Sau khi dọn sạch quái ở cả vùng này, Tô Mộ cũng không hề liếc mắt một cái về phía những thây ma trên mặt đất.
Nếu thật sự muốn nhặt đồ về thì không biết sẽ phải lãng phí bao nhiêu thời gian.
Điều quan trọng là những trang bị rách nát kia cũng không có giá trị gì.
Bây giờ một ít nhà thám hiểm hàng đầu cũng cơ bản đã thăng cấp đến nhất giai, cũng không còn nhu cầu đối với trang bị từ nhất giai trở xuống nữa.
Mà trên người những nhà thám hiểm cấp bậc thấp kia cũng không còn nhiều đồng vàng chứ đừng nói đến việc mua những trang bị này.
“Chớp Nhoáng!”
Tô Mộ dùng một phát Chớp Nhoáng đi đến khu quái vật cấp 5 bên ngoài.
Tốc độ đổi mới quái vật trong khu vực hoạt động này không được coi là nhanh nhưng mà khu vực hoạt động tương đối lớn, Tô Mộ đánh từng mảnh từng mảnh một vẫn có thể giữ vững được hiệu suất.
Dĩ nhiên, phương pháp đánh quái như vậy của hắn sẽ làm những người khác không được dễ chịu lắm.
Tô Mộ căn bản không cần làm gì, chỉ cần để lại một tường lửa là những người khác còn không có cả cơ hội cướp quái.
Không có biện pháp nào khác, thật sự là sát thương của tường lửa quá kinh khủng, quái vật bước vào trong lửa là bị chết ngay lập tức!
“Không có người nào khác à?”
Đi tới một khu vực quái vật mới vừa đổi mới, Tô Mộ nhìn tình huống chung quanh, chân mày cau lại.
Lúc trước trong những khu vực có quái vật cấp thấp này toàn là người, cạnh tranh hết sức kịch liệt, còn bây giờ quái vật đổi mới mà lại không có người.
“Có hơi khác thường!”
Cảm giác nhạy bén giúp cho Tô Mộ cảm nhận được sự khác thường.
Hắn vừa dụ quái vừa dùng hai kỹ năng thị giác xem xét tình huống chung quanh.
Ở địa phương phía xa, loáng thoáng có một vài đội ngũ rải rác đang đánh quái.
“Mặc kệ đi!”
Tô Mộ bĩu môi, tiếp tục kiếm điểm tích luỹ.
Đối với một ít quái ở bên ngoài, trên căn bản hắn đều để lại tường lửa rồi lập tức chạy đi.
Tuy nói hắn đánh phần lớn quái, nhưng đối với cho một số đội ngũ lẻ tẻ thì vẫn có thể đủ nhặt được một ít lợi ích còn lại.
Dĩ nhiên, rõ ràng số lượng quái ít ỏi này sẽ không thỏa mãn được đoàn đội lớn hơn mười người.
...
Một bên khác của khu vực hoạt động, hơn một ngàn người tụ tập ở địa phương này.
Nếu nhìn kỹ thì không khó để phát hiện, những đám này đều là đoàn đội lớn có ít nhất bốn mươi năm mươi người.
Mục đích khiến cho bọn họ tụ tập ở chỗ này cũng rất đơn giản.
“Tất cả mọi người thấy rồi đó, Tô Pháp Thần kia làm như vậy thì căn bản chúng ta không có cách nào để đánh quái được!”
“Đúng vậy, ta cảm thấy mọi người nên đứng ra nói đạo lý cùng với tên kia đi!”
“Ta thấy không bao lâu nữa hắn sẽ đánh đến quái ở khu vực này, đến lúc đó chúng ta phái mấy người làm đại diện thương lượng cùng tên kia đi, các vị cảm thấy như thế nào?”
Lão đại của các đoàn đứng ở giữa thảo luận với nhau.
“Tuy nói là cần cạnh tranh trong hoạt động nhưng mọi người trưởng thành trong hòa bình mới có thể cùng thắng có đúng không. Ta tương đối tán thành chuyện này, tốt nhất là làm cho tên Tô Pháp Thần kia nhường lại khu quái vật cấp thấp!”
“Ý kiến này không được, chúng ta muốn đánh quái cấp thấp nhưng cũng muốn đánh cả quái cấp cao nữa. Ta thấy cách tốt nhất là phân chia một khu vực cho tên kia, còn lại thì chúng ta cũng phân chia ra với nhau, như vậy mới là biện pháp giải quyết tốt nhất!”
“Biện pháp này không tệ, vậy cứ làm như thế đi!”
Thảo luận một hồi lâu, những người này cũng đã đạt thành nhận thức chung.
Phần lớn trong số bọn họ đều là người của công hội tập đoàn lớn, cấp bậc cũng không thấp. Ngoại trừ việc bảo đảm chính mình có thể lên cấp ở vòng tiếp theo, tất cả bọn họ cũng nghĩ tới việc có thể mang càng nhiều người vào vòng tiếp theo càng tốt.
Suy cho cùng đây chính là hình thức và quy tắc của hoạt động này, có càng nhiều người thì quyền chủ động cũng càng lớn.
Để đạt thành cái mục đích này thì không thể thiếu một “khu phân chia” lớn.
Nhưng mặc dù đám người này đều có suy nghĩ riêng nhưng trước mắt bọn họ còn có cùng một chuyện phiền phức.
Hơn một ngàn người đứng ở trong trận doanh của riêng mình, tất cả đều bỏ qua việc đánh quái, kiên nhẫn chờ đợi.
Thời gian tiếp theo còn rất nhiều, bọn họ cũng không quá vội vàng trong một khoảng thời gian này.
“Đến rồi!”
Khoảng mười phút sau, một người hô lên.
Hơn một ngàn người đồng loạt nhìn về phương hướng kia ngay lập tức.
Một pháp sư cầm pháp trượng trong tay, đang dùng tốc độ vượt xa thích khách để chạy trốn và lôi kéo quái.
Mà kèm theo đó có một tường lửa xuất hiện, tất cả những kia quái vật còn đều bị đốt thành tro.
Chẳng qua so sánh với tường lửa kia, hiển nhiên bức tường người do hơn một ngàn người tạo thành còn đồ sộ hơn.
“Tô Pháp Thần, chúng ta có thể nói chuyện phiếm vài câu cùng ngươi hay không?” Một người có giọng nói to hô lớn lên.
“Đúng vậy, nói chuyện phiếm vài câu đi!” Tiếp theo, hơn một ngàn người đồng loạt phát ra tiếng hô lớn.
Đổi lại bất cứ người nào đối mặt với khung cảnh này tuyệt đối sẽ bị sợ hét to một tiếng.
Nhưng đối với Tô Mộ, hơn một ngàn người này còn không bằng hơn một ngàn con quái.
“Không còn nhiều mana lắm, vậy thì trò chuyện một lúc đi!”
Nhìn qua thanh mana sắp chạm xuống đáy, Tô Mộ dừng bước.
Tiếp theo, hơn mười người đi ra từ trong hơn một ngàn người.
“Chào ngươi Tô Pháp Thần!”
Những người này cũng không ra vẻ có thái độ thù địch, ngược lại còn nhiệt tình làm ra động tác chào hỏi.
“Có chuyện gì không?” Tô Mộ hỏi với giọng điệu bình thản.
“Là như này, phương thức đánh quái này của ngươi khiến cho tất cả chúng ta đều không có biện pháp để thăng cấp nữa. Đối với ngươi, số quái này chỉ mang lại điểm tích luỹ, không có kinh nghiệm, có thể tặng cho mọi người hay không?” Một người cất giọng nói.
Nhưng không đợi người này nói xong thì đã có một âm thanh vang lên.
“Ngươi là Tô Pháp Thần sao? Số điểm tích luỹ này của ngươi cũng đủ để đảm bảo cho người vào vòng tiếp theo rồi, ta khuyên trong thời gian tiếp theo ngươi đừng cày quái nữa.”
“Thừa dịp ngươi còn có thời gian thì cố nghỉ ngơi thật tốt đi để tránh xảy ra vấn đề gì!”
Lời nói này khiến cho Tô Mộ nhíu mày ngay lập tức!
Chương 209: Không nhúc nhích được?
Hai chữ nghỉ ngơi giống như đang suy nghĩ vì mình, nhưng trên thực tế lại mang sự uy hiếp.
Ánh mắt của Tô Mộ trầm xuống, nhìn chằm chằm vào người vừa nói chuyện.
Người này mặc bộ trang phục cung tiễn thủ, nhìn qua trang bị còn rất tốt, vẻ ngoài của hắn cũng thuộc loại khôi ngô đẹp đẽ....
Sở dĩ hắn dám nói như vậy với Tô Mộ đơn giản là dựa vào hơn một ngàn người phía sau mình.
“Ngươi đang uy hiếp ta?” Tô Mộ chậm rãi lên tiếng, giọng điệu lạnh nhạt.
“Ngươi có thể hiểu như vậy!” Người nọ cười cười, quay đầu lại nhìn thoáng qua đám người phía sau, nói với giọng điệu chơi đùa: “Đây là ý tứ của mọi người!”
Tô Mộ không nói gì, ánh mắt quét qua những người khác phía trước mình.
“Tô Pháp Thần, người này đang nói đùa với ngươi thôi, chúng ta chỉ muốn nói chuyện hoà bình cùng ngươi một chút!” Không được bao lâu, có người không chịu nổi ánh mắt lạnh thấu xương của Tô Mộ nên đã bắt đầu nói lời giảng hòa.
“Đúng vậy đúng vậy, tính cách của người này nóng nảy, ngươi đừng chấp nhặt với hắn. Chúng ta rất thành tâm nên hy vọng ngươi có thể giúp đỡ một chút!” Lại có thêm người nói tiếp lời này.
Mặc dù bọn họ đều muốn làm cho Tô Mộ thỏa hiệp nhưng cũng không muốn xé rách mặt với Tô Pháp Thần.
Những lời này khiến cho sắc mặt của Tô Mộ dịu hơn không ít.
“Được thôi, vậy thì ta để lại khu vực bên ngoài cho các ngươi!” Hắn trả lời nhàn nhạt.
Đối với mình mà nói việc đánh quái gần như không có khó khăn, vấn đề là tốc độ đánh quái.
Nếu hắn muốn đánh hết cả mười vạn con quái thì công trình này thật sự có hơi quá lớn.
Những người này đang gánh vác một phần giúp mình dễ dàng hơn!
“Khu vực bên ngoài?”
“Vùng này có phải có chút ít quá hay không?”
“Đúng vậy, chúng ta có nhiều người như vậy, một ít như này không đủ để đánh!”
Chẳng qua câu trả lời của Tô Mộ cũng không thể khiến cho người khác hài lòng.
Phải biết rằng trong số bọn họ có không ít người cấp bậc đã lên đến nhất giai, nếu không đánh quái cấp 10 thì lợi ích thu được vẫn còn quá thấp!
Tô Mộ nhìn nét mặt của bọn họ, thờ ơ.
Hắn nhượng lại khu quái bên ngoài cho bọn họ đã là nhượng bộ lớn nhất rồi chính mình.
“Nói nhảm với người này làm cái gì, hắn chỉ có một người, nếu giải quyết hắn thì không phải chỉ có chúng ta quyết định nơi này sao?”
Đang lúc này, người uy hiếp Tô Mộ lúc trước lên tiếng một lần nữa.
Vừa rồi Tô Mộ nhường bước khiến cho hắn sinh ra một ảo giác.
Vị Tô Pháp Thần này sợ hãi!
Thử nghĩ xem cũng đúng, ở trước mặt nhân số tuyệt đối, cho dù cá nhân có thực lực mạnh hơn nữa thì như thế nào?
Hắn nhìn Tô Mộ, trong ánh mắt hiện ra một luồng sát ý!
Đây cũng là cơ hội tốt nhất để hắn kéo Tô Pháp Thần xuống thần đàn!
Vẻ mặt hắn trở nên gấp rút không thể chờ đợi được, lại còn kéo ra chiếc cung treo ở trên người.
“Này, ngươi đừng xúc động!”
“Có lời gì thì có thể thương lượng tiếp mà, Tô Pháp Thần cũng chưa nói là không đồng ý với chúng ta!”
“Đúng vậy, dù sao cũng đừng ra tay!”
Bên cạnh một ít lão đại của mấy đoàn đội thấy thế thì lao nhao lên tiếng khuyên bảo.
Một khi người này đã phát động ra công kích thì có thể không có cách nào để khống chế tình hình nữa!
Không ít người lại còn len lén kéo dãn khoảng cách ra khỏi người nọ, sợ bị cuộc chiến đấu hết sức căng thẳng này ảnh hưởng đến.
“Không có gì để nói, Pháp Thần cái chó gì, hắn cũng chỉ là một tên pháp sư dễ vỡ thôi!”
“Cho ngươi biết một chút về sự lợi hại của ta!”
Lời khuyên của mọi người đều không có tác dụng gì, người nọ nổi giận gầm lên một tiếng, kéo căng dây cung.
“Đây là một chiêu mạnh nhất của ta, chịu chết đi!”
“Bạo Liệt Tiễn!”
Một mũi tên xoay tròn bay cực nhanh về phía Tô Mộ.
Sau khi người nọ đánh ra một chiêu kia, khóe miệng không tự chủ được giương lên, dường như hắn rất có tự tin.
Nhưng một giây sau, con số tổn thương toát ra trên đầu Tô Mộ khiến cho hắn ngây ngẩn cả người.
-184!
“Cái gì?” Hắn há miệng thật to, không thể tin được vậy mà một kích kia chỉ tạo thành một ít sát thương như vậy.
Nếu như chiêu này đánh vào trên người những quái vật cùng cấp kia thì thế nào cũng có thể tạo thành bảy tám trăm tổn thương.
Tại sao phòng ngự vật lý của một cái pháp sư lại có thể cao như vậy?
Ở thời điểm hắn ngây người, một chiêu Đạn Bay Ma Pháp bay về phía hắn.
Một giây sau, trên đầu của hắn cũng toát ra một con số tổn thương.
-19004!
Chênh lệch vượt qua gấp trăm lần!
Với lượng máu của người kia, không còn gì để nghi ngờ nữa, hắn chết ngay lập tức.
Những lão đại của đoàn đội khác thấy thế, tất cả đều kinh sợ rơi cằm đầy đất.
Sát thương từ kỹ năng này của Tô Pháp Thần cũng quá kinh khủng đi?
Cho dù đổi lại là ai trong số bọn họ thì căn bản đều không chống đỡ được!
Những người này đều là tinh anh, lúc này đã mở ra đường lui tốt rồi.
“Tô Pháp Thần khinh người quá đáng, mọi người cùng nhau ra tay giết chết hắn đi!”
“Giết chết Tô Pháp Thần nào!”
Đúng lúc bọn họ muốn ra lệnh rút lui thì không biết người nào phát ra tiếng hô lớn, xúi giục mọi người bắt đầu chuyển động.
Cùng lúc đó, lại có công kích bay về phía Tô Mộ.
“Lá Chắn Ma Pháp!”
Đối mặt với hơn một ngàn người, Tô Mộ không hoang mang chút nào mở ra kỹ năng lá chắn bảo vệ.
Sau đó, trên đầu của hắn toát ra các loại con số tổn thương.
Đại đa số đều là -1, một số nhỏ đều là số tổn thương hai chữ số.
Hắn không ra tay vội vã mà nhìn về một phương hướng trong đám người.
Một bóng dáng quen thuộc xuất hiện trong tầm mắt.
“Tính toán của ngươi diễn ra rất đúng ý đúng không?” Tô Mộ nói khẽ lẩm bẩm một câu.
Người đó chính là U Tiêu, người vừa mới mở miệng kêu gọi đầu hàng chính là hắn, mà người ra tay công kích đối với mình thì lại là pháp sư và mục sư bên cạnh hắn.
Hiển nhiên, chiêu này được gọi là mượn dao giết người.
Giờ phút này, U Tiêu cũng đang nhìn Tô Mộ, tầm mắt của hai người chạm vào nhau.
Trên mặt của hắn treo một nụ cười nhàn nhạt giống như đang chờ đợi nhìn một cuộc vui.
Chương 210: Pháp Thần uy hiếp!
Nhưng ngay sau đó hắn không cười được nữa.
Mặc dù có rất nhiều người đứng ở khoảng cách khá xa, không có cách nào tiến hành công kích đối với Tô Mộ, nhưng ít nhất cũng có hai ba trăm người có thể ra tay.
Những trong số công kích của bọn họ đánh vào trên người Tô Mộ thì thậm chí có chín mươi chín phần trăm tổn thương không thể nào phá vỡ phòng thủ của hắn!
Tô Pháp Thần yên lặng đứng ở nơi đó giống như được gãi ngứa.
“Rút lui!”
U Tiêu quyết định thật nhanh, hô một câu hướng về phía những đồng đội ở bên cạnh.
Lực hành động của những người kia cũng rất mạnh, trước tiên là chạy về hướng phía sau đội ngũ.
Nhưng không có quá một giây sau, bọn họ phát hiện mình không nhúc nhích được nữa.
Không chỉ có bọn họ mà tất cả mọi người ở đây cũng bị như vậy.
“Tình huống gì đây?”
“Tại sao ta không nhúc nhích được nữa?”
“Rốt cuộc có chuyện gì xảy ra!”
Bọn họ có thể cảm nhận được có một luồng lực lượng vô hình giữ chặt bọn họ ngay tại chỗ.
Trong chốc lát, cảm xúc khiếp sợ, nghi ngờ, sợ hãi tràn ngập trong hơn một ngàn người!
“Tô Pháp Thần, chúng ta không ra tay mà!”
“Đúng vậy Pháp Thần đại nhân, chúng ta chỉ muốn tìm ngươi để thương lượng một chút!”
“Nếu ngươi không đồng ý thì chúng ta cũng có thể chỉ đánh quái bên ngoài thôi!”
Những lão đại của các đoàn đội bị giữ chặt ngay tại chỗ, mặt đầy sợ hãi bắt đầu cầu xin Tô Mộ.
Cho đến giờ phút này, bọn họ thật sự cảm nhận được sự kinh khủng của Pháp Thần.
Chỉ có một cái kỹ năng mà có thể làm cho hơn một ngàn người không thể động đậy.
Còn có lực phòng ngự cùng lượng máu kinh khủng kia, mẹ nó, hắn không để lại con đường sống cho những nghề nghiệp khác của bọn họ!
Giờ phút này, gần như hơn một ngàn người đều có cùng một ý nghĩ trong lòng.
Pháp Thần, xin ngươi hãy cho chúng ta một con đường sống đi!
“Quần Nha Phong Bạo!”
Mặt của Tô Mộ không hề thay đổi chút nào, trực tiếp ra tay về phía vị trí của U Tiêu.
Năng lượng bóng tối tàn sát bừa bãi, quạ đen hắc ám không ngừng cắn nuốt đám người trong đó.
Bọn họ đều chết ngay lập tức không có ngoại lệ!
Những người khác nhìn một khu vực như vậy, trong ánh mắt lộ ra sự sợ hãi khó nói lên lời.
Đó là sự sợ hãi đối với cường giả!
Đáy lòng của bọn họ cũng hiểu rất rõ, nếu như chính bọn họ ở trong vùng bóng tối kia thì cũng không có cách nào thoát khỏi vận mệnh bị loại.
Mà ở trong thị giác của Tô Mộ, U Tiêu và tất cả những người bên cạnh hắn đều biến thành ánh sáng trắng.
“Ta sẽ giao khu vực bên ngoài cho các ngươi, đánh hết sức cho ta, đánh hết mười vạn con quái sớm một chút đi!”
Tô Mộ giải quyết mấy người kia, nhếch miệng cười một cái, lớn tiếng hô to.
Những lão đại của các đoàn đội này không có cách nào hoạt động, nếu không một đám người chắc chắn sẽ gật đầu như gà mổ thóc.
Về chuyện báo thù cho lần này?
Nếu ai dám bốc lên ý nghĩ này, bọn họ sẽ khai trừ người đó ngay lập tức!
Tô Mộ không nói thêm gì, dùng Chớp Nhoáng biến mất ở trước mặt mọi người.
Hắn đi về hướng một khu quái vật cao cấp khác, dự định sử dụng Vạn Mộc Tùng Sinh để tiến hành đánh quái nhanh chóng.
“Hẳn là phần thưởng ở thời kỳ đầu sẽ bị hạn chế, ta đánh nhiều hơn nữa cũng chỉ có thể nhận được rương báu kim cương thôi.”
“Nếu như vậy thì không bằng để đám người kia đánh quái giúp ta, cũng tiết kiệm một chút công sức cho ta!”
Sở dĩ Tô Mộ không giải quyết toàn bộ những người đó chủ yếu vẫn là vì muốn giữ lại những người đó để đánh quái.
Suy cho cùng đánh xong mười vạn quái càng sớm thì chính mình càng có nhiều thời giờ đi đánh phó bản hái thuốc.
Hơn nữa một khi chính mình đại khai sát giới thì cũng trúng phải âm mưu của U Tiêu rồi.
Lựa chọn tốt nhất là để lộ ra thực lực tuyệt đối với những người đó, uy hiếp tất cả bọn họ.
Dĩ nhiên, nếu như những người này không dạy dỗ được thì…
Tiêu diệt hết bọn họ cũng chỉ cần dùng một chiêu Băng Sương Phong Bạo thôi.
“Nghỉ ngơi một chút đi, quả thật loại cày quái cường độ cao này có hơi mệt mỏi!”
Sau khi Tô Mộ phóng ra một chiêu Vạn Mộc Tùng Sinh, hắn tìm một chỗ rồi trực tiếp nằm xuống.
Quả nhiên uy hiếp của hắn tạo ra tác dụng rất tốt.
Những lão đại các đoàn đội kia không còn nói về chuyện hợp tác đối kháng với Pháp Thần với nhau nữa mà dẫn theo đoàn đội của bọn hắn phân chia nhau đánh một ít quái ở khu vực bên ngoài, ai cũng cố gắng hết sức.
Không có biện pháp, bọn họ thật sự không dám nhích tới gần khu quái vật cao cấp nữa.
Nếu muốn lên cấp vòng tiếp theo thì cũng chỉ có thể ra sức đánh thôi!
Trong hoàn cảnh phải cạnh tranh kịch liệt này, một ít đoàn đội còn xé rách mặt bắt đầu chém giết lẫn nhau.
Ở trước mặt ích lợi, căn bản cái gọi là cạnh tranh hòa bình không tồn tại đâu!
...
Không gian bên trong tinh thể Thần Đồ.
“Ngươi đã bị loại bỏ, sau 3h sẽ có một vòng hoạt động đánh quái mới được mở ra, có tham dự tiếp hay không?”
Một thông báo xuất hiện ở trước mặt U Tiêu.
“Tô Mộ!”
Hắn cắn răng, siết chặt nắm đấm, ánh mắt hắn mang theo một luồng sát ý cực kỳ nồng nặc.
Thân là một sát thủ, luồng sát ý của hắn đủ để cho bất kỳ kẻ nào cảm thấy kinh hồn bạt vía.
Hắn xác định tham dự vòng hoạt động tiếp theo rồi rời khỏi khỏi trò chơi.
“Tiêu!”
Trở lại thực tế, một cô gái đứng ở bên cạnh hắn, sắc mặt nghiêm trọng.
“Ngươi hiểu chưa?”
U Tiêu bắt lấy bả vai cô gái, mắt trợn trắng.
Cô gái chưa trả lời, dùng sức gật đầu.
“Đối với ta, đây là sỉ nhục!”
“Ta sẽ không bỏ qua bất cứ kẻ nào mang lại sỉ nhục cho ta!”
Dường như vẻ mặt của U Tiêu có chút điên cuồng, hắn dùng lực nắm bả vai của cô gái, sức lực rất lớn.
Cô gái nhíu chặt mày, cố nén cảm giác đau này.
“Xin lỗi, ta làm đau ngươi!”
Một lát sau, U Tiêu cũng ý thức được hắn đánh mất bình tĩnh, buông lỏng hai tay ra.
“Tiếp theo ngươi dự định làm gì bây giờ?” Cô gái mở miệng hỏi.
Chương 211: Pháp Thần uy hiếp! (2)
“Lúc trước không phải tên Hứa Thế Kiệt kia đang tìm Tô Mộ sao? Cái chết của hắn vô cùng lạ lùng, hiển nhiên có liên quan với tên Tô Mộ kia, có lẽ hắn đã tìm được thân phận chân thật của Tô Mộ!”
U Tiêu nói đến đây, ánh mắt lạnh như băng.
Hắn lấy ra một cái điện thoại di động.
“Tiêu, ngươi cần chúng ta làm cái gì?” Sau khi chuyển được, đầu kia truyền đến âm thanh vô cùng thẳng thắn.
“Chúng ta đi Hoa Đô tập hợp, các ngươi nghĩ biện pháp để tiến vào nội bộ tập đoàn Đại Hằng, thu thập tất cả tài liệu về Tô Mộ!”
“Thừa dịp hắn còn chưa trưởng thành trong thực tế thì đây là cơ hội duy nhất để chúng ta giết chết hắn!”
U Tiêu ra lệnh.
Ở trên thế giới này, hắn chính là vua giấu ở thế giới ngầm!
Bất cứ người nào có can đảm dám chà đạp tôn nghiêm của vua.
Chỉ có chết!
...
Nội bộ Tập đoàn Đại Hằng.
Có mấy người đang sửa sang lại tài liệu.
Sau khi Hứa Thế Hùng ra lệnh, những tài liệu về Tô Mộ này cùng video CCTV đều có người đặc biệt chịu trách nhiệm xử lý tiêu hủy.
“Tiểu Vương, ngươi nói xem cái chết của giám đốc Hứa thật sự là chuyện ngoài ý muốn sao?” Một người cầm lấy một chồng văn bản, cất giọng nói.
“Chắc là ngoài ý muốn đi, dù sao giám đốc Hứa cũng ở trong một khu dân cư hạng sang, chắc chắn biện pháp bảo an được làm rất nghiêm mật!” Một người khác trả lời.
“Chuyện này thì cũng khó mà nói, ngươi không nhìn thấy giám đốc Hứa đã đắc tội với người nào sao!” Lại có thêm một người mở miệng: “Ngươi không thấy giám đốc Hứa sợ hãi lệnh cho chúng ta tiêu hủy tài liệu gấp gáp như vậy sao?”
“Đừng nói nữa, chuyện này quá kỳ lạ!” Rất nhanh, có người ngăn lại mấy người thảo luận.
Bọn họ tiếp tục sửa sang, chuẩn bị tiến hành thiêu hủy một ít bản văn này.
Nhưng vào thời điểm ngay khi chuẩn bị đốt, người đang cầm cái bật lửa kia đột nhiên ngừng lại.
“Ngươi làm sao rồi? Làm mau lên!” Một người vội vã mở miệng thúc giục ngay lập tức.
Nhưng người nọ không có động tác, vẻ mặt không khỏi lộ ra một sự phấn khởi.
“Các ngươi nói xem, nếu Tô Pháp Thần thật sự ra tay đối với giám đốc Hứa thì có phải trong những người chúng ta tra xét này có tên Tô Pháp Thần kia hay không?”
Lời nói của hắn khiến cho mọi người sửng sốt.
“Ngươi nói chuyện này làm gì?”
“Đúng vậy, cho dù có tên Tô Pháp Thần kia thì chúng ta còn có thể báo thù thay cho giám đốc Hứa hay sao?”
Hai người quệt miệng nói.
“Nếu trong này thật sự có tên Tô Pháp Thần kia thì có thể những tài liệu trong tay chúng ta còn đắt giá hơn cả vàng!”
Người đó lên tiếng lần nữa, hắn vừa nói xong đã khiến cho toàn thân mọi người chấn động.
Mấy người này ngươi nhìn ta, ta nhìn ngươi.
Ánh mắt bọn họ tràn ngập tham lam!
Bên trong khu vực sự kiện, về cơ bản Tô Mộ chỉ giết quái cấp cao, thời gian còn lại đều chỉ làm qua loa, nhưng cho dù là như thế, tiến độ giết quái của khu vực này vẫn đạt hiệu suất cao.
Suy cho cùng, đa số cấp bậc của người chơi lên cấp nói chung cũng đều cao hơn quái vật cấp thấp ở vòng ngoài, giết chúng thật sự cũng không có gì là khó khăn.
Hơn nữa, áp lực cạnh tranh thật sự là quá lớn!
Tất cả mọi người đều đang liều mạng để giết quái cấp thấp, vì muốn điểm tích lũy của mình có thể chen chân vào top một trăm.
Dưới những hành động ‘tích cực’ cao độ này, khiến cho những khu vực khác không có cách nào tưởng tượng ra được tiến độ của khu vực sự kiện này cao đến mức nào.
‘Số lượng giết quái tích luỹ của khu vực hiện tại đã đạt đến một trăm nghìn con, sau khi giết chết BOSS sẽ có thể mở ra vòng kế tiếp!’
“Đến lúc nhận phần thưởng rồi!”
Tiếp theo đó, sau khi một tin nhắc nhở xuất hiện, Tô Mộ cười lớn một tiếng, đi về hướng BOSS đang đứng.
Cảnh vật xung quanh thay đổi không ngừng, thành phố mang đầy nét văn minh cổ này đã trở thành bối cảnh của Tô Mộ.
Khi một tòa cung điện hùng vĩ xuất hiện, một thi thể trên người mặc bộ trang phục lộng lẫy, trên đầu đội vương miện cũng đã xuất hiện ở trước mắt của hắn.
“Là vua của nơi này sao?”
Tô Mộ hướng về phía con BOSS đó để đánh giá.
BOSS nhất giai, thuộc tính có hơi cao, đổi lại là người chơi khác thì đánh nhau với hắn cũng khá là tốn sức đấy.
Tuy nhiên, mình không hề quan tâm đến lượng máu của hắn, thứ mình quan tâm chính là thân phận của hắn.
“Ngay đến cả vua cũng suy vong rồi sao?” Tô Mộ lầm bầm nhỏ tiếng trong miệng.
“Đói!” Lúc này, Vua Thây Ma cũng phát ra tiếng gào thét, công kích về hướng của Tô Mộ.
“Thánh Quang Đả Kích!”
Chưa đợi hắn đi được vài bước, một tia sáng thuần khiết từ trên trời giáng xuống, bao trùm hắn vào trong đó.
-119630!
Trên đầu Vua Thây Ma hiện ra một con số sát thương cao kinh khủng, trong nháy mắt đã bị tia sáng màu trắng làm cho tan chảy.
“Điểm sát thương gấp đôi?”
Tô Mộ nhìn con số đó, hai mắt mở to.
Cú vừa nãy không có Bạo Kích Ma Pháp, cũng không kích hoạt Ma Pháp Bùng Nổ.
Sở dĩ điểm sát thương gấp đôi, rất hiển nhiên đó là bởi vì Vua Thây Ma là quái vật thuộc ‘hệ Vong Linh’.
“Xem ra phải tìm thêm vài kỹ năng tạo sát thương hệ Thánh Quang rồi!”
“Không biết một lát nữa rương báu có thể rơi ra không nhỉ?”
Tô Mộ trở nên khá mong đợi.
Đi xuyên qua cửa truyền tống, hắn cũng đã trở về lại không gian bên trong tinh thể.
‘Ngày thứ nhất của sự kiện đã kết thúc, ngươi đã thành công thăng cấp lên vòng thứ ba!’
‘Vòng thứ ba sẽ chính thức diễn ra vào lúc tám giờ sáng ngày mai, vui lòng đi tới nơi này trước khi sự kiện bắt đầu!’
Thông báo đã hiện ra rất nhanh chóng.
“Vòng thứ ba của sự kiện phải chờ tới ngày mai sao?”
Nhìn thấy tin thông báo này, Tô Mộ mím môi.
Thời gian vẫn còn sớm, tiếp theo đây mình có thể làm thêm được rất nhiều việc khác nữa.
Tuy nhiên, trước mắt việc quan trọng nhất chỉ có một điều.
Mở rương báu!
Sau sự xuất hiện của chiếc rương báu kim cương sáng lấp lánh, Tô Mộ có chút nóng lòng mà đi tới đó.
“Hãy cho ta kỹ năng thật đỉnh nào!”
Hắn xoa xoa đôi bàn tay, chậm rãi mở chiếc rương báu trước mắt ra.
“Đây là?”
Chương 212: Trứng rồng?
Một giây sau, món đồ bên trong khiến cho hắn ngây người ra.
Đó là một quả trứng.
Một quả trứng có hình thù vô cùng kỳ lạ.
Phía dưới bị một đám mây phát ra tia sét bao bọc lại.
“Trứng thú cưng sao?”
Tô Mộ nghĩ tới điều gì đó, sắc mặt vô cùng mừng rỡ.
Nếu đã là trật tự của trò chơi, vậy làm sao có thể thiếu được thú cưng chứ?
Hắn vội vàng vươn tay sờ vào quả trứng đó.
‘Ngươi đã có được trứng của Lôi Đình Long!’
“Trứng rồng?”
Nhìn thấy tin nhắc nhở trước mắt, biểu cảm của Tô Mộ không thể bình tĩnh được nữa.
Mình đã từng chơi qua rất nhiều game, nhưng bất kể là thể loại game nào thì sinh vật rồng cũng đều là một sự tồn tại đứng đầu!
“Phải làm như thế nào để ấp trứng đây?”
Tô Mộ nắm chặt lấy quả trứng rồng, không ngừng xem xét.
Tất cả những đường vân trên quả trứng cũng đều có hình dáng tia chớp.
Đúng y như ghi chú của nó vậy.
Nhưng cụ thể là phải làm như thế nào để ấp quả trứng này thì trên đó lại không có nói rõ.
“Thuần Phục Thú Cưng!”
Tô Mộ suy nghĩ một lúc rồi sử dụng kỹ năng Thuần Phục Thú Cưng đó.
‘Đối phương đang ở trong trạng thái trứng chưa nở, không thể thuần phục được!’
“Ơ!”
Tô Mộ sững sờ một chút, không nhịn được mà trợn mắt.
Ngươi cũng phải nói cho ta biết làm thế nào để ấp trứng chứ!
“Thôi bỏ đi, chờ đến lúc đến được Vương Đô rồi tìm người hỏi xem sao!”
Vẻ mặt bất lực, Tô Mộ chỉ còn cách cất quả trứng rồng này vào trong ô túi đồ.
Quả trứng này đặt chung với viên bảo thạch Tro Tàn và ma pháp thạch kỳ lạ khiến mình nhìn vào thật là rối rắm.
“Những món đồ tốt quả nhiên đều khá là phiền phức”
Hắn chế nhạo một câu, tiếp theo đó lại đăng nhập vào game.
“Thu xếp một chút là cửa hàng này có thể trực tiếp khai trương rồi!”
Đi vào trong cửa hàng, Tô Mộ bắt đầu lấy những món đồ trong kho hàng ra rồi bày lên quầy hàng.
Hắn sắp xếp vô cùng tỉ mỉ, phân chia tất cả các món đồ theo phân loại.
Có quầy hàng chuyên bán vũ khí, có quầy hàng chuyên bán dược phẩm, còn có các nguyên liệu cùng với những thứ lặt vặt khác.
“Nên định giá như nào đây?”
Sau khi bày hết đồ lên, nên định giá như thế nào, điều này làm Tô Mộ cảm thấy khó khăn.
Giá tiền cụ thể của những món đồ này cần phải căn cứ vào nhu cầu của người chơi để định giá, mà những nhu cầu này ở mỗi giai đoạn cũng đều không giống nhau.
“Cứ bán cho mắc vào, bây giờ những món đồ này đều là hàng khan hiếm cả!”
Suy nghĩ một lúc, Tô Mộ định ra một mức giá cao.
Giá bán của những món vũ khí có thuộc tính cao đều nằm ở mức giá năm nghìn đồng vàng.
Những món đồ khác dạng hàng rời cũng niêm yết giá ba nghìn đồng vàng.
Sau đó chính là một bộ đồ pháp sư Ma Diễm và một bộ đồ chiến sĩ Ma Diễm do mình làm ra.
Mỗi bộ trang bị được trực tiếp niêm yết giá là một trăm nghìn đồng vàng.
Nếu có người nhìn thấy giá tiền này, tuyệt đối sẽ mắng Tô Mộ một tiếng: Gian thương.
Nhưng sau khi bọn họ nhìn thấy thuộc tính của bộ đồ Ma Diễm, không chừng sẽ nói lại là: Nhà bán có tâm.
Suy cho cùng, thuộc tính của bộ trang bị nhị giai này quả thật là quá tuyệt vời!
“Chế độ tự mua, không cần nhân viên, khi hết hàng thì trở về bổ sung hàng là được, so với phòng đấu giá thì còn có thể dư ra được một khoản tiền phí thủ tục nữa lớn!”
Tô Mộ cài đặt phương thức mua.
Chế độ mua không người bán vô cùng thời thượng, chỉ cần thanh toán số tiền tương ứng với giá bán, là có thể mua được món đồ mà ngươi chọn.
Và những đồng vàng đó cũng sẽ tự động tích trữ vào trong kho của cửa hàng.
Dĩ nhiên, phương thức như thế vẫn sẽ có mặt hạn chế.
Ví dụ như là bởi vì giá tiền đã được cố định nên sẽ khiến nhiều người mua không muốn mua nữa.
“Cứ làm như vậy trước đi, đợi sau này sẽ tuyển tên gian thương vào để giúp ta trông cửa hàng!”
Tuy nhiên, Tô Mộ cũng không thể luôn ở mãi chỗ này, tạm thời chỉ có thể làm như vậy thôi.
“Đặt một cái tên nào!”
Cửa hàng coi như là khai trương rồi, Tô Mộ nhìn về bảng hiệu phía bên ngoài.
“Cứ gọi là Tô Thần Dịch Cấu đi!”
Dưới bóng đêm đen nhánh, bầu trời Hoa Đô bị một lớp sương mù bao phủ.
Người quen thuộc đều biết thứ đó gọi là sương mù.
May là trong khoảng thời gian này, số lượng người đi lại đã giảm với biên độ lớn, bầu trời Hoa Đô xuất hiện ánh trăng đã lâu không thấy.
Một người đang lái xe đi về phía vùng ngoại ô hẻo lánh.
Phía sau xe đặt một xấp hồ sơ.
“Rẽ trái ở đường phía trước!”
Giọng nói hướng dẫn vang lên, người nọ đánh tay lái sang bên trái.
Phía trước nhanh chóng xuất hiện một nhà xưởng.
“Bíp!”
Người nọ bấm còi.
Một lúc sau, cửa nhà xưởng mở ra.
Sau khi dừng xe lại, một người bước tới.
“Đã mang đồ đến chưa?”
“Đều để trên ghế sau!” Người nọ chỉ vào hàng ghế phía sau.
Người kia nhìn xuống ghế sau rồi đi tới cạnh cửa.
“Số tiền ta muốn đâu?” Người nọ vội vàng ấn nút khóa xe rồi hỏi với khuôn mặt nôn nóng.
Người kia lườm hắn một cái, khóe miệng lộ ra một nụ cười lạnh lùng, liên tục lùi mấy bước về phía sau.
Nụ cười này làm người nọ đột nhiên có cảm giác không tốt.
“Ầm!”
Ngay lúc này, một vật nặng rơi xuống từ trên trời, không nghiêng không lệch nện xuống vị trí ghế lái.
Toàn bộ nửa trước của chiếc xe hoàn toàn báo hỏng.
Người ngồi trên vị trí điều khiển càng bị nghiền thành thịt nát.
Nụ cười trên khuôn mặt của người đứng bên cạnh kia càng thêm âm u lạnh lẽo.
Hắn nhanh chóng bước tới mở ghế sau ra rồi lấy toàn bộ đồ vật ở ghế sau ra.
Sau khi sắp xếp lại, hắn lại lấy di động ra: “Anh Tiêu, đã lấy được tài liệu!”
“Ngươi vất vả rồi, phát tán tất cả tài liệu ra ngoài đi!” Đầu dây bên kia, giọng nói của U Tiêu nhanh chóng vang lên.
“Vâng!” Người nọ trả lời một câu, sau đó lại mở miệng nói: “Nhưng những trang bị vũ khí mà ngươi bảo ta làm hơi khó giải quyết!”
Đầu bên kia, U Tiêu im lặng một lúc rồi trầm giọng nói: “Thực lực của Tô Mộ kia lợi hại hơn so với đánh giá của chúng ta rất nhiều, nếu không có vài thứ đó thì chỉ e không đối phó được hắn!”
Chương 213: “Chân trời”
“Anh Tiêu, ngươi nghiêm túc sao?” Người nọ nghe vậy, giọng điệu mang theo hơi khó tin.
“Ta rất nghiêm túc!” Giọng điệu của U Tiêu cực kỳ nghiêm túc.
“Phù!” Người nọ thở ra một hơi: “Ta vẫn cảm thấy có hơi khoa trương, nhiều trang bị vũ khí như vậy chỉ vì đối phó với một Tô Mộ thôi sao? Có phải quá chuyện bé xé ra to không?”
“Ngươi nên biết phong cách làm việc của ta!”
Người nọ lập tức ngậm miệng.
Dưới làn gió mùa hè hiu quạnh, đầu bên kia vang lên tiếng “Tút! Tút!”.
…
Thế giới hiện thực.
Tô Mộ đang nằm trên sô pha nghịch điện thoại.
Hắn đang đọc một bài viết.
Bên trên giảng giải quy tắc cụ thể của lần hoạt động này.
Một lần bị loại không có nghĩa là trực tiếp bị loại.
Sau mỗi lần bị loại, chỉ cần đợi ba tiếng sau là có thể tiếp tục hoạt động, nhưng phải tiếp tục thăng cấp từ vòng đầu tiên.
Mà quy tắc của hoạt động này cũng làm hầu hết người chơi đều nói tốt bụng.
Cứ như vậy, rất nhiều người cấp bậc thấp có thể mượn lần hoạt động này càn quét quái lên cấp mà không hề có băn khoăn gì.
“Thấy thế nào cũng cảm thấy hoạt động này là muốn tăng cấp bậc của những người chơi khác!”
Tô Mộ híp mắt đọc bài viết này.
Nói là toàn dân càn quét quái thì không bằng nói là toàn dân lên cấp.
Phải biết rằng, hoạt động này là do hắn mở ra!
“Đây cũng coi như là một chuyện tốt, cấp bậc của mọi người đều tăng lên thì đồ của ta cũng càng dễ bán!”
Tô Mộ không miệt mài theo đuổi thâm ý phía sau mà tiếp tục đọc những bài viết khác.
Chỉ một lát sau, một bài viết nóng đã thu hút sự chú ý của hắn.
Tiêu đề tên là: Sự chênh lệch giữa Pháp Thần đứng đầu thế giới và chúng ta.
Hắn nhướng mày nhấn vào đọc.
Sau khi đọc xong, lông mày hắn nhíu chặt, khẽ nheo mắt.
Nội dung trong bài viết chính là thực lực hắn thể hiện ở khu vực hoạt động.
Càng phân tích thuộc tính các phương diện của hắn.
Bên trong còn nói hắn nắm giữ ít nhất ba kỹ năng cấp S.
Nhưng Tô Mộ cũng không để ý tới chuyện này.
Nêu đã triển lộ thực lực của mình thì hắn sẽ không sợ người khác suy đoán.
Điều hắn để ý chính là bài vết này cố ý dẫn đường.
Đối phương chỉ trích hắn giết quái xung quanh khu hoạt động, căn bản không cho người chơi khác không gian để tăng cấp.
Còn nói hắn đức không xứng vị, dù có thực lực mạnh mẽ nhưng lại là người nhân phẩm thấp kém, tuỳ ý làm bậy, tiến hành “tàn sát” những người khác trong khu vực hoạt động.
“Đây là cái gọi là đỏ mắt ghen tị à?”
Tô Mộ đọc đến đây chỉ cười khinh thường.
Rõ ràng chủ nhân của bài viết này muốn gây chuyện!
Hắn đọc bình luận bên dưới bài viết.
“Chủ topic nói thật sao? Tô Mộ này cũng quá đáng ghét rồi!”
“Nếu đúng là như vậy thì ta đề nghị bắt người này xuất hiện xin lỗi!”
“Đừng nghe chủ topic nói bừa, lúc đó ta cũng ở khu vực hoạt động, rõ ràng là những người đó muốn ra tay với Tô Pháp Thần, Tô Pháp Thần mới đánh trả!”
“Tầng trên là người Tô Pháp Thần phái tới để tẩy trắng chứ gì?”
“Tầng trên dừng lại đi, Tô Pháp Thần của ta cần phải tẩy trắng à? Đừng quên, hoạt động này là do Tô Pháp Thần mở, hắn muốn chơi như thế nào, đến lượt đám anh hùng bàn phím các ngươi nói ra nói vào chắc?”
…
Mặc dù có một số người cố ý dẫn đường như phần lớn hướng gió vẫn nghiêng về phía hắn.
Nói tóm lại, tuy bài viết này gây ra một chút sóng gió nhưng không tạo thành ảnh hưởng lớn.
Sau khi trải qua vài sóng gió dư luận lần trước, đôi mắt của quần chúng ăn dưa hiển nhiên là sáng như tuyết.
“Một khi người ta quá nổi tiếng thì sẽ luôn có chuyện phiền phức nối gót mà đến!” Tô Mộ không nhịn được cảm thán một câu.
Đây là con đường mà kẻ mạnh cần phải đi qua!
Hắn buông di động xuống rồi đi đến bên cửa sổ.
Bầu trời đầy sao lấp lánh.
Dưới sự tô điểm của ánh sao, mảnh vũ trụ thần bí kia càng thêm muôn màu muôn vẻ.
Không ai có thể nhìn thấy điểm cuối, kể cả Tô Mộ.
Ở “Chân trời” xa xôi đó có một pháp tắc trật tự đang sinh ra.
Nhìn qua giống như có một lá chắn vô hình đang không ngừng bị xé rách và bổ sung!
Hôm sau, Tô Mộ dậy từ sớm.
Sau khi hắn đi phó bản Động Dung Nham một lần, thu thập một lượng lớn thảo dược và khoáng thạch, lúc này mới quay về trong không gian thuỷ tinh.
‘Hoạt động vòng thứ ba chuẩn bị bắt đầu!’
Sau khi thông báo xuất hiện, Tô Mộ không nói hai lời, thông qua cánh cửa truyền tống đi tới thế giới của hoạt động vòng thứ ba.
‘Quy tắc hoạt động của vòng này như sau.’
‘Trong thế giới các ngươi đang ở có các loại quái vật, BOSS với các cấp bậc khác nhau, giết chết chúng sẽ nhận được một lượng lớn kinh nghiệm, đồng thời cũng sẽ nhận được tích phân.’
‘Bảng tích phân sẽ đồng bộ thành tích phân thế giới, chỉ có mười nghìn người chơi đứng đầu trong bảng tích phân thế giới mới có thể tham gia vào vòng cuối cùng!’
‘Thời gian hoạt động vòng này sẽ liên tục trong hai mươi tư tiếng, trong lúc đó, người chơi có thể rời khỏi khu vực hoạt động của vòng thứ ba, tích phân vẫn được giữ lại!’
Sau khi giới thiệu quy tắc, Tô Mộ đã hiểu sơ qua.
Vòng này vẫn là giết quái, nhưng có thể nói sức cạnh tranh lớn hơn so với những vòng trước.
Toàn thế giới có bao nhiêu người?
Không nói tất cả mọi người tham gia hoạt động nhưng vài tỷ người thì vẫn phải có.
Muốn trở thành mười nghìn người đứng đầu trong vài tỷ người.
Đó chính là chỉ chọn một trong mấy trăm nghìn người!
“Nếu bảng xếp hạng tích phân thế giới thì có phải Hiên Viên cũng có thể lên bảng không?”
Tô Mộ nhìn bảng xếp hạng, một ý tưởng hiện lên.
Mình có thể sử dụng thân phận Hiên Viên này để nhận hai phần thưởng không?
Hắn nhìn xung quanh.
Hình như nơi này là thành phố lớn hiện đại hoá lúc trước.
Vị trí mà hắn đang đứng là một hẻm nhỏ hẻo lánh.
Bên cạnh cũng không có những người khác.
Xem ra tất cả người chơi trong vòng này đều bị đưa tới các góc trong thành phố.
Dựa vào quy mô của thành phố này, cất chứa trên nghìn vạn người cũng phải là việc khó, khoảng cách giữa các người chơi hẳn là sẽ không quá dày đặc.
Chương 214: Niềm vui nhân đôi?
Nói cách khác, vòng thứ ba này hạn chế những người chơi tổ đội giết quái, so đấu chính là năng lực giết quái cá nhân.
“Biến thân Hiên Viên!”
Tô Mộ quyết đoán biến thành thân phận Hiên Viên.
Mặc bộ đồ nhanh nhẹn, cầm cung tên, hắn nhanh chóng chạy tới những nơi có quái ngoài đường.
Trên đường phố nhanh chóng xuất hiện quái vật.
Sinh vật hình người hai mắt đỏ lên, nhìn qua còn đáng sợ hơn cả zombie.
Sau khi chúng nó nhìn thấy Tô Mộ thì lập tức lao tới.
Nếu so sánh về tốc độ thì không biết chúng nó nhanh hơn zombie trong phim điện ảnh bao nhiêu lần.
Tô Mộ không hề khách sáo với chúng, trực tiếp giương cung cài tên.
‘Ngươi giết chết Thị Huyết Thi, nhận được 10 điểm tích phân!’
‘Ngươi giết chết Dạ Yểm Thi, nhận được 50 điểm tích phân!’
…
Những con quái này đều là quái nhất giai, trong đó có quái thường cũng có quái tinh anh.
Tô Mộ sử dụng bắn tên thường, tất cả đều bị chết chỉ với một mũi tên.
Một khi quái vật tụ tập nhiều thì hắn sẽ trực tiếp sử dụng kỹ năng AOE của cung tiễn thủ giết chết toàn bộ.
Trên bảng xếp hạng thế giới, cái tên Hiên Viên nhanh chóng lao vút tới vị trí thứ nhất.
Bảng xếp hạng chỉ hiện tên của một trăm người đứng đầu, muốn xuất hiện trên bảng ít nhất cũng phải có một nghìn điểm tích phân.
Các khu vực hoạt động, người một giây giết một con quái như Tô Mộ căn bản không tồn tại người thứ hai.
Khi tích phân của Hiên Viên lên tới mười nghìn điểm, tên xếp hạng thứ hai vẫn chưa xuất hiện.
“Số tích phân này đã rất cao rồi!”
Tô Mộ cũng không chú ý tới tình huống trên bảng xếp hạng.
Hắn nhìn thoáng qua tích phân của Hiên Viên rồi trực tiếp đổi lại.
“Hoả Cầu thuật!”
Tuỳ tiện chọn một mục tiêu, một quả hoả cầu bay tới.
‘Ngươi nhận được 10 điểm tích phân!’
Xếp hạng thứ 158798778.
“Quả nhiên là được!”
Sau khi nhìn thấy thứ hạng của mình, Tô Mộ nở nụ cười.
Thứ hạng của “Hiên Viên” và “Tô Mộ” là tách ra.
Điều này chứng tỏ hắn hoàn toàn có thể mang hai thân phận này vào trong trận chung kết!
Một khi hắn có thể lấy hai phần thưởng xếp hạng thì đó chính là niềm vui nhân đôi!
“Dùng Hiên Viên giết quái trước đã!”
Tô Mộ lại biến thành Hiên Viên.
So với Hiên Viên thì hiển nhiên thân phận Tô Pháp Thần này sẽ kiếm tích phân nhanh hơn.
Mình chỉ cần càn quét một lúc là có thể đạt tới độ cao người khác không thể đạt tới rồi.
…
Tô Mộ cũng không biết Hiên Viên lên bảng gây ra sóng to gió lớn trên kênh chat.
“Sao lại thế này? Sao Tô Pháp Thần lại không lên bảng? Dựa vào thực lực của hắn, tuyệt đối có thể vượt qua Hiên Viên!”
“Mọi người, ai kết bạn với Tô Pháp Thần có thể hỏi xem có phải Pháp Thần ngủ quên không, bỏ lỡ vòng hoạt động này?”
“Ta cảm thấy có thể là như vậy, đầu tiên không nói Hiên Viên và Tô Pháp Thần ai nhanh hơn, nhưng Tô Pháp Thần cũng không đến mức không thể lên bảng đúng không?”
“Ta cảm thấy Tô Pháp Thần đi lên cấp trước, chắc một thời gian nữa hắn sẽ cày quái, hoạt động vòng thứ ba vẫn rất tự do.”
“Khó mà nói được, lỡ như Tô Pháp Thần của các ngươi ngủ quên thật thì sao!”
“Xí, ngủ quên thì sao? Cho dù Tô Pháp Thần bắt đầu lại từ vòng thứ nhất thì chắc chắn vẫn có thể thăng cấp, không như ngươi, có thể bước vào bảng xếp hạng thế giới một trăm triệu người không?”
Trên kênh chat bàn tán sôi nổi.
Càng có không ít fan của Hiên Viên hét khẩu hiệu “Hiên Viên NO.1”.
Thậm chí còn có cung tiễn thủ cãi nhau với pháp sư, tranh chấp rốt cuộc là năng lực quét quái đơn của cung tiễn thủ mạnh hay là năng lực quét quái đơn của pháp sư mạnh.
Trong khi những người này đang bàn luận, trên bảng xếp hạng thế giới cũng dần dần xuất hiện tên của những người khác.
Không có gì bất ngờ xảy ra, xếp hạng cao đều là người chơi của Hoa quốc.
Trong đó không thiếu một vài cái tên nổi danh
Lý Tiêu càng xếp thứ hai.
Trang bị của hắn vô cùng xa xỉ, lại có nhiều thuốc, tuyệt đối là pháp sư đứng đầu chỉ sau Tô Mộ.
Mà phần lớn những người xếp sau hắn cũng là pháp sư.
Nhưng trong số pháp sư này có một cái tên vô cùng đột ngột.
…
“Vậy mà ta chỉ xếp thứ bảy mươi tám!”
Land Nader nhìn thứ hạng trên bảng xếp hạng thế giới của mình, giọng nói trầm thấp.
Hắn tiếp tục nhìn lên bên trên, đột nhiên nở nụ cười.
“Không có tên Tô Mộ kia?”
Không nhìn thấy tên của Tô Mộ, hắn cười như một đứa trẻ.
“Ta hiểu rồi!”
“Thằng nhãi này ngủ quên rồi! Ha! Ha! Ha!”
Hắn vừa cười vừa lẩm bẩm, hoàn toàn là dáng vẻ ta đều hiểu.
Land Nader càng nghĩ càng vui vẻ, nhảy điệu Tango trên đường phố.
So với pháp sư, đúng là năng lực quét quái của cung tiễn thủ yếu hơn một chút, nhưng năng lực chiến đấu đơn của cung tiễn thủ lại mạnh hơn pháp sư.
Hành động linh hoạt, tầm bắn siêu cao, những điều này đều là ưu thế của cung tiễn thủ.
Tô Mô giương cung cài tên, không ngừng rửa sạch quái vật xung quanh.
Dựa vào thực lực mạnh mẽ, hắn vẫn luôn đi về phía khu vực cấp cao quét quái, quái gặp được đều là quái tinh anh cấp cao nhất giai, trong đó không thiếu có vài con BOSS.
Với những con BOSS đó, Tô Mộ đều lập tức hạ gục chỉ với một mũi tên.
“Chắc cũng đủ rồi!”
Hắn nhìn về phía tích phân hiện giờ của “Hiên Viên”.
Hơn ba mươi nghìn điểm.
Nhìn xuống bên dưới, tích phân của người đứng thứ hai là hơn hai nghìn điểm.
Chênh lệch gấp mười lần làm người tuyệt vọng.
Trên kênh chat, rất nhiều người cũng đang nói về tích phân của Hiên Viên.
“Mẹ nó, Hiên Viên này cũng quá trâu rồi nhỉ? Ba mươi nghìn tích phân? Người xếp thứ hai có thể đuổi kịp trong một ngày không?”
“Quá khủng bố, cung tiễn thủ cũng mạnh như vậy à?”
“Các ngươi đừng quên, cấp bậc của Hiên Viên cũng là từ nhị giai trở lên, đối phó với những con quái nhất giai này còn không phải là chuyện dễ như trở bàn tay à?”
“Không cần phải nói, ta nguyện xưng Hiên Viên là thần tiễn!”
“Thần tiễn? Tên này cũng hay đấy!”
“Ta cảm thấy Hậu Nghệ nghe hay hơn một chút, rất dễ hiểu!”
Đối với hầu hết các người chơi, dựa vào lực lượng của bản thân giết chết một con quái cùng cấp vẫn khá khó khăn.
Càng đừng nói tới những quái tinh anh và BOSS kia.
Chương 215: Sao có thể?
Trong mắt bọn họ, số tích phân của Hiên Viên chính là một con số thiên văn.
Trong chốc lát, trên kênh chat, cái tên “Hiên Viên” nổi bật vô song, dường như mọi người đều đã quên còn một Tô Pháp Thần.
…
Khu vực hoạt động.
Tô Mộ cất trường cung trên tay đi, biến về thân phận của mình.
Hắn cầm lấy quyền trượng Pháp Thần, phóng xuất ra một luồng năng lượng cực kỳ khổng lồ.
“Vạn Mộc Tùng Sinh!”
Mấy giây sau, khu vực này mọc đầy cành lá rậm rạp.
Những dây leo đó bắt đầu ngẫu nhiên tạo thành sát thương với quái vật xung quanh.
Phàm là quái vật trong khu vực này, dù là quái tinh anh hay là BOSS đều lập tức bị hạ gục, không có ngoại lệ.
‘Ngươi nhận được 10 điểm tích phân!’
‘Ngươi nhận được 50 điểm tích phân!’
‘Ngươi nhận được 1000 điểm tích phân!’
…
Nhìn số lượng tích phân đang nhanh chóng hướng lên trên của mình, Tô Mộ cũng không dừng bước.
Hắn dùng kỹ năng Chớp Nhoáng một cự ly siêu xa đi tới trong khu vực khác.
“Vạn Mộc Tùng Sinh!”
Lại thả một AOE phạm vị siêu lớn ra ngoài, Tô Mộ đứng tại chỗ kiên nhẫn chờ đợi.
Tuy kỹ năng này là tấn công ngẫu nhiên, nhưng tần suất thật sự không thấp, hơn 80% quái vật đều bị giải quyết.
Giờ phút này, vị trí thứ nhất trên bảng xếp hạng tích phân cũng đổi chủ.
Tô Mộ chỉ dựa vào hai kỹ năng đã làm số tích phân của mình lên tới năm mươi nghìn điểm!
“Cứ như vậy đi!”
Sau khi nhìn thấy giá trị này, Tô Mộ hài lòng mỉm cười.
Cho dù bây giờ hắn thu tay lại thì thứ hạng thứ hai cũng sẽ không có ai có thể vượt qua.
“Quay về!”
Tô Mộ rời khỏi khu vực hoạt động.
“Đi vào trò chơi!”
Đi vào thế giới trò chơi Thần Đồ, hắn tới nhà kho của cửa hàng trước, bỏ một số thứ cần thiết vào trong ô túi đồ, những thứ khác trên cơ bản đều đặt ở trên quầy hàng.
“Nên xuất phát rồi!”
Thời gian còn rất đầy đủ, Tô Mộ định đến Vương Đô trước kia hoạt động vòng thứ ba kết thúc.
Không đi bằng chân như lần trước, trên tháp canh tường thành phía Nam thành Tiếu Nguyệt, có một chiếc phi thuyền ma pháp đang đỗ.
Nhìn từ vẻ ngoài giống như một con thuyền, xung quanh thân thuyền được khảm đá ma pháp màu trắng, chỗ lùi còn có một vài cánh quạt xoay tròn.
“Xin chào, nhà thám hiểm, phi thuyền tới Vương Đô sẽ xuất phát sau mười phút nữa, toàn bộ hành trình tổng cộng là ba tiếng, vé tàu là 100 đồng vàng.”
Bên dưới phi thuyền có một điểm bán vé.
Tô Mộ dùng 100 đồng vàng cầm vé bước lên tháp canh.
Phi thuyền ma pháp rất rộng, bên trên có không ít NPC, trong đó không thiếu NPC mang theo hàng hoá.
“Chào mọi người!”
Tô Mộ nhìn những NPC đó rồi nhiệt tình chào hỏi.
Dù sao cũng tiện đường, tạo quan hệ với NPC không chừng còn có thể nhận được nhiệm vụ gì đó.
“Xin chào, nhà thám hiểm!”
Có một vài NPC cũng đáp lại lời chào của Tô Mộ, nhưng cũng không xuất hiện bất cứ nhiệm vụ gì.
Cũng có không ít NPC lạnh nhạt nhìn hắn.
“Không có nhiệm vụ thì thôi!”
Tô Mộ bĩu môi, cầm vé của mình đi vào bên trong phi thuyền.
Ba tiếng nói dài cũng không dài lắm, nói ngắn cũng không ngắn.
Hắn tìm được vị trí của mình, sau khi ngồi xuống thì trực tiếp nằm lên bên trên.
Một cảm giác đang bay lập tức đánh úp lại.
Tô Mộ nhìn xuống mặt đất phía dưới qua cánh cửa sổ bên cạnh.
“Độ cao thấp hơn máy bay nhiều!”
Tính toán qua một chút, khoảng cách giữa tàu bay và mặt đất chỉ khoảng ba, bốn trăm mét.
Độ cao này cũng làm Tô Mộ yên tâm nghỉ ngơi.
…
Khi Tô Mộ đang trên đường đi tới Vương Đô, trong thế giới hoạt động hoàn toàn bùng nổ.
“Ta không bị hoa mắt đấy chứ? Sao Tô Pháp Thần đột nhiên xếp thứ nhất rồi?”
“Vài phút trước ta vừa xem bảng xếp hạng, một trăm người đứng đầu căn bản không có tên của Tô Pháp Thần!”
“Mẹ nó, vài phút đã kiếm được hơn năm mươi nghìn tích phân? Quá đáng, mẹ nó quá kinh khủng!”
“Được rồi, mọi người đừng cãi nhau nữa, có Tô Pháp Thần và Hiên Viên ở đây, hai người đứng đầu trong hoạt động lần này không thay đổi nữa rồi!”
“Những người nói Tô Pháp Thần không đuổi kịp Hiên Viên đâu? Vả mặt rồi chứ gì?”
“Thật ra cũng không có gì phải tranh giành, quan hệ của Tô Pháp Thần và Hiên Viên hẳn là không tệ, chúng ta phải làm fan lý trí chứ!”
Tất cả mọi người đều đã biết, độ khủng bố của Tô Pháp Thần đã vượt qua sức tưởng tượng của bọn họ từ lâu.
Dù là Hiên Viên xếp thứ hai cũng tồn tại chênh lệch khó có thể đền bù với Tô Pháp Thần.
Ai mới là người đứng đầu Thần Đồ căn bản chính là một chuyện không cần phải tranh luận!
..
Land Nader đang ngâm nga hỏa cầu.
Sau khi một con quái ngã xuống, hắn mở bảng xếp hạng tích phân ra theo thói quen.
“Lên tới người thứ sáu mươi chín, nếu không phải những người chơi Hoa quốc này được nhân đôi kinh nghiệm thì ta tuyệt đối có thể lọt vào top mười!”
Hắn nhẹ giọng lẩm bẩm, trong ánh mắt mang theo sự không phục.
Tiếp tục nhìn lên bên trên nhưng vẫn không thấy cái tên quen thuộc kia đâu, khoé miệng hắn không tự giác mà cong lên.
Nhưng nụ cười của hắn lập tức vụt tắt.
“Sao có thể?”
“Tuyệt đối không thể nào!”
Tiếng gầm gừ khó tin vang lên.
…
Thành Tiếu Nguyệt.
Trên sân thượng phủ thành chủ.
Nguyệt Bạch nhìn chiếc tàu bay đang bay về phía Vương Đô, ánh mắt mang theo sự thâm thuý.
Tô Mộ rời khỏi đây có thể nói là một chuyện tốt với hắn, cũng có thể nói là không phải chuyện tốt.
Thân là chủ của một thành, địa vị của hắn trong thành Tiếu Nguyệt không cần nói cũng biết.
Cho dù Tô Mộ nói “bí mật” của hắn ra ngoài, dưới tiền đề không có chứng cứ thì sẽ không ai có thể tiến hành thẩm phán hắn.
Nhưng tình cảnh của hắn sẽ tương đối phiền phức mà thôi.
“Đây là sự cảnh cáo ta dành cho ngươi!”
Hắn nở nụ cười, nhẹ giọng lẩm bẩm.
“Hưởng thụ đi!”
Dưới tầm mắt của thành chủ, phi thuyền cũng càng ngày càng xa.
Trong khoang tàu, Tô Mộ đang nghỉ ngơi.
Nghỉ ngươi trong thế giới Thần Đồ là có thể phản hồi về thế giới hiện thực.
Chỉ là khoang thuyền khá là nhỏ hẹp, ngủ cũng không thoải mái lắm.
Giấc ngủ của Tô Mộ không sâu, một khi có bất cứ tiếng động gió thổi cỏ lay gì, hắn đều sẽ lập tức tỉnh lại.
Chương 216: Người chơi “lâu năm”.
Phi thuyền bay nhanh trên không trung, những đá ma pháp khảm xung quanh thuyền sẽ cung cấp nguồn năng lượng sung túc cho nó.
Hơn nữa trên phi thuyền đâu đâu cũng có thủ vệ, chuyến đi tới Vương Đô này thoạt nhìn cực kỳ an toàn.
Thời gian từng phút trôi đi, phi thuyền đã rời khỏi địa giới của thành Tiếu Nguyệt.
Bên dưới xuất hiện một cánh rừng rộng lớn.
Sau khi đi tới đây, các thủ vệ trên phi thuyền cũng trở nên căng thẳng hơn.
Bọn họ canh giữ bên cạnh những chiếc pháo lớn điêu khắc phù văn, trận địa sẵn sàng đón quân địch.
“Không hay!”
Giữa phi thuyền đột nhiên vang lên một giọng nói.
Đó là người điều khiển chiếc phi thuyền ma pháp này.
“Có chuyện gì xảy ra vậy!” Một vệ binh lập tức chạy về phía đó.
“Có rất nhiều ma vật đang tới gần!” Vẻ mặt người điều khiển đầy nghiêm trọng, nhìn chằm chằm máy thăm dò trên tàu bay.
Trang bị này rất giống với Góc Nhìn Ma Pháp của Tô Mộ, bên trên hiện lên chấm đỏ rậm rạp.
“Nhiều ma vật xuất hiện cùng một lúc như vậy, rốt cuộc là chuyện thế nào?”
Vệ binh nhìn những chấm đỏ đó ngạc nhiên nói không nên lời.
Mỗi ngày, thành Tiếu Nguyệt đều sẽ có phi thuyền đi tới Vương Đô, ngẫu nhiên cũng sẽ xảy ra chuyện ma vật tấn công tàu bay, nhưng trên cơ bản đều là một ít ma vật rải rác.
Đã rất lâu rồi bọn họ không gặp phải trận tấn công với quy mô lớn như ngày hôm nay.
“Thông báo với mọi người, chuẩn bị sẵn sàng!”
Vệ binh quyết đoán ra lệnh.
Trên tàu bay có hơn một trăm thủ vệ, cộng thêm số vũ khí ma pháp đó, bọn họ vẫn có cơ hội phá vây.
“Bùm!”
Nhưng ngay khi bọn họ chuẩn bị đón địch, vị trí cánh trái của phi thuyền đã truyền đến một tiếng nổ mạnh rất lớn.
Cơn nổ bất thình lình làm tất cả mọi người không ngờ tới.
Phi thuyền cực lớn lập tức mất cân bằng.
“Trời ạ, rốt cuộc là có chuyện gì xảy ra?”
“A, cứu mạng!”
“Sắp rơi xuống, lập tức rơi xuống!”
“Mọi người nắm chặt tay vịn, chuẩn bị nghênh đón chấn động!”
Vô số giọng nói đan chéo với nhau, những NPC hành khách bình thường không ngừng phát ra tiếng gọi ầm ĩ hoảng loạn, các vệ binh xung quanh liên tục nhắc nhở bọn họ.
Nhưng dù vậy, trong quá trình rơi xuống bởi trọng lực, sắc mặt của mọi người trên tàu bay đều trở nên tái nhợt.
Đương nhiên, trong đám người này có một ngoại lệ.
Trong khoang thuyền, Tô Mộc xuyên qua tấm kính nhìn mặt đất càng ngày càng gần, ánh mắt lạnh thấu xương.
“Là tên kia giở trò quỷ sao?”
Hắn nhìn về phía thành Tiếu Nguyệt, nhẹ giọng nói.
Mỗi ngày phi thuyền ma pháp đều sẽ đi tới Vương Đô, cố tình sau khi mình lên thuyền chiếc phi thuyền này lại xuất hiện sự cố.
Đây là trùng hợp sao?
Chắc chắn là không!
Muốn nói trong thành Tiếu Nguyệt có ai muốn đối phó mình, người mà Tô Mộ có thể nghĩ ra cũng chỉ có bị thành chủ đại nhân kia thôi.
“Vậy nên người này muốn ra oai phủ đầu với ta!”
Đối với ý đồ của thành chủ thành Tiếu Nguyệt, sau khi Tô Mộ suy nghĩ một lúc cũng hiểu ra.
Người chơi khác với NPC, người chơi tử vong một lần cũng sẽ không thật sự tử vong.
Điểm này NPC cũng biết.
Cho dù Nguyệt Bạch muốn làm hắn chết vì rủi ro phi thuyền, cũng không ngăn cản được chuyện hắn đi tới Vương Đô.
“Không muốn ta nói ra thân phận thật sự của ngươi à?”
“Ta không thể để mình bị quay vòng vòng đâu!”
Nghĩ thông suốt điểm mấu chốt, Tô Mộ lạnh lùng cười một tiếng.
Đường đường thành chủ thành Tiếu Nguyệt lại là một con ma vật, cho dù hắn chạy đến Vương Đô nói với tất cả mọi người thì chỉ sợ cũng sẽ không có ai tin tưởng.
Nhưng về thân phận của Nguyệt Bạch, chắc chắn sẽ có nhiệm vụ che giấu nào đó đang chờ hắn.
Tô Mộ hít sâu một hơi, tạm thời cất những ý tưởng này đi.
Nguy cơ trước mắt còn chưa giải trừ đâu!
“Còn có ba mươi mét!”
“Hai mươi mét!”
Hắn nhìn chằm chằm vào khoảng cách giữa phi thuyền và mặt đất, cả người bình tĩnh dị thường.
“Mười mét!”
“Chớp Nhoáng!”
Một luồng năng lượng ma pháp thoáng hiện trong khoang thuyền, Tô Mộ lập tức đứng trên một cái cây cách phi thuyền trăm mét.
“Ầm ầm ầm!”
Tàu bay rơi xuống mặt đất, tiếng nổ mạnh vang vọng toàn bộ rừng rậm.
Tô Mộ nhìn về vị trí đó, Góc Nhìn Ma Pháp và Mắt Ưng đồng thời mở ra.
Nổ mạnh làm rất nhiều NPC trực tiếp tử vong.
Dấu hiệu sinh mệnh của những NPC còn lại cũng trở nên vô cùng mỏng manh.
“Thủ bút thật lớn!”
Tô Mộ cũng không thương hại NPC tử vong, điều hắn để ý chính là thủ đoạn của thành chủ thành Tiếu Nguyệt.
Trong tầm mắt, một lượng lớn ma vật đang chạy về phía nơi phi thuyền rơi xuống.
“Đây là không định để lại một người sống à!”
Không thể không nói thành chủ thành Tiếu Nguyệt đúng là một người tàn nhẫn.
Động tay vào phi thuyền ma pháp, lại phái một lượng lớn Ma vật giải quyết tất cả mọi người.
Chết không đối chứng, cho dù sau đó điều tra chỉ sợ cũng sẽ cho rằng đây chỉ là sự cố Ma vật tập kích phi thuyền.
“Chỉ tiếc ngươi ngàn tính vạn tính, vẫn tính sai một chút!”
Tô Mộ cong khóe môi, khuôn mặt tràn đầy tự tin.
Trong Góc Nhìn Ma Pháp, dấu hiệu sinh mệnh của đám Ma vật này cũng không mạnh mẽ.
Điều này cũng có nghĩa là dựa vào thực lực của hắn, hoàn toàn có thể một lưới bắt hết đám Ma vật này.
Chỉ cần để lại người sống trên phi thuyền thì có thể bẩm báo chuyện xảy ra ở đây đến Vương Đô.
Tới lúc đó, tất nhiên sẽ có NPC yêu cầu hắn điều tra ra nguyên nhân phi thuyền xảy ra rủi ro, còn có những Ma vật này bị ai sai khiến.
Chỉ cần hắn điều tra, dẫn hướng điều tra đến trên người thành chủ thành Tiếu Nguyệt thì sẽ có thể nắm chắc quyền chủ động!
“Chắc chắn là nhiệm vụ che giấu, hơn nữa BOSS cuối cùng của nhiệm vụ còn là một thành chủ, thấy thế nào phần thưởng của nhiệm vụ này cũng sẽ không kém!”
Tô Mộ tuyệt đối sẽ không bỏ qua cơ hội này.
Nói thế nào hắn cũng có thể coi như một người chơi “lâu năm”.
Đối với chuyện nên “giao tiếp” với NPC như thế nào, hắn dám nhận thứ hai, không có người chơi nào dám nhận thứ nhất.
“Từ từ không cần vội vàng ra tay, chờ đến khi tình huống nguy cấp đã!”
“Tới lúc đó, những NPC đó có cầu với ta, không phải nhiệm vụ tới rồi sao?”
Khuôn mặt treo nụ cười nhạt, Tô Mộ đứng trên đại thụ, sử dụng hai kỹ năng góc nhìn thu hết tình hình ở tàu bay bên kia vào trong mắt.
Tiếp theo chỉ cần chờ đợi!
Chương 217: Cứ giao chỗ này cho ta.
“Cứu ta, ta bị đè lại rồi!”
“Ai tới đây đi, lượng máu của ta không khống chế được nữa rồi!”
“Hu! Hu! Hu!”
“Đáng chết, ông đây lại phải thanh toán số tiền lớn, đây là phi thuyền rách gì vậy!”
Thời điểm phi thuyền rơi xuống, các tiếng kêu rên, tiếng chửi rủa vang lên không ngừng.
Rất nhiều người trong bọn họ đang vừa ăn uống vừa ca hát, còn có người đang ngủ say, kết quả phi thuyền này lại phát nổ!
“Đám người các ngươi nhất định phải chịu trách nhiệm!”
Rất nhiều người tỏ ra tức giận với các vệ binh.
“Mọi người bình tĩnh đừng nóng, bọn ta nhất định sẽ điều tra rõ chuyện này!”
Một vệ binh dẫn đầu rất có trách nhiệm.
“Ngươi mau chạy đi, nhanh chóng báo cáo tình hình ở đây cho Vương Đô, để bọn họ phái người tới cứu viện!” Hắn nhìn về phía một vệ binh ăn mặc như thích khách trước, giọng nghiêm túc nói.
“Hiểu rồi.” Người đó lập tức hành động.
Vệ binh dẫn đầu hít sâu một hơi, tiếp tục ra lệnh cho những vệ binh còn may mắn sống sót khác: “Cứu người trước, đưa mọi người ra ngoài!”
Tất cả những người này đều mặc áo giáp cứng rắn, chấn động phải chịu không quá lớn.
Dưới sự trợ giúp của bọn họ, rất nhiều người được giải cứu ra ngoài.
Trong toàn bộ quá trình, vẻ mặt của vệ binh dẫn đầu kia vẫn luôn rất khó coi.
Vụ nổ của phi thuyền mới chỉ là bắt đầu, tiếp theo còn có số lượng lớn quái vật đang chờ đợi bọn họ.
“Xem Đại pháo ma pháp trên phi thuyền còn cái nào có thể sử dụng được!”
“Bố trí đội hình phòng thủ, bất kể thế nào, cũng phải kiên trì cho đến khi cứu viện tới!”
Hắn lo lắng chỉ huy tình hình.
“Hú!”
Một lúc sau, một tiếng sói tru vang lên.
“Chuẩn bị nghênh địch!”
Lần này, NPC xung quanh phi thuyền người này còn căng thẳng hơn người kia.
“Hú!”
Lại một tiếng sói tru nữa.
Từ trong rừng rậm xung quanh, loài ma vật sói lần lượt chui ra.
“Là Tật Phong Lang!” Một vệ binh không nhịn được hô lên.
“Sử dụng ma pháp đại pháo đẩy lui bọn chúng!” Vệ binh dẫn đầu nghiến răng, chuẩn bị một Ma pháp đại pháo nhắm vào bầy sói ở phía trước.
“Ầm!”
Phù văn ma lực chấn động, một viên Đạn Bay Ma Pháp to lớn lao về phía bầy sói.
Sau khi đến vị trí mục tiêu, đạn bay nổ tung, tạo thành sát thương AOE khả quan.
Chỉ là những con Tật Phong Lang kia rõ ràng không phải là ma vật bình thường, công kích của Đạn pháo ma pháp cũng không thể giết chết nó trong nháy mắt.
“Hú!”
Cùng lúc đó, tất cả Tật Phong Lang đều phát động tấn công dưới mệnh lệnh của một tiếng sói tru.
Những vệ binh tay cầm lá chắn lập tức ngăn ở phía trước.
Những Ma pháp sư, NPC ăn mặc như cung tiễn thủ kia thì bắt đầu phát động công kích.
Nhưng DPS của bọn họ không thể ngăn cản tấn công của bầy sói.
Rất nhanh, bầy sói đã lao tới trước người NPC, sử dụng răng nanh sắc bén của bọn chúng không ngừng cắn xé.
“Trì Dũ Quần Thể!”
“Thuật hồi phục!”
Có mục sư bắt đầu thêm máu cho những người khác.
Nhưng đối mặt với số lượng bầy sói khổng lồ, việc phục hồi những lượng máu này giống như muối bỏ biển.
“Có ai có thể cứu ta không!”
“Tại sao, không phải tuyến đường này luôn rất an toàn sao? Sao lại có nhiều ma vật như vậy?”
“A, ta không muốn chết!”
“Chạy đi!”
Tuyến phòng ngự nhanh chóng bị xé rách, các NPC bắt đầu chạy trốn khắp nơi.
Nhưng bọn họ đang ở dưới trạng thái bị thương, tốc độ chạy rõ ràng không nhanh bằng những con Tật Phong Lang kia.
“Đừng chạy, không thể để tuyến phòng ngự bị phá vỡ!”
“Mau quay lại, chạy chỉ có đường chết thôi!”
Vệ binh dẫn đầu thấy vậy, không ngừng gào thét.
Không một ai quan tâm hắn.
Đến cả những vệ binh cũng buông bỏ chống cự, bắt đầu chạy thoát thân.
Chiếc răng nanh sắc bén kia, tựa như lưỡi hái của tử thần vậy.
Vệ binh dẫn đầu cúi đầu.
Hắn vẫn đứng ở phía trước nhất chiến đấu cùng bầy sói, lượng máu đã gần như cạn kiệt.
Không thể cứu vãn, hắn đã chuẩn bị liều chết một cách hào phóng.
Một con Tật Phong Lang làm như mong muốn của hắn, há cái miệng to như chậu máu, cắn lên cổ hắn.
“Gào!”
Một tiếng gầm khẽ vang lên, mùi vị tanh hôi xâm nhập vào hơi thở của vệ binh, nhưng chuyện bất ngờ lại xảy ra với hắn.
Hắn không chết!
Ngẩng đầu lên, con Tật Phong Lang ở phía trước đang trợn mắt nhìn hắn, chiếc răng nanh sắc bén kia gần trong gang tấc.
“Xảy ra chuyện gì vậy?”
Vệ binh có thể nhìn ra sát ý khát máu của con Tật Phong Lang kia, nhưng không biết tại sao con súc sinh đó lại ngừng tay.
“Đây là?”
Lúc hắn nhìn về một hướng khác, thì không khỏi trợn to hai mắt.
Không chỉ là con Tật Phong Lang ở trước mặt hắn, mà tất cả Tật Phong Lang trong khu vực này đều bị bất động.
“Phản kích!”
Tuy không biết đã xảy ra chuyện gì, vệ binh vẫn giơ vũ khí trong tay lên, phát động công kích đám Tật Phong Lang trước mặt.
“Hỏa Vũ thuật!”
Đúng lúc này, một trận mưa lửa từ trên trời rơi xuống, đập lên người những con Tật Phong Lang kia.
Những con Tật Phong Lang kia cũng lần lượt gã xuống đất.
Vệ binh cũng đã nhìn thấy người phóng thích Hỏa Vũ.
Là nhà thám hiểm trên phi thuyền trước đó.
“Nhà thám hiểm, những con này bị kỹ năng của ngươi khống chế sao?” Vệ binh nhanh chóng nghĩ ra gì đó, một niềm hy vọng cuất hiện trên vẻ mặt tuyệt vọng.
“Là ta!” Tô Mộ trực tiếp gật đầu trả lời.
“Tốt quá rồi, hy vọng ngươi có thể giúp đỡ bọn ta, đợi đến Vương Đô, ta sẽ thành thật báo cáo chiến công của ngươi, ngươi sẽ nhận được phần thưởng hậu hĩnh!” Vệ binh dẫn đầu lại lên tiếng.
Một giây tiếp theo, trước mắt Tô Mộ xuất hiện một nhiệm vụ.
“Có nhận nhiệm vụ: Thoát khỏi hoàn cảnh khó khăn hay không? (Giúp các NPC còn sống sót trên phi thuyền thoát khỏi truy sát của ma vật!)”
“Đương nhiên là nhận rồi!”
Tô Mộ đang đợi nhiệm vụ này, không nói hai lời lập tức nhận ngay.
“Trì Dũ Thuật Liều Mạnh!”
Sau đó, Tô Mộ giơ tay phóng thích một luồng thánh quang về phía vệ binh.
“Ngươi đây là?”
Lượng máu lập tức hồi phục một lượng lớn, trên mặt vệ binh tràn đầy vẻ khó tin.
Một Ma pháp sư lại lại hồi phục máu cho hắn?
Hơn nữa chỗ máu này lại khiến lượng máu của hắn gần đầy?
Nếu những mục sư đang chạy chốn kia biết chuyện này, e là sẽ phải đào một cái hố chui vào!
Chương 218: Ngươi không cảm thấy kỳ quặc sao?
Nhưng lần này cũng khiến vệ binh tràn đầy hy vọng: “Nhà thám hiểm, ngươi cùng ta yểm trợ cho bọn họ rút lui!”
Nghe thấy lời này của vệ binh, Tô Mộ chỉ khẽ mỉm cười, cũng không vội ra tay.
Đối với mình, những NPC này đang cản trở.
Hắn nhìn về phía vệ binh, giọng nói bình thản nhưng tràn đầy tự tin.
“Ngươi cũng chạy đi, cứ giao chỗ này cho ta!”
“Ngươi nghiêm túc sao?”
Vệ binh không biết tính toán của Tô Mộ, biểu cảm có chút sững sờ.
Bên trong khu vực này có hàng trăm con Tật Phong Lang, đây tuyệt đối không phải thứ mà một nhà thám hiểm có thể đối phó được.
Tuy hắn không biết Tô Mộ dùng phương pháp gì để khống chế những con Tật Phong Lang này nhưng đến một lúc nào đó bọn chúng nhất định sẽ được giải trừ khống chế.
“Ta vẫn nên ở lại giúp ngươi thì hơn.” Vệ binh cắn răng nói, như thể không có ý định chạy trốn.
“Nếu ngươi không đi thì ta đi.” Tô Mộ nhún vai một cái rồi bày ra tư thế như sắp chạy trốn.
“Vậy ở đây giao cho ngươi!” Đội trưởng đội vệ binh không còn cách nào khác.
Chuyện cho tới bây giờ hắn chỉ có thể đặt toàn bộ hi vọng của mình vào nhà thám hiểm này mà thôi.
Tô Mộ không nói gì, đưa mắt nhìn đội trưởng đội vệ binh rời đi.
Những NPC này cũng không biết, Tô Mộ đang cố gắng hết sức để khống chế Vùng Từ Trường Trọng Lực.
Thực sự để khống chế toàn bộ kẻ địch bên trong một khu vực thì rất dễ dàng, nhưng nếu muốn vừa khống chế những con Tật Phong Lang vừa để cho những NPC khác không bị ảnh hưởng thì hắn cần một ít tinh lực.
“Rốt cuộc cũng có quái tam giai để cày!”
“Bắt đầu thôi!”
Khi tất cả các NPC rời đi, Tô Mộ cũng không còn băn khoăn gì nữa.
“Băng Sương Phong Bạo!”
Quái vật tập trung tương đối nên hắn lựa chọn kỹ năng phong bạo.
Dưới sự khống chế của Vùng Từ Trường Trọng Lực, bầy Tật Phong Lang căn bản không còn nơi nào để trốn thoát.
-8972!
Mỗi khi phong bạo nhảy qua, một con số sát thương rất lớn hiện lên đầu những con sói này.
Nếu những NPC trước kia có mặt ở đây thì nhất định sẽ rất sốc trước con số này.
Hắn có sức sát thương ngang đại pháo ma pháp của bọn họ!
Nhà thám hiểm Tô Mộ này chính là một đại pháo ma pháp biết đi.
‘Ngươi đã đánh chết Tật Phong Lang và thu được 300 điểm kinh nghiệm!’
‘Nhận được 1 điểm trí lực thông qua Hào Quang Của Pháp Thần.’
…
Dưới sự tấn công của Băng Sương Phong Bạo, những con sói tam giai tinh anh đều lần lượt ngã xuống.
“Cuối cùng cũng có điểm kinh nghiệm rồi!”
Nhìn thanh điểm kinh nghiệm của mình không ngừng tăng lên, Tô Mộ có cảm giác rất không dễ dàng.
Mặc dù trong khoảng thời gian này hắn vẫn luôn ở đây đánh quái nhưng điểm kinh nghiệm lại không thay đổi do sự chênh lệch về cấp độ.
Hiện tại thì tốt rồi, những con quái tinh anh tam giai này đang không ngừng cung cấp điểm kinh nghiệm cho hắn, hiệu suất lên cấp thoáng cái đã tăng lên.
‘Chúc mừng ngươi đã thăng cấp, thu được 40 điểm thuộc tính có thể phân phối, 50 điểm kỹ năng!’
Bầy Tật Phong Lang lần lượt ngã xuống, cấp bậc của Tô Mộ cũng tăng lên cấp 2 tam giai.
‘Ngươi đánh chết Tật Phong Lang, nhận được 200 điểm kinh nghiệm!’
Mọi chuyện vẫn chưa kết thúc, những quái vật tinh anh này có kinh nghiệm phong phú và số lượng lớn, thanh EXP của Tô Mộ vẫn đang không ngừng tăng lên.
Khi thời gian kéo dài của Băng Sương Phong Bạo kết thúc, một nhắc nhở khác lại vang lên.
‘Chúc mừng ngươi thăng cấp, thu được 40 điểm thuộc tính có thể phân phối, 50 điểm kỹ năng!’
“Tăng hai cấp, cũng không tệ lắm!”
Biểu cảm của Tô Mộ vô cùng bình thường khi thấy tăng lên tới cấp 3 tam giai.
“Đáng tiếc là không có quái vật cấp Boss!”
Tô Mộ bĩu môi một cái rồi bắt đầu nhặt những con Tật Phong Lang vừa rơi xuống.
‘Ngươi đã nhận được dao găm Tật Phong!’
‘Ngươi đã nhận được áo choàng Tật Phong!’
‘Ngươi nhận được kỹ năng: Tật Phong Bộ.’
‘Ngươi nhận được lông thú tam giai.’
. . .
Đồ những quái vật tam giai tinh anh rơi ra vô cùng phong phú.”
Thuộc tính của những trang bị tam giai kia không tệ, nhưng điều khiến cho Tô Mộ vui mừng là một kỹ năng.
‘Tật Phong Bộ (cấp A): Sau khi sử dụng sẽ tăng 30% tốc độ di chuyển, 30% tốc độ công kích, liên tục trong 10 giây, đòn công kích tiếp theo sẽ tạo ra sát thương bằng công kích vật lý x100%, thời gian cooldown 3 phút!’
Đây là kỹ năng hệ vật lý.
So với kỹ năng Mau Lẹ, kỹ năng này cũng tăng tốc độ công kích rất nhiều.
“Kéo max!”
Tô Mộ quyết định học kỹ năng này rồi nâng nó lên cấp S.
Hiệu quả của kỹ năng này tăng lên 50%, sát thương kèm theo cũng đạt tới 150%.
“Kỹ năng này phối hợp với Tàng Hình cũng không tồi.”
Sau khi nhìn kỹ năng của mình, Tô Mộ mím môi một cái.
Có rất nhiều kỹ năng nhìn qua thì bình thường, nhưng khi kết hợp với nhau lại rất mạnh.
Nhưng mình có quá nhiều kỹ năng, phần lớn kỹ năng đều không có cơ hội sử dụng.
“Phiền não quá!”
Về vấn đề này, Tô Mộ không ngừng vò đầu bứt tai.
Nếu để người khác nghe thấy những lời này của hắn thì bọn họ nhất định sẽ trợn tròn mắt.
Thử hỏi xem, phiền não như vậy ai không muốn muốn chứ?
“80 điểm thuộc tính, cộng thêm 20 điểm cho mỗi cái!”
Tô Mộ đóng giao diện kỹ năng lại rồi mở giao diện thuộc tính.
Ngoại trừ trí lực ra thì mỗi thuộc tính đều tăng 20 điểm.
Dưới Tăng Lên Cực Hạn, ngoại trừ trí lực ra thì tất cả các thuộc tính đều được tăng thêm 40 điểm.
Người chơi: Tô Mộ
Nghề nghiệp: Pháp sư
Cấp bậc: cấp 3 tam giai (1100/ 40000)
HP: 10560
MP: 72800
Công kích vật lý cận chiến: 992
Công kích ma pháp: 4974
Phòng ngự vật lý: 1056
Phòng ngự ma pháp: 1970
Thuộc tính: Sức mạnh 396, thể chất 396 (+460), nhanh nhẹn 396, tinh thần 1050 (+770), trí lực 1521 (+740)
Mỗi khi nhìn thấy thuộc tính của mình được cải thiện, Tô Mộ luôn có niềm tin vô hạn.
Cho dù đó là trong trò chơi Thần Đồ hay trong thực tế, các thuộc tính mạnh mẽ luôn là nền tảng cho vị thế của mỗi người.
Hắn nhìn về hướng NPC chạy trốn.
Đó là lộ trình ban đầu của phi thuyền, nếu chạy về phía đó có thể sẽ đến được vị trí hiện giờ của Vương Đô.
Sau khi khoá vị trí của mấy tên vệ binh, Tô Mộ mở kỹ năng Tật Phong Bộ vừa có được, đồng thời còn sử dụng Mau Lẹ.
Chương 219: Nhiệm vụ tới rồi.
Hai kỹ năng này được kích hoạt cùng nhau, cả người hắn trông như đang bay.
Mấy phút sau, hắn đuổi kịp tên vệ binh kia.
“Nhà thám hiểm, ngươi ngăn cản được bọn chúng sao?”
Khi vệ binh nhìn thấy Tô Mộ, hắn vội vàng nhìn về phía trước để tìm kiếm tung tích của những con Tật Phong Lang kia.
“Ta giải quyết bọn chúng rồi!” Tô Mộ nhàn nhạt trả lời.
“Ngươi nói cái gì?” Đội trưởng đội vệ binh thất thố hô lên.
Khi trốn thoát, hắn còn đang suy nghĩ xem Tô Mộ có phải sẽ dẫn những con Tật Phong Lang đó đến địa điểm khác hay không.
“Ngươi thật sự đã giải quyết hết rồi sao?” Đội trưởng đội vệ binh nuốt nước miếng rồi nhấn mạnh.
“Bảo những người đó không cần chạy trốn, tất cả ma vật đều đã bị ta giải quyết rồi!”
Tô Mộ gật đầu, giọng nói ẩn chứa loại khí phách khó tả.
“Phù!” Đội trưởng đội vệ binh nghe vậy thì liền thở dài nhẹ nhõm.
Không chờ hắn hết kinh ngạc, lời nói tiếp theo của Tô Mộ khiến cho sắc mặt của hắn không ngừng biến đổi.
“Ngươi không cảm thấy có gì kỳ lạ về vụ tai nạn của phi thuyền sao?”
“Như thể đã có ai động tay động chân trên phi thuyền vậy!”
“Ý của ngươi là gì?”
Sắc mặt đội trưởng đội vệ binh im lặng đến đáng sợ.
Hắn đương nhiên có thể hiểu rõ ý của Tô Mộ, càng suy nghĩ hắn càng cảm giác đến rợn tóc gáy.
“Ý của ta, ngươi hẳn rất rõ ràng mới đúng!” Tô Mộ mở miệng cười.
Vệ binh không nói gì, hắn nhìn Tô Mộ, muốn nói gì nhưng tay lại siết chặt nắm đấm rồi nén trở về.
Tô Mộ nhìn bộ dạng của hắn thì bĩu môi.
Đây không phải là kết quả mình mong muốn.
“Ngươi không cảm thấy trong thành Tiếu Nguyệt có ma vật nội ứng sao?”
Sau khi nói ra những lời này, Tô Mộ mở to mắt nhìn vệ binh, nhằm quan sát phản ứng của hắn.
“Điều này sao có thể?”
Một giây kế tiếp, vệ binh phát ra âm thanh đầy hoài nghi.
Có thể toàn bộ người táy máy tay chân bên trên phi thuyền ma pháp đều là bạn của hắn.
Làm sao họ có thể liên quan đến ma vật cơ chứ?
“Không có gì là không thể, trước đây không phải đã từng xảy ra chuyện tương tự ở thành Tiếu Nguyệt sao?” Tô Mộ lên tiếng lần nữa, hướng dẫn vệ binh trước mặt.
“Ý ngươi nói là con ma vật trộm đi thi thể của đại nhân Simon sao?” Vệ binh nhanh chóng nghĩ ra, vẻ mặt càng lúc càng nghiêm trọng.
Tô Mộ cười không nói, lặng lẽ chờ đợi.
Mình đã nói đến mức này, nhiệm vụ này cũng nên được bắt đầu thôi.
“Phù!” Vệ binh im lặng rất lâu rồi hít một hơi thật sâu sau đó nặng nề thở ra.
Hắn nhìn Tô Mộ, ánh mắt mang vẻ khẩn cầu: “Nhà thám hiểm, hi vọng ngươi có thể giúp ta điều tra chuyện này, lấy lại công bằng cho người bạn đã chết của ta.”
Tiếp đó, một nhiệm vụ xuất hiện trước mắt Tô Mộ.
‘Có nhận nhiệm vụ: Điều tra nguyên nhân phi thuyền gặp sự cố không?”
“Ta sẽ điều tra mọi chuyện thật rõ ràng!” Tô Mộ khẽ mỉm cười, vui vẻ tiếp nhận nhiệm vụ này.
Sau khi Tô Mộ bảo đảm, vệ binh gật đầu một cái rồi lấy thứ gì đó ở trong người ra.
“Đây là lệnh bài thủ vệ của ta, nếu ngươi điều tra ra cái gì xin hãy cầm khối lệnh bài này đi tìm đại nhân Thần Lạc ở Vương Đô!”
Nét mặt của hắn vô cùng nghiêm túc.
“Ta rõ rồi!” Tô Mộ vươn tay ra cầm tấm lệnh bài kia.
Vệ binh ném ánh mắt hoàn toàn dựa vào ngươi về Tô Mộ, sau đó chuyển người đi tìm những NPC đang chạy thục mạng kia.
Nhìn bóng lưng của hắn, Tô Mộ cũng không đi theo.
Những con Tật Phong Lang kia đã được mình giải quyết toàn bộ, đám người này tạm thời sẽ không có nguy hiểm gì.
Lúc này, điều mình cần làm chính là trở lại vị trí phi thuyền rơi xuống để tìm kiếm một ít dấu vết.
“Chớp Nhoáng!”
Vừa mới suy nghĩ xong, Tô Mộ đã dịch chuyển tức thời, xác phi thuyền khổng lồ hiện ra trước mặt hắn.
Không giống như những game online kia, nếu muốn tìm được nguyên nhân rủi ro của phi thuyền, không phải cứ tới nơi này là có thể thu được nhắc nhở.
“Góc Nhìn Ma Pháp.”
Tô Mộ mở ra Góc Nhìn Ma Pháp rồi cẩn thận quan sát xác chiếc phi thuyền này.
Chỉ chốc lát, một vật đã thu hút sự chú ý của Tô Mộ.
Hắn cau mày lại, đi về phía chỗ đó.
Dùng sức mạnh to lớn, sau khi mở đống đổ nát ra, một viên tinh thể vỡ vụn chỉ còn một nửa hiện ra trước mắt Tô Mộ.
“Có một loại năng lượng ma pháp đặc biệt trên đó. Có phải thứ này đã làm cho phi thuyền phát nổ không?”
Tô Mộ cầm khối tinh thể bị tàn phá lên rồi cẩn thận quan sát.
Trong toàn bộ xác phi thuyền, chỉ có thứ này mới có năng lượng ma pháp.
Nhưng hắn cũng không nhận ra thứ đồ chơi này là gì.
“Cứ thu trước đi!”
Tô Mộ đặt viên tinh thể vào ô túi đồ rồi tiếp tục quan sát mảnh vỡ của phi thuyền.
Đáng tiếc là ngoại trừ tinh thể bị tàn phá thì không có manh mối nào khác.
“Trước tiên logout đi, còn đâu thì chờ hoạt động kết thúc rồi nói!”
Hắn nhìn về phía Vương Đô với ánh mắt thâm thúy.
Chỉ cần mình tìm được một ít manh mối, hoàn toàn có thể cố ý hướng người dẫn đạo về phía thành chủ thành Tiếu Nguyệt.
“Vương Đô à?”
Tô Mộ nhẹ giọng nói một câu rồi biến mất trên vùng đất này.
. . .
Bên trong khu vực hoạt động.
Lý Tiêu đang đánh quái.
Hắn mặc bộ đồ Da Dê nhất giai lên người, vũ khí cũng là pháp trượng cấp cao.
Nói hắn là đệ nhất pháp sư dưới trướng của Tô Mộ cũng không quá đáng.
Hắn bắn trúng con quái vật tinh anh nhất giai từ xa bằng một quả cầu lửa.
Sát thương bốn chữ số hiện ra, đồng thời cũng lấy đi tia máu cuối cùng của đối phương.
Nếu người chơi khác nhìn thấy sát thương của hắn thì chắc chắn sẽ lộ ra biểu cảm vô cùng hâm mộ.
Nhưng sau khi Lý Tiêu giết chết con quái vật, gương mặt hắn không có chút kiêu ngạo nào.
“Khoảng cách vẫn còn quá lớn!”
Hắn nhìn Tô Mộ, người đứng số một trên bảng xếp hạng.
Con số hơn năm chục ngàn điểm phía sau giống như một toà núi lớn đè hắn không thở nổi.
“Ta đánh quái lâu như vậy mà mới chỉ có 5000 điểm tích luỹ!”
“Đều là pháp sư, sao tên này lại có thể tăng nhanh như vậy?”
Lý Tiêu không ngừng thì thào, giọng nói có một cảm giác vô lực.
Chương 220: Khống chế Tô Pháp Thần đến chết?
Sau khi thu được bộ đồ Da Dê kia, hắn vẫn luôn huyễn tưởng mình có thể đuổi theo bước chân của Tô Pháp Thần.
Bây giờ nhìn lại thì hết thảy các thứ này đều là hy vọng xa vời mà thôi!
. . .
Trên bảng xếp hạng.
Trong 100 người chơi hàng đầu thì có đến 80% là người Hoa quốc.
Hoa quốc đông thành viên và có những ưu thế nhất định, lại thêm điểm kinh nghiệm nhân đôi Tô Mộ mang đến, càng làm cho thực lực tổng thể của Hoa quốc tăng lên rất nhiều.
Loại thực lực thống trị bảng xếp hạng này đương nhiên sẽ khiến người chơi khác ghen tị.
Tất nhiên, trong lòng những người này luôn chỉ có một kẻ thù lớn nhất.
Đó chính là Tô Mộ!
Ngay cả xếp Hiên Viên xếp hạng thứ hai cũng không được bọn họ để mắt đến.
“Tất cả đều do cái tên này, nếu không có hắn, khoảng cách giữa chúng ta sẽ không bao giờ lớn như vậy.
“Tô Mộ chết tiệt, tại sao hắn lại mạnh như vậy? Chẳng lẽ hắn lại phát hiện ra BUG trong trò chơi này sao?”
“Dù có thế nào thì chúng ta cũng phải tìm ra bí mật của tên này!”
Không ngoài dự tính, cường giả các nước đều đặt tầm mắt trên người Tô Mộ.
Chính lòng thù địch này đã khiến họ có một sự ăn ý với nhau.
Chỉ cần bọn họ có thể bước vào trận chung kết.
Tô Pháp Thần chính là kẻ thù chung của bọn họ.
Khu vực sự kiện.
Tô Mộ online một lần nữa.
Còn một khoảng thời gian rất dài nữa thì sự kiện mới kết thúc, mình có thể tập trung cày điểm tích lũy một chút.
“Cứ cày được hai trăm nghìn điểm trước đã rồi tính!”
Nhìn thoáng qua điểm tích lũy của mình, Tô Mộ tự đặt ra một mục tiêu nhỏ.
Nếu muốn có được rương báu kim cương, ít nhất mình cần phải cày được một trăm nghìn điểm tích lũy.
Tuy nhiên, mình muốn thử xem hai trăm nghìn điểm tích lũy thì phần thưởng có tăng lên không.
“Quái vật ở khu vực cấp cao vẫn ít quá đi!”
“Nếu dày đặc hơn một chút, ta có thể cày được điểm tích lũy nhiều hơn rồi!”
Tô Mộ bĩu môi, ma lực lớn mạnh cuồn cuộn hiện ra từ trong cơ thể.
“Vạn Mộc Tùng Sinh!”
Vừa thi triển ra một kỹ năng, hơn mười nghìn điểm đã được tích luỹ.
Với hiệu suất giết quái cỡ này, bất cứ một người chơi nào cũng sẽ thấy lực bất tòng tâm.
“Biến thân thành Hiên Viên!”
Biến thân thành cung thủ, Tô Mộ bắt đầu dọn dẹp những ‘con cá lọt lưới’ trong khu vực.
Sau khi điểm tích lũy của ‘Tô Mộ’ tăng lên một khoảng lớn, điểm tích lũy của Hiên Viên cũng đang từ từ tăng lên theo.
...
“Mẹ kiếp? Sao cả khu này đều là thi thể quái vật vậy?”
“Đỉnh nha, bởi vậy ta nói sao mà không hề gặp phải một con quái nào thì ra là tất cả bọn chúng đều đã bị người ta giết rồi!”
“Chẳng lẽ là ta và Tô Pháp Thần được phân chia vào chung một khu vực sự kiện?”
Trong cùng một khu vực sự kiện, liên tục có người đi tới khu vực giết quái của Tô Mộ, người nào người nấy cũng đều vô cùng kinh ngạc.
Bọn họ nhìn thấy những vật phẩm được rơi ra rải rác khắp rơi, không ngừng nuốt nước miếng.
Ở trong đó không thiếu các quái vật tinh anh và BOSS, cái này nếu mà có thể nhặt được các vật phẩm rơi ra thì chắc chắn bọn họ sẽ giàu to!
“Phí phạm của trời quá!”
Vật phẩm rơi đầy dưới đất mà không người nào nhặt, mọi người nhìn thấy cũng đều cảm thấy ngứa ngáy trong lòng!
Đáng tiếc là, quái vật không phải do bọn họ giết chết, bọn họ hoàn toàn không có quyền nhặt.
Trong đám người chơi này, có một số người bắt đầu nổi lòng tham cực lớn.
“Hắn chỉ là một tên pháp sư, chỉ cần chúng ta cùng nhau đánh lén, là có thể khống chế hắn đến chết!”
Một tên thích khách đứng ra, bắt đầu thuyết phục những người khác ở xung quanh.
‘Đồng đội’ mà hắn tìm kiếm đều là thích khách.
Sau một hồi, mấy chục tên thích khách có cấp bậc cao đã tụ tập lại với nhau.
“Mọi người hợp tác cùng nhau, vậy điểm tích lũy của tên kia tính như thế nào?”
“Vấn đề về điểm tích lũy sau khi xong chuyện rồi hẳn nói, cứ giải quyết tên đó trước rồi những vật phẩm rơi ra từ những con quái mà hắn giết sẽ thuộc về chúng ta!”
“Nếu người nào lấy được điểm tích lũy, thì những vật phẩm rơi ra sẽ do những người khác cùng nhau chia đều, mọi người cảm thấy như thế nào?”
Bọn họ thảo luận với nhau về việc phân chia lợi ích, giống như là việc đối phó với Tô Mộ vốn không phải là việc khó khăn gì.
“Nhưng tên đó là Tô Pháp Thần đấy, chỉ dựa vào mấy người chúng ta có thể đối phó với hắn nổi sao?” Lúc này, có một người đưa ra một ý kiến khác.
“Ta có một kế hoạch không tệ, hẳn là có thể thành công.” Cái tên thích khách khởi xướng ra vụ lập nhóm đó liền cười một cái, nhìn vào hắn rất là tự tin.
“Kế hoạch gì?”
Những người khác đều cùng nhau nhìn về phía hắn.
“Cái tên đó khi giết quái nhất định là đã dùng một kỹ năng lớn mạnh nào đó, kỹ năng như vậy nhất định sẽ vô cùng tiêu hao mana.”
“Chỉ cần chúng ta phát huy được ưu thế của thích khách, tiến hành mai phục ở trong trạng thái Tàng Hình, sau đó mọi người liên tiếp sử dụng kỹ năng khống chế, là có thể khiến cho tên kia bị khống chế mãi đến chết mới thôi!”
Tên thích khách nói đến đây, trong ánh mắt hiện lên một sự phấn khởi cực lớn.
Cho dù năng lực AOE của Tô Pháp Thần có mạnh đi nữa, cuối cùng cũng chỉ là một tên pháp sư mà thôi.
“Lúc trước ta có gặp qua tên Tô Pháp Thần đó rồi, lượng máu và phòng ngự của hắn cực kỳ cao, kế hoạch này của ngươi có rủi ro đấy!” Tại đó, có một người thấp thỏm mở miệng nói.
Chiến tích của Tô Pháp Thần lúc trước chỉ dựa vào sức của một người mà đánh với hơn nghìn người huy hoàng đến vậy, bọn họ chỉ có mấy chục người, có thể đẩy ngã ngọn núi lớn này sao?
“Phòng ngự ma pháp của tên Tô Mộ kia quả thật rất cao nhưng phòng ngự vật lý của hắn lại thấp hơn một chút, các vị đều là những thích khách tinh anh phải có chút lòng tin vào sát thương của mình mới phải chứ!”
“Hơn nữa, lúc trước có lẽ là hắn đã sử dụng loại kỹ năng Lá Chắn Ma Pháp, cho nên mới có thể gánh chịu được nhiều sát thương như vậy!”
Tên thích khách kia lộ vẻ tự tin khó hiểu trên mặt, khóe miệng không nhịn được mà cười nhếch lên.
Chương 221: Khống chế Tô Pháp Thần đến chết? (2)
“Chỉ cần khống chế được hắn thì kỹ năng gì của hắn cũng không thể nào thi triển ra được, cho dù chúng ta chỉ từ từ giày vò hắn, cũng có thể giày vò hắn đến chết!”
Lời nói này của hắn khiến cho những người khác liền rục rịch trở nên manh động.
Suy nghĩ kỹ lại, hình như sự việc đúng là như vậy thật.
Tất cả bọn họ đều là thích khách, chỉ cần tìm một thời cơ hoàn hảo cùng nhau Tàng Hình, cộng thêm việc liên tiếp khống chế không ngừng, còn lo sợ không thể khống chế đến chết một tên pháp sư sao?
“Mọi người nêu cảm nghĩ của mình nào, nếu sợ đắc tội với Tô Pháp Thần thì cũng có thể không tham gia!” Tên thích khách đó nhìn vẻ mặt của mọi người, lớn tiếng nói: “Vụ này nếu như thành công, e rằng lợi ích còn cao hơn phần thưởng lên cấp của chúng ta!”
Lời nói vừa dứt, không ít người mở to cả hai mắt.
Có một câu gọi là cầu phú quý trong nguy hiểm.
Ở trong cùng một khu vực với Tô Mộ, bọn họ vốn cũng không có bao nhiêu con quái có thể giết, muốn lên cấp vốn đã là một chuyện cực kỳ khó khăn.
So sánh cả hai sự việc, đối phó với Tô Pháp Thần dường như là việc có cơ hội hơn.
“Ta tham gia, cùng lắm thì bị loại thôi!”
“Ta cũng tham gia, dù sao thì Tô Pháp Thần cũng không nhận ra ta là ai!”
“Nói cũng đúng, cược một phen vậy, xe đạp biến thành xe mô tô!”
“Các anh em, tiếp theo đây phải làm sao, ngươi chỉ huy đi!”
Mọi người từng người một đều đã bày tỏ rõ thái độ của mình.
“Được, vậy chúng ta hãy cùng nhau kéo Tô Pháp Thần xuống khỏi bệ đài thần nào!” Tên thích khách đó hô lớn một tiếng, giọng điệu cực kỳ tự tin.
Hắn đó giờ cũng không hề cho rằng Tô Mộ là ‘Pháp Thần’ gì cả.
Chỉ cần vận dụng quy tắc của cái game Thần Đồ này, người bình thường chưa chắc là không thể ‘cắn thần’.
Ánh mắt của hắn tràn ngập một thứ.
Tham lam!
So với những vật phẩm rơi ra kia, thứ hắn để ý nhiều hơn vẫn là điểm tích lũy của top một!
...
Khu vực dày đặc quái vật trong khu vực sự kiện.
“Vạn Mộc Tùng Sinh!”
Tô Mộ vẫn sử dụng kỹ năng AOE mạnh nhất để giết quái nhanh chóng, sau đó biến thân thành Hiên Viên để xử lý những con quái vật nhỏ còn sót lại.
“Điểm tích lũy như này tạm ổn rồi!”
Trên bảng xếp hạng, điểm tích lũy của mình đã đạt đến một trăm năm mươi nghìn điểm.
Điểm tích lũy của Hiên Viên cũng đã đạt tới bảy mươi nghìn điểm.
Mục tiêu của Tô Mộ là cày điểm tích lũy của mình đạt đến hai trăm nghìn điểm, sau đó cày cho Hiên Viên nhiều thì cũng đạt tới một trăm nghìn điểm.
“Không biết có thể cho tới hai chiếc rương báu không nhỉ?”
Về vấn đề phần thưởng, hắn vẫn còn có chút lo ngại.
Tô Mộ không hề biết rằng, vào giây phút này, có một nhóm thích khách đang đi khắp nơi tìm kiếm tung tích của hắn.
“Chắc tên kia đang ở trong chỗ có nhiều quái, mọi người đi theo ta!”
Dưới sự dẫn dắt của một tên thích khách, cả đội thích khách cùng chạy về một phía.
Chỗ đó có rất nhiều quái.
“Tất cả Tàng Hình đi thẳng!”
Thích khách không để ý đến quái vật ở bốn phía, hô to với những người khác.
“Tàng Hình!”
Ngay sau đó, Những thích khách này nối tiếp nhau biến mất.
Sau khi ẩn thân, bọn họ dễ dàng né được một ít quái.
Chẳng qua kỹ năng Tàng Hình của bọn họ cũng không cao cấp, tốc độ hành động bị chậm hơn rất nhiều.
“Không cần gấp, chúng ta xác định vị trí của tên kia trước, sau đó thì tìm cơ hội sau.”
Thích khách dẫn theo mọi người, thong thả tìm kiếm.
“Tên kia đâu?”
“Mấy con quái này chẳng có tí phản ứng nào, hắn không ở đây sao?”
Một lúc lâu sau, trừ quái vật ở ngoài, ngay cả một bóng người cũng không thấy.
“Không thì mọi người chia nhau ra tìm đi? Tìm được người trước rồi nói? “ có người đưa ra ý kiến.
“Không được! “ Thích khách dẫn đầu không tán thành: “Thực lực của tên kia quá mạnh, tốt nhất không nên chia ra, một khi chúng ta tìm được hắn, có thể trực tiếp ra tay!”
Sau khi mọi người nghe nói như thế, đều gật đầu.
Đoàn người tiếp tục tìm kiếm ở khu vực này.
Được một lúc, chỗ này bất ngờ xuất hiện biến đổi.
“Mọi người nhìn xem, đây là gì?”
“Có dây mây sao?”
“Là có BOSS sao?”
Mọi người nhìn mấy dây mây ra trên mặt đất mà nghi ngờ không thôi.
Tim thích khách dẫn đầu đột nhiên đập nhanh.
Hắn theo bản năng hô to một tiếng: “Né những cây đó ra!”
Ngay lúc hắn vừa dứt lời, trên những cây này bắt đầu vươn ra những gai dài nhọn hoắt, bắt đầu tấn công bất kể quái vật hay người chơi xung quanh.
Một người chơi đứng ở khoảng cách tương đối gần, đầu tiên à bị những nhành cây gai nhọn kia quấn quanh.
Một giây sau, một sát thương hơn 40000 điểm hiện lên trên đầu người kia.
Những người khác thấy thế, tất cả đều trợn to hai mắt,
Tổn thương này quá khoa trương rồi?
“Chạy!”
Không biết ai hô một câu, tất cả đám thích khách này đều rối loạn.
Bọn họ chạy trốn đi khắp các hướng, muốn tránh xa mấy dây mây đó.
Nhưng mà tốc độ của bọn họ vốn không là gì so với những gai nhọn kia.
Trong thế giới Vạn Mộc Tùng Sinh này, đám thích khách cũng không khác quái vật là bao.
Thậm chí bởi vì những người này cứ không ngừng chạy loạn đã trở thành mục tiêu của gai nhọn.
Sát thương này nối tiếp sát thương kia đánh lên đầu từng người một, tất cả đều rất lớn.
Ngay cả thích khách thủ lĩnh cũng bị một mảnh gai nhọn đâm vào, thanh máu cạn kiệt.
Hắn nằm mơ cũng không nghĩ tới, ngay cả mặt của Tô Pháp Thần còn chưa nhìn thấy mà hắn đã bị đánh văng ra ngoài rồi!
...
Tô Mộ đứng ở giữa đám dây leo, nheo mắt lại.
‘Ngươi đánh chết người chơi Lưu Ảnh, nhận được 1320 điểm tích lũy!’
‘Ngươi đánh chết XXX, nhận được 890 điểm tích lũy!’
...
“Có người chơi đi vào vòng tần công của ta sao?”
Sự xuất hiện của những thông báo đánh chết này khiến Tô Mộ không thể nào ngờ đến.
Chỗ hắn đang ở là khu quái vật cao cấp, sao những người chơi này lại có thể chạy vào đây chứ?
Nếu Tô Mộ biết những người chơi này là cố ý đến để tìm hắn, có lẽ sẽ trực tiếp chết cười.
“Tặng không ít điểm tích lũy!”
Hắn nhìn điểm tích lũy của bản thân hiện tại.
Đã đạt đến 20000 điểm.
“Biến thân thành Hiên Viên!”