Ngoài việc có thể tăng cấp, bọn họ càng hy vọng có thể nhặt được một thanh vũ khí thuận tay.
Đối với bọn họ thì dù là vũ khí tam giai bình thường cũng đáng giá dùng mạng để đánh đổi.
Nếu có thể có được một trang bị tam giai cực phẩm thì sẽ có thể trở thành nhân vật trung tâm trong đội.
Trang bị và thuộc tính nghiễm nhiên trở thành tiêu chuẩn cân nhắc giá trị của một người!
…
Dưới hố sâu.
“Thành công!”
Tô Mộ vui sướng nhìn số trang bị biến thành trang bị trắng.
Sau khi được mình cải tiến thì đã có thể hiến tế trang bị.
Đó là một sự thay đổi vô cùng kỳ lạ.
“Nói theo bản chất thì những thuộc tính và hiệu quả đặc biệt trên trang bị thật ra là một loại pháp tắc.”
“Sau khi hiến tế, lực pháp tắc sẽ bị huân chương của Thần hấp thu, mà những trang bị này cũng hoàn toàn báo hỏng.”
Tô Mộ tiến hành tổng kết.
Nhưng không phải là không có vấn đề.
Thời gian hấp tấp cộng thêm tài liệu bố trí không đầy đủ làm cho hiệu suất chuyển hóa của trận pháp hiến tế này hơi thấp.
“Như vậy trước đã!”
Sau khi suy nghĩ cặn kẽ, Tô Mộ không có ý định tiếp tục hoàn thiện trận pháp, trực tiếp mở rộng phạm vi trận pháp.
Mấy nghìn trang bị được hắn đặt ở bên trái trận pháp, bên phải thì đặt mấy nghìn viên ma hạch thất giai.
Nếu người khác nhìn thấy cảnh tượng này thì chắc chắn sẽ rít gào: “Điên rồi!”
Chỉ cần mang những trang bị thất giai kia về hiện thực thôi là có thể lập tức làm một người chơi cấp 1 trở thành tồn tại có sức chiến đấu đỉnh cấp!
Tô Mộ bình tĩnh đặt tinh thể của Thần đã mất đi ánh sáng vào giữa trận pháp.
“Thành công đi!”
Sau khi khởi động trận pháp, Tô Mộ nhìn chằm chằm vào viên tinh thể đặc biệt đó, ánh mắt tràn ngập chờ mong.
Bên dưới hố sâu nhanh chóng phát ra ánh sáng cực kỳ chói mắt.
Dưới trận pháp, một lượng lớn lực pháp tắc đang rót vào bên trong viên tinh thể kia.
Một lúc sau, huân chương của Thần vốn ảm đạm đột nhiên xuất hiện ánh sáng.
Không giống với ánh sáng vụn vặt lúc trước, ánh sáng lần này không mãnh liệt nhưng lại liên tục không ngừng.
“Có tác dụng rồi!”
Tô Mộ thấy thế không khỏi nở nụ cười.
Chỉ cần trận pháp này có tác dụng thì việc hoàn toàn khôi phục huân chương của Thần chỉ là vấn đề về thời gian!
…
Một bên khác của hành lang Hắc Ám.
Năm pháp sư sa đọa đang cẩn thận tiến lên trên hành lang Hắc Ám.
Đá quý dùng để chiếu sáng được bọn họ khảm trên mũ ma pháp, giống như đèn thợ mỏ vậy.
Bởi vậy nên bóng tối cũng không tạo thành ảnh hưởng lớn với bọn họ.
“Hành lang Hắc Ám rộng như vậy, chúng ta phải đi đâu để tìm tên đó đây?” Một người mở miệng nói.
Đối với bọn họ thì muốn tìm một người trong hành lang Hắc Ám rộng lớn như vậy không khác gì tìm kim dưới biển.
Một pháp sư sa đoạ cầm bản đồ đang cẩn thận nghiên cứu.
Trên bản đồ này đánh dấu đường trong hành lang Hắc Ám, thậm chí còn đánh dấu khu vực nào có ma vật.
Góc trái phía trên bản đồ đột nhiên có một cái ổ kiến.
“Tên đó tới từ rừng cây khô, chắc sẽ ở khu vực này!” Pháp sư sa đọa kia chỉ về phía ổ kiến.
“Khoảng cách từ chỗ chúng ta tới nơi đó khá xa đó!”
“Muốn tới đó thì chúng ta chỉ có thể đi đường vòng từ bên trên thôi.”
Mấy pháp sư khác liên tục mở miệng.
Vị trí của bọn họ là phía dưới bên phải, muốn tới ổ kiến thì hoàn toàn có thể đi theo đường chéo.
Nhưng con đường này căn bản không nằm trong phạm vi suy xét của bọn họ.
Nguyên nhân nằm ở thứ đánh dấu trên con đường đó.
Đó là một con sinh vật hình rồng.
Một bộ xương khô rồng khổng lồ!
Trong hố sâu ổ kiến.
Một cột sáng bay lên cao.
Toàn bộ năng lượng của trận pháp hiến tế đạt tới thời điểm cường thịnh nhất.
Được luồng năng lượng này rót vào, ánh sáng trên huân chương của Thần càng thêm sáng ngời.
“Còn chưa đủ để khôi phục hoàn toàn, nhưng mảnh huân chương của Thần này hẳn là có thể có tác dụng rồi.”
Hiến tế một lượng lớn trang bị và ma hạch, hiệu quả có được làm Tô Mộ cực kỳ hài lòng.
Sau khi ánh sáng biến mất, hắn cầm huân chương của Thần dưới mặt đất lên.
‘Huân chương của Thần (ảm đạm).’
Tên tinh thể cũng từ tinh thể đặc biệt biến thành huân chương của Thần.
“Nếu dung hợp ba mảnh huân chương thành một thì sẽ có hiệu quả gì nhỉ?”
Tô Mộ cất tinh thể đi, trong đầu đột nhiên xuất hiện một ý tưởng.
Dựa theo cách nói của Phùng Phiêu Phiêu thì trong tay mình chỉ là mảnh vỡ, còn chưa phải là huân chương của Thần thật sự.
Muốn biết huân chương của Thần mạnh cỡ nào thì có lẽ chỉ có hợp thành một mới có thể biết được.
“Sửa chữa pháp tắc? Hay là sửa chữa thuộc tính?”
“Hay là thuộc tính của ta sẽ có hạn mức cao nhất? Cần phải có huân chương của Thần mới có thể đột phá?”
Tô Mộ nhìn về phía thuộc tính hiện giờ của mình.
Người chơi: Tô Mộ
Cấp bậc: Cấp 4 thất giai (15000/1400000)
HP: 2407200
Giá trị pháp lực: 1269200
Công kích vật lý cận chiến: 25944
Phòng ngự vật lý: 2677
Phòng ngự ma pháp: 41076
Bạo kích ma pháp: 35%
Sát thương bạo kích ma pháp: 250%
Bạo kích vật lý: 50%
Khả năng kháng tất cả: 50%
Giảm miễn tổn thương: 30%
Thuộc tính: Sức mạnh 6486, thể chất 6424 ( +1500 ), nhanh nhẹn 6966, tinh thần 7692 ( +5000 ), trí lực 8688 ( +7000 ).
Thuộc tính cơ sở đã gần đến mốc mười nghìn điểm.
Hiệu quả khi những điểm thuộc tính này tăng lên là cực kỳ lớn.
Dù là trong trò chơi hay là hiện thực, thực lực của Tô Mộ đã vượt qua người chơi cùng giai rất xa.
Chương 473: Mấu chốt để thay đổi vận mệnh.
Đương nhiên là bây giờ còn chưa có ai có cùng giai với hắn để tiến hành so sánh.
“Chờ đến khi thuộc tính tăng tới mốc mười nghìn điểm, có phải sẽ cần huân chương của Thần không?”
Tô Mộ rơi vào dòng suy nghĩ.
Lời nói của Phùng Phiêu Phiêu chắc chắn không phải nói dối, chắc chắn người chơi sẽ có hạn mức cao nhất.
Lại kết hợp với lời nói của Lâm Viêm, một trong những tác dụng của huân chương của Thần cũng hiện ra trước mắt.
Trợ giúp người chơi đột phá thuộc tính!
“Vậy thì có phải những kỹ năng cấp Thần cũng có thể đột phá hạn mức cao nhất không?”
Lực chú ý của Tô Mộ chuyển sang những kỹ năng cấp Thần của mình.
Những kỹ năng này hẳn là còn có một tầng không gian cao hơn!
“Cụ thể phải thao tác như thế nào nhỉ?”
Tô Mộ lấy ra mảnh huân chương của Thần loá mắt khác, hắn định thử một lần.
Không có cách sử dụng, dường như tất cả đều cần hắn phải tự tìm tòi.
“Nên dùng cái thứ này như nào đây?”
Không bột đố gột nên hồ, Tô Mộ cầm bảo bối nhưng thật sự không biết nên làm như thế nào.
Đúng lúc này, hắn nhìn về phía điểm kỹ năng vô hạn của mình.
Sau khi thành công hiến tế trang bị, Tô Mộ đã có một nhận thức hoàn toàn mới về pháp tắc.
Nếu những thuộc tính đó được coi như là một loại pháp tắc thì sao điểm kỹ năng có thể không phải chứ?
“Điểm kỹ năng vô hạn của ta, hay là từ lúc bắt đầu đã có người trực tiếp sử dụng pháp tắc nào đó sửa chữa nó!”
Một suy nghĩ đáng sợ hiện lên trong đầu Tô Mộ.
“Là ai chứ?”
Khuôn mặt hắn trở nên hơi tái đi.
Nếu tồn tại đó có thể sửa chữa điểm kỹ năng của mình, thì có phải cũng có thể sửa chữa những người chơi khác không?
“Chắc là không có người chơi nào giống như ta.”
Trên bảng xếp hạng cấp bậc, ngoài hắn và Hiên Viên thì cấp bậc của những người chơi khác đều rất bình thường.
Nói cách khác là chỉ có một mình hắn có điểm kỹ năng vô hạn.
Vậy thì vì sao hắn lại trở thành người may mắn chứ?
“Hắn” làm như vậy là có mục đích gì?
Lúc trước, mỗi khi Tô Mộ nghĩ đến vấn đề này, hắn đều sẽ dừng lại kịp thời.
Bởi vì nếu tiếp tục nghĩ thì cảm giác bị người khác khống chế sẽ xuất hiện trong lòng.
Đặc biệt là sau khi biết được rất nhiều bí mật, loại cảm giác này càng thêm mãnh liệt.
“Dù thứ mình cần đối mặt là gì thì thực lực càng mạnh sẽ không bao giờ sai.”
Tô Mộ nặng nề thở ra một hơi rồi cố gắng bình tĩnh lại.
Hắn nắm chặt huân chương của Thần trong tay, đôi mắt lộ ra sự kiên định.
“Còn có di tích đang sống lại, chắc chắn những nơi đó cũng sẽ có những mảnh huân chương của Thần khác!”
“Dù thế nào, ta cần phải lấy được những huân chương của Thần đó!”
Chỉ cần có đủ nhiều huân chương của Thần thì chắc chắn có thể viết lại vận mệnh!
…
Trên hố sâu, một bóng hình bao phủ trong bóng tối.
Nàng đang giám thị từng cử chỉ từng hành động của Tô Mộ.
Khi Tô Mộ sử dụng trận pháp khôi phục huân chương của Thần, nàng cũng đã ở đây.
Ánh mắt nàng nhìn chằm chằm huân chương của Thần trong tay Tô Mộ, ánh mắt tràn ngập nóng bỏng!
“Nếu có thể có được huân chương của Thần, ta sẽ có thể viết lại vận mệnh của tộc nhân!”
Tiếng lẩm bẩm của nàng vang lên.
“Cho dù phải trở thành kẻ địch với cường giả như vậy!”
…
Thế giới vị diện.
Dưới một ngọn núi lớn.
Vài người đang đứng với khuôn mặt cực kỳ thấp thỏm.
“Toàn bộ người trong tộc ta đều bị giết, kế hoạch của ta cũng hoàn toàn bị quấy nhiễu!”
Trên ngọn núi, một giọng nói nghiêm túc vang lên.
Cách xa với độ cao vạn dặm, giọng nói của hắn lại như chuông lớn, vang vọng xuống dưới chân núi.
“Lão tổ bớt giận!”
“Rốt cuộc là người nào làm! Chẳng lẽ là tộc đối địch với lão tổ ra tay?”
“Việc đã đến nước này, nên nghĩ cách đền bù mới đúng!”
Mấy người dưới chân núi vội vàng quỳ xuống mặt đất.
“Người ra tay chính là một người hiện thế!” Giọng nói nghiêm trọng lại vang lên.
“Người hiện thế?”
“Lâm Viêm chính là người xuất sắc nhất trong số con cháu Lâm gia ta, vậy mà lại thua một người hiện thế ư?”
Mấy người nghe vậy, vẻ mặt lập tức trở nên ngạc nhiên.
Nhưng bọn họ không dám không tin lời lão tổ.
“Trên tay hắn có một mảnh huân chương của Thần!”
Lại một giọng nói vang lên, mọi người mở to mắt nhìn nhau.
Đương nhiên bọn họ biết huân chương của Thần đại biểu cho điều gì.
“Ta muốn một người trong số các ngươi mang huân chương của Thần vượt giới, giải quyết tên đó và lấy được huân chương của Thần của hắn!”
Lúc này, lời nói của lão tổ làm bọn họ khiếp sợ.
Làm bọn họ vượt giới sao?
Đây tuyệt đối là một quyết định mạo hiểm!
Bọn họ đều là trụ cột vững chắc của Lâm gia, tuy thực lực chưa tới phong Thần như cũng chỉ ở sau Thần mà thôi.
Dựa vào thực lực của bọn họ, trở ngại khi vượt giới khó mà có thể tưởng tượng nổi.
Cho dù mang theo huân chương của Thần tiến hành vượt giới thì nguy hiểm vẫn luôn tồn tại.
“Lão tổ, có phải quyết định này của ngươi có hơi…”
“Đúng vậy, ngày sống lại trong hiện thực còn chưa mở ra, bây giờ vượt giới chẳng phải là cửu tử nhất sinh sao?”
Mấy người liên tục mở miệng.
Chuyện liên quan đến sống chết, dù là mệnh lệnh của lão tổ, bọn họ cũng không thể không ước lượng.
“Yên tâm! Ta sẽ để các ngươi mang theo đủ huân chương của Thần, hơn nữa, ta sẽ tự ra tay giúp các ngươi.”
Trên đỉnh núi truyền đến một giọng nói đáng tin.
Nói tới mức này, vẻ mặt của người Lâm gia một người tái hơn một người.
“Lão tổ, ta nghĩ, trong số chúng ta chỉ cần có một người tiến hành vượt giới là được đúng không?”
Chương 474: Cốt Long Bất Tử.
“Thực lực của đại ca mạnh nhất, trọng trách này không phải đại ca thì không ai có thể làm.”
“Thực lực của tứ đệ yếu nhất, trở ngại khi vượt giới cũng nhỏ nhất, trọng trách này nên giao cho hắn mới đúng.”
Mấy người bắt đầu tranh cãi.
“Đủ rồi, ta biết các ngươi đang lo lắng điều gì!”
Giọng nói của lão tổ vang lên cắt ngang cuộc tranh cãi của bọn họ.
“Một khi vượt giới thành công, ít nhất có thể giữ lại thực lực thất giai.”
“Hẳn là các ngươi đều biết ở hiện thực, ý nghĩa khi có thực lực này là gì!”
Người Lâm gia nghe vậy đều lặng im.
Nếu thật sự có thể vượt giới thành công thì trong hiện thực, bọn họ chính là tồn tại vô địch.
Dù là di tích sắp sống lại hay là sự kiện mở ra trong hiện thực.
Bọn họ đều có thể chiếm tiên cơ tuyệt đối.
Nhưng dù vậy cũng không có ai đứng ra nhận gánh nặng này.
Một khi vượt giới, đầu tiên không nói tới có thể thành công hay không.
Muốn khôi phục thực lực hiện giờ của bọn họ tuyệt đối không phải là chuyện dễ dàng.
“Trên người hiện thế kia có bí mật!”
“Nếu có thể giết chết hắn thì có lẽ sẽ có cơ hội phong Thần!”
Khi mọi người đang do dự, giọng nói của lão tổ lại như một tiếng sấm bên tai.
“Phong Thần?”
Bọn họ đều hô to theo bản năng.
Nếu thật sự có cơ hội phong Thần thì giá trị tuyệt đối có thể dùng mạng để đánh đổi!
“Ta có thực lực mạnh nhất, ta sẽ gánh vác trọng trách này!” Người nhiều tuổi nhất trong số những người này trầm giọng nói.
“Sau khi vượt giới chỉ có thể giữ lại thực lực thất giai, đại ca đi chẳng phải là lãng phí sao? Thực lực của ta yếu nhất, trở ngại khi vượt giới nhỏ nhất, để ta đi thôi!”
Người tuổi nhỏ nhất cũng mở miệng.
“Để ta đi cho, Lâm Viêm là chắt trai của ta, ta phải báo thù cho hắn!”
“Các ngươi đừng cãi cọ nữa, ta là người làm việc ổn thỏa nhất, để ta đi!”
Hai người còn lại cũng liên tục mở miệng, thái độ thay đổi một trăm tám mươi độ.
“Đừng cãi nhau nữa, để lão tứ đi!”
Trên ngọn núi truyền đến giọng nói của lão tổ.
“Cảm ơn lão tổ!”
Lão tứ vội vàng dập đầu.
Khuôn mặt của những người khác đều trầm xuống.
Trong mắt bọn họ, đây tuyệt đối là một chuyện may mắn!
…
“Nên đi đâu đây?”
Lúc này, mục tiêu của chuyện may mắn đó, Tô Mộ đang không ngừng xuyên qua trong hành lang Hắc Ám.
Ở nơi không biết phương hướng này, tìm đường thật sự làm một chuyện cực kỳ đau đầu.
“Có ai có thể chỉ đường cho ta không?”
Nhìn lối đi thông suốt, vách đá giống nhau như đúc xung quanh, Tô Mộ không nhịn được mà hét lên.
Đúng lúc này, trong lối đi đen nhánh phía trước đột nhiên xuất hiện một tia sáng.
“Còn có những người khác nữa à?”
Tô Mộ nhíu mày.
Tuy Đôi Mắt Chân Thật không nhìn rõ tình hình bên kia lắm nhưng tia sáng đó tuyệt đối không nên xuất hiện ở đây.
Tô Mộ tăng tốc đi về phía đó.
“Không có gì cả?”
Vị trí có ánh sáng không có gì cả.
Đột nhiên, nơi xa nhất trong tầm mắt lại đột nhiên xuất hiện một tia sáng.
Tô Mộ không chần chờ, lập tức chạy về phía đó.
Sau khi tới nơi có ánh sáng đó, vẫn trống không như cũ.
Chuyện kỳ quái lại xảy ra, con đường phía trước lại xuất hiện ánh sáng.
Lần này, Tô Mộ không vội vàng hành động.
Ánh sáng này xuất hiện tuyệt đối không bình thường, giống như có người nghe thấy tiếng hét của mình vậy.
“Là chỉ đường cho ta hay là muốn bẫy ta?”
Hắn nhìn về phía tia sáng mỏng manh cách đó không xa, vuốt cằm bắt đầu tự hỏi.
“Ai ở đó giả thần giả quỷ vậy?”
Hắn đứng tại chỗ rồi hét to một tiếng về phía bên kia.
Không có ai trả lời.
Tô Mộ làm tư thế chuẩn bị đi qua, vừa suy nghĩ, lập tức Chớp Nhoáng tới vị trí có ánh sáng.
“Hả?”
Vừa tới đây, ánh sáng cũng biến mất.
Tô Mộ vẫn không phát hiện ra gì cả.
Nếu đổi thành những người khác, ở trong hoàn cảnh này, đối mặt với tình huống này thì chỉ sợ đã sởn tóc gáy.
Tô Mộ bĩu môi, khuôn mặt có thể nói là bình tĩnh.
Đã có người chỉ đường, dù là cuối đường đi thông tới đâu thì mình đều phải đi.
Đúng lúc này, trên ngã rẽ xuất hiện một tia sáng.
Khoé miệng Tô Mộ cong lên tạo thành một nụ cười nhạt rồi đi về phía vị trí ánh sáng.
…
Bên kia.
Năm pháp sư sa đọa đang lên đường.
Vì né tránh phần lớn ma vật nên tốc độ của bọn họ cũng không nhanh lắm.
“Vù!”
Một cơn gió mạnh đột nhiên nổi lên.
Giây tiếp theo, một bóng người hiện ra từ trong bóng tối, xuất hiện trước mặt bọn họ.
“Là ngươi?”
Sau khi nhóm pháp sư sa đọa nhìn thấy người này thì đều nhíu mày lại.
Bọn họ đều từng gặp cô gái tộc Ám Hồn này.
“Ngươi tìm chúng ta làm gì?”
Một pháp sư sa đọa. chất vấn.
“Mục tiêu của ta và các ngươi đều giống nhau!” Cô gái trả lời.
Lời nói này làm khuôn mặt của pháp sư sa đọa dịu lại không ít.
Có cùng một mục tiêu thì đó chính là đồng minh!
“Ngươi biết hắn ở đâu không?”
“Biết!”
Cô gái khẽ gật đầu rồi tiếp tục nói:
“Nhưng dựa vào thực lực của chúng ta thì chỉ e không thể đối phó với hắn.”
“Ta đã dẫn hắn đi về phía Cốt Long Bất Tử, một khi hắn ra tay với nó, cơ hội của chúng ta sẽ tới!”
Hành lang Hắc Ám.
Mỗi khi Tô Mộ đi một đoạn đường, tia sáng kia đều sẽ đúng giờ xuất hiện ở con đường tiếp theo.
Hắn cũng thử sử dụng Chớp Nhoáng đi tới tia sáng trước một bước, nhưng vẫn không hề phát hiện ra có bất cứ kẻ nào tồn tại.
Giống như có người đã giả thiết sẵn những tia sáng dẫn đường này vậy.
“Mục đích không đơn giản!”
Tô Mộ nhìn vị trí tia sáng chỉ dẫn, đại khái đã đoán ra ý định của đối phương.
Chương 475: Thung lũng Xương Trắng.
Chắc chắn trong hành lang Hắc Ám này có một con BOSS có thực lực cực kỳ đáng sợ.
Con đường trước mắt có tám mươi đến chín mươi phần trăm là dẫn tới nơi đó.
“Vừa lúc đúng với ý của ta!”
Tô Mộ nở nụ cười.
Nếu thật sự có thể đi đến mảnh đất trung tâm của hành lang Hắc Ám này, vậy thì mình bớt việc nhiều rồi.
Còn về chuyện đối phương có mai phục ở đó không à?
Hắn căn bản không quan tâm!
“Người mai phục càng nhiều càng tốt, vậy mới thú vị chứ!”
Tô Mộ bước nhanh.
Hắn đã gấp không chờ nổi muốn xem rốt cuộc là kẻ địch thế nào.
Hy vọng vị Tà Thần đại nhân đó có thể tặng cho hắn một món quà lớn.
Một lúc sau, con đường phía trước trở nên trống trải.
Sau khi đi tới đây, một lúc lâu sau tia sáng vẫn chưa xuất hiện.
“Có vẻ là đến nơi rồi!”
Tô Mộ bắt đầu cảnh giác.
“Tường Lửa Liệt Diễm!”
Hắn vung tay lên, một bức tường lửa chiếu sáng con đường phía trước.
“Đây là...”
Cảnh tượng xuất hiện trước mắt lập tức làm Tô Mộ mở to hai mắt.
Đó là một vùng đất toàn là xương trắng!
Tuy không nhìn thấy ma vật tồn tại, nhưng những bộ xương trắng kia còn đáng sợ hơn ma vật rất nhiều.
Tuy từng nhìn thấy không ít trường hợp lớn nhưng Tô Mộ vẫn cảm thấy lạnh sống lưng.
“Vù!”
Một cơn gió lạnh thấu xương lặng yên không một tiếng động thổi tới.
-1!
Cùng lúc đó, trên đầu Tô Mộ cũng xuất hiện một con số sát thương.
“Đây là kỹ năng à?”
Cách vài giây, con số sát thương này lại xuất hiện, là một kỹ năng sát thương phạm vi rộng.
Sau khi đặt chân vào vùng đất xương trắng này thì sẽ bị kỹ năng này tổn thương.
“Chỉ có 1 điểm sát thương chứng tỏ không phá vỡ phòng ngự của ta, xem ra là sát thương ma pháp!”
Tô Mộ không tính được sát thương cụ thể, hơn nữa hắn cũng không cần phải tính.
“Hỏa Diễm Phi Vũ!”
Mở đôi cánh hỏa diễm ra, sau khi ánh lửa xuất hiện, cảm giác lạnh lẽo kia cũng biến mất.
Đúng lúc này, Tô Mộ phát hiện 1 điểm sát thương kia đã biến mất.
Đây là khắc chế về thuộc tính!
“Biến thành Hoả Nhân!”
Tô Mộ không chút do dự lập tức biến thân.
Ánh sáng lóa mắt lập tức chiếu sáng xung quanh.
Đây là một thung lũng rất lớn, mặt đất bị các bộ xương trắng phủ kín.
“Vù! Vù! Vù!”
Sau khi Tô Mộ tiến vào, cơn gió lạnh bắt đầu rít gào.
Vị trí trung tâm trong thung lũng, vô số bộ xương trắng bắt đầu lơ lửng trên không trung.
Ngay sau đó, những bộ xương trắng này bị gió to lôi kéo bắt đầu xoay tròn.
Một lúc sau, một con cốt long khổng lồ xuất hiện trước mắt Tô Mộ.
Con cốt long này có chiều dài tối thiểu đã đạt tới trăm mét, chiều cao ít nhất là bốn mươi đến năm mươi mét.
Khung xương trên người nó phát ra khí lạnh, khí thế cực kỳ mạnh mẽ.
Trước mặt con cốt long này, Tô Mộ giống như là một con muỗi vậy.
“Grừ!”
Cốt long phát ra tiếng rít gào rung trời.
Dường như nó đang chất vấn Tô Mộ.
Loài người nhỏ bé như ngươi cũng dám quấy rầy ta ngủ say ư?
Trái lại là Tô Mộ, hắn yên lặng nhìn cốt long thành hình, biểu cảm không chút sợ hãi.
“Một con rồng à?”
Hắn nhẹ giọng lẩm bẩm.
Đây là con rồng thứ hai mình từng gặp!
Tuy là một con cốt long, nhưng nói thế nào thì cũng là rồng đó!
So với Tử Long, thân hình của con cốt long trước mắt thật sự quá khổng lồ!
“Nếu xử lý nó thì có thể rơi ra thứ tốt gì có thể làm Tử Long mạnh hơn không nhỉ?”
Còn chưa chiến đấu mà suy nghĩ của Tô Mộ đã bắt đầu bay xa.
“Grừ!”
Đột nhiên, một tiếng rồng gào thét vang lên.
Cốt long khổng lồ mở cánh ra, nhanh chóng vẫy.
“Rào rào!”
Một cơn gió lốc lạnh thấu xương rít gào mang theo băng sương bay về phía Tô Mộ.
Đây không phải là công kích đơn mà là công kích phạm vi rộng.
Khu vực xung quanh Tô Mộ lập tức bị phong tỏa.
Thân ở trong đó, đỉnh đầu hắn cũng xuất hiện con số sát thương hơn mười nghìn.
“Được đó!”
Lượng HP rớt không ít nhưng Tô Mộ lại nở nụ cười.
Con cốt long này chính là đối thủ mạnh nhất mình gặp từ trước đến giờ.
“Để ta xem thực lực của ngươi đi!”
Đôi cánh hỏa diễm run rẩy, Tô Mộ bay thẳng về phía cốt long.
Sau khi tới gần, thông tin của con BOSS này cũng xuất hiện trên giao diện của hắn.
‘Cốt Long Bất Tử (cấp Vương)’
Cấp bậc: Cấp 5 thất giai.
HP: 20000000/20000000
Công kích vật lý: 80000
20000000/20000000
Công kích ma pháp: 60000
Phòng ngự vật lý: 100000
Phòng ngự ma pháp: 100000
Khả năng miễn dịch ma pháp: 60%
Miễn giảm sát thương vật lý: 50%
Kỹ năng: Không biết!
“Được lắm!”
Sau khi nhìn thấy giao diện này, Tô Mộ không nhịn được bật ngón tay cái lên.
Lượng HP của con BOSS cốt long này đạt tới hai mươi triệu điểm, cực kỳ kinh khủng!
Càng đừng nói tới lực công kích và phòng ngự khoa trương kia.
Cho dù là người chơi thất giai, không có một bộ trang bị tốt và kỹ năng mạnh thì căn bản không phá được phòng ngự của nó!
Nói một cách không hề khoa trương là, có con cốt long này trấn thủ trong hành lang Hắc Ám, dù tới nhiều người chơi đi nữa thì kết quả cũng chỉ có con đường chết.
Những bộ xương trắng như tuyết trên mặt đất chính là minh chứng tốt nhất!
“Grừ!”
Cốt Long Bất Tử cũng sẽ không nhận lời khen của Tô Mộ.
Nó canh giữ ở trung tâm hành lang chính là để chặn giết tất cả kẻ dám xâm nhập nơi này.
Đặt biệt là Tô Mộ trong trạng thái Hoả Nhân, Cốt Long Bất Tử nhìn thế nào cũng thấy không hài lòng.
Nó vung móng vuốt khổng lồ bắt đầu tấn công Tô Mộ.
Dựa vào hình thể nghiền áp của nó, nếu móng vuốt này đánh trúng thì tuyệt đối có thể đánh bay Tô Mộ.
“Ta tránh!”
Chương 476: Giết thêm 9 lần nữa?
Tô Mộ cũng không cứng đối cứng, sử dụng đôi cánh hỏa diễm nhanh chóng né tránh.
Đúng là hình thể của Cốt Long chiếm ưu thế tuyệt đối, nhưng tốc độ của hắn lại càng tốt hơn.
Muốn xử lý hắn bằng đòn tấn công vật lý, con BOSS này căn bản không thể làm được.
Nhưng trong lòng Tô Mộ hiểu rõ.
Uy hiếp lớn nhất của hắn không phải là con cốt long trước mắt!
BOSS cấp Vương tuy rằng rất mạnh nhưng lượng máu cũng chỉ có hai ngàn vạn mà thôi.
Bất kể xem xét từ phương diện nào thì con BOSS này cũng không phải là đối thủ của hắn.
Dưới tình huống một chọi một, Tô Mộ hoàn toàn có thể đạt đến thành tựu giết rồng mà không thương tích gì.
Mối đe dọa thực sự đến từ trong bóng tối!
Cho dù biến thân Hỏa Nhân, mở ra đôi cánh hỏa diễm, hắn cũng không có cách nào chiếu sáng toàn bộ sơn cốc.
Người dẫn hắn đến chỗ này nhất định đang quan sát mọi hành động của hắn từ trong bóng tối.
“Muốn để cho bọn họ ra tay, thì nhất định phải tạo ra một sơ hở!”
Nhìn Cốt Long trước mắt, Tô Mộ né tránh không ngừng.
Hắn hoàn toàn có thể trực tiếp sử dụng Hố Đen để khống chế BOSS, sau đó lại dùng Viêm Trụ tiến hành công kích.
Lượng máu hai nghìn vạn nhìn có vẻ rất nhiều nhưng trong mười giây sử dụng Hố Đen, hắn đã có đủ thời gian để giết chết Cốt Long rồi!
Nhưng nếu thật sự đánh như vậy thì người ẩn núp trong bóng tối sẽ không chịu ra tay.
“Trước tiên cứ đánh ra vài công kích thăm dò!”
Mắt sáng như đuốc, Tô Mộ dùng sức nắm chặt nắm đấm.
“Viêm Trụ. Diễm Hoa!”
Một quyền đánh lăng không, một cột lửa phóng lên trời từ phía dưới Cốt Long.
Cột hoa rực lửa cực kỳ chói mắt.
-7509974!
Con số sát thương khiến người ta nghẹn họng cũng toát ra từ trên đầu Cốt Long.
Trong trạng thái Hỏa Nhân, kỹ năng hệ hỏa gây ra sát thương tăng gấp đôi.
Hơn nữa cộng thêm 20% sát thương cuối cùng, số sát thương của kích này đạt tới hơn bảy trăm vạn.
Điều này có nghĩa là Tô Mộ chỉ cần dùng Viêm Trụ thêm hai lần nữa là có thể trực tiếp lấy đi mạng sống của con BOSS cấp Vương này.
Là BOSS cuối cùng trong hành lang Hắc Ám nhưng lại không thể chống đỡ nổi ba lần kỹ năng của một người chơi?
“Gràoo!”
Hiển nhiên Cốt Long Bất Tử không cách nào tiếp nhận sự thật này.
Sau khi bị Viêm Trụ đáng sợ kia đánh trúng, xương cốt trên người nó đều xuất hiện bỏng rát.
Tôn nghiêm của một vương giả nhưng lại bị chà đạp như vậy, nó nhất định phải lấy lại mặt mũi.
Đi kèm với tiếng gầm thét của Cốt Long là lực băng sương mạnh mẽ hình thành.
Cột băng khổng lồ hiện ra trên đỉnh đầu Cốt Long.
“Ầm!”
Cột băng phá không với tốc độ cực nhanh.
“Cơ hội tốt!”
Tô Mộ thấy thế, sắc mặt vui vẻ, làm bộ né tránh.
Đôi cánh hỏa diễm đập lên, nhưng chính là “chậm” một bước như vậy.
Cột băng khổng lồ đã bao phủ hắn hoàn toàn.
“Két”
Tiếng động phát ra sau khi lực lượng của băng sương va chạm với ngọn lửa.
Mặt ngoài thân thể Tô Mộ nhanh chóng ngưng kết một lớp băng sương.
Trạng thái Hỏa Nhân cũng bị băng sương này áp chế xuống.
“Ầm!”
Cột băng rơi xuống đất phát ra một tiếng động lớn.
Trong cột băng còn sót lại, một bóng người bị đóng băng bên trong.
Một đòn này của Cốt Long tạo thành hơn mười vạn tổn thương đối với Tô Mộ!
Còn chưa kết thúc, Cốt Long vỗ cánh bay về phía vị trí cột băng.
Trước khi đóng băng kết thúc, nó sẽ tiến hành tuyệt sát người chơi không biết trời cao đất rộng này!
...
Trong bóng tối, một nhóm người đang theo dõi mọi diễn biến trên chiến trường.
“Tên này cũng quá mạnh rồi? Một đòn vừa rồi của hắn có hơi kinh khủng!”
“Nếu chúng ta trúng một đòn kia, không chừng sẽ bị giết chết trực tiếp!”
“Đáng sợ như vậy, hắn thật sự là một người chơi sao?”
Một đám pháp sư sa đọa nhìn biểu hiện của Tô Mộ, sắc mặt đều rất khó coi.
Đáy lòng bọn họ đều rất rõ ràng, nếu ai đối đầu với pháp sư này, đều có thể bị giết trong giây lát.
“Tên kia bị băng long khống chế, đây là cơ hội tốt để chúng ta ra tay, lượng máu của hắn chắc là không nhiều lắm!”
Ngay khi mọi người kiêng kỵ, người phụ nữ kia hét lên.
Nhận một đòn của băng long ngay chính diện, dù cho không chết ngay, lượng máu còn lại của một pháp sư có thể được bao nhiêu?
“Vậy ra tay đi!”
“Sử dụng trận pháp Phược Hồn, như vậy cho dù tên kia có chết, cũng chỉ có thể sống lại ở chỗ này!”
“Mệnh lệnh sứ giả trấn tháp đại nhân giao phó, nhất định phải hoàn thành!”
Cơ hội đến tay không thể để mất.
Năm pháp sư sa đọa hành động.
Vòng năng lượng trên cổ lúc nào cũng nhắc nhở bọn họ.
Nếu không hoàn thành được nhiệm vụ, kết quả của bọn họ chỉ có một chữ chết như cũ.
Thay vì ngồi yên chờ chết, không bằng liều mạng đánh một trận!
Năm người cùng nhau lóe lên, xuất hiện ở năm phương hướng của băng trụ.
“Trận pháp Phược Hồn!”
Năm người cùng bộc phát ra năng lượng màu xám mạnh mẽ trên người, kết nối với nhau.
Một trận pháp sao năm cánh bắt đầu hình thành.
Chính giữa sao năm cánh, vừa vặn chính là vị trí của Tô Mộ.
“Trận pháp Phược Hồn hình thành, phạm vi hoạt động của hắn đã bị hạn chế!”
“Cùng nhau phát động công kích, giết chết hắn một lần!”
Hai pháp sư sa đọa phát ra hô to.
Một giây sau, năm pháp sư cùng phát động công kích về phía vị trí cột băng.
Điều này đã hình thành thế cục tất sát!
“Răng rắc!”
Tuy nhiên, vào thời điểm này, các vết nứt trên cột băng xuất hiện.
Ngọn lửa vốn bị áp chế bốc lên lần thứ hai.
“Rào!”
Trạng thái Hỏa Nhân lại xuất hiện, Tô Mộ phá băng mà ra, trực tiếp né tránh công kích của năm Mũi Tên Bóng Tối.
“Hắn cố ý!”
Chương 477: Giết thêm 9 lần nữa? (2)
“Chúng ta trúng kế rồi!”
“Đáng giận!”
Nhìn thấy một màn này, năm pháp sư sa đọa lập tức phản ứng lại.
“Đừng hoảng hốt, có trận Trói Hồn, hắn không ra được, chúng ta còn có cơ hội!”
“Mở rộng trận pháp, cùng vây hắn và Cốt Long Bất Tử ở bên trong!”
Pháp sư sa đọa quyết định nhanh chóng.
Trận pháp sao năm cánh bắt đầu mở rộng, Cốt Long Bất Tử đang tới gần cũng bị bao phủ.
Trận pháp này tương tự như một kết giới.
Chỉ cần bọn họ còn đang duy trì vận chuyển trận pháp, người bên trong sẽ không có cách nào rời đi.
“Gràoo!”
Cốt Long Bất Tử cũng không quan tâm kết giới gì, trong mắt nó chỉ có Tô Mộ.
Nó vung cái đuôi lớn quét ngang về phía Tô Mộ.
“Vù! Vù! Vù! “
Cùng lúc đó, các pháp sư sa đọa đứng ở năm góc lại phát động công kích.
Năng lượng bóng tối mạnh mẽ đã phong tỏa hoàn toàn không gian né tránh của Tô Mộ.
Dưới tất cả ánh nhìn chăm chú, năm Mũi Tên Bóng Tối cùng bắn trúng Tô Mộ.
Còn chưa xong, cái đuôi của Cốt Long Bất Tử cũng quất mạnh lên người hắn.
Cơ thể hắn đã bị ném ra ngoài, đập thẳng vào một rào cản vô hình.
“Thật tốt quá, cuối cùng cũng giết tên này một lần!”
“Đừng xem nhẹ, lực lượng linh hồn của hắn bị trói buộc trong trận pháp, hắn sẽ sống lại rất nhanh.”
“Chúng ta còn cần giết hắn thêm chín lần nữa!”
Pháp sư sa đọa đang lên kế hoạch chiến đấu tiếp theo.
Khuôn mặt của bọn họ lộ ra biểu cảm phấn khích.
Người mạo hiểm này quả thật mạnh mẽ, nhưng cũng rất yếu ớt!
Đều là pháp sư, bọn họ quá hiểu thân thể pháp sư yếu ớt đến mức nào.
Có Cốt Long Bất Tử tiến hành chủ công, bọn họ hỗ trợ ở một bên, lại giết Tô Mộ mười chín lần cũng không có vấn đề gì.
Tất nhiên, đó chỉ là những gì họ nghĩ.
Tô Mộ bị đánh bay lên màn chắn của trận pháp, cũng không có rơi xuống!
Trước khi những công kích kia hạ xuống, Tô Mộ đã mở ra Lá Chắn Ma Pháp.
Hiện tại hắn có lượng mana tối đa là một trăm vạn, 30% mana chính là ba mươi vạn điểm.
Chỉ riêng giá trị Lá Chắn cũng có hơn một trăm vạn điểm!
Càn quét tuy là công kích vật lý, nhưng mấy công kích của pháp sư sa đọa đều là công kích ma pháp.
Sát thương mà bọn họ gây ra cho hắn, cộng lại cũng chỉ có mấy chục vạn điểm mà thôi.
Tính cả sát thương của Cốt Long, một nửa giá trị của Lá Chắn còn chưa bị phá vỡ.
Nếu không phải vì chống lại cảm giác đau đớn, Tô Mộ cũng lười mở Lá Chắn.
“Trận pháp này khá thú vị!”
Thừa dịp Cốt Long và những pháp sư sa đọa kia cho rằng hắn đã chết, Tô Mộ quan sát trận pháp Phược Hồn.
Do năm NPC thất giai mạnh mẽ cùng phóng thích, trận pháp lớn mạnh không thể nghi ngờ.
Trước khi không tìm được phương pháp phá trận, hắn không đi ra được.
“Vậy giải quyết tên này trước đã, sau đó chậm rãi quan sát!”
Ánh mắt của Tô Mộ đặt ở trên người Cốt Long.
“Hố Đen Hấp Dẫn!”
Giơ tay vung lên, một hố đen xuất hiện trong trận pháp.
Lực hút không cách nào chống cự xuất hiện, vững vàng hút Cốt Long vào giữa không trung.
Nó không ngừng vùng vẫy thân thể khổng lồ, nhưng làm thế nào cũng không thoát khỏi cái hố đen nho nhỏ kia.
“Tình huống gì đây?”
“Hố đen này từ đâu đến?”
“Các ngươi mau xem, tên kia chưa chết!”
“Làm sao có thể?”
Sự xuất hiện của hố đen cũng khiến năm pháp sư sa đọa phản ứng lại.
Bọn họ nhìn Tô Mộ còn đang ở giữa không trung, tất cả đều mở to hai mắt.
Nhà thám hiểm này vẫn còn sống?
Không đợi bọn họ phản ứng lại từ trong khiếp sợ, Hỏa Nhân trên không trung đột nhiên bành trướng.
Một Hoả Nhân khổng lồ xuất hiện trước mắt bọn họ.
“Thử một lần!”
Giơ nắm đấm lên, dưới hình dáng phóng to, Tô Mộ dùng hết sức đánh một đòn vào rìa trận pháp.
“Ầm!”
Nắm tay va chạm vào năng lượng vô hình, tạo ra chấn động thật lớn.
Tô Mộ vội vàng nhìn về phía mấy pháp sư sa đọa kia.
Khuôn mặt của họ đã thay đổi!
“Xem ra là có tác dụng!”
Tô Mộ lộ ra nụ cười.
Dưới hình dáng Hoả Nhân được phóng đại, nụ cười này làm cho sắc mặt năm pháp sư sa đọa càng thêm khó coi.
Nếu thật sự tùy ý để nhà thám hiểm này công phá trận pháp, bọn họ sẽ gặp nguy hiểm!
“Đừng hoảng hốt, bên trong còn có Cốt Long Bất Tử!”
Một pháp sư sa đọa phát ra hô to, muốn ổn định lòng người.
Chỉ cần Cốt Long Bất Tử còn ở đây, hơn nữa có bọn họ kiềm chế, cơ hội đánh chết Tô Mộ vẫn còn.
“Ầm!”
Nhưng hắn vừa nói xong câu đó, thời gian trói buộc mười giây của Hố Đen đã đến.
Năng lực mạnh mẽ trong bộc phát trong nháy mắt.
-15825780!
-7912890!
Một con số sát thương xuất hiện khiến đám pháp sư sa đọa tuyệt vọng.
Một đòn này thật hung bạo!
Bạo kích của Tô Mộ vốn đã không thấp, lại thêm 250% sát thương bạo kích, sát thương của Hố Đen Hấp Dẫn đột phá một ngàn vạn điểm.
Nếu không phải Cốt Long Bất Tử chỉ có hai ngàn vạn lượng máu, một đòn này còn có thể tạo thành sát thương từ Ma Pháp Bùng Nổ sau bạo kích.
Hiệu quả hồi máu của kỹ năng cũng khiến lượng máu của Tô Mộ đầy lên trong nháy mắt.
“Là ta nhìn lầm sao?”
“Vừa rồi tên này hồi về bao nhiêu lượng máu?”
“Ta có dự cảm không lành!”
Gan của năm pháp sư sa đọa sắp nứt ra rồi.
Khuôn mặt của bọn họ như được sơn trắng.
Một kỹ năng trực tiếp đánh ra hơn một ngàn vạn sát thương, khôi phục mấy trăm vạn lượng máu.
Còn đánh cái gì nữa mà đánh?
Đến giờ phút này, năm pháp sư sa đọa đã ý thức được mức độ nghiêm trọng của vấn đề.
Chương 478: Nhà thám hiểm kinh khủng.
Một khi trận pháp sao năm cánh của bọn họ bị công phá, thì họ chỉ còn lại một con đường chết.
“Đều ổn định cho ta!”
Một âm thanh vang lên, có vẻ là lão đại trong mấy người này.
“Trước tiên thoát ly trận pháp đã, như vậy còn có thể vây khốn hắn một lúc.”
“Sau đó chúng ta tách ra năm hướng chạy trốn, nhất định phải báo cáo tình huống nơi này cho sứ giả trấn tháp đại nhân!”
Người này không ngừng hô to, đã bắt đầu nảy sinh ý định chạy trốn.
Tiếp tục tiêu hao cùng Tô Mộ ở chỗ này, bọn họ chỉ có một con đường chết.
Nhưng nếu có thể chạy về tháp Sa Đọa báo cáo hết thảy, bọn họ còn có một đường sống.
Dù sao cũng không phải bọn họ không dốc sức mà đối thủ thật sự quá kinh khủng!
“Thùng!”
Lại là một đợt chấn động kịch liệt vang lên.
Tô Mộ trong trận pháp còn đang công kích.
“Nếu đồng thời công kích vào năm góc thì có thể phá vỡ trận pháp này hay không?”
Sau khi nghe được lời nói của pháp sư sa đọa phía dưới, Tô Mộ tính toán gia tăng thế công.
Lúc nhìn thấy mấy pháp sư này, hắn đã đoán được thân phận của bọn họ.
Đám người này có thể tìm được hắn, chứng tỏ tháp Sa Đọa chắc chắn nối liền với khu vực hành lang này.
Chỉ cần giữ lại toàn bộ bọn họ, hắn nhất định có thể thu được bản đồ đi tới tháp Sa Đọa!
“Nghe ta, chuẩn bị sẵn sàng, cùng nhau rút khỏi trận pháp!”
Lúc này, pháp sư kia lại phát ra tiếng hô to.
“Một!”
Lúc hắn hô ra con số kia, Tô Mộ nheo mắt lại.
Hoả Nhân Cự Đại Hóa siết chặt hai nắm đấm.
“Hai!”
Ngay khi pháp sư kia hô lên hai, hắn lắc mình một cái, giành trước một bước đi ra một góc trận pháp sao năm cánh.
“Cái tên nhà ngươi!”
“Mẹ kiếp!”
Các pháp sư khác thấy thế, đồng thời chửi hét, cũng quay đầu bỏ chạy.
“Viêm Trụ!”
Cùng lúc đó, năm cột lửa từ năm góc của sao năm cánh phóng lên trời.
“Phá vỡ rồi!”
Ma pháp trận mất đi sự chèo chống của pháp sư sa đọa, đã bị Tô Mộ phá tan trong nháy mắt.
“Các ngươi không đi được!”
Hoả Nhân khổng lồ phát ra một tiếng gầm giận dữ.
Năm pháp sư sa đọa chạy trốn bất ngờ phát hiện.
Bọn họ không thể di chuyển!
Nhà thám hiểm kinh khủng này, siết chặt bọn họ trong tay.
Trên bầu trời, Hoả Nhân khổng lồ bắt đầu nhỏ lại.
Tô Mộ giải trừ hình thái Hỏa Nhân, trở về hình thể ban đầu.
Đôi cánh hỏa diễm chậm rãi vỗ, cả người hắn lơ lửng giữa không trung, nhìn xuống từ trên cao.
Vươn tay, Tô Mộ búng một cái.
“Tách!”
Năm bức tường lửa được dựng lên cùng một lúc theo năm hướng khác nhau.
Nhìn kỹ trong đó, không khó phát hiện, trong năm bức tường lửa này vừa vặn có năm bóng người.
“Trước tiên nướng mấy tên này một chút!”
Gương mặt lộ ra nụ cười nhàn nhạt, Tô Mộ cũng không chiều những pháp sư sa đọa này.
Trong mắt hắn, bọn họ và những ma vật kia không khác gì nhau.
Kỹ năng tường lửa này không được tăng thêm sát thương cao, nhưng không chịu nổi công kích ma pháp của Tô Mộ cao!
Lại thêm bạo kích và sát thương bạo kích khổng lồ, mỗi khi tường lửa bùng lên đều làm cho những pháp sư sa đọa này run sợ.
“Tên này quá kinh khủng, chỉ là một bức tường lửa, lại có thể tạo thành tổn thương cao như vậy!”
“Không thể địch lại, e rằng chỉ có sứ giả trấn tháp đại nhân đích thân ra mặt, mới có thể giải quyết kẻ này.”
“Ta không muốn chết, ta thật sự không muốn chết!”
Ý nghĩ trong lòng năm pháp sư khác nhau.
Nhưng tất cả họ đều cảm nhận giống nhau, đó là sự đe dọa của cái chết.
Loại cảm giác này làm cho từng người từng người trong bọn họ không biết làm sao.
“Các ngươi từ đâu tới!”
Đúng lúc này, bọn họ nghe thấy câu hỏi của Tô Mộ.
Vừa dứt lời, năng lượng vô hình trói buộc bọn họ cũng biến mất.
Năm người cùng nhau ngẩng đầu, nhìn về phía bóng người trên không trung kia, không có ai lựa chọn chạy trốn.
“Chúng ta đến từ tháp Sa Đọa.”
Một lát sau, một pháp sư sa đọa mở miệng.
Nghe được câu trả lời này, Tô Mộ sờ cằm.
Quả nhiên giống như hắn dự đoán, tất cả những người này đều đến từ tháp Sa Đọa.
“Các ngươi đối phó ta rốt cuộc có mục đích gì?” Tô Mộ tiếp tục hỏi.
“Việc này...”
Sắc mặt mấy pháp sư sa đọa trở nên khó xử.
“Ai nói cho ta biết trước, ta có thể giữ lại một mạng của hắn!”
“Còn lại, đều phải chết!”
Âm thanh lạnh như băng của Tô Mộ vang lên.
Lời này vừa nói ra, năm pháp sư sa đọa theo bản năng nhìn về phía những người khác.
“Là sứ giả trấn tháp đại nhân phái chúng ta tới, hắn bảo chúng ta mang tất cả đồ đạc của ngươi về tháp Sa Đọa!” Pháp sư sa đọa chạy trốn trước một bước kia tranh thủ kêu to.
“Còn có Tà Thần kia nữa, phái một người, để chúng ta cùng nhau đối phó ngươi, người kia hiện tại cũng ở đây!”
“Đúng đúng đúng, đó là một người phụ nữ thuộc tộc Ám Hồn, chính là nàng dẫn ngươi đến chỗ Cốt Long.”
Mấy pháp sư sa đọa khác tranh nhau mở miệng, sợ tin tức nói ra không thể làm cho Tô Mộ hài lòng.
Biểu hiện của bọn họ thực sự làm cho hắn mở rộng tầm mắt.
Nói như thế nào cũng là NPC cấp tinh anh thất giai, nếu ở trong Vương đô, tuyệt đối thuộc về cấp bậc đại pháp sư.
Một đám người này thật là hèn nhát!
Nhưng suy nghĩ kỹ lưỡng.
Dù sao những người này vì sống sót, đều có thể dâng hiến tất cả cho hắc ám, còn có chuyện gì là không làm được đây?
“Vị Tà Thần đại nhân kia còn có thể sử dụng thủ đoạn gì?”
Biết được còn có một người núp trong bóng tối, Tô Mộ nheo mắt lại.
Sau khi năm pháp sư sa đọa này bị hắn khống chế, nàng chắc chắn đã bỏ chạy.
Chương 479: Sau này ta nhất định làm một người tốt
Hiển nhiên là nàng không có thực lực giao chiến trực tiếp với hắn, nếu không vừa rồi đã ra tay cùng mấy pháp sư này.
“Các ngươi có phương pháp đi tới tháp Sa Đọa không?” Tô Mộ mở miệng hỏi.
“Chúng ta có bản đồ!”
Một pháp sư sợ chết vội vàng lấy ra một tấm bản đồ.
Tô Mộ lóe lên, đi tới trước người hắn.
Pháp sư sợ chết dùng sức nuốt nước miếng, gương mặt tràn đầy thấp thỏm.
Tô Mộ tiếp nhận tấm bản đồ kia, cẩn thận quan sát.
“Thứ tốt!”
Bản đồ được ghi lại rất chi tiết, bên trên còn có cách để phân biệt đường đi.
Có tấm bản đồ này, dù hành lang Hắc Ám to lớn thế nào thì hiện tại hắn cũng muốn đi đâu thì đi.
“Nơi này chính là tháp Sa Đọa à?”
Tô Mộ lại nhìn bốn địa điểm bản đồ dẫn tới, trong đó có một cái tháp cao.
“Đây là tháp Sa Đọa, ta có thể dẫn đường cho ngươi, còn có thể giúp ngươi tiến vào tháp Sa Đọa, chỉ cầu ngươi có thể tha cho ta một mạng!”
Pháp sư lại mở miệng, bản tính sợ chết lộ ra không sót một chút nào.
“Ngươi dẫn ta đi ư?”
Tô Mộ sửng sốt một chút.
Có người dẫn đường, nghe có vẻ không tệ, nhưng hắn cũng không tin pháp sư này.
“Giết bọn họ, hẳn là có thể bạo ra không ít thứ tốt?”
Tô Mộ nhìn lướt qua các pháp sư khác vài lần.
Giải quyết bọn họ, chắc chắn sẽ có kinh nghiệm rơi xuống mới đúng.
“Ngươi trả lời thêm mấy câu hỏi của ta, ta sẽ buông tha cho ngươi!”
Tô Mộ mở miệng với pháp sư sợ chết, lập tức huy động pháp trượng.
Ngay sau đó, bốn hố đen xuất hiện trên sân, vững vàng hút chặt bốn pháp sư sa đọa khác lại.
Nhìn một màn này, pháp sư sợ chết vội vàng ngồi sụp trên mặt đất.
“Ngươi muốn hỏi gì cũng được, chỉ cần là điều ta biết, ta đều nói tất cả cho ngươi!”
Thái độ của hắn khiến Tô Mộ vô cùng hài lòng.
“Ta muốn biết tháp Sa Đọa tổng cộng có bao nhiêu người? Thực lực mạnh nhất là cấp bao nhiêu?”
“Còn có Tà Thần mà các ngươi hầu hạ, rốt cuộc là tồn tại thế nào?”
Tô Mộ liên tục hỏi mấy câu.
Pháp sư sa đọa đã bị dọa vỡ gan, vội vàng trả lời: “Trong tháp Sa Đọa tổng cộng có hơn vạn pháp sư sa đọa, ở tầng trên cùng của tháp Sa Đọa có một vị Chúa Tể Sa Đọa.”
“Có lời đồn từ ngày tháp Sa Đọa hình thành, hắn đã tồn tại trên tháp, về phần cấp bậc của hắn, ta thật sự không biết, ta chỉ là một người gác cửa!”
Nói đến đây, hắn đột nhiên dừng lại.
Bởi vì thời gian khống chế của hố đen đã đến!
Sau khi sát thương bộc phát, đỉnh đầu bốn pháp sư sa đọa cùng nhau toát ra con số sát thương kinh khủng.
‘Ngươi đánh chết pháp sư sa đọa, đạt được một vạn điểm kinh nghiệm!’
‘Thông qua Hào Quang Của Pháp Thần đạt được 1 điểm trí tuệ!’
‘Thông qua Thân Thể Bất Diệt đạt được 1 điểm thể chất!’
...
Nhắc nhở liên tục xuất hiện trước mắt Tô Mộ.
Pháp sư sợ chết rốt cuộc không nhịn được nữa, giọng nói mang chút nức nở.
“Vị Tà Thần kia rốt cuộc là cái gì, ta thật sự không biết, ngươi có thể đi hỏi sứ giả trấn tháp đại nhân một chút.”
“Tất cả những gì ta biết, ta đều nói cho ngươi biết, cầu xin ngươi buông tha cho ta đi!”
“Cho ta một cơ hội, ta bảo đảm sau này ta nhất định sẽ làm người tốt!”
“Có phải trước kia ngươi không có lựa chọn không?”
Nghe được lời của pháp sư sợ chết, Tô Mộ chế nhạo một câu.
“Làm sao ngươi biết?”
Pháp sư sợ chết tỏ vẻ “ngươi hiểu ta”, khóc lóc như thể bộc lộ chân tình.
Tô Mộ trợn trắng mắt, vung tay lên.
Một hố đen lập tức xuất hiện phía sau pháp sư sợ chết.
Sau khi hắn bị hút vào, khuôn mặt của hắn xuất hiện biểu hiện ngạc nhiên.
Tô Mộ rõ ràng nhìn thấy, khẩu hình của hắn dường như nói ba chữ với mình.
Anh đẹp trai!
‘Ngươi đánh chết pháp sư sa đọa, đạt được một vạn điểm kinh nghiệm!’
...
Hố đen nổ tung, sát thương khổng lồ trực tiếp giết chết hắn.
Tô Mộ nhìn về phía sáu vầng sáng rơi xuống đất.
Một trong số đó là đồ của Cốt Long Bất Tử bạo phát ra.
“Xem BOSS trước!”
Chớp nhoáng đến bên cạnh thi thể Cốt Long, Tô Mộ vươn tay ra.
‘Ngươi đạt được Tàn Phách Long Hồn!’
‘Ngươi đã đạt được Tiếng Gầm Băng!’
‘Ngươi đạt được cốt trượng Băng Sương!’
‘Ngươi đạt được dao găm Băng Sương!’
Hai trang bị, một kỹ năng, còn có một Tàn Phách Long Hồn trông giống như ma hạch.
‘Tàn Phách Long Hồn: sinh vật loại rồng cắn nuốt nó, có thể lĩnh ngộ kỹ năng rồng loại mới hoàn toàn (cần thất giai mới có thể sử dụng)’
‘Đồ chơi này có thể cho Tử Long cắn nuốt!’
Tô Mộ cất thứ này đi.
Cấp bậc hiện tại của Tử Long còn chưa đủ, tạm thời không dùng được.
Tô Mộ lại nhìn về phía kỹ năng kia.
‘Tiếng Gầm Băng (cấp SSS): Tiêu hao hai vạn điểm mana, ngưng tụ lực lượng băng sương mạnh mẽ để triệu hoán một cột băng, tạo thành sát thương bằng công kích ma pháp x2000% cho kẻ địch, hơn nữa còn đóng băng kẻ địch trong mười giây! Thời gian cooldown: 10 phút, phạm vi kỹ năng: 3000 mét.’
Kỹ năng này, Cốt Long đã từng sử dụng với hắn.
Loại kỹ năng này có sát thương được thêm vào khá cao, lại có hiệu quả khống chế, lấy ra ngoài đủ để cho bất kỳ pháp sư nào rơi vào điên cuồng.
Tô Mộ vẻ mặt bình tĩnh học tập kỹ năng này.
Giao diện thuộc tính hiển thị đây đã là cấp cao nhất, không thể tiếp tục thăng cấp.
“Muốn thăng cấp những kỹ năng này đến cấp Thần chân chính, chỉ có thể dựa vào tinh thể của Thần sao?”
“Những điểm kỹ năng này của ta không thể dùng được à?”
Mặc dù không có biểu hiện, nhưng trong lòng Tô Mộ lại rất rõ ràng, những kỹ năng này nhất định còn có thể nâng lên một cấp độ khác.
Chương 480: Dự định của Tô Mộ.
Nhưng cụ thể nên thao tác như thế nào, trước mắt hắn vẫn tìm chưa ra thấy manh mối.
Có lẽ chỉ có chờ sau khi thu được huân chương của Thần hoàn chỉnh, mới có thể biết được!
“Xem những tên kia bạo cho ta thứ tốt gì!”
Tô Mộ nhanh chóng lóe lên, nắm trong tay năm thứ rơi xuống từ pháp sư sa đọa.
“Tốt!”
Vận may không tệ, tổng cộng là năm món trang bị pháp sư, vừa vặn gom thành một bộ đồ.
‘Bộ đồ của pháp sư sa đọa (5/5)’
‘Hiệu quả bộ đồ 1: công kích ma pháp bao trùm lực Ám Ảnh, tạo thành sát thương bằng trí lực x200%.’
‘Hiệu quả bộ đồ 2: Ma pháp xuyên thấu +5%’
Tô Mộ không xem thuộc tính cụ thể, nhưng thuộc tính của bộ đồ thất giai sẽ không thấp.
Sau khi đổi, thể chất nhiều hơn một ngàn điểm, tinh thần nhiều hơn một ngàn điểm, trí lực thì không có thay đổi gì.
Cộng thêm hiệu quả của bộ đồ, tổng thể tăng lên không nhỏ.
Tô Mộ nhìn về phía cột thuộc tính.
Sức mạnh 6508, Thể chất 6446 (+2500), Nhanh nhẹn 6988, Tinh thần 7714 (+6000), Trí lực 8710 (+7000)
Chỉ mặc trang bị mà thuộc tính đã tăng lên, cũng đã có thể nói là xa hoa.
Nếu mang bộ trang bị trên người hắn về hiện thực, cho dù cho một người chơi cấp một, cũng có thể biến thành tồn tại có sức chiến đấu trên đỉnh Kim Tự Tháp.
“Dựa theo lời nói của pháp sư sa đọa vừa rồi, trong tháp Sa Đọa có một vạn pháp sư sa đọa, còn có sứ giả trấn tháp và Chúa Tể Sa Đọa.”
“Hiện tại, ta có thể đối phó với những người đó không?”
Có được thuộc tính như vậy nhưng Tô Mộ vẫn không quá chắc chắn.
Mấy pháp sư sa đọa gác cửa vừa rồi tuy rằng yếu, nhưng sát thương tạo thành với hắn cũng không thấp.
Nếu thật sự bị một vạn pháp sư sa đọa cùng nhau công kích, hắn chỉ có mở ra kỹ năng Bất Tử mới có thể chịu đựng được.
Càng đừng nói trong tháp Sa Đọa còn có tồn tại mạnh mẽ hơn!
Danh tiếng Chúa Tể Sa Đọa kia, nghe có vẻ khá mạnh mẽ!
Mình hắn bây giờ, có thể giao đấu với tồn tại như vậy được sao?
“Những pháp sư sa đọa kia không qua đây được, nếu ta thật sự đi qua, bọn họ nhất định sẽ dốc toàn lực hành động!”
“Đến lúc đó, ta sẽ gặp nguy hiểm!”
Tô Mộ không tự tin mù quáng.
Sức mạnh được xây dựng trên cơ sở so sánh.
Nếu hiện tại để cho hắn chạy đến trước mặt Tà Thần, tên kia tuyệt đối có thể giết hắn trong giây lát!
Tô Mộ nhớ tới thái độ của đảo chủ phòng tuyến số 2.
Khi hắn nói muốn phá hủy tháp Sa Đọa, vẻ mặt khinh thường của nàng hình như đã sớm nói rõ vấn đề.
“Hiện tại không có cơ hội, không có nghĩa là sau này không có cơ hội!”
Tay nắm tấm bản đồ kia, Tô Mộ hít sâu một hơi.
Tháp Sa Đọa ở ngay đó!
Có tấm bản đồ này, hắn muốn đi lúc nào cũng được.
“Luyện cấp trước rồi nói sau, tối thiểu tất cả thuộc tính đều tăng tới một vạn điểm!”
Nhìn một vài sào huyệt ma vật được đánh dấu trên bản đồ, Tô Mộ tạm thời đặt tháp Sa Đọa sang một bên.
Giờ phút này, quét sạch toàn bộ hành lang Hắc Ám, nghiễm nhiên trở thành mục tiêu hàng đầu của hắn.
“Chỗ này có đánh dấu quặng ma tinh, xem chừng là một nơi tốt!”
“Càn quét nơi này trước đi!”
Tô Mộ nhìn về bên trái phía dưới bản đồ.
Trên đó có đánh dấu một vách đá khổng lồ.
Xung quanh vách đá sinh trưởng một số tinh thể kỳ lạ.
Canh giữ cái chỗ này chính là ma vật hút máu giống như Nguyệt Bạch.
Còn có một điểm làm cho Tô Mộ tương đối để ý.
Phía trên vách đá này có thể dẫn thẳng lên mặt đất.
“Trước tiên đánh chết ma vật nơi này, khai thác toàn bộ quặng, sau đó nhìn xem vách đá này dẫn tới vị trí nào trên mặt đất.”
“Lần sau ta có thể trực tiếp bay vào từ nơi đó!”
Dựa theo đánh dấu trên bản đồ, Tô Mộ nhanh chóng hành động.
...
Thực tế.
Thành phố SY.
Ở đây rất gần biển nên có rất nhiều nơi có thể nhìn ra xa đại dương.
Nhưng sau khi thế giới thay đổi, rất nhiều người mất đi tâm trạng ngắm biển.
Ở vị trí của một quần đảo, một nhóm các tòa nhà không biết tên đang chậm rãi nổi lên từ dưới đáy biển.
Xem từ hình thức kiến trúc này, không có bất cứ sách cổ nào ghi chép lại!
Mê Uyên Hắc Ám.
Tô Mộ lấy hết huỳnh thạch trên đầu năm pháp sư, sử dụng công trình học chế tạo ra một “Người máy đèn pin”.
Năm viên huỳnh thạch phát ra ánh sáng mạnh hơn hỏa cầu.
Hơn nữa loại huỳnh thạch này sẽ không bị bóng tối cắn nuốt, hiệu quả chiếu sáng càng tốt.
“Dựa theo ký hiệu trên bản đồ, trên những đường giao thông này đều có ký hiệu đặc biệt, có thể phân biệt được!”
Tô Mộ bắt đầu quan sát những đường giao thông kia.
Đúng như dự đoán, có một số nơi khác biệt trên vách núi.
Đương nhiên, nếu không có bản đồ, cho dù phát hiện ra những khác biệt này cũng không có kết quả.
Sau khi hiểu rõ phương hướng, Tô Mộ sải bước.
Trong bóng tối, không chỉ cảm giác phương hướng, mà ngay cả cảm giác thời gian trôi qua cũng bị mất đi.
Một khi tiến vào nơi này, sẽ rơi vào vòng tuần hoàn bóng tối vô tận.
Nếu không phải mấy pháp sư sa đọa kia đưa bản đồ tới, hiển nhiên Tô Mộ sẽ mất rất nhiều thời gian ở trong này vì mất phương hướng.
“Đến rồi!”
Qua một thời gian ngắn, Tô Mộ đi tới cuối lối đi phía dưới bên trái.
Đây là một hẻm núi mở.
“Tường lửa!”
Tô Mộ giơ pháp trượng lên, phóng ra một bức tường lửa về phía vách đá.
Nơi này đã không thuộc về hành lang Hắc Ám, những ánh lửa kia cũng không bị ảnh hưởng.
Thấy rõ hoàn cảnh phía trên, Tô Mộ mở ra đôi cánh hỏa diễm.
“Xì xì!”
Chương 481: Ngày diệt vong của Tô Mộ?
Lúc này, một luồng lực pháp tắc mạnh mẽ xuất hiện.
Tô Mộ có thể rõ ràng cảm giác được áp lực.
Dưới sự áp chế mạnh mẽ này, hắn căn bản không có khả năng bay được.
Tô Mộ nhíu mày, lấy ra mảnh huân chương của Thần sáng chói kia.
Sau khi huân chương của Thần xuất hiện, pháp tắc áp chế Tô Mộ rõ ràng trở nên yếu đi.
Đôi cánh hỏa diễm đập nhanh, mang Tô Mộ chậm rãi bay lên không trung.
“Càng hướng lên trên, áp lực cũng càng lớn.”
“Nếu không có huân chương của Thần, ta căn bản bay không nổi!”
Nắm chặt huân chương, ánh sáng phát ra trên đó hoàn toàn bao phủ Tô Mộ, ngăn cản sự áp chế của pháp tắc kia.
Sau khi bay lên cao, Tô Mộ cũng nhìn thấy tinh thể mọc trên vách núi.
“Thuỷ tinh ma pháp cấp cao nhất, thứ tốt!”
Trong vùng bị pháp tắc bao phủ này, những thuỷ tinh ma pháp này ẩn chứa năng lượng càng mạnh mẽ hơn tinh thể trong tay hắn.
Đặc biệt là cả một vùng vách núi này, hầu như đều là Thuỷ tinh ma pháp cao cấp.
“Nói gì cũng phải mang đi toàn bộ!”
Tô Mộ không chút khách khí, bay đến bên cạnh một viên tinh thể, trực tiếp thu thập.
‘Ngươi đã đạt được Thuỷ tinh ma pháp (cao cấp)!’
‘Ngươi đã đạt được Thuỷ tinh ma pháp (cao cấp)!’
...
Một nhắc nhở tiếp một nhắc nhở xuất hiện trước mắt, gương mặt Tô Mộ lộ vẻ hân hoan.
Có những tinh thể này, hắn hoàn toàn có thể bố trí một loại trận pháp tiến giai cực lớn.
Dù là tiến giai hay là khôi phục huân chương của Thần, những tinh thể này tuyệt đối là đủ rồi!
“Của ta, đều là của ta!”
Tô Mộ tăng tốc độ thu thập.
Sau khi một viên Thuỷ tinh ma pháp được thu thập, một vài đôi mắt màu đỏ xuất hiện trên vách núi.
Ngay sau đó, đôi mắt đỏ càng ngày càng nhiều.
“Vừa lúc!”
Tô Mộ thấy thế, cũng không nhút nhát chút nào.
“Băng Sương Thụ Giới!”
Giơ pháp trượng vung lên về phương hướng kia, trong hố sâu khổng lồ băng sương bắt đầu nổi lên.
Trên vách núi không hề có sinh cơ lại xuất hiện dây leo.
Không giống như lối đi chật hẹp ở hành lang Hắc Ám, nơi này thuộc về khu vực mở.
Đặc tính của Băng Sương Thụ Giới được phát huy tối đa.
Kỹ năng này cũng giống như một tảng đá khổng lồ bị ném vào hồ.
Rất nhiều ma vật chống đỡ bão táp, bay về phía Tô Mộ.
Nhưng những ma vật cấp tinh anh này lượng máu không cao.
Sát thương lớn khiến bọn nó không đủ máu để thoát khỏi phạm vi của Băng Sương Thụ Giới.
Chúng còn chưa tới gần, lượng máu đã bị xóa sạch hoàn toàn.
Hết ma vật này đến ma vật khác rơi xuống mặt đất.
Cảnh tượng này hoàn toàn nằm trong dự đoán của Tô Mộ.
Ma vật trên vách núi đều là ma vật thất giai cấp thấp, kinh nghiệm đánh chết chúng cũnh không có nhiều.
Nhưng dưới tình huống đánh chết hàng loạt, kỹ năng bị động của hắn vẫn phát động liên tục.
“Keng! Keng! Keng!”
Trên vách núi vang lên tiếng đào mỏ.
Sau khi Tô Mộ ném ra kỹ năng, bắt đầu đào quặng Thuỷ tinh ma pháp như đang ở chốn không người.
“A...!”
Đột nhiên, một âm thanh sắc bén chói tai vang lên.
Dưới âm thanh này, vách núi xung quanh đều sinh ra chấn động.
Đỉnh đầu Tô Mộ lại toát ra con số sát thương hơn mười vạn.
Hắn ngừng việc khai thác, chuyển ánh mắt về hướng âm thanh truyền đến.
Có thể tạo thành sát thương cao như vậy với hắn, chỉ có sinh vật cấp Vương thất giai!
...
Phía trên đỉnh đầu Tô Mộ.
Số lượng lớn ma vật quỷ hút máu đang cố gắng tiến về phía trước.
Mỗi khi chúng nó muốn bay ra khỏi vực sâu này, luôn luôn có một luồng pháp tắc mạnh mẽ xuất hiện.
Khác với Tô Mộ, pháp tắc tạo thành sát thương cực lớn đối với ma vật.
Chúng nó, từng con từng con bị lực pháp tắc thiêu đốt hầu như không còn.
Có những pháp tắc mạnh mẽ này tồn tại, những ma vật này căn bản không bay ra khỏi rãnh trời này.
Nhưng rõ ràng chúng nó không sợ chết.
...
Tháp Sa Đọa.
Tân Gia Đức đứng bên ngoài lối đi dẫn đến hành lang Hắc Ám, ánh mắt sâu xa.
Hắn đang chờ đợi tin tức thắng trận từ thuộc hạ của hắn.
Hoặc có thể nói hắn đang chờ thuộc hạ mang về huân chương của Thần.
Một khi có được huân chương, hắn sẽ có càng nhiều lựa chọn hơn!
“Hô!”
Lúc này, một cơn lốc màu đen xuất hiện.
Tân Gia Đức cau mày, lạnh lùng nhìn vị trí của cơn lốc xoáy.
“Ngươi lại còn dám tới?”
Khi cơn lốc biến mất, giọng nói trầm thấp của hắn vang lên.
“Đại nhân, thuộc hạ của ngươi đã bị tiêu diệt toàn bộ!” Giọng nói của người phụ nữ cũng vang lên.
Những lời này làm cho ánh mắt của Tân Gia Đức trở nên u ám.
Hắn cũng không cảm kích người phụ nữ mang đến tin tình báo.
Sau khi biết được người mạo hiểm kia có huân chương của Thần trong tay, hắn biết rõ người phụ nữ này muốn gì.
Tân Gia Đức giơ tay lên, một năng lượng màu đen bay về phía người phụ nữ.
“Đại nhân, chúng ta không phải kẻ địch!” Người phụ nữ thấy thế, vội vàng hô to: “Ta chỉ muốn hoàn thành nhiệm vụ của Tà Thần đại nhân, cũng không xung đột với thứ ngươi muốn!”
Năng lượng màu đen ngừng lại trong nháy mắt.
Tân Gia Đức mỉm cười.
Hắn không nói nhảm, ra lệnh cho người phụ nữ.
“Dẫn tên kia tới nơi này, ta sẽ biến hôm nay trở thành ngày diệt vong của hắn!”
Vách núi vực sâu.
Trước mắt Tô Mộ là một ma vật hút máu khổng lồ.
Thân hình của nó cao chừng năm thước, hai cánh khổng lồ phủ đầy gai thịt.
Nhìn từ hình dạng, nó không khác gì Nguyệt Bạch lúc trước.
“Nhân loại!”
Ma vật hút máu phát ra âm thanh khàn khàn.
Hiển nhiên, trí tuệ của nó cũng giống như Nguyệt Bạch.
Tô Mộ nhìn về phía thuộc tính của tên này.
‘Ma Dực Bức Vương (cấp Vương)’
Cấp độ: cấp 1 thất giai
HP: 15000000/150000000
Chương 482: BOSS cấp Vương muốn làm tiểu đệ của ta?
Công kích vật lý: 60000
Phòng ngự vật lý: 80000
Phòng Ngự Ma Pháp: 80000
Khả năng kháng ma pháp: 50%
Khả năng kháng vật lý: 50%
Kỹ năng: Không rõ!
So với Cốt Long Bất Tử, cấp bậc của con BOSS này thấp hơn một bậc, thuộc tính cũng yếu hơi không ít.
Về tổng thể, bất cứ kỹ năng nào của hắn gần như đều có thể trực tiếp giết chết ma vật này.
Nhưng hiếm khi gặp được ma vật loại BOSS có thể nói chuyện, Tô Mộ cũng sẽ không dễ dàng ra tay như vậy.
“Ngươi biết nói tiếng người à?”
Tô Mộ thử nói chuyện.
“Nhân loại, giao nó cho ta!”
Bức Vương không trả lời câu hỏi của Tô Mộ, nhìn chằm chằm vào huân chương của Thần trong tay hắn, giọng nói cực kỳ khàn khàn.
“Ngươi muốn cái này?”
Tô Mộ giơ huân chương của Thần trong tay lên.
Cảnh tượng như vậy, hắn vẫn gặp lần đầu tiên!
Một con BOSS cấp Vương không phát động công kích đối với hắn, ngược lại còn đòi hỏi đồ vật?
“Ngươi biết đây là thứ gì không?” Tô Mộ nhân cơ hội hỏi.
“Đây là chìa khóa!”
“Chìa khóa cho tự do!”
Âm thanh của Bức Vương vang lên.
“Cho ta!”
Nó vươn tay về phía Tô Mộ, mang theo một luồng khí thế không thể cự tuyệt.
“Lấy ra!”
Tô Mộ bĩu môi, ném huân chương của Thần trong tay về phía Bức Vương.
Hắn rất muốn nhìn xem, hành động của con BOSS sau khi lấy được huân chương của Thần.
Còn về áp lực mạnh mẽ kia?
Tô Mộ lấy ra một huân chương của Thần khác.
Tuy rằng ánh sáng trên đó đã tương đối ảm đạm, nhưng huân chương này vẫn ngăn trở được lực pháp tắc kia.
Trong khi đó, Bức Vương lấy được huân chương của Thần, bắt đầu đập cánh.
“Vù! Vù!”
Gió mạnh gào thét, tay nó nắm huân chương của Thần, muốn bay lên phía trên vách đá.
“Nó muốn bay ra ngoài à?”
Nhìn dáng vẻ khát vọng của nó, Tô Mộ nhướng mày.
Nhưng khi Bức Vương bay được mấy chục thước, một luồng pháp tắc mạnh mẽ xuất hiện.
“Đùng đùng!”
Pháp tắc hóa thành sấm sét, bao trùm trên người Bức Vương.
“A!”
Đau đớn dữ dội làm nó phát ra tiếng rít gào.
Âm thanh bén nhọn vô cùng chói tai, vang vọng toàn bộ vách đá.
Tô Mộ cũng chịu sát thương không thấp lần thứ hai.
“Huân chương của Thần, không có tác dụng ư?”
Hắn nhìn chằm chằm huân chương trong tay Bức Vương, sắc mặt kỳ quái.
Không giống như lúc hắn cầm, huân chương này không phát ra ánh sáng bảo vệ Bức Vương.
Sau khi bị pháp tắc công kích, lượng máu của con BOSS cấp Vương này trực tiếp giảm một phần ba.
Bức Vương không tiếp tục chống cự pháp tắc, xoay người nhìn về phía Tô Mộ.
“Nhân loại, giúp ta rời khỏi nơi này!”
“Ta nguyện ý trở thành nô bộc của ngươi!”
Nghe nói như vậy, Tô Mộ hoàn toàn kinh ngạc đến ngơ người.
Một con BOSS cấp Vương cúi đầu xưng thần trước mặt hắn?
Nói ra có người tin sao?
Nó giống như ngươi đang chơi phó bản, đánh đánh, cuối cùng BOSS nói với ngươi: Bắt đầu từ hôm nay, ngươi là lão đại của ta!
“Tại sao ngươi muốn đi ra ngoài?”
“Ngươi hiểu rõ đồ vật này bao nhiêu?”
Tô Mộ không vội vàng tỏ thái độ, hỏi ngược lại.
Đây là một cơ hội tuyệt vời để có được thông tin!
“Ta...”
Bức Vương vừa định mở miệng nói cái gì đó, ánh mắt của nó đột nhiên biến thành màu đỏ.
“Chiếm lấy... Thần... Văn...”
“Giết nhà... Thám hiểm”
Âm thanh đứt quãng vang lên, dường như có lực lượng nào đó đang khống chế con Bức Vương này.
Tô Mộ rõ ràng cảm thấy không thích hợp lắm, ánh mắt cũng trầm xuống.
“Hố Đen Hấp Dẫn!”
Một hố đen xuất hiện, vững vàng hút Bức Vương giữa không trung.
Đôi cánh hỏa diễm đập rất nhanh, trong nháy mắt Tô Mộ đã đi tới trước người Bức Vương.
Giơ pháp trượng lên, Tô Mộ gõ một gậy vào tay nó, đoạt lại huân chương của Thần kia.
“A!”
Lại là một tiếng gầm gừ bén nhọn vang lên, hình như con Bức Vương này hoàn toàn mất đi lý trí.
Hố đen kiểm soát nó, nhưng không ngăn cản được nó sử dụng sóng âm để tấn công.
‘Ngươi đánh chết Ma Dực Bức Vương, đạt được năm vạn điểm kinh nghiệm!’
‘Thông qua Sức Mạnh Của Chiến Thần, đạt được 1 điểm sức mạnh!’
...
Thời gian hố đen chấm dứt, một đòn này trực tiếp giết chết con BOSS cấp Vương.
“Rốt cuộc đây là loại thế giới gì?”
“Những ma vật này từ đâu đến?”
BOSS cấp Vương vừa chết, tâm trạng của Tô Mộ lại khá nghiêm trọng.
Đây là lần đầu tiên có một con BOSS chủ động nói chuyện với hắn, kết quả lại không vừa ý.
“Huân chương của Thần, vì sao không có hiệu quả với nó?”
Cầm huân chương trong tay, Tô Mộ lâm vào trầm tư.
Sau khi thu hồi huân chương ảm đạm kia, ánh sáng trên mảnh huân chương này lập tức bao phủ mình hắn.
Điều này chứng tỏ huân chương vẫn có tác dụng!
Tô Mộ nhìn thoáng qua chỗ BOSS bị chặn, cắn răng bay lên.
Không hề xuất hiện pháp tắc mạnh mẽ, lực áp chế kia mặc dù tồn tại, nhưng lại bị huân chương ngăn cản.
Hắn vẫn có thể tiếp tục bay về phía bầu trời.
“Giải quyết ma vật nơi này trước, sau đó lên xem một chút!”
Tô Mộ bỏ qua việc lên phía trên nhìn, cũng không sốt ruột.
Mục đích hắn đến nơi này còn chưa hoàn thành!
“Băng Sương Thụ Giới!”
“Keng! Keng! Keng!”
Tô Mộ vừa dọn dẹp thanh lý ma vật trên vách đá, vừa đào những quặng ma tinh kia.
...
Bên ngoài Ma Đô.
Một số người sống lại cũng đang ẩn náu bên trong những người chơi,.
Sau khi biết được sự tồn tại của người sống lại, những người ở Ma Đô vẫn luôn tiến hành điều tra.
Có không ít người sống lại đã bị tìm ra.
Nhưng tương tự như vậy, một số người đã đạt được thỏa thuận với một số người sống lại.
Công hội lớn, một đám người chơi đang đẩy mạnh lên trên Ma Đô.
Hội trưởng của bọn họ đang nói chuyện với một người đàn ông.
“Những gì ngươi hứa hẹn, thật sự có thể thực hiện sao?”
Chương 483: Điểm sáng quen thuộc.
“Đó là đương nhiên, chỉ cần ngươi hợp tác với chúng ta, đợi ngày trò chơi hoàn toàn sống lại, ngươi nhất định có thể trở thành bá chủ một phương.”
“Như vậy là tốt nhất!”
“Ha ha, ngươi quả nhiên là người thông minh.”
Hai người ngươi một lời, ta một câu, nói chuyện rất vui vẻ.
“Còn có một chuyện, tên Tô Mộ kia biết tồn tại sự của chúng ta, nhất định phải nghĩ biện pháp giải quyết hắn!”
Nhưng lúc này, một câu nói của người sống lại, trong nháy mắt làm cho không khí hạ xuống điểm đóng băng!
Ra tay với Tô Pháp Thần à?
Vậy phải có loại lá gan nào mới dám làm chuyện như vậy?
Đừng nói những người chơi bình thường như bọn họ, cho dù là những người sống lại, không phải cũng bị Tô Pháp thần đè ép không ngẩng đầu lên được sao?
Trong Ma Đô lớn như vậy, người sống lại thể nào cũng có ngàn vạn người đi?
Không phải vẫn là xám xịt bỏ thành mà chạy sao?
“Ngươi đang muốn chết!”
Vị hội trưởng này không khách khí chút nào.
Hợp tác là một chuyện, muốn chết lại là một chuyện khác.
Mấy vạn người trong công hội của hắn, nếu thật sự đi đối phó Tô Pháp Thần, đó chính là có đi không có về!
“Yên tâm đi, trước khi đối phó tên kia, ta sẽ nghĩ ra sách lược vẹn toàn.”
“Chỉ dựa vào lực lượng của các ngươi, còn chưa đủ để đối phó hắn, nhưng điều này cũng không có nghĩa là hắn có thể vô địch đương thời.”
Lời nói của người sống lại khiến vị hội trưởng này thở phào nhẹ nhõm.
“Ta chỉ cần ngươi làm một việc!”
Hội trưởng lại khẩn trương lần nữa.
Thân thể hắn có hơi run rẩy, hiển nhiên không muốn giẫm lên vũng nước đục này.
Người sống lại không để ý đến, tự mở miệng nói: “Ta muốn ngươi kết nối với những người hội trưởng khác, nói cho bọn họ biết, những người sống lại chúng ta cũng không có ý làm kẻ thù với các ngươi. “
“Thậm chí tất cả chúng ta có thể hợp tác cùng nhau, để thể hiện thành ý, chúng ta có thể cho các ngươi biết một số thông tin quan trọng!”
Nghe đến đây, vị hội trưởng sững sờ: “Đơn giản như vậy sao? “
“Đơn giản như vậy!”
Người sống lại cười gật đầu nói.
“Ta hiểu rồi!”
Hội trưởng đáp lại.
Người sống lại thấy thế, nụ cười trên mặt càng thêm xán lạn.
Hắn đang chơi một ván cờ, một bàn cờ lớn!
Mà bàn cờ này, vẻn vẹn chỉ là chuẩn bị vì một người.
Cái gai trong mắt, cái đinh trong thịt bọn họ!
...
Trên vách đá Mê Uyên.
Tô Mộ đang đào viên Thuỷ tinh ma pháp cuối cùng.
Ma vật bốn phía trên cơ bản đã bị thanh lý sạch sẽ.
Số lượng ma vật khổng lồ cũng làm cho cấp bậc của Tô Mộ tăng lên một cấp nữa.
“Nhặt đồ trước, sau đó đi lên xem một chút!”
Trở lại phía dưới vách đá, Tô Mộ bắt đầu nhặt những thứ rơi xuống.
Số lượng những trang bị thất giai và ma hạch này thật sự quá nhiều, thanh vật phẩm của hắn chắc chắn không đủ dùng, chỉ có thể bố trí một trận pháp hiến tế ở đây.
“Thuỷ tinh ma pháp đủ dùng để bố trí một trận pháp lớn, toàn bộ đồ vật không cần nữa thì quét sạch!”
Tô Mộ bắt đầu thu xếp lại túi trữ vật.
Chỉ cần là thứ vô dụng, lấy ra toàn bộ.
Lấy ra thuỷ tinh ma pháp vừa đào được, hắn bắt đầu bố trí.
Hơn vạn ma vật bạo ra rất nhiều trang bị thất giai, số lượng ít nhất hơn ba ngàn cái.
Giá trị của các trang bị này không thể đo lường.
Sau đó chính là những ma hạch thất giai kia.
Tô Mộ rắc chúng nó trên mặt đất như kẹo đường.
Không chừa lại một thứ!
Sau khi có rất nhiều kinh nghiệm, lần này tốc độ bố trí ma pháp trận của Tô Mộ tăng nhanh hơn rất nhiều.
Ngay khi ma pháp trận sắp hình thành, lối đi vào hành lang Hắc Ám xuất hiện một điểm sáng.
“Đây là?”
Điểm sáng như vậy trong bóng đêm vô cùng nổi bật, cũng làm cho Tô Mộ nhíu mày.
Hắn đã từng nhìn thấy điểm sáng này.
Nó chính là thứ dẫn hắn đến chỗ Cốt Long Bất Tử kia.
“Lại muốn dẫn ta đi đâu?”
Tô Mộ nghĩ đến lời của mấy pháp sư sa đọa kia.
Trong hành lang Hắn Ám này, còn có một người phụ nữ muốn đưa hắn vào chỗ chết.
Nhìn chằm chằm vào vị trí điểm sáng, ánh mắt Tô Mộ lạnh như băng.
“Hố Đen Hấp Dẫn!”
Giơ tay vung lên, một hố đen đi thẳng về phía vị trí điểm sáng.
Đối với người muốn giết chết mình, Tô Mộ tuyệt đối sẽ không mềm lòng nương tay.
Một khi bị hố đen khống chế, kết quả chỉ có một con đường chết.
“Không có gì cả ư?”
Nhưng khi Tô Mộ lóe lên bên cạnh hố đen, chỗ này lại trống rỗng.
Phạm vi công kích của hố đen cũng không thấp, chỉ cần người nọ ẩn núp ở lân cận, nhất định sẽ bị hố đen trực tiếp hút vào.
Điều đó có nghĩa là nàng không có ở gần đây.
“Sẽ ở đâu được?”
Tô Mộ nhìn các lối đi qua lại trong hành lang.
Bị những lối đi này gây trở ngại nên kỹ năng phóng ra cũng bị ảnh hưởng.
Muốn bắt lấy người phụ nữ giấu ở chỗ tối kia, tuyệt đối không phải là chuyện dễ dàng.
“Đó là?”
Đúng lúc này, ở vị trí bên kia lối đi lại xuất hiện điểm sáng một lần nữa.
Tô Mộ nhìn chỗ đó, cau mày.
Cảnh tượng này, hắn thật sự quá quen thuộc.
Người phụ nữ kia đã dùng điểm sáng như vậy, từng bước từng bước dẫn hắn đến vị trí của Cốt Long.
“Người này dùng trò cũ, lại tìm được người đối phó ta rồi à?”
Tô Mộ không vội vàng đuổi theo, đứng tại chỗ lấy ra một tấm bản đồ.
Theo bản đồ, vị trí điểm sáng chỉ vào chỉ dẫn đến một nơi.
Tháp Sa Đọa!
“Muốn dẫn ta đến tháp Sa Đọa?”
Tô Mộ nheo mắt lại.
Nếu lúc này đi tới tháp Sa Đọa, đối phương nhất định đã chuẩn bị chu toàn.
Có lẽ hắn sẽ phải đối mặt với đội quân sa đọa.
Chương 484: Điểm sáng quen thuộc. (2)
“Khi đối phó Cốt Long, nàng hẳn là thấy được thực lực của ta, nói như vậy, nàng đã nắm chắc có thể đối phó ta rồi?”
Sau khi suy nghĩ nhanh chóng, Tô Mộ không để ý đến điểm sáng trên mặt đất.
Có tấm bản đồ này trong tay, khi nào hắn muốn đi tới Tháp Sa Đọa đều được.
Tô Mộ bày ra tư thế chuẩn bị rời đi, đồng thời phát ra một tiếng hô to: “Ta sẽ không bị ngươi lừa đâu!”
Vừa dứt lời, hắn quay đầu rời đi.
Nhưng đúng lúc này, hắn lóe lên, đi tới lối đi phía sau điểm sáng.
“Vùng Từ Trường Trọng Lực!”
Không chút do dự, trọng lực mạnh mẽ bao phủ toàn bộ khu vực lân cận.
Tô Mộ nhanh chóng xuyên qua lối đi bốn phía.
“Người kia không có ở đây à?”
Tìm kiếm cách một đoạn phía sau nhưng trong lối đi vẫn không có cái gì như cũ.
“Tường lửa!”
Suy nghĩ một chút, Tô Mộ giơ tay vung lên, thoáng chốc lối đi bị phủ đầy tường lửa.
Theo thời gian tường lửa biến mất, Tô Mộ bất đắc dĩ bĩu môi.
Hắn vội vã trở lại về phía vách đá.
...
Ngay sau khi Tô Mộ trở về, lại cách một đoạn thời gian, một luồng năng lượng màu đen xuất hiện trên một vách núi trong khu vực này.
Một bóng người được bao bọc bởi luồng năng lượng màu đen, chậm rãi đi ra từ mặt tường.
“Phù! Phù!”
Nàng thở hổn hển, sắc mặt cực kỳ tái nhợt!
Thế giới vị diện.
Bốn ông lão đứng dưới một dãy núi, bên cạnh là một đám người đang bận rộn.
“Lão tứ, hành trình lần này hung hiểm, nếu ngươi đổi ý, đại ca có thể đi thay ngươi!” Ông lão lớn tuổi nhất mở miệng nói.
“Đại ca, chuyện quan trọng, lại do lão tổ đích thân dặn dò, làm ta có thể từ chối được chứ?” Lão tứ Lâm gia cười trả lời.
Nhìn biểu cảm đắc ý của hắn, sắc mặt ba ông lão khác của Lâm gia đều không dễ nhìn.
“Ngươi thật sự tin tưởng những lời lão tổ nói ư?”
Đột nhiên, Lão đại Lâm gia hạ thấp âm lượng.
Lão tứ Lâm gia nhướng mày, sắc mặt hơi thay đổi.
Một lát sau, hắn cười.
“Lời nói của lão tổ càng đáng tin hơn đại ca chứ?”
Lão đại Lâm gia lộ nét mặt xấu hổ, nói không nên lời.
Lúc này, một âm thanh truyền đến từ trên đỉnh núi.
“Ngươi hãy mang theo huân chương của Thần này trên người, có nó bảo vệ, ngươi có thể yên tâm vượt giới!”
Theo âm thanh vang lên, một viên tinh thể chói mắt bay xuống từ trên núi.
Mọi người Lâm gia nhìn viên tinh thể kia, trong ánh mắt chỉ còn lại tham lam.
Nếu không có lão tổ ở đây, bọn họ nhất định sẽ vì mảnh huân chương này mà đánh nhau tàn nhẫn.
Lão tứ Lâm gia phi thân lên, cầm viên tinh thể kia ở trong tay.
“Nhất định không phụ sự nhờ vả của lão tổ!”
Hắn phát ra hô to với đỉnh núi .
“Nắm chắc thời gian bố trí trận pháp truyền tống, trong mấy món chí bảo của Lâm gia, ngươi mang theo một món đi!”
Âm thanh của Lâm gia lão tổ lại vang lên.
Lão tứ Lâm gia nghe vậy, sắc mặt mừng rỡ, liên tục nói: “Đa tạ lão tổ! “
Một cảnh này bị ba người khác của Lâm gia nhìn thấy, sắc mặt càng tái nhợt.
Đặc biệt là Lão đại Lâm gia.
“Nếu thật sự để lão tứ phong Thần, địa vị của chúng ta sẽ không giữ được!”
“Đúng vậy, lão tứ xưa nay tâm tư đã nặng, lần này hắn vượt giới, chưa chắc là một chuyện tốt đối với chúng ta!”
“Vậy chúng ta có thể làm gì được?”
Ba người thầm thì với nhau.
Bọn họ tuy rằng kiêng kỵ, nhưng ngại lão tổ trên núi, chỉ có thể trơ mắt đứng nhìn.
“Ba vị huynh trưởng, sau khi ta vượt giới, còn cần các ngươi ra sức tương trợ!”
Lão tứ Lâm gia hô to với ba người .
Lời nói nghe có vẻ bình thường nhưng lại ý vị sâu xa!
...
Dưới vách đá.
Tô Mộ đã bố trí xong trận pháp hiến tế.
Hắn đặt huân chương của Thần ở trung tâm trận pháp.
“Bắt đầu!”
Sau khi có lượng lớn Thuỷ tinh ma pháp thượng phẩm, rõ ràng trận pháp lần này càng thêm mạnh hơn trận pháp lần trước.
Theo trận pháp thúc dục, lực pháp tắc ẩn chứa trên trang bị cũng bị tách ra.
Trong toàn bộ quá trình, thuộc tính trên những trang bị kia bắt đầu bị mài mòn, chậm rãi biến thành trang bị trắng không có cấp bậc, cũng không có một chút thuộc tính được thêm nào.
Tất cả lực pháp tắc ẩn chứa trong chúng đều tràn vào huân chương của Thần ảm đạm kia.
Còn có năng lượng ẩn chứa trong ma hạch, không ngừng bị ma pháp trận tiến hành tinh chế, rót vào trong viên huân chương.
Hai bên năng lượng mạnh mẽ cùng nhau rót vào, huân chương của Thần cũng sinh ra phản ứng.
“Vút!”
Một cột sáng phóng lên cao, bay về phía trên vách đá!
...
Phía trên vách đá Mê Uyên.
Hàng loạt ma vật đang xung phong vào pháp tắc kia.
Chúng nó tre già măng mọc, trước sau như một cỗ máy vô tình, lặp đi lặp lại hết động tác này.
Đúng lúc này, một cột sáng vọt lên từ sâu trong lòng đất.
Khi cột sáng này chạm vào những pháp tắc kia, rõ ràng sinh ra biến hóa kỳ diệu.
Những lực pháp tắc kia lại bị cột sáng hấp thu một phần!
Xung quanh cột sáng, một vết nứt xuất hiện!
Lần này thì nguy rồi.
Những ma vật xung quanh thấy thế, tất cả đều vọt tới hướng vị trí lỗ hổng kia.
“Răng rắc!”
Vô số ma vật tràn vào, lực pháp tắc không ngừng hiện ra, ngăn cản chúng chạy trốn.
Nhưng cùng lúc đó, cột sáng kia cũng đang hấp thu những lực pháp tắc này.
Lực pháp tắc ngăn cản ma vật dần dần trở nên yếu hơn.
Một ít ma vật mặc dù bị thương nặng, nhưng vẫn bay ra khỏi vực sâu này!
Đó chỉ là sự khởi đầu.
Càng ngày càng nhiều ma vật bay về phía vết nứt, một đám tranh nhau chạy trốn.
Cũng chính bởi vì như vậy, lực pháp tắc hiện ra càng ngày càng nhiều.
Cột sáng hấp thu lực pháp tắc cũng không ngừng tăng lên.
...
Chương 485: Huân chương của Thần tràn đầy.
“Không bình thường, theo lý thuyết thì phải sắp kết thúc rồi mới đúng!”
Ở phía dưới, Tô Mộ nhìn mảnh huân chương của Thần ở trung tâm trận pháp, nhíu mày.
Trang bị và ma hạch hắn hiến tế gần như bắt kịp một lần trước, cho dù trận pháp trở nên mạnh mẽ, cũng không đến mức kéo dài lâu như vậy!
Lại nhìn ánh sáng trên huân chương kia, rõ ràng sáng lên rất nhiều.
Còn có cột sáng ngút trời, càng không có ý biến mất chút nào.
“Trên đó đã có chuyện gì xảy ra vậy?”
Tô Mộ ngẩng đầu nhìn về phía trên vách đá.
Trực giác mách bảo, bên trên nhất định đã xảy ra chuyện gì đó nên mới có thể làm cho cột sáng này kéo dài lâu như vậy.
Ngay khi hắn nghĩ như vậy, năng lượng trận pháp hiến tế không đủ cung cấp.
Năng lượng ẩn chứa trong thuỷ tinh ma pháp tiêu hao không còn, cũng không cách nào duy trì trận pháp vận chuyển.
“Lạch cạch!”
Theo âm thanh tinh thể vỡ vụn, cột sáng ngút trời kia đột nhiên dừng lại.
Tô Mộ vội vàng nhặt huân chương của Thần trên mặt đất lên.
‘Huân chương của Thần (tràn đầy)’
Huân chương thay đổi một lần nữa, thực sự làm cho hắn cảm thấy bất ngờ.
Nếu lại thêm vài lần nữa, huân chương của Thần này chắc là có thể khôi phục ánh sáng hoàn toàn!
...
Phòng tuyến số 2.
Vị trí nơi đảo trên không.
“Nhìn kìa, đó là cái gì?”
“Làm sao có thể có một cột sáng?”
“Hình như là từ trong vùng cấm Mê Uyên, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”
Thủ vệ phức tạp theo dõi vùng cấm Mê Uyên cũng phát hiện ra sự tồn tại của cột sáng.
Những người này nhất thời trở nên khẩn trương.
Không ai hiểu rõ sự kinh khủng của ma vật Mê Uyên hơn bọn họ.
“Mau đi báo cáo Diệu Tinh đại nhân!”
Một thủ vệ cuống cuồng hoảng loạn chạy đi.
Những người khác thì tiếp tục canh giữ ở chỗ này, quan sát chiều hướng của Mê Uyên bên kia.
Sau một thời gian, cột sáng biến mất.
“Phù!”
Mấy tên thủ vệ cùng nhau thở phào nhẹ nhõm.
Nhưng không đợi bọn họ bình tĩnh lại, khu vực kia xuất hiện rất nhiều sinh vật bay trên không.
Thủ vệ nhìn những sinh vật đang bay kia, sắc mặt trắng bệch.
“Cảnh báo! Cảnh báo!”
Trong phòng tuyến số 2 lớn như vậy, tiếng cảnh báo vang lên dồn dập.
“Rốt cuộc có chuyện gì xảy ra trên đó vậy?”
Tô Mộ nhìn bên trên vách đá, lại chẳng hề biết vì hắn mà một lượng lớn ma vật mới xuất phát nhắm tới phòng tuyến số 2.
Tay hắn cầm mảnh huân chương của Thần tràn đầy, đôi cánh hoả diễm nhanh chóng vỗ phành phạch.
Một tia sáng hiện ra bên trên huân chương, bao phủ cơ thể hắn.
Tốc độ phi hành không hề chậm.
Trong quá trình này, một lượng lớn ma vật hút máu đổ ập tới chỗ Tô Mộ.
“Bọn này sao thế?”
Chúng chủ động tấn công khiến Tô Mộ nhận ra được điều khác thường.
Những ma vật treo trên vách đá trước đó, miễn mình không tiến vào phạm vi tấn công của bọn chúng thì chúng sẽ không chủ động tấn công.
Nhưng bây giờ, những ma vật hút máu này dường như tấn công mình có mục đích.
“Là vì huân chương của Thần ư?”
Tô Mộ nhanh chóng phản ứng lại.
Phát hiện này cũng làm hắn cảm thấy khiếp sợ.
So với con ma vật cấp Vương trí tuệ kia, ấy vậy mà những tiểu lâu la đó cũng muốn mảnh huân chương này sao?
“Băng Sương Thụ Giới!”
Không mảy may khách sáo với chúng, với những ma vật tự đưa tới cửa này, Tô Mộ đặc biệt ra tay trực tiếp cày chúng.
Chênh lệch đẳng cấp cũng làm điểm kinh nghiệm từ đám ma vật chẳng còn thừa được bao nhiêu.
‘Ngươi đã tiêu diệt Quỷ Dơi Hút Máu, thu hoạch được 50 điểm kinh nghiệm!’
‘Thông qua Hào Quang Của Pháp Thần thu hoạch được 1 điểm trí lực!’
…
“Căn cứ vào số lượng, cày theo cách này, thể nào cũng có thể tăng thêm một cấp đây!”
Tô Mộ giơ cao huân chương của Thần, để nó tản ra ánh hào quang chói sáng.
Thứ này đã trở thành đạo cụ dẫn quái tốt nhất.
Dưới năng lực AOE hùng mạnh của Băng Sương Thụ Giới, số lượng ma vật cũng ngày càng ít.
“Đó là?”
Đúng lúc này, một vệt sáng xuất hiện trên đầu Tô Mộ.
Đôi cánh hoả diễm nhanh chóng chuyển động, đưa hắn bay tới vị trí sáng ngời.
Khi xuyên qua ánh sáng rực rỡ ấy thì một vùng đồng bằng xuất hiện trước mắt Tô Mộ.
Khắp mặt đất được bao phủ bởi cát bồi màu đen.
“Đôi Mắt Chân Thật!”
Rời khỏi hành lang Hắc Ám, kỹ năng Đôi Mắt Chân Thật không gặp trở ngại gì.
“Nơi đó là? Phòng tuyến số 2 à?”
Sau khi ngắm nhìn bốn phía, Tô Mộ phát hiện có một hòn đảo nổi ở phía xa.
Trên đó hình như đang có chiến đấu.
“Dù sao cũng đã đến đây rồi, ta tới xem một chút vậy!”
Thoáng ngẫm nghĩ chốc lát, hắn mau chóng bay về hướng hòn đảo nổi nọ.
Chẳng bao lâu, hắn đã đến đảo.
“Cản chúng lại!”
“Không thể cho chúng tiến vào bên trong phòng tuyến!”
Một loạt tiếng nói dồn dập truyền đến.
Trên hòn đảo nổi, hàng loạt NPC đang chiến đấu với ma vật hút máu.
Tình hình chiến đấu cực kỳ quyết liệt, số lượng ma vật tới khoảng bốn năm nghìn con.
So ra, số lượng NPC nhiều hơn một ít.
Họ dựa vào những rào chắn dựng xung quanh đảo nổi để chống lại sự xâm lăng của lũ ma vật kia.
Tô Mộ bay giữa không trung, một tay xoa cằm.
Chỉ với đám ma vật này thì hiển nhiên không tài nào chiếm đóng được phòng tuyến số 2.
Trừ phi Boss cấp Vương ban nãy còn ở đây, có lẽ sẽ khả thi hơn.
Điều làm hắn tò mò là những ma vật dưới vực sâu đó rốt cuộc đã trốn tới đây bằng cách nào chứ?
“Mạn Thiên Hỏa Vũ!”
Vô số Hỏa Vũ bắn ra, Tô Mộ công kích lũ ma vật không chút nương tay.
Có sự tấn công của hắn, áp lực đè lên những người canh phòng khác lập tức giảm đi nhiều.