cặp mắt đó, đồng thời Tô Mộ lập tức cảm thấy tim đập mạnh.
Trán của hắn bắt đầu toát ra giọt mồ hôi.
Đôi mắt này giống như tử thần đang câu linh hồn vậy, hút lấy hắn rất chặt.
“Ngươi chính là Tà Thần sao?”
May mà dựa vào sức mạnh tinh thần lớn mạnh, Tô Mộ mới không bị áp đảo.
Hắn ngẩng đầu, nhìn chằm chằm vào cặp mắt kia, gương mặt không hề có chút sợ hãi.
Ngay sau đó, Tô Mộ làm ra một hành động đáng kinh ngạc.
Hắn hướng về phía cặp mắt kia, giơ ngón giữa lên!
Cũng đúng lúc này, cặp mắt kia biến mất rồi.
“Phù!”
Áp lực bao trùm lên người mình chợt biến mất, Tô Mộ thở dài một hơi.
Cặp mắt kinh khủng đó khiến cho hắn nhận ra một điều.
Giữa bản thân và cái gọi là thần, khoảng cách còn chênh lệch rất lớn.
“Con đường vẫn còn rất dài đấy!”
Cười gượng một tiếng, Tô Mộ đi tới bên cạnh thi thể âm Ảnh Ma.
Bên cạnh thi thể âm Ảnh Ma có một vòng sáng.
‘Ngươi có được Mảnh Vỡ Bí Cảnh!’
‘Ngươi có được: Ảnh Độn!’
‘Ngươi có được Ám Ảnh Tàn Hồn!’
Tổng cộng rơi ra được ba món đồ.
Một trong những thứ đó vừa hay lại là Mảnh Vỡ mà Tô Mộ đang thiếu.
Tô Mộ lấy ra bốn mảnh ghép của Mảnh Vỡ Bí Cảnh lúc trước ra.
Sau khi đặt một Mảnh Vỡ lên đó, món đồ này liền xảy ra sự biến hóa.
‘Chìa khóa bí cảnh: Có thể mở ra Động Dung Nham nằm ở sâu bên trong Động U Ám!’
“Cuối cùng cũng đã lấy được cái chìa khóa này rồi, tiếp theo đây để xem có thể rơi ra được vật phẩm thuộc tính hỏa hay không.”
“Chỉ cần có thể kích hoạt được viên bảo thạch này thì ta sẽ có thể chuyển chức sang nghề nghiệp ẩn giấu rồi!”
Nắm chặt chìa khóa trong tay, Tô Mộ nhìn về phía lối vào của phó bản bên trong hang động.
Mặc dù đứng cách đó khá xa, mình cũng có thể cảm nhận được luồng năng lượng nóng rực của ngọn lửa.
Hơn nữa, phó bản này cũng liên quan việc chuyển nghề nghiệp ở tam giai.
Hắn không thể không vào!
Tô Mộ nhìn vào món đồ thứ hai.
‘Ảnh Độn (cấp S): Sau khi sử dụng có thể hòa vào trong bóng đen!’
Miêu tả vô cùng đơn giản.
Không có thời gian duy trì liên tục, cũng không có thời gian cooldown.
Dường như chỉ cần là nơi có bóng đen tồn tại là có thể sử dụng.
“Ngay cả Góc Nhìn Ma Pháp của ta cũng không thể nhìn thấy, hiệu quả ẩn nấp của kỹ năng này còn lợi hại hơn Tàng Hình!”
“Học thôi!”
Sau khi học kỹ năng này, Tô Mộ trực tiếp nâng cấp nó lên tới cấp SSS.
Miêu tả vẫn y như cũ, nhưng rất hiển nhiên hiệu quả ẩn nấp của cấp SSS có điểm mạnh mẽ hơn.
“Thử xem sao!”
Đi tới vị trí bóng đen, Tô Mộ bèn sử dụng kỹ năng này.
Một giây sau, cả người hắn đã hoàn toàn hòa vào trong bóng đen.
“Đỉnh nha, chỉ cần là nơi có bóng đen, ta gần như là không tồn tại vậy!”
Tô Mộ kích động la lên.
Sự mạnh mẽ của kỹ năng này không thể nói rõ ràng chỉ trong hai ba câu nói được.
Nếu thích khách lấy được kỹ năng này, thì vào buổi tối đêm khuya, sự tồn tại của hắn tuyệt đối sẽ như ma quỷ vậy!
Điểm mấu chốt nhất chính là kỹ năng này cũng có thể sử dụng ở thế giới thực!
Chương 176: Cơ hội hoàn thành nhiệm vụ tới rồi!
Chỉ cần mình muốn là có thể trở thành sát thủ đứng đầu thế giới.
Kiềm lại sự vui mừng trong lòng, Tô Mộ nhìn vào món đồ cuối cùng.
‘Ám Ảnh Tàn Hồn: Trên đó còn lưu giữ một luồng ý chí!’
Lời giới thiệu cũng rất đơn giản, hoàn toàn không hề ghi rõ cách sử dụng.
Tuy nhiên là vật phẩm của BOSS, có lẽ cũng không phải là món đồ vô dụng gì.
“Cứ cất vào trước đã, tiếp theo chính là cày phó bản, phải kiếm cho ra chứng minh lên cấp trước!”
“Nhưng túi đồ của ta hơi đầy rồi, hay là cất đồ trước?”
Phó bản gần ngay trước mắt, Tô Mộ suy nghĩ một lúc, không vội vã đi vào.
Phải mang thi thể của Simon đến thành Tiếu Nguyệt trước mới được.
Vừa hay mình cũng có thể dọn bớt túi đồ ra.
...
Thành Tiếu Nguyệt.
Thành chủ Nguyệt Bạch đang trang điểm trước một cái gương.
Hắn trang điểm khuôn mặt theo phong cách của nữ.
Nếu những người khác trong phủ thành chủ ở đây, nhất định sẽ vô cùng hoảng sợ.
Thành chủ đại nhân của bọn họ lại là một người đàn ông!
Nhưng vào khoảnh khắc này, vị thành chủ đại nhân này lại đang trang điểm vô cùng diêm dúa lòe loẹt, hoàn toàn không phù hợp với thân phận thành chủ của hắn.
“Một gương mặt thật tuấn tú!”
Điều kỳ quái hơn chính là ‘thành chủ’ đang vuốt mặt của mình, đôi mắt ẩn chứa sự si mê.
‘Thành chủ’ mở miệng một lần nữa, giọng nói ẩn chứa sự chiều chuộng.
“Cho dù có bị uy hiếp, ta cũng sẽ không để ngươi lâm vào nguy hiểm đâu!”
...
Thế giới Thần Đồ.
Đây là một vực sâu không đáy.
Phía dưới là mảng đen tối vô tận.
Trong bóng đen tối này, một con quái vật với đôi cánh màu đen, mặt mũi hung tợn đang bay lên.
“Vụt!”
“Phích Lịch!”
Sau khi nó đến được vị trí nào đó của vực sâu, một sức mạnh to lớn xuất hiện bao trùm hoàn toàn lên thân thể của nó.
Dưới sức mạnh này, con quái vật đó ngay lập tức hóa thành tro bụi.
Song như thế nó vẫn chưa hết.
Ở phía dưới vực sâu, lại thêm một con quái vật khác với diện mạo y hệt bay lên.
Nó dường như chịu sự khống chế của sự tồn tại nào đấy, muốn xuyên qua trận tự vô hình đó!
Thành Tiếu Nguyệt.
Tô Mộ cõng xác Simon, quay trở lại nơi này.
“Đây là? Xác Simon đại nhân?”
“Đã xảy ra chuyện gì?”
Sau khi nhìn thấy Simon, tất cả vệ binh thủ thành đều sốc không thôi.
Tô Mộ không để ý đến họ, chạy về hướng đại sảnh nhiệm vụ
Hiện tại thời gian còn sớm, quan khám nghiệm tử thi hẳn còn chờ ở đây.
“Nhà thám hiểm, ngươi thật sự tìm được thi thể đại nhân Simon sao?”
Khi Tô Mộ đến đại sảnh nhiệm vụ, quan khám nghiệm tử thi thấy hắn cõng thi thể, trợn tròn hai mắt.
Ma vật xảo trá kia có thể đã lẻn vào thành Tiếu Nguyệt, thực lực tuyệt đối không thể xem nhẹ, vậy mà không nghĩ đến nhà thám hiểm này, thật sự có thể đánh bại ma vật đó.
“Ta muốn nhờ ngươi giúp một việc!”
Đặt thi thể xuống đất, Tô Mộ mỉm cười.
“Giúp việc gì?” Quan khám nghiệm tử thi nghe vậy, ngây ngẩn.
Nụ cười trên gương mặt Tô Mộ càng xán lạn.
Sau khi cõng xác Simon trở về, hắn đã nghĩ ra một kế hoạch!
“Đi với ta đến phủ thành chủ đi!” Hắn nhìn người khám nghiệm tử thi, chậm rãi mở miệng.
“Được rồi!” Quan khám nghiệm tử thi không từ chối, vác thi thể lên, đi theo sau Tô Mộ.
Hai người cùng đi về hướng phủ thành chủ.
“Ngươi rốt cuộc muốn ta làm gì?”
Trên đường, quan khám nghiệm tử thi có hơi thấp thỏm, dò hỏi Tô Mộ.
Sắc mặt Tô Mộ bình thản: “Ta muốn ngươi tìm ra nguyên nhân cái chết của Simon trước mặt thành chủ!”
“A!”
Lời này đã khiến sắc mặt quan khám nghiệm tử thi dịu đi không ít.
Đối với hắn, tìm ra nguyên nhân cái chết vốn là bổn phận thường tình.
“Đương nhiên, vẫn còn có một người khác!”
Nhưng lúc này, Tô Mộ lại nói tiếp.
“Một người khác? Ai vậy?” Khám nghiệm tử thi thoáng ngây ngẩn.
Tô Mộ bèn lấy một vật ra trong túi.
Đầu Người Sói.
Quan khám nghiệm tử thi biết rõ đội trưởng đội vệ binh, không nhịn được hét lên kinh hãi.
Là một người đã quá quen với việc khám nghiệm thi thể, hắn có thể cảm nhận được khí tức của ma vật toả ra từ cái đầu này.
“Là Người Sói sao?”
“Đúng vậy!”
Tô Mộ gật đầu.
Quả nhiên tất cả đều đúng như dự liệu, quan khám nghiệm thi thể chính là NPC mấu chốt để hoàn thành nhiệm vụ ở thành Tiếu Nguyệt!
“Ta nhớ rồi, hắn là người phụ trách hộ tống Simon đến Bạch Vụ trấn!” Quan khám nghiệm thi thể hít sâu, vẻ mặt vô cùng nghiêm túc.
“Ta hi vọng ngươi sẽ báo cáo chuyện này cho thành chủ đại nhân!” Tô Mộ nói tiếp.
“Ngươi yên tâm, đây là chức trách của ta!” Người khám nghiệm tử thi đáp ứng.
Hai người đi tiếp hồi lâu, phía trước xuất hiện một toà nhà.
Phủ thành chủ uy nghiêm.
“Mau đi bẩm báo thành chủ đại nhân, chuyện không lường trước đã xảy ra!”
Quan khám nghiệm thi thể dĩ nhiên có thân phận không thấp, đi thẳng đến chỗ lính gác vòng ngoài la lên.
Lính gác nhìn thấy cái đầu trên tay quan khám nghiệm thi thể, lại có xác chết được cõng sau lưng, cũng biết có chuyện không hay đã xảy ra, vội vàng chạy vào trong phủ thành chủ.
Tô Mộ đứng cạnh quan khám nghiệm thi thể, im lặng đợi diễn biến tiếp theo.
Rất nhanh, lính gác đã vội vã quay lại, đưa hai người vào trong phủ thành chủ.
Vẫn là tại đại sảnh phòng hội nghị.
Lần này, thành chủ Nguyệt Bạch không có tâm tư ngồi trên bảo toạ như trước.
“Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?” Hắn đến bên cạnh quan khám nghiệm thi thể, nhìn chằm chằm vào xác Simon, nghiêm nghị hỏi.
“Lúc trước khi ta chuẩn bị tiến hành kiểm tra nguyên nhân cái chết của simon đại nhân, đột nhiên có ma vật trộm đi thi thể của hắn.”
“Vì vậy nên ta đã uỷ thác nhà thám hiểm này, đến động U Ám tìm lại xác của Simon đại nhân.”
Quan khám nghiệm thi thể nói đến đây bỗng dừng lại.
Tô Mộ thấy thế, bèn nói tiếp: “Trên đường ta đi sâu vào động U Ám, kết quả lại phát hiện xác Simon đại nhân.”
Nói đến đây, Tô Mộ dừng một chút, quan sát phản ứng của thành chủ Nguyệt Bạch.
Dựa theo lời giải thích của âm Ảnh Ma, tên này cũng chính là một ma vật!
“Tà Thần?”
Tô Mộ vừa nói xong, không chỉ thành chủ Nguyệt Bạch, bên trong đại sảnh, tất cả mọi người đều lộ ra vẻ mặt khiếp sợ.
Chương 177: Đe doạ?
Bọn họ dường như biết rất rõ về sự tồn tại của Tà Thần.
“Ngươi có chắc không?” Nguyệt Bạch nhìn Tô Mộ, nhấn mạnh.
Tô Mộ không nói, chỉ gật đầu.
“Ta biết rồi!”
Nguyệt Bạch hít sâu, sắc mặt trở nên bình thản.
Không hổ là người đứng đầu của một thành, lòng dạ đủ thâm sâu.
Chỉ đơn giản dùng một câu nói, đã muốn ém chuyện này xuống.
“Thành chủ đại nhân, còn một chuyện ta muốn bẩm báo với người!” Tô Mộ đương nhiên sẽ không cho qua như thế, chỉ vào đầu Người Sói nói: “Ngươi nhìn tên này có quen mắt không?”
“Đây là?” Nguyệt Bạch thoáng nhìn đầu Người Sói, nheo mắt: “Là đội trưởng đội vệ binh của ta?”
“Trước tên này đuổi theo Tô Mộ, bị ta bắt gặp, lúc đấy mới phát hiện, tên này lại là một Người Sói!” Tô Mộ nhân cơ hội nói.
Một giây sau, sắc mặt mọi người trong đại sảnh lại biến đổi lần hai.
Đội trưởng đội vệ binh thành Tiếu Nguyệt phủ lại là một Người Sói!
Trong nháy mắt, sắc mặt Nguyệt Bạch tái nhợt.
“Ta biết rồi!” Trầm mặc hồi lâu, hắn nhàn nhạt nói.
Tô Mộ đã đoán trước phản ứng của Nguyệt Bạch, có điều tất nhiên không thể để chuyện này trôi qua như vậy: “Thành chủ đại nhân, lẽ nào ngươi không phát hiện ra sao? Hay ngươi cố ý làm như không biết?”
“Ngươi nói lời này là có ý gì?” Nguyệt Bạch hơi sửng sốt, giọng trầm xuống.
“Simon đại nhân bị ma vật chiếm mất thân xác, vệ binh phủ thành chủ lại là một Người Sói. Simon được Người Sói này hộ tống thì chết ở Bạch Vụ trấn, không phải rõ ràng là để nhà thám hiểm Tô Mộ chịu trách nhiệm này sao?” Tô Mộ không khách khí, nói thẳng.
Tình thế đi đến nước này, cơ hội hoàn thành nhiệm vụ cũng đã tới!
Tô Mộ vừa nói xong, ánh mắt Nguyệt Bạch hướng về phía hắn.
“Ngươi biết Tô Mộ?”
Câu nói rất nhẹ nhàng, nhưng tựa hồ còn có ẩn ý khác.
“Đều là Nhà thám hiểm, chúng ta tất nhiên đều biết nhau!” Tô Mộ cũng không kiêng dè.
Nguyệt Bạch rơi vào trầm tư.
Ánh mắt hắn không ngừng đánh giá Tô Mộ, nét mặt không chút thay đổi.
“Ta sẽ cho người đi điều tra chuyện này!” Một hồi lâu sau, hắn mở miệng nói: “Nếu Tô Mộ thực sự vô tội, ta sẽ trả lại trong sạch cho hắn!”
Tô Mộ nghe vậy, chân mày nhíu chặt.
Hiện tại đã đem tất cả bằng chứng bày ra trước mắt Nguyệt Bạch, hắn vẫn không có ý định đính chính sự thật.
“Nhà ngươi có vấn đề gì sao?”
Ánh mắt Tô Mộ trở nên nghiêm túc.
Đối với lời âm Ảnh Ma nói, hắn cũng chưa thật sự tin tưởng.
Lời vừa rồi ngoại trừ tác dụng chứng minh bản thân không có vấn đề, còn lại chính là ý thăm dò của Nguyệt Bạch thành chủ.
Cách giải quyết vấn đề của hắn, hiển nhiên không thể khiến bản thân hài lòng.
“Đúng rồi thành chủ đại nhân, ma vật không chế Simon, trước khi chết có nói một thứ, ta cho rằng nên bẩm báo với ngươi một chút.”
“Nó nói gì?” Nguyệt Bạch vô cảm đột nhiên nhíu mày.
“Nếu người khác biết, e là sẽ lớn chuyện!” Tô Mộ nhìn trong đại sảnh, muốn nói lại thôi.
“Các ngươi lui xuống hết đi!” Nguyệt Bạch vung tay.
Lính gác cùng quan khám nghiệm thi thể trong đại sảnh lần lượt lui ra ngoài.
“Bây giờ có thể nói rồi chứ?” Nguyệt Bạch nhìn chằm chằm Tô Mộ, ánh mắt kỳ quái.
“Nó nói cho ta biết, ngươi là một ma vật!” Tô Mộ cười cười, quan sát phản ứng Nguyệt Bạch.
Hắn không lo lắng thành chủ đột nhiên nổi điên, thậm chí còn hi vọng hắn sẽ ra tay với mình.
Bên ngoài có nhiều NPC nhìn vào như vậy, vị thành chủ này nếu động thủ với một Nhà thám hiểm vô tội, hắn nên giải thích thế nào đây?
Dù sao, những NPC này đều biết Nhà thám hiểm có rất nhiều sinh mạng.
Muốn ở chỗ này giết người diệt khẩu, sợ là làm không được!
Nguyệt bạch cười lạnh một tiếng, nhìn về phía Tô Mộ hỏi ngược lại: “Ngươi có tin không?”
Tô Mộ cũng cười, đáp: “Vốn dĩ ta không tin, thế nhưng thái độ của thành chủ ngươi với Nhà thám hiểm Tô Mộ, khiến ta không thể không tin rồi, ta nghĩ rằng mình nên đến vương đô, báo cáo một chút tin tức nhỉ?”
Nói vừa dứt câu, đôi mắt Nguyệt Bạch tràn đầy sát ý.
Một luồng khí mạnh mẽ áp sát về phía Tô Mộ.
“Tên này không đơn giản!”
Cảm nhận được sát ý, Tô Mộ lùi về sau.
Cảm giác Nguyệt Bạch mang lại không giống với tất cả các BOSS đã từng gặp qua.
Mình bây giờ, e rằng không phải đối thủ của hắn!
May mà tuy rằng Nguyệt Bạch nổi sát tâm, nhưng cũng không có hành động gì khác.
Đột nhiên hắn cười lớn.
“Ta có thể bỏ lệnh truy nã đối với Tô Mộ, nhưng chuyện ngươi nói với ta hôm nay, ta không muốn lại có thêm kẻ thứ ba!”
Sau khi Nguyệt Bạch nói xong lời đó, hắn không nhìn Tô Mộ, đi ra đại sảnh.
“Sau khi ta đã tra xét, Nhà thám hiểm Tô Mộ không phải hung thủ mưu hại Simon, trong vòng phạm vi thành Tiếu Nguyệt, ta giải trừ lệnh truy nã đối với hắn!”
Nguyệt Bạch nhìn về phía lính gác ra lệnh.
Sau đó, trước mắt Tô Mộ hiện lên thông báo thứ nhất:
‘Lệnh truy nã người chơi Tô Mộ được giải trừ’
Sau khi thông báo xuất hiện, kênh thế giới thoáng chốc đã sôi động.
“Quả nhiên, ta đã bảo Tô Pháp Thần đang làm nhiệm vụ, không ngờ nhanh như vậy đã xong rồi sao?”
“Không biết có phải là nhiệm vụ tuyến chính giai đoạn ba không? Tô Pháp Thần làm chuyện này cũng không hợp lý lắm nhỉ?”
“Không thấy trước mấy nhiệm vụ chính đều phát thông báo à, không chừng đây là nhiệm vụ tuyến chính giai đoạn ba thật đấy.”
“Giả dối giả dối quá đi, đoàn chúng ta vừa mới hoàn thành nhiệm vụ giai đoạn thứ nhất, còn nghĩ có thể đuổi theo Tô Pháp Thần, thôi quên đi, quên đi!”
Trong mắt những người chơi khác, thông báo này xuất hiện, giống như tuyên bố rằng Tô Mộ đã hoàn thành một nhiệm vụ khó nhằn vậy!
Bọn họ không còn ngôn từ nào để nói.
Họ còn chưa ra ngoài Tân Thủ thôn, người ta đã sắp đi đến chủ thành rồi.
Chênh lệch thế này quả thực khó nói hết.
...
‘Ngươi đã hoàn thành nhiệm vụ: Tự chứng minh trong sạch, nhận được phần thưởng: sách kỹ năng dung hợp cấp Thần!’
Trong đại sảnh, sau khi thông báo xong, giao diện của Tô Mộ nhanh chóng hiện nhắc nhở.
Một giây sau, một thứ giống quyển sách kỹ năng xuất hiện trong túi đồ của hắn.
“Vậy mà hoàn thành rồi!”
Tô Mộ không nén nổi hưng phấn, không kìm được, hô to một tiếng.
Toàn bộ những lời nói với Nguyệt Bạch cũng có thể xem như là một loại uy hiếp.
Chương 178: Kỹ năng cấp Thần mới.
Vậy mà không nghĩ tới hắn lại thật sự thoả hiệp!
Sau khi Nguyệt Bạch ra lệnh, đi vào trong đại điện.
Đến bên Tô Mộ, hắn nhẹ giọng: “Nhớ kỹ lời của ta, nếu không thì, ngươi và Tô Mộ có bao nhiêu cái mạng cũng không đủ đâu.”
Nói xong, không cần biết phản ứng của Tô Mộ ra sao, Nguyệt Bạch đã vội vàng bỏ đi.
“Uy hiếp ta sao?”
Tô Mộ nhìn bóng lưng vị thành chủ, thái độ hờ hững.
Nếu có nhiệm vụ, mình tuyệt đối sẽ không ngần ngại vạch trần thân phận của hắn.
“Chờ đến vương đô rồi, chắc có lẽ sẽ nhận được nhiệm vụ.”
“Có điều bây giờ, việc quan trọng nhất chính là lên cấp!”
Lệnh truy nã đã được giải trừ, thân phận “Tô Mộ” cũng có thể yên tâm bước vào thành Tiếu Nguyệt.
Tô Mộ ra khỏi phủ thành chủ.
“Nhà thám hiểm, cảm ơn ngươi đã giúp ta tìm được thi thể Simon, đây là bảo bối gia truyền của ta, hi vọng nó sẽ giúp ích cho ngươi!”
Bên ngoài, quan khám nghiệm thi thể vẫn đứng chờ, đưa ra một chiếc túi.
‘Hoàn thành nhiệm vụ, ngươi đã nhận được bảo bối gia truyền của quan khám nghiệm tử thi!’
Tô Mộ nhận lấy túi, mở ra.
“Đây là?”
Bên trong túi chứa một khối đá.
‘Ma thạch Diệu Tinh: đây là một khối đá ma thuật ẩn chứa sức mạnh to lớn, khảm vào một số trang bị, có thể nâng cao công kích ma pháp!’
“Đúng là đồ tốt!”
Nhìn qua khối đá, Tô Mộ cảm giác như có thêm một niềm vui bất ngờ.
Sau khi từ biệt quan khám nghiệm tử thi, hắn rời khỏi thành Tiếu Nguyệt.
Toà thành này khác với trấn Bạch Vụ, khắp nơi có không ít NPC.
Đặc biệt càng nhiều NPC tụ tập ở khu mua bán.
Nếu lấy thân phận “Hiên Viên” đi vào cửa hàng, “Hiên Viên” và Tô Mộ rất có thể sẽ bị bại lộ là cùng một người.
Vấn đề này nên giải quyết thế nào đây?
Đi tới ngoại thành, Tô Mộ sử dụng Phân Thân Ảo Ảnh.
Trong trạng thái biến thân thành “Hiên Viên”, Phân Thân Ảo Ảnh đương nhiên cũng có dáng vẻ của Hiên Viên.
“Biến trở về đi!”
Ngay sau đó, Tô Mộ biến về thành chính mình.
Điều khiển phân thân, hai người cùng quay về Tiếu Nguyệt thành.
Trong mắt NPC ở đây, Tô Mộ và “Hiên Viên” đi cùng nhau, nhìn qua thì quan hệ rất tốt.
“Hai người” cùng đi đến khu mua bán.
Xoè bàn tay ra, sau khi kiểm tra ký hiệu trên cửa hàng, Tô Mộ cùng Hiên Viên đi vào trong.
Sau khi cửa hàng đóng lại, Tô Mộ để phân thân đứng đó, còn bản thân đi về nhà kho phía sau.
“Là loại trang bị gì thì cũng nên đặt trong tủ bảo hiểm!”
“Có vẻ như gần đây không có chỗ hái thuốc nào!”
Mở ra ô túi đồ, Tô Mộ bắt đầu sắp xếp.
Sau khi dọn sạch mọi thứ, hắn lại mở ra hơn một trăm ô vật phẩm trong chiếc nhẫn.
“Nếu bán hết những thứ này, ít thì cũng được hơn mười vạn đồng vàng nữa!”
Sửa soạn đâu ra đó, nhìn một đống trang bị nhị giai, Tô Mộ có cảm giác mình là một nhà giàu mới nổi.
Chờ sau khi có người chơi đến thành Tiếu Nguyệt, bản thân hắn có thể mở một cửa hàng.
“Viên đá này có thể gắn trên Quyền Trượng Pháp Thần không?”
Tô Mộ lấy ra khối ma thạch Diệu Tinh.
‘Có muốn chỉ định chú ngữ không? Thuộc tính chú ngữ là: công kích ma pháp +10%’
Một tin nhắc nhở xuất hiện.
“Tuyệt như vậy?”
Sau khi nhìn thấy gợi ý, Tô Mộ không nhịn được nói một câu.
Hắn làm nhiệm vụ này quá đáng giá rồi?
“Chỉ định cho ta”
Không chút do dự, công kích ma pháp tăng lên 10% vẫn rất hấp dẫn.
“Chỉ định thành công!”
Ma thạch trong tay bỗng dưng biến mất, Quyền Trượng Pháp Thần xuất hiện thêm một chú ngữ.
Tô Mộ nhìn công kích ma pháp của mình
3314 điểm!
Nếu không có gì ngoài ý muốn, hầu hết mọi người chưa chắc đã có được 300 điểm công kích ma pháp.
“Không biết có thể ẩn cái này đi không nhỉ?”
Tô Mộ nhìn Quyền Trượng Pháp Thần.
Ba chú ngữ phía trên giờ chỉ còn lại hai.
Hắn lấy ra Ám Ảnh Bảo Châu.
‘Có muốn chỉ định chú ngữ hay không? Cũng có thể thay thế chú ngữ thứ nhất’
Lời gợi ý xuất hiện, Tô Mộ gật đầu.
Quả đúng như đã nghĩ, chú ngữ này thật sự có thể thay thế.
Nếu đã như vậy, chỉ cần có thể giữ lại thuộc tính thích hợp, là có thể yên tâm sử dụng, đợi sau này lại thay thế bằng vật phẩm ma pháp mạnh hơn.
“Vậy thì chọn ngươi!”
Tô Mộ nhìn món đồ khác trong ô túi đồ, thân thể run lên vì hưng phấn.
Là quyển sách kỹ năng dung hợp cấp Thần đó!
‘Sách kỹ năng dung hợp cấp Thần: sau khi sử dụng có thể lựa chọn năm kỹ năng cấp S (chủ động / bị động) đã thành thạo để tiến hành dung hợp, tạo ra một kỹ năng cấp Thần hoàn toàn mới!’
Dòng chữ giới thiệu hiện ra.
Có thể tiến hành dung hợp năm kỹ năng chủ động hoặc bị động.
Chỉ có điều những kỹ năng được dung hợp đều phải đạt đến cấp S.
Đối với nhiều người chơi, muốn tăng năm kỹ năng lên cấp S, cần phải làm rất nhiều nhiệm vụ thì mới đủ điểm.
Nhưng với Tô Mộ, nên lựa chọn các kỹ năng nào, mới thật sự là vấn đề khó!
“Ta có rất nhiều kỹ năng, hơn nữa đều từ các nghề nghiệp khác nhau, nếu dung hợp bất kỳ, thì thu được kỹ năng cấp Thần nào nhỉ?”
Mở thanh kỹ năng, phía trên ít nhất đều là kỹ năng cấp S, Tô Mộ thật sự gặp khó khăn trong việc lựa chọn.
Kỹ năng cấp Thần mạnh cỡ nào không cần nói cũng biết.
Mình phải lựa chọn cho thật cẩn thận.
“Hay là sử dụng những kỹ năng thuộc tính bị động nhỉ?”
Cân nhắc hồi lâu, Tô Mộ nhìn thanh kỹ năng bị động của mình.
Bị động gia tăng sức mạnh, bị động gia tăng nhanh nhẹn, bị động gia tăng tinh thần, bị động gia tăng thể chất, còn có bị động tăng cường trí lực.
Năm kỹ năng này, mỗi một cái đều được tăng lên 200 điểm thuộc tính cơ sở.
Có thể nói, năm kỹ năng này giúp hắn nâng cao rất nhiều.
Xét về chủng loại, năm kỹ năng này đều cùng thuộc một loại.
“Hay là vẫn nên dung hợp rồi nói sau?”
Tô Mộ nhìn năm kỹ năng, vẫn do dự.
Không phải là không mạo hiểm.
Nếu kỹ năng dung hợp được không giống với mong đợi, vậy mình sẽ bị mất 1000 điểm thuộc tính cơ sở.
Sức mạnh chắc chắn sẽ bị giảm đi rất nhiều.
“Hẳn sẽ không có vấn đề gì, dù sao đây cũng là kỹ năng cấp Thần mà!”
Nếu nghĩ đi nghĩ lại, sách kỹ năng cấp Thần có sức mạnh to lớn, chắc chắn sẽ không khiến mình phải thất vọng.
“Đến đi!”
Chương 179: Tăng lên cực hạn.
Hít sâu một hơi, Tô Mộ siết chặt nắm đấm.
Hắn trực tiếp sử dụng sách kỹ năng cấp Thần.
‘Xin mời lựa chọn kỹ năng cần dung hợp!’
Sau khi nhắc nhở xuất hiện, Tô Mộ mở thanh kỹ năng
Hắn đưa lên kỹ năng như Trí Tuệ Ma Pháp Sư, Tinh Thần của Mục Sư…
‘Có dung hợp hay không?’
Nhắc nhở xác nhận xuất hiện.
Tô Mộ nhìn hai lựa chọn, vẻ mặt thấp thỏm.
‘Có!’
Hắn cắn răng bấm chọn.
Một luồng sáng mạnh mẽ xuất hiện trên quyển sách kỹ năng.
Năm kỹ năng Tô Mộ lựa chọn trên thanh kỹ năng biến mất.
Ngay lúc đó, mỗi thuộc tính cơ sở hắn đều giảm bớt 200 điểm.
Tô Mộ nhìn ánh sáng trong tay, ánh mắt mong chờ.
Thời gian dung hợp kéo dài vài phút, ánh sáng trắng dần tắt.
Sau khi ánh sáng hoàn toàn biến mất, một quyển sách kỹ năng xuất hiện trên tay Tô Mộ.
‘Tăng lên thuộc tính (cấp Thần): năm thuộc tính cơ sở tăng 50%’
“Tất cả thuộc tính thêm 50%?”
Sau khi nhìn thấy miêu tả của kỹ năng này, Tô Mộ trợn tròn hai mắt, đáy lòng rất lâu sau vẫn không thể bình tĩnh lại được.
Kỹ năng này quả thực quá kinh khủng?
Đối với nhiều nghề nghiệp, giai đoạn đầu thuộc tính cố định chắc chắn sẽ mang lại sự cải tiến lớn, nhưng chỉ khi nào đến sau này mới có thể thấy sự thêm vào do tỉ lệ phần trăm thuộc tính mang lại hoàn toàn không có cách nào so sánh được.
Nếu để những người khác nhìn thấy kỹ năng này thì cho dù họ có trao đổi bằng chín cái mạng cũng không cảm thấy thiệt thòi.
Bởi vì chỉ cần có được kỹ năng này, cho dù chỉ còn lại một cái mạng, họ cũng có thể vươn lên trong thế giới Thần Đồ.
‘Muốn học tập kỹ năng không?’
“Có!”
Tô Mộ kích động đến nỗi hai tay run rẩy nhấn xác nhận.
Sau khi học tập thành công, hắn nóng lòng mở cột kỹ năng ra.
“Có thể tiếp tục thăng cấp không?”
Điều khiến hắn ngạc nhiên hơn cả là kỹ năng cấp Thần mà hắn vừa học được vẫn chưa phải là cấp max.
Muốn tăng một cấp trong kỹ năng cấp Thần thì số điểm kỹ năng cần sử dụng tuyệt đối là con số trên trời.
Tuy nhiên, Tô Mộ không chút băn khoăn trực tiếp nhấn dấu + đằng sau kỹ năng này.
‘Tăng lên thuộc tính đã thành công nâng lên thành tăng lên cực hạn (đã max)’
‘Tăng Lên Cực Hạn (cấp Thần): Năm thuộc tính cơ sở được tăng 100%’
“CMN chứ!”
Sau khi kỹ năng được nâng cấp thành công, Tô Mộ không kìm được mà hét một tiếng.
Năm thuộc tính lớn được tăng 100%!
Hắn vội vàng mở thanh thuộc tính của mình ra.
Người chơi: Tô Mộ
Nghề nghiệp: Pháp sư
Cấp bậc: Cấp 10 nhị giai (đợi tiến giai)
HP: 9060
MP: 58800
Công kích vật lý cận chiến: 752
Công kích ma pháp: 4324
Phòng ngự vật lý: 1006
Phòng ngự ma pháp: 1770
Thuộc tính: Sức mạnh 276, thể chất 276 (+430), nhanh nhẹn 276, tinh thần 930 (+540), trí lực 1242 (+560).
Trong trường hợp tất cả các thuộc tính cơ sở bị giảm 200 điểm thì nhiều thuộc tính khác cũng sẽ bị giảm.
Ngược lại, trị số tinh thần và trí lực lại được tăng lên rất nhiều.
“Không hổ là Tăng Lên Cực Hạn!”
Nhìn thấy hơn bốn ngàn điểm công kích ma pháp, Tô Mộ có chút nóng lòng muốn thử.
Sát thương bây giờ mình tạo ra hoàn toàn có thể dùng từ khủng khiếp để hình dung!
Điều biệt là kỹ năng Tăng Lên Cực Hạn và Hào Quang Của Pháp Thần hỗ trợ lẫn nhau để tồn tại!
“Sau khi tiến giai, tất cả các thuộc tính của ta đều có thể được tăng lên!”
“Thăng cấp thêm một chút thì các điểm thăng cấp tiếp theo sẽ được phân bổ đều cho bốn thuộc tính còn lại!”
Sau khi tăng lên cực hạn, Tô Mộ cũng thay đổi chút phương thức.
Kỹ năng này tăng lên các thuộc tính cơ sở.
Nói cách khác, không có thuộc tính cơ sở thì kỹ năng này sẽ không tăng lên.
Trước mắt, ngoại trừ việc thăng cấp cấp bậc, cách duy nhất để thu được điểm thuộc tính cơ sở chỉ có kỹ năng Hào Quang Của Pháp Thần.
Sau khi phân phối đồng đều, lợi nhuận của mình nhất định sẽ lớn nhất.
“Phải cày bằng được chứng minh lên cấp.”
Tô Mộ nhìn mấy chữ ‘đợi tiến giai’ phía sau đẳng cấp rồi xoa xoa đôi bàn tay.
Sau khi cày chứng minh lên cấp, hắn còn phải cày đủ giá trị tiến giai thì mới có thể thành công đến tam giai.
“Còn có mấy kỹ năng chưa học, hiện tại ta đã hoàn thành nhiệm vụ, có thể đi tìm các đạo sư nghề nghiệp rồi.”
Sau khi ra khỏi nhà kho và đóng cửa lại, Tô Mộ rời khỏi cửa hàng cùng phân thân của mình.
Hắn đi về phía đại sảnh của hiệp hội pháp sư và khống chế phân thân đi tới bên ngoài thành Tiếu Nguyệt.
Trong mắt thành chủ Nguyệt Bạch, quan hệ của Tô Mộ và Hiên Viên không tệ, nhưng hắn tuyệt đối không nghĩ rằng trên thực tế Tô Mộ và Hiên Viên chỉ là một người.
Sau khi thong dong đi tới hiệp hội pháp sư, Tô Mộ bèn đi vào.
“Xin chào, ta muốn học kỹ năng pháp sư!”
Nhìn thấy đạo sư pháp sư thân thiện, Tô Mộ cười nói.
“Chúc ngươi đạt được thành tựu trên con đường ma pháp!” Đạo sư chậm rãi mở miệng. Trước mắt Tô Mộ cũng xuất hiện hai kỹ năng.
‘Bạo Kích Ma Pháp (cấp C): Có 1% xác suất tạo thành Bạo Kích Ma Pháp, gây ra sát thương ma pháp gấp đôi cho mục tiêu, kích hoạt Bạo Kích Ma Pháp sẽ tiêu hao 50% lượng mana (nếu lượng mana chưa đủ thì không thể kích hoạt bạo kích)’
‘Tường Lửa Liệt Diễm (cấp C): Tiêu hao 300 điểm lượng mana để tạo thành tường lửa kích thước 1x5, thời gian kéo dài 20 giây, mỗi giây kẻ địch đi vào tường lửa sẽ chịu tổn thương bằng công kích ma pháp x10%, thời gian cooldown 2 phút.’
“Học xong rồi!”
Mỗi kỹ năng cần 80 đồng vàng, Tô Mộ trực tiếp học cả hai.
“Xem ra không thể học lại kỹ năng bị động của pháp sư được nữa.”
Sau khi học xong, Tô Mộ phát hiện không còn kỹ năng nào để học nữa thì bĩu môi.
Kỹ năng có thể học ở chỗ đạo sư pháp sư đều là những kỹ năng cơ sở. Cho dù là kỹ năng đã bỏ lỡ ở thôn Tân Thủ hay trấn Bạch Vụ trước đây thì đều có thể học tập với bất cứ đạo sư nào.
Tuy nhiên Tô Mộ cũng không quá ngạc nhiên.
Nếu hắn đã dung hợp năm kỹ năng bị động thành kỹ năng cấp Thần mà còn có thể học tập một lần nữa, thì quả thực khá nghịch thiên.
Phải biết rằng hiện tại một điểm thuộc tính cơ bản của mình đã tương đương với hai điểm!