“Tiếp tục!”
Tô Mộ tiếp tục tìm kiếm sói hoang lạc bầy ở trong khu vực này.
Từ cấp 3 lên đến cấp 4 cần 500 điểm kinh nghiệm.
Vậy có ý nghĩa mình cần phải đánh chết năm mươi con sói hoang mới có thể thăng cấp.
“Thần Đồ khác với những game khác, mặc dù làm nhiệm vụ sẽ có phần thưởng, nhưng không có kinh nghiệm, muốn thăng cấp chỉ có một con đường là giết quái!”
Trong game trước kia, điểm này nghe có vẻ không hợp lý.
Nhưng đây là Thần Đồ!
Trước khi game bắt đầu, đã có người thảo luận chuyện này ở trên internet.
Cách nói tương đối được tán thành là: Trên người quái vật ẩn chứa một luồng năng lượng, chỉ đánh chết mới có thể hấp thụ, mà quá trình thăng cấp thật ra chính là quá trình tu luyện.
Chuyện này cũng giải thích vì sao chỉ người giết quái mới có thể lấy được kinh nghiệm.
Đương nhiên, đây đều là suy đoán của mọi người.
‘Đánh chết một con sói hoang, nhận được 10 điểm kinh nghiệm, 1 đồng bạc.’
‘Đánh chết một con sói hoang, nhận được 10 điểm kinh nghiệm, 80 tiền đồng.’
…
‘Chúc mừng ngươi thăng cấp, nhận được 10 điểm thuộc tính, 5 điểm kỹ năng!’
Hai phát Hỏa Cầu một con sói hoang, sau hai giờ Tô Mộ đã lên đến cấp 4.
Chủ yếu là vì hồi mana chậm, nếu không hiệu suất giết quái của hắn còn có thể càng nhanh hơn.
“Vẫn thêm hết vào trí lực, cái khác tính sau!”
Dựa vào Hỏa Cầu thuật, Tô Mộ không có ý định thêm thể chất nữa.
Mặc dù lượng máu của mình ít, nhưng quái vật căn bản không thể chạm vào mình!
Tấn công mới là phòng thủ tốt nhất!
Người chơi: Tô Mộ
Nghề nghiệp: Pháp sư
Cấp bậc: 4 (0/1000)
HP: 100
MP: 400
Công kích: 21
Công kích ma pháp: 86
Phòng ngự vật lý: 10
Phòng ngự ma pháp: 10
Thuộc tính: Sức mạnh 8, thể chất 8 (+2), nhanh nhẹn 8, tinh thần 10, trí lực 40 (+3)
Trang bị: Pháp trượng bằng sắt loang lổ, quần áo thường rách rưới.
Đánh chết năm mươi con sói hoang, Tô Mộ nhận được không ít thứ, trong đó còn có một pháp trượng công kích +5, trí lực +3.
Ba bình máu, bốn bình mana, hai mươi bộ da lông rách của sói hoang, ba món trang bị rách nát.
“Trang bị tiếp tục bán, mana và máu giữ lại!”
Tô Mộ mở phòng đấu giá ra.
“Bán rồi?”
Hai món trang bị gửi bán lúc trước đều đã bán đi, số lượng 9 đồng vàng chờ rút.
“Phí thủ tục của phòng đấu giá này thật đen!’
Phí thủ tục bị khấu trừ một đồng vàng, Tô Mộ thật sự hơi thịt đau.
Hắn ngẫm nghĩ, lại đưa ba món trang bị trên tay lên.
Một món là pháp trượng trước đó bị thay thế của mình, hai món khác đều là đồ phòng ngự, hiển nhiên không hề nổi tiếng giống như vũ khí.
Ba món trang bị này, Tô Mộ treo giá 6 đồng vàng.
‘Bán ra thành công!’
“Nhanh như vậy?”
Đồ mới vừa treo lên đã bán đi được, Tô Mộ hơi ngoài ý muốn.
Mình lên đến cấp 4, đồng vàng trong tay mới có một đồng, nhóm người này cũng quá có tiền đi!
Nhưng cẩn thận nghĩ lại, hắn không hề ngoài ý muốn.
Một tháng trước khi Thần Đồ mở ra, các công ty, các nhà tư bản lớn trên thế giới đều ban bố lệnh tuyển dụng, tụ tập không biết bao nhiêu người làm công ăn lương dưới trướng.
“Đó là?”
Đúng lúc này, Tô Mộ phát hiện ra một con sói hoang không tầm thường ở trong rừng.
Đó là một con sói hoang toàn thân màu trắng, lười biếng đi dạo trong rừng.
‘Sói trắng con (tinh anh)’
Cấp bậc: 4
HP: 1000/1000
Công kích: 150
Giá trị phòng ngự: 20
Kỹ năng: Cắn xé
Miêu tả: Đây là con non của con sói trắng nào đó, không biết vì sao lại đi đến đây.
“Thế mà là quái tinh anh!” Sau khi nhìn thấy thông tin về con sói trắng này, Tô Mộ hơi giật mình.
So với sói hoang bình thường, lượng máu của quái tinh anh này đạt đến 1000 điểm, công kích cũng cao đến 150, đáng sợ hơn là còn có một kỹ năng.
Công thức tính toán tổn thương kỹ năng trong Thần Đồ là: công kích x kỹ năng tăng thêm – giá trị phòng ngự thì chính là sát thương cuối cùng.
Trước không nói kỹ năng tăng thêm của sói trắng là bao nhiêu, chỉ riêng 150 điểm công kích kia đã không phải mình có thể đối phó được!
“Chỉ cần bị nó đụng tới một chút, ta nhất định sẽ chết!”
“Đánh hay không đánh?”
Tô Mộ tính toán một phen, sát thương của một phát Hỏa Cầu của mình bây giờ là 344 điểm.
Mặc dù mình giành được cơ hội trước, sau đó vẫn cần niệm chú hai phát Hỏa Cầu, cũng mất thời gian bốn giây.
“Tốc độ của bạch lang rất nhanh, bốn giây tuyệt đối có thể chạy đến trước người ta rồi, lỡ bị nó ra tay trước, ta có thể xong đời.”
“Không thể mạo hiểm như vậy, về thôn học mấy kỹ năng trước rồi lại đến!”
Nếu đây là game online phục sinh vô hạn, Tô Mộ chắc chắn sẽ trực tiếp bắn Hỏa Cầu lên tay rồi, nhưng Thần Đồ lại không giống.
Mười cơ hội phục sinh, tốt nhất một lần đều không cần dùng đến.
Căn cứ sổ tay thông tin, có thể học được kỹ năng trong Tân thủ thôn, mỗi khi người chơi thăng mấy cấp đều có thể đi tìm thầy nghề nghiệp để học tập, nhưng mà giá vô cùng đắt đỏ.
Chẳng qua sau khi bán trang bị đi, trên tay mình đã có 15 đồng vàng, tuyệt đối đủ.
“Đối với người khác, học kỹ năng không tăng sát thương lên lớn lắm, nhưng đối với ta lại không hề giống.”
“Quái tinh anh tính là gì chứ, học xong kỹ năng rồi, một mình đấu BOSS ta đều không sợ!”
Quay về thôn, tạm thời quái vật cấp 3 vẫn chưa đến nhà của người chơi.
Lúc trước Tô Mộ đã quét sạch con đường từ ngoài vào trong, chẳng qua bây giờ hắn đã lên tới cấp 4, hoàn toàn có thể tránh được những con lợn rừng răng nanh cấp 3 đó.
“Tranh thủ thời gian thăng cấp, rồi giết thêm một vài con lợn rừng, là tất cả chúng ta đều có thể lên cấp 2, như vậy thì có thể đi giết quái vật cấp 3!”
“Vẫn là pháp sư mạnh mà, hiệu suất luyện cấp này, tuyệt!”
“Là do hồi mana quá chậm, nếu không chúng ta có thể thăng cấp nhanh hơn!”
“Đừng phàn nàn nữa, hiệu suất này đã đuổi kịp và vượt qua vài tỷ người rồi!”
Vừa đi tới khu vực quái vật cấp 2, Tô Mộ đã nghe được một vài âm thanh thảo luận.
Những người lúc trước muốn mời mình đang ngồi trên mặt đất, hiển nhiên là đang khôi phục pháp lực.
“Là ngươi?”
“Tại sao ngươi không chết?”
Chương 7: Học kỹ năng
Mấy người nhìn thấy Tô Mộ, gương mặt tất cả đều lộ vẻ ngạc nhiên.
Tô Mộ có thể nghênh ngang đi ra từ khu vực quái vật cấp 3 như thế, theo góc nhìn của bọn họ, điều đó căn bản là không có khả năng.
Tô Mộ không để ý đến mấy người này, không quay đầu lại, đi về phía thôn.
“Móa, thằng này có phải quá kiêu ngạo không vậy?”
“Ta đoán tám phần mười là hắn trốn ở nơi nào đó, chờ chúng ta tiêu diệt hết quái vật cấp 2 xung quanh đây xong, lúc này mới dám chạy ra.”
“Đúng vậy, nếu không chỉ với một mình hắn, trước mặt đám quái vật đó còn không phải đưa cơm à!”
“Chúng ta giúp hắn, hắn không cảm ơn thì thôi, lại còn kiêu căng ngạo mạn, người gì đâu không biết!”
Mấy người không nhịn được nói thầm.
“Được rồi, mọi người tiếp tục giết quái vật đi, thiếu vài con nữa là tất cả có thể lên cấp 2 rồi, sau đó toàn bộ mọi người bảo toàn trí lực, là có thể đi giết quái vật cấp 3 rồi.”
Người dẫn đầu đã cắt ngang cuộc thảo luận của mọi người, tiên phong đứng lên trước.
Khu vực cấp 2 này không phải chỉ có đội của bọn họ, chẳng qua các đội pháp sư khác xung quanh đều có sự ăn ý ngầm với nhau, mỗi đội ngũ tiêu diệt quái vật trong một phạm vi cố định.
Nhưng trong lòng mọi người đều rất rõ rằng, chờ những người ở khu vực cấp 1 đó giết qua đây, tình huống ở đây sẽ trở nên hết sức nghiêm trọng.
Bọn họ phải giành giật từng giây, tiến vào khu vực quái vật cấp 3 trước những người khác!
...
“Người đông nghìn nghịt luôn”
Trở lại ngoài thôn, Tô Mộ nhìn những người cướp đoạt quái vật, không ngừng lắc đầu.
Có thể cướp được quái ở trong hoàn cảnh này, nhất định đều là những người mạnh mẽ!
“May là ta không cần cướp quái với bọn họ!”
Có đội trưởng vệ binh duy trì trật tự, hoàn cảnh chen chúc trong thôn được cải thiện đáng kể, Tô Mộ rất nhẹ nhàng phóng khoáng trở về trong thôn.
“Người thám hiểm này xin dừng bước!” Đội trưởng đội vệ binh đột nhiên ngăn cản hắn.
“Có chuyện gì sao?” Chân mày Tô Mộ cau lại, hắn hỏi.
“Ta cảm nhận được một luồng hơi thở ở trên người ngươi, có phải ngươi nhìn thấy một con sói trắng ở trong rừng không?” Đội trưởng vệ binh dò hỏi.
“Đúng vậy!” Tô Mộ gật đầu.
“Sâu trong cánh rừng có một con Bạch Lang Vương, nó chặn đường chính từ làng ra thị trấn, phải giết nó để mở thông con đường này.” Đội trưởng đội thị vệ tiếp tục nói.
“BOSS Bạch Lang Vương?”
Tô Mộ nheo mắt.
Nghe giọng điệu của đội trưởng vệ binh này, con Bạch Lang Vương hẳn là BOSS cuối cùng của Tân thủ thôn, ý này là muốn hắn tự giết Lang Vương sao?
Đội trưởng vệ binh hình như cũng nhìn thấu băn khoăn của Tô Mộ, vội vàng mở miệng: “Ngươi không cần hiểu lầm, với thực lực hiện tại của ngươi, đừng nói là con Bạch Lang Vương này, cho dù là chỗ sâu trong cánh rừng kia cũng không có cách nào đặt chân.
“Ớ, vậy ngươi muốn ta làm gì?”
“Ta muốn ngươi mang bộ lông của con Bạch Lang Vương kia về.”
Khi đội trưởng đội vệ binh mở miệng, một lựa chọn nhiệm vụ xuất hiện trước mắt Tô Mộ.
‘Bạn có chấp nhận yêu cầu từ đội trưởng đội vệ binh không? (sau khi hoàn thành sẽ được thưởng 1 đồng tiền vàng, thiết kiếm của đội trưởng đội vệ binh (cấp E).’
“Ta chấp nhận!”
Vốn định giết con sói trắng con kia, Tô Mộ quả quyết nhận nhiệm vụ này..
“Tuy nhiên với thực lực hiện tại của ngươi, không dễ đối phó với con sói trắng kia, ngươi có thể lập thành một đội, hoặc tìm đến chỗ đạo sư chuyên nghiệp để học các kỹ năng, nhằm nâng cao thực lực của ngươi hơn”
Khi Tô Mộ nhận nhiệm vụ, đội trưởng đội vệ binh đã đưa ra lời khuyên.
Tô Mộ gật đầu, đang định rời đi, đột nhiên dừng bước.
“Còn có chuyện gì sao?” Đội trưởng vệ binh khó hiểu hỏi.
“Xin hỏi có thể học tập kĩ năng ở chỗ ngươi không?”
Nguyên nhân Tô Mộ dừng lại là do ghi chú đạo sư nghề nghiệp chiến sĩ trên đầu đội trưởng vệ binh.
Hắn còn nhớ rõ, thời điểm đạt được kỹ năng vô hạn, lời nhắc kia cũng nói rằng hắn có thể học bất cứ kỹ năng nào.
“Sở trường của ta đều là kiếm thuật, ngươi có chắc là muốn học không?” Đội trưởng đội vệ binh sững sờ trong giây lát.
“Chắc chắn!” Tô Mộ gật đầu đồng ý.
“Vậy được rồi!”
Sau khi đội trưởng vệ binh mở miệng, trước mắt Tô Mộ xuất hiện hai khung hai kỹ năng cần học.
Một là kĩ năng chém, một là kĩ năng tấn công.
‘Bạn học kỹ năng chém, tiêu tốn một đồng vàng.’
‘Bạn học kỹ năng tấn công, tiêu tốn một đồng vàng.’
Tiền nhiều trong túi, Tô Mộ nhận lấy toàn bộ.
Thanh kỹ năng cũng nhiều thêm hai kỹ năng.
‘Chém: Huy động vũ khí trong tay, nhanh chóng tung một đòn chém về phía trước, gây 100% sát thương vật lý, cooldown 5 giây (0/5)’
‘Tấn công: Nhanh chóng lao tới mục tiêu sau khi sử dụng, gây choáng trong 0,1 giây, cooldown 10 giây (0/5)’
“Không tồi đâu!”
Nhìn hai kỹ năng mang đặc tính chiến sĩ này, Tô Mộ cố nén chấn động trong lòng.
Mặc dù hai kỹ năng này vô dụng đối với mình, nhưng sau khi học tập thành công, hai kỹ năng này sẽ vô cùng quan trọng!
Bất cứ nghề nghiệp nào cũng phải có các kỹ năng bị động đặc biệt, chỉ cần mình nắm giữ những kỹ năng đó, đồng thời nâng nó lên mức cao nhất.
Vậy thì chả phải là mình có thể trở thành pháp sư toàn chức hay sao?
“Cáo từ!”
Tô Mộ chia tay với đội trưởng vệ binh, tiếp tục tìm kiếm những đạo sư khác trong làng.
Thôn rất lớn, có rất nhiều nơi cũng có không ít NPC treo nhiệm vụ trên trên đầu, nhưng đại đa số mọi người đều không định nhận nhiệm vụ.
Thứ nhất là làm nhiệm vụ không có kinh nghiệm.
Thứ hai là cấp bậc không đủ!
Tô Mộ đi đến một cửa hàng đồ phòng ngự, một lời nhắc nhở nhiệm vụ hiện lên trên đầu ông chủ.
“Xin chào, nhà thám hiểm, ngươi có đủ bộ da sói trên tay không? Ta có thể làm một bộ giáp bằng vải da sói cho ngươi!” Ông chủ rất nhiệt tình.
Tô Mộ trực tiếp trực tiếp đưa bộ da sói mình đã đánh được ra.
‘Chúc mừng ngươi đã hoàn thành nhiệm vụ lông sói hoang, nhận được một đồng tiền vàng, nhận được Áo giáp vải da sói (Cấp E)’
‘Áo giáp vải da sói (cấp E): tinh thần +5, thể chất +5, cấp bậc trang bị: Cấp 4’
“Đồ tốt!”
Chương 8: Vú em đạt tiêu chuẩn.
Áo giáp vải da sói tới tay, Tô Mộ cũng không do dự, trực tiếp mặc lên người.
Đi ra cửa hàng đồ phòng ngự, cách đó không xa là một hiệp khách ăn mặc xinh đẹp, cầm cung tên.
“Xin chào, ta muốn học kỹ năng!”
Tô Mộ bước nhanh tới.
Mỹ nữ đánh giá Tô Mộ vài lần, hơi kinh ngạc mở miệng: “Ngươi có chắc là muốn học kĩ năng bắn cung không?”
“Chắc chắn!” Tô Mộ khẳng định.
Một giây sau, hai kỹ năng của cung tiễn thủ xuất hiện trước mắt hắn.
“Ớ!”
Tô Mộ sửng sốt một chút, không lựa chọn học.
Không giống như những nghề nghiệp khác, nghề này cần cung tên.
Kỹ năng của chiến sĩ còn có thể công kích bằng pháp trượng, cầm pháp trượng chém, nhưng kỹ năng của cung tiễn thủ thì mình cũng không thể cầm pháp trượng bắn tên chứ?
“Quên đi, đi học những thứ khác, chờ có loại bị động rồi nói sau.
Giai đoạn trước, 2 đồng vàng vẫn rất quý giá, Tô Mộ nói với NPC: “Ngại quá, ta nhầm rồi!”
“Nếu ngươi muốn học kỹ năng ma pháp, đạo sư pháp sư ở gian phòng kia”
NPC không có ý trách móc, chỉ đường cho Tô Mộ
“Cảm ơn!”
Tô Mộ lịch sự đáp lại, quay người đi về phía gian phòng kia.
Đối với kĩ năng nghề nghiệp này, hắn vô cùng mong đợi đó!
Cửa của căn phòng đó đang mở.
Tô Mộ trực tiếp đi vào.
“Xin chào, pháp sư trẻ tuổi!”
Một nam pháp sư lớn tuổi mặc áo choàng đang đứng trong phòng, biểu hiện dáng vẻ hòa nhã dễ gần.
“Xin chào, ta muốn học kỹ năng!”
Tô Mộ vừa mở miệng, trước mắt hắn đã xuất hiện hai kỹ năng.
Ở cấp 2, có thể học Mũi Tên Hàn Băng, còn có một kỹ năng Đạn Bay Ma Pháp có thể học ở cấp 4.
‘Ngươi đã học Mũi Tên Hàn Băng, tốn 1 đồng vàng!’
‘Ngươi đã học Đạn Bay Ma Pháp, tốn 1 đồng vàng!’
Tô Mộ không do dự, trực tiếp học hai kỹ năng này.
Học xong kỹ năng, hắn đi ra khỏi phòng, đồng thời mở ra cột kỹ năng.
‘Mũi Tên Hàn Băng: Sau khi sử dụng sẽ gây sát thương ma pháp 50% cho kẻ địch, và giảm 10% tốc độ di chuyển, kéo dài 3s, tiêu hao 50 điểm MP, thời gian thi pháp 1s, cooldown 10s, khoảng cách công kích 10m (0/5).’
‘Đạn Bay Ma Pháp: Sau khi sử dụng sẽ gây sát thương ma pháp 100% cho kẻ địch, tiêu hao 50 điểm MP, thi pháp trong nháy mắt, cooldown 20s, khoảng cách công kích 10m (0/5).”
“Hai kỹ năng này được đấy!”
Sau khi nhìn thấy miêu tả của hai kỹ năng này, khóe miệng Tô Mộ nhếch lên.
Có hai kỹ năng này thì mình hoàn toàn có thể tùy ý bắt chẹt con Sói Trắng kia.
“Tăng tất cả lên đến cấp S rồi nói sau!”
Con số 99999999 trong cột điểm kỹ năng kia khiến cho Tô Mộ không hề kiêng dè, cùng với kỹ năng chiến sĩ lấy được trước đó, nhắm mắt cũng tăng mạnh trong nháy mắt được!
‘Mũi Tên Hàn Băng đã tăng cấp thành Mũi Tên Hàn Băng (cấp E) thành công.’
‘Mũi Tên Hàn Băng (cấp E) đã tăng cấp thành Mũi Tên Hàn Băng (cấp D) thành công.’
…
‘Mũi Tên Hàn Băng (cấp A) đã tăng cấp thành Mũi Tên Băng Sương (cấp S) thành công.’
‘Mũi Tên Băng Sương (cấp S): Sau khi sử dụng gây ra sát thương công kích ma pháp 300% cho kẻ địch, và giảm 50% tốc độ di chuyển, kéo dài 3s, tiêu hao 50 điểm MP, thời gian thi pháp 1s, cooldown 10s, khoảng cách công kích 30m.’
‘Đạn Bay Ma Pháp đã tăng cấp thành Đạn Bay Ma Pháp ( cấp E) thành công.’
‘Đạn Bay Ma Pháp (cấp E) đã tăng cấp thành Đạn Bay Ma Pháp (cấp D) thành công.’
…
‘Đạn Bay Ma Pháp (cấp A) đã tăng cấp thành Đạn Bay Ma Pháp (cấp S) thành công.’
‘Đạn Bay Ma Pháp (cấp S): Sau khi sử dụng sẽ gây sát thương công kích ma pháp 400% cho kẻ địch, tiêu hao 50 điểm MP, thi pháp trong chớp mắt, cooldown 20s, khoảng cách công kích 20m.’
“Trò chơi này quá vui rồi!”
Sau khi hai kỹ năng này tăng cấp lên cấp S, Tô Mộ đã bắt đầu nghiên cứu kết hợp đánh quái rồi.
Tầm bắn của Mũi Tên Băng Sương giống tầm bắn của Hoả Cầu, đều là 30m, vậy mình có thể dùng Mũi Tên Băng Sương giảm tốc độ của đối phương trước, sau đó phóng Hoả Cầu, cuối cùng sẽ dùng Đạn Bay Ma Pháp để kết thúc.
Sự kết hợp này, cho dù là quái vật có tốc độ di chuyển nhanh thì e rằng cũng không sờ được một cọng lông của mình rồi!
“Còn có đạo sư của những nghề khác nữa, đi học kỹ năng thôi!”
Tô Mộ tiếp tục tìm kiếm trong thôn.
Trong thời gian đó hắn cũng nhìn thấy một vài nhiệm vụ cấp 2, cấp 3 có thể làm, nhưng hắn lại không định đi làm.
Trước mắt, khu quái vật cấp 2 đã có không ít người đang cướp quái, chắc không lâu nữa cũng sẽ có người đến khu quái vật cấp 3, làm nhiệm vụ còn phải cướp quái, quá tốn thời gian rồi.
Hơn nữa, bây giờ mình cũng đã cấp 4, giết quái cấp thấp chỉ nhận được một chút điểm kinh nghiệm, hiệu quả thật sự rất chậm.
Tuy nói trang bị được cho của mấy nhiệm vụ này khá được, nhưng bây giờ mình không cần trang bị, tăng cấp mới là chuyện lớn.
Tô Mộ đã tìm một đạo sư nghề thích khách.
Sau khi nói chuyện xong, hai kỹ năng cận chiến đã xuất hiện trước mặt hắn, hai kỹ năng này quả thực là không có ý nghĩa gì với mình, Tô Mộ cũng lười lãng phí đồng vàng.
“Nhà thám hiểm, mong Thánh Quang bao phủ ngươi!”
Tô Mộ tiếp tục tìm được một đạo sư nghề mục sư trong thôn.
Có thể nói pháp sư và mục sư có nhất nhiều chỗ tương tự.
Mọi người đều nghề nghiệp mặc giáp vải, cũng rất ỷ lại vào trí lực và tinh thần, trong năm nghề nghiệp lớn, kỹ năng của mục sư là kỹ năng hắn mong chờ nhất.
‘Ngươi đã học Trì Dũ Thuật.’
‘Ngươi đã học Tiểu Thánh Quang Thuật.’
‘Trì Dũ Thuật: Sau khi sử dụng có thể khôi phục x100% lượng máu cho mục tiêu, tiêu hao 20 điểm MP, thời gian thi pháp 1s, cooldown 10s, phạm vi thi pháp 10m (0/5).’
‘Tiểu Thánh Quang Thuật: Sau khi sử dụng trên người mục tiêu sẽ có thánh quang, tạo ra công kích tổn thương ma pháp x50% cho kẻ địch, trị liệu 100% công kích ma pháp cho đồng đội, tiêu hao 50 điểm MP, thi pháp trong nháy mắt, cooldown 10s, phạm vi thi pháp 10m (0/5).’
“Kỹ năng này, độ khó đánh quái rất đáng lo!”
Nhìn thấy hai kỹ năng này, Tô Mộ bĩu môi.
Chương 9: Giết tinh anh đầu tiên
Nghề nghiệp mục sư này là nghề cực khổ, sát thương hoàn toàn không cùng một cấp bậc với pháp sư.
Thêm! Thêm! Thêm!
Tô Mộ không hề khách khí chút nào, trực tiếp ra tay lớn.
‘Trì Dũ Thuật đã tăng cấp thành Trì Dũ Thật (cấp E) thành công.’
‘Trì Dũ Thuật (cấp E) đã tăng cấp thành Trì Dũ Thuật (cấp D) thành công.’
…
‘Trì Dũ Thuật (cấp A) đã tăng cấp thành Trì Dũ Thuật (cấp S) thành công.’
‘Trì Dũ Thuật (cấp S): Sau khi sử dụng có thể khôi phục x200% lượng máu cho mục tiêu, tiêu hao 20 điểm MP, thời gian thi pháp 1s, cooldown 2s, phạm vi thi pháp 20m.’
‘Tiểu Thánh Quang Thuật tăng cấp thành Đại Thánh Quang Thuật (Cấp E) thành công.’
‘Đại Thánh Quang Thuật (cấp E) tăng cấp thành Đại Thánh Quang Thuật (cấp D) thành công.’
…
‘Đại Thánh Quang Thuật (cấp A) tăng cấp thành Đại Thánh Quang Thuật (cấp S) thành công.’
‘Đại Thánh Quang Thuật (cấp S): Sau khi sử dụng trên người mục tiêu xuất hiện thánh quang, tạo thành công kích tổn thương ma pháp x200% cho kẻ địch, khôi phục trị liệu x400% cho đồng đội, tiêu hao 50 điểm MP, thi pháp trong nháy mắt, cooldown 10s, phạm vi thi pháp 20m.’
“Được đấy!”
Sau khi hai kỹ năng này tăng cấp, đừng nói là một con Sói Trắng con, cho dù là một con Sói Trắng to thì Tô Mộ cũng có đủ tự tin có thể giải quyết.
Hắn nhìn qua thuộc tính hiện tại của mình.
Người chơi: Tô Mộ
Nghề nghiệp: Pháp sư
Cấp: 4 (0/1000)
HP: 130
MP: 600
Công kích: 21
Công kích ma pháp: 86
Phòng ngự vật lý: 13
Phòng ngự ma pháp: 15
Thuộc tính: Sức mạnh 8, thể chất 8 (+5), nhanh nhẹn 8, tinh thần 10 (+5), trí lực 40 (+3)
Trang bị: pháp trượng sắt long lổ, áo giáp vải da sói.
600 điểm MP, cho dù sử dụng hết tất cả những kỹ năng hiện tại đang có này cùng một lần thì cũng dư dả có thừa điểm MP.
“Dựa vào trí lực của ta, Trì Dữ Thuật có thể khôi phục 108 điểm lượng máu.”
“Thánh Quang Thuật có thể gây ra 172 điểm sát thương và 344 điểm trị liệu.”
“Bây giờ ta được xem như một vú em đạt tiêu chuẩn chưa?”
“Sói Trắng con, ta đến đây!”
Tô Mộ lộ ra biểu cảm cười hì hì, đi về phía khu quái vật.
…
Tân thủ thôn số 469.
Một đội người đang lưỡng lự ở bên ngoài khu quái vật cấp 3.
“Mộc Tuyết, Trì Dũ Thuật của ngươi bây giờ có thể thêm bao nhiêu lượng máu?” Một người đàn ông tay cầm một thanh kiếm lớn, nhìn về em gái loli đáng yêu bên cạnh, nói.
Nếu Tô Mộ ở đây, nhất định sẽ vô cùng quen thuộc với thanh kiếm lớn trên tay hắn.
“Ta đã nâng cấp kỹ năng này lên tới cấp 5, thêm được 125% trí lực, cũng là 25 điểm lượng máu.” Em gái loli nắm tay trả lời nói.
“Giai đoạn trước đầu tư hết điểm kỹ năng vào những kỹ năng phổ thông này, có phải hơi lỗ rồi không?”
Nàng vừa nói xong, một cô gái xinh đẹp tóc ngắn, vẻ ngoài lạnh lùng, dáng cao gầy ở bên cạnh lên tiếng.
“Nếu trước đó không thăng cấp thì luyện cấp là một vấn đề lớn, suy cho cùng thì cũng phải đầu tư vào một kỹ năng luyện cấp!” Người đàn ông cầm thanh kiếm lớn hít sâu một hơi, giọng điệu hơi bất đắc dĩ: “Đáng tiếc là người được phân chia đến cùng một Tân thủ thôn quá ít, nếu những pháp sư trong công hội đều đến Tân thủ thôn này thì chúng ta đã có thể tiết kiệm những điểm kỹ năng này rồi!”
Năm pháp sư đứng bên cạnh người đàn ông đó là do hắn dùng một số tiền lớn thuê về.
Đây cũng là nguyên nhân bọn họ một chiến sĩ, một mục sư và một thích khách có thể tăng đến cấp 2 nhanh như vậy.
“Bắt đầu trở nên đông người rồi!”
Quay về khu vực quái vật cấp 2, ở đây càng ngày càng đông người, ngoài một vài pháp sư ra, còn có những nghề nghiệp khác cũng đã tới.
Tô Mộ nhìn những người đó ngồi chờ đợi ở một vùng khu vực, trên mặt đầy vẻ căng thẳng, hắn khẽ mỉm cười.
Trong khu vực cấp 3, pháp sư đánh quái cũng trở nên nhiều hơn.
Một nhóm pháp sư cùng nhau phóng ra Hỏa Cầu hướng về một con Lợn rừng, trong nháy mắt con lợn đã bị tiêu diệt.
Cách đánh quái như vậy quả thật là nhanh hơn rất nhiều.
Tô Mộ nhìn thấy nhóm người lúc trước ở khu vực cấp 2.
Ở trong Tân thủ thôn này, hiệu suất thăng cấp của nhóm người đó rõ ràng là nhanh nhất.
“Lại là cái tên đó? Sao hắn lại tới nữa?”
“Chắc là phát hiện bên ngoài không giành được quái, nên muốn tới đây tìm nhóm!”
“Nhìn bộ dạng kia của hắn, không chừng còn chưa tới cấp 2, ai mà cần chứ!”
“Không đúng, hình như hắn đi vào sâu hơn trong rừng rồi, sao những con quái cấp 3 đến không thèm nhìn hắn?”
“Có lẽ nào hắn đã là cấp 3 rồi không? Làm sao có thể?”
“Không phải chứ? Chúng ta giết quái hiệu quả như vậy, cũng chỉ mới cấp 2, hắn có một mình dựa vào cái gì mà cấp 3 chứ?”
“Nhưng mà, nếu không phải hắn đã cấp 3 thì sao những con quái vật đó lại không nhìn hắn?”
Nhóm người đó nhìn Tô Mộ, người nào người nấy cũng đều trợn mắt há mồm, bọn họ bỗng chốc phát hiện ra, pháp sư trước mắt họ đây không khéo là thật sự đã lên được cấp 3 rồi.
Nhất là tên pháp sư dẫn đầu nhóm, hắn nhìn chằm chằm vào bóng lưng của Tô Mộ, ánh mắt đầy vẻ trầm ngâm, không biết đang suy nghĩ điều gì.
…
“Ôi trời đất ơi, ngươi đừng có chạy đi đấy!”
Quay về nơi thân quen, Tô Mộ bắt đầu đi khắp nơi tìm tung tích của con Sói Trắng đó.
Trong bầy Sói Hoang với bộ lông chỉ có một màu, dáng vẻ của Sói Trắng con vô cùng nổi bật, nhanh chóng đã bị Tô Mộ phát hiện ra.
Nó đang lười biếng phơi nắng ở phía dưới tán cây lớn, không hề hay biết số phận tiếp theo đây ra sao.
“Một nghìn điểm máu, một tổ hợp kỹ năng là vừa hay có thể giết chết được!”
Tô Mộ từ từ tiến đến gần.
Sau khi Sói Trắng vào được phạm vi bắn, hắn bắt đầu thi triển các kỹ năng.
“Mũi Tên Băng Sương!”
Một mũi tên băng giá bay về phía Sói Trắng với tốc độ cực nhanh.
-258!
Một con số sát thương hiện ra, đồng thời, cơ thể của Sói Trắng cũng bị một lớp băng sương bao phủ, trực tiếp giảm bớt 50% tốc độ di chuyển của nó.
Giảm tốc độ chỉ có thể duy trì trong ba giây, Tô Mộ dứt khoát bắt đầu niệm Hỏa Cầu Thuật.
-344
Lại thêm một con số sát thương hiện lên trên đầu của Sói Trắng con.
Chương 10: Giết tinh anh đầu tiên (2)
Tuy nhiên, đòn công kích của ngọn lửa lại khiến cho hiệu quả đóng băng trên cơ thể Sói Trắng ngay lập tức biến mất.
“Lại còn có loại thiết lập như vậy?”
Điều này Tô Mộ chưa hề nghĩ tới.
Nhìn thấy Sói Trắng lao đến với tốc độ cực nhanh, hắn cũng không một chút do dự, liền sử dụng ngay Đạn Bay Ma Pháp.
-344
Kỹ năng tức thì khiến cho Sói Trắng chỉ còn lại 54 điểm máu.
Nhưng, lượng máu của Sói Trắng tối đa là 1000, vẫn còn chưa tới được trạng thái trọng thương 5%.
Cái miệng hộc máu to như cái chậu của nó sắp cắn vào người của Tô Mộ.
“Thánh Quang Thuật!”
Trước khi kỹ năng cắn xé của Sói Trắng cắn trúng Tô Mộ thì trên đầu của nó một lần nữa hiện ra một con số sát thương -172.
Sói Trắng lập tức ngã gục trên mặt đất.
‘Giết chết Sói Trắng, có được 200 điểm kinh nghiệm’
“Vẫn là kỹ năng tức thì đáng tin cậy!”
Nhìn thấy con quái vật tinh anh này đã chết, Tô Mộ liền cười lên.
Với tốc độ chạy của Sói Trắng, bản thân hắn tuyệt đối không đánh ra Hoả Cầu thứ ba, may mà lúc trước đã lựa chọn về thôn học một đống kỹ năng.
“Không biết con Sói này có thể tuôn ra được món đồ tốt nào đây?”
Ngay lúc Tô Mộ định đi tới sờ vào vòng sáng trên thi thể Sói Trắng, trước mắt của hắn xuất hiện một loạt tin nhắc nhở.
‘Chúc mừng người chơi Tô Mộ đã thành công giết chết con quái tinh anh đầu tiên của Thần Đồ, do đó phần thưởng là một vũ khí tinh anh!’
‘Chúc mừng người chơi Tô Mộ đã thành công giết chết con quái tinh anh đầu tiên của Thần Đồ, do đó phần thưởng là một vũ khí tinh anh!’
‘Chúc mừng người chơi Tô Mộ đã thành công giết chết con quái tinh anh đầu tiên của Thần Đồ, do đó phần thưởng là một vũ khí tinh anh!’
Liên tục ba lần, vô cùng bắt mắt.
“Ôi đệt, đỉnh vậy sao?”
Tay của Tô Mộ đặt lên vòng sáng trắng, lập tức thông tin của một món trang bị trước mắt hiện ra.
‘Pháp trượng tinh anh (cấp A): Công kích +20, trí lực +25, cấp bậc trang bị: cấp 4’
“Thế này!”
Thuộc tính của pháp trượng này khiến cho Tô Mộ kinh ngạc đến ngẩn ngơ.
Vũ khí cấp 4, không ngờ lại được cộng đến 25 điểm trí lực, không hổ danh là hàng chất lượng cấp A đó!
Nếu ai mà cầm món vũ khí như này thì quả thực là súng bắn chim đổi thành pháo đấy!
...
“Mẹ kiếp, vũ khí này có khoa trương quá rồi không?”
“Đừng nói là 25 điểm trí lực, 20 điểm công kích cũng dữ dội lắm rồi!”
“Cái tên Tô Mộ này là ai vậy? Cao thủ trò chơi này lòi ra từ đâu vậy? Đó giờ trong giới chơi game chưa nghe nói bao giờ!”
“Giới chơi game? Hạ Quốc của chúng ta ngọa hổ tàng long, người tài giỏi như nào mà không có? Tô Mộ đỉnh lắm!”
“Người anh em Tô Mộ nhắn tin riêng với ta đi, ta bằng lòng bỏ ra một tỷ mua vũ khí tinh anh của ngươi!”
“Một tỷ? Mã Gia thành phố H ta bằng lòng ra giá năm tỷ!”
“Tần Gia Ma Đô ta bằng lòng ra giá mười tỷ, chuyển khoản ngay trong ngày, đảm bảo không nuốt lời!”
“Điên rồi, điên rồi, mọi người điên hết rồi!”
Trên kênh thế giới, sự chú ý của mọi người đều tập trung hết vào món vũ khí tinh anh đó, thậm chí rất nhiều người đều bỏ qua việc làm thế nào mà Tô Mộ giết được quái vật tinh anh.
…
“Tô Mộ? Chỉ là một tên người Hoa quốc, làm sao có thể giành trước nước Anh Hoa của chúng ta chứ, baka!”
“WTF, người Hoa quốc chết tiệt, không thể để cho hắn làm ảnh hưởng đến địa vị bá chủ của nước Phiêu Lượng chúng ta, nhất định phải lấy được món vũ khí đó, dù có phải bỏ ra cái giá như nào cũng không tiếc!”
“Tô Mộ? Tô oppa, thật ra ngươi là người của nước Đại Hàm chúng ta, vấn đề này người có thể tìm hiểu ngược lại từ đời tổ tiên của ngươi, hãy mau trở về vòng tay của nước Đại Hàm chúng ta nào!”
…
“Chặn tin nhắn riêng!”
Chỉ trong khoảng thời gian mười mấy giây, kênh tin nhắn riêng của Tô Mộ trực tiếp nổ tung, tin nhắn rác lung tung kiểu gì cũng có, hắn chỉ còn cách chặn toàn bộ.
“Có được món vũ khí này, giờ đây ta đích thực là đỉnh của đỉnh rồi!”
Trước khi chặn tin nhắn riêng, Tô Mộ loáng thoáng thấy được một vài tin nhắn báo giá từ vài tỷ đến thậm chí trên chục tỷ, nhưng hắn không hề động lòng chút nào.
‘Ngươi có được 50 đồng bạc’
‘Ngươi có được bộ lông Sói Trắng’
‘Ngươi đã hoàn thành nhiệm vụ của đội trưởng vệ binh!’
“Tối nay mới trở về giao nhiệm vụ, thăng cấp trước đã!”
Trang bị vũ khí này lên, công kích ma pháp của Tô Mộ trực tiếp biến thành 130 điểm!
Vậy cũng có nghĩa là, sát thương của một phát Hỏa Cầu Thuật của hắn lên tới 520 điểm.
Tô Mộ vượt qua khu quái vật cấp 4, có không ít con Sói Hoang xuất hiện trước mặt hắn.
‘Sói Hoang’
Cấp bậc: 5
HP: 500/500
Công kích: 100
Giá trị phòng ngự: 20
Quái vật hoang dã cấp 5, lượng máu cũng đạt tới 500 điểm, nhưng ở trước mặt Tô Mộ thì chỉ cần một phát Hoả Cầu là chết ngay tức khắc!
Hoả Cầu Thuật là đòn công kích bình thường của pháp sư nên không có thời gian cooldown!
Cũng có nghĩa là, cứ mỗi hai giây, Tô Mộ có thể giết chết một con Sói Hoang cấp 5 ngay lập tức.
Hơn nữa, thanh mana của hắn đủ cho hắn thi triển 30 phát Hỏa Cầu Thuật!
“Còn 800 điểm kinh nghiệm mới có thể thăng cấp, nói cách khác tức là còn phải giết thêm 80 con Sói Hoang, những con Sói Hoang trong khu vực này hoàn toàn đủ cho ta giết rồi!”
Phạm vi công kích ba mươi mét giúp cho Tô Mộ có thể đứng ở vị trí tuyệt đối an toàn, cộng thêm việc không có ai giành quái, bản thân hắn thực sự không có một chút áp lực nào.
Hắn nhắm vào một con Sói Hoang cấp 5, bắt đầu niệm chú.
Hoả Cầu Thuật cấp S ngoài việc sát thương ra, tốc độ công kích cũng nhanh hơn, trong chớp mắt đã đánh trúng Sói Hoang.
-520
“Hú!”
Sói Hoang phát ra tiếng hú đầy đau đớn, ngã gục trên mặt đất.
Tô Mộ không có vội vã đi nhặt đồ mà nó tuôn ra, mà lại đi nhắm vào con tiếp theo.
‘Giết chết Sói Hoang, ngươi có được 10 điểm kinh nghiệm!’
‘Giết chết Sói Hoang, ngươi có được 10 điểm kinh nghiệm!’
Trong rừng, một trận tàn sát đang diễn ra.
…
Chương 11: Mang về hiện thực.
Ở nơi nào đó trong Hoa quốc, một nhóm người ngồi vây quanh một cái bàn, hiển nhiên là đang họp.
“Tên Tô Mộ này là ai? Có thể tra ra được không?”
“Cả nước những người được có tên này lên tới mấy trăm nghìn người, e rằng là không tra ra được!”
“Bất kể như thế nào, nhất định phải xác định được thân phận của hắn, chúng ta phải bảo đảm rằng người chơi top đầu trong Thần Đồ sẽ không làm việc xấu ngoài đời thực, có như vậy thì Hoa quốc mới có thể ổn định!”
“Đúng đấy!”
“Tuy nhiên, tóm lại như vậy cũng là một chuyện tốt, người Hoa quốc chúng ta càng mạnh ở Thần Đồ, những người của các quốc gia khác e rằng sắp ngồi không yên rồi!”
‘Đánh giết sói hoang, ngươi thu được 10 điểm kinh nghiệm!’
‘Chúc mừng ngươi đã thăng cấp, thu được 10 điểm thuộc tính, 5 điểm kỹ năng!’
Khu vực quái vật cấp 5, sau khi giết chết con sói hoang cấp 5 cuối cùng trong tầm mắt, cấp bậc của Tô Mộ cũng đạt đến cấp 5, hắn cũng thu được bốn mươi bộ lông sói hoang vào tay, còn có không ít vũ khí trang bị trắng.
Đối với những món đồ này, Tô Mộ trực tiếp gửi bán ở phòng đấu giá, giá cả cao một cách vô lý.
Nhưng hắn đã đánh giá thấp đám nhà giàu tài đại khí thô của Hoa quốc.
Loại trang bị trắng nổ ra từ quái cấp 5 này, hầu như vừa lên kệ đã bị bán hết trong vài giây, ngược lại lông sói hoang có thể đổi được giáp da sói thì không ai quan tâm đến.
“Nên cộng điểm thế nào đây? Tiếp tục cộng toàn bộ vào trí lực sao?”
Mười điểm thuộc tính tự do bày ở trước mặt, Tô Mộ híp mắt.
Sau khi thu được pháp trượng tinh anh, hiện tại trí lực của mình đã rất cao rồi, so với bên dưới, thuộc tính tinh thần lại hơi thấp.
Dưới sự tăng cường của Ý Chí Pháp Thuật, 1 điểm giá trị tinh thần của hắn tương đương với 40 điểm pháp lực, lợi ích tinh thần mang lại cực kì khả quan.
“Quên đi, cứ đuổi theo DPS cực hạn đi!”
Nhưng nghĩ lại thì, mình bây giờ lại không thiếu mana, công kích ma pháp mới là đạo lý cứng!
Tô Mộc trực tiếp cộng thêm 10 điểm thuộc tính vào trí lực.
Người chơi: Tô Mộ.
Nghề nghiệp: Pháp sư.
Cấp: 5 (0/2000)
HP: 130
MP: 600
Công kích: 36
Công kích ma pháp: 150
Phòng ngự vật lý: 13
Phòng ngự ma pháp: 15
Thuộc tính: sức mạnh 8, thể chất 8 (+5), nhanh nhẹn 8, tinh thần 10 (+5), trí lực 50 (+25)
Trang bị: Pháp trượng tinh anh, áo giáp vải da sói.
“150 điểm công kích ma pháp, có thể đi giết quái cấp 6!”
Tô Mộ mỉm cười, đi về phía sâu hơn trong khu rừng.
“Đây là?”
Rất nhanh, một doanh trại của Dã Trư Nhân xuất hiện trong tầm mắt của hắn, trong đó có một vài người cầm trường kiếm, còn có một số người cầm trường cung.
“Quái tầm xa?”
Hắn cũng không lo lắng Dã Trư Nhân cầm kiếm, điều hắn quan tâm là những Dã Trư Nhân cầm cung kia, đó đúng là quái tầm xa.
Tô Mộ chậm rãi đi tới, dừng lại đúng trong phạm vi hai mươi mét, cũng nhìn thấy thông tin của Dã Trư Nhân.
‘Thợ săn Dã Trư Nhân’
Cấp: 6
HP: 550/550
Lực công kích: 150
Công kích: 20
‘Chiến sĩ Dã Trư Nhân’
Cấp: 6
HP: 650/650
Công kích: 100
Giá trị phòng ngự: 30
“Thợ săn Dã Trư Nhân, ta chỉ cần một hoả cầu là có thể giải quyết lập tức, chiến sĩ Dã Trư Nhân thì không được, hơn nữa nhìn vị trí đứng của bọn họ, thù hận của hai loại quái này dường như là liên kết với nhau!”
Trong doanh trại của Dã Trư Nhân, quái vật đều cùng nhau đứng thành từng cặp.
“Không được để quái tầm xa tấn công ta, nếu không thì cho dù chỉ là một đòn tấn công bình thường, thì ta cũng không thể chịu nổi!”
Tô Mộ nhìn về phía hai Dã Trư Nhân, phóng hoả cầu vào thợ săn Dã Trư Nhân đang cầm cung.
-600!
Con số tổn thương lớn hiện ra trên đầu thợ săn Dã Trư Nhân, cũng làm cho nó đi đời nhà ma.
“Hừ hừ!”
Chiến sĩ Dã Trư Nhân bên cạnh cùng lúc cũng bị kinh động, phát ra tiếng kêu la, giơ đại kiếm trong tay lên, tấn công về phía Tô Mộ.
“Mũi Tên Băng Sương!”
Tô Mộ không hề chần chừ, bắn một mũi tên băng về phía chiến sĩ Dã Trư Nhân.
- 450!
Tổn thương xuất hiện, một tầng băng tuyết xuất hiện trên thân thể chiến sĩ Dã Trư Nhân ngay sau đó, làm nó trở nên chậm chạp trong nháy mắt.
“Thánh Quang thuật!”
- 300!
Tô Mộ giơ tay lên, lại đánh ra Thánh Quang, lấy đi lượng máu còn sót lại của nó.
Toàn bộ quá trình chiến đấu chỉ kéo dài vài giây, Tô Mộ giải quyết hai Dã Trư Nhân rất thoải mái.
“Hiệu suất thăng cấp này thật chậm quá!”
Quét sạch hai con quái cấp 6, thanh EXP chỉ tăng thêm một chút, Tô Mộ không nhịn được oán trách.
Nếu người khác nghe thấy lời nói này, e là sẽ hung tợn bóp cổ hắn hỏi: “Như vậy mà người còn gọi là thăng cấp chậm? Có thiên lý hay không?”
Nhưng những người khác, đừng nói khu quái vật cấp 6, thậm chí còn không đến được khu quái vật cấp 4!
“Kia là một con BOSS?”
Tô Mộ tiếp tục quan sát xung quanh doanh trại của Dã Trư Nhân.
Ngoại trừ những Dã Trư Nhân lắc lư tuần tra bên ngoài doanh trại, bên trong trại còn có một Dã Trư Nhân thân hình cao lớn, cầm rìu sắc trong tay.
“Còn có một rương báu?”
Sau lưng Dã Trư Nhân kia, bất ngờ có một rương báu bạc.
“Không biết con BOSS này là thuộc tính gì, nhưng nhìn sơ qua có lẽ là quái cận chiến!”
Cách đó không xa, xung quanh doanh trại còn có Dã Trư Nhân khác, Tô Mộ cũng không dám tiếp cận quá gần.
“Tiếp tục quét sạch quái!”
Hắn nhìn về phía một nhóm Dã Trư Nhân khác, hoả cầu bắt đầu hiện ra.
Dùng cùng một cách thức, thời gian hai Dã Trư Nhân chết trước sau chỉ cách nhau vài giây.
Tô Mộ bắt đầu thanh lý từ bên ngoài doanh trại của Dã Trư Nhân từng chút một.
‘Tiêu diệt Dã Trư Nhân, thu được 10 điểm kinh nghiệm’
‘Ngươi thu được răng nanh của Dã Trư Nhân, ngươi thu được 10 đồng bạc’
‘Ngươi thu được trường cung chống mài mòn’
‘Ngươi thu được khoá giáp bị mài mòn’
Tiếp tục giết quái, đợi đến khi hết mana, Tô Mộ mới ngồi xuống hồi phục.
‘Thời gian ngươi chơi trong Thần Đồ quá lâu, xin nghỉ ngơi đúng lúc!”
Sau khi giết hơn một trăm Dã Trư Nhân, một nhắc nhở xuất hiện trước mắt hắn.
“Ừm!”
Chương 12: Mang về hiện thực. (2)
Tô Mộ nhìn thời gian, từ sau khi mình bước vào game, không biết từ khi nào đã qua hơn năm tiếng rồi, trò chơi này thực sự còn khiến người ta mê mệt!
“Nghỉ ngơi trước đã!”
Trong doanh trại đã không còn bao nhiêu Dã Trư Nhân nữa, Tô Mộ còn chưa lên đến cấp 6, hắn tạm gác ý định đối phó với BOSS của Dã Trư Nhân.
Hắn tìm một nơi an toàn, ngoài những cái răng nanh của Dã Trư Nhân ra, đem toàn bộ những trang bị trắng thượng vàng hạ cám đặt lên phòng đấu giá, sau đó mở giao diện trò chơi lên, chọn rời khỏi.
Cảnh tượng xung quanh biến đổi, Tô Mộ trở lại không gian hư ảo mình tiến vào lúc đầu.
Ở đây, bề ngoài của hắn biến về dáng vẻ vốn có.
"Ta muốn trở về hiện thực!"
Theo hắn mở miệng, một ánh trắng lóe lên, hắn trở lại trong phòng của mình.
"Phù, quả thật có hơi mệt mỏi!"
Đặt mông ngồi ở trên ghế sa lon, Tô Mộ cảm thấy thật mệt.
Game Thần Đồ cũng không phải là loại game online ảo, không có máy chơi game cái gì, mà là linh hồn xuyên qua thực sự.
Với tố chất thân thể của phần lớn người trên toàn thế giới, có thể liên tục chơi trò chơi mấy giờ đã được coi là thân thể cường tráng.
Nhưng theo người chơi Thần Đồ bên trong không ngừng mà tăng lên, trò chơi thời gian cũng sẽ trở nên càng lâu, thậm chí có thể vĩnh viễn nán lại tại trong trò chơi Thần Đồ!
"Đã nói hết thảy trong trò chơi có thể mang về hiện thực, những kỹ năng kia của ta có thể mang về sao?"
Cầm một lon Coca từ trong tủ lạnh, Tô Mộ uống ực một hớp, suy tư.
Hắn bắt đầu thử triệu hoán Hỏa Cầu thuật.
Không phát sinh động tĩnh gì cả!
Tô Mộ cũng không nhụt chí, bắt đầu tập trung tinh thần, tiếp tục thử nghiệm.
Một lần, hai lần, mấy chục lần, cuối cùng đều thất bại.
"Thử một lần cuối cùng nữa!"
Đầu óc Tô Mộ đã bắt đầu choáng váng, hắn quyết định thử một lần cuối cùng.
Nhưng đúng vào lần này, hắn đột nhiên cảm thấy lòng bàn tay càng ngày càng nóng, có vật gì đó như sắp phun ra ngoài.
Tô Mộ vội vàng đi đến ban công.
Nếu mình thật phóng ra hỏa cầu, làm không cẩn thận sẽ đốt cả nhà mình.
"Sắp ra rồi!"
Nhiệt độ nóng rực tăng lên tới đỉnh điểm, một giây sau, một hỏa cầu có kích cỡ tương đương quả bóng bàn từ bắn ra trong lòng bàn tay Tô Mộ.
Hỏa cầu chỉ bay lên trên không trung không đến nửa mét, ngọn lửa đã tắt ngúm.
"Lại thật sự có thể!"
Nhưng chính là một quả cầu lửa nho nhỏ như vậy, lại làm cho Tô Mộ hết sạch mệt mỏi, tinh thần phấn chấn!
Tuy rằng Hỏa Cầu nhỏ một chút, nhưng nếu có thể triệu hồi ra Hỏa Cầu ở trong thế giới hiện thực, vậy nói lên điều gì?
Chỉ cần mình tiếp tục tăng thực lực lên ở trong Thần Đồ, mình nhất định có thể trở thành cường giả tuyệt thế ở hiện thực!
“Ta có được điểm kỹ năng vô hạn, nhất định có thể đứng ở trên đỉnh thế giới, thậm chí trở thành thần!”
Tô Mộ đứng bên cạnh ban công, trong lòng mênh mông.
Hắn điều chỉnh tâm tình, một lần nữa ngồi lại sofa.
“Ting! Ting! Ting!”
Đúng lúc này, di động đặt ở trên bàn trà đột nhiên không ngừng vang lên.
Tô Mộ cầm lấy di động, phát hiện thậm chí có người đang điên cuồng tag tên mình trong group chat lớp cấp ba.
“Tô Mộ có ở đây không? Tô Mộ trên thông cáo toàn cầu trong Thần Đồ là ngươi sao? @Tô Mộ.”
“Sao có thể là hắn được? Nghe nói hắn thi rớt đại học, hiện giờ chỉ là một công nhân, hắn dựa vào đâu giết được quái tinh anh chứ, mau chạy ra đây giải thích một chút đi! @Tô Mộ.”
“Chắc chắn không phải là hắn, theo tin mới trên mạng, đó là một thiếu chủ của gia tộc lớn họ Tô trong thành phố nào đó, sở dĩ có thể giết được con quái kia là do thuê một đám người dùng mạng đi đánh.”
“Cũng đúng, ta ở trong Thần Đồ ba tiếng còn chưa lên được cấp 2, hoàn toàn không cướp nổi quái, người không có vốn liếng không có lối ra trong game này!”
“Tổng cộng chỉ có mười cơ hội phục sinh, người này thật sự nỡ chơi!”
“Nghe nói một cơ hội phục sinh, đối phương ra một trăm vạn, nếu như là ta, ta cũng sẽ làm.”
“Thôi đi, nếu như có thể sống được ở trong Thần Đồ, ai cần tiền chứ!”
Nhìn 99+ tin nhắn ở trong group chat lớp, Tô Mộ click vào giao diện nhóm, tìm được nút rời nhóm, quyết đoán ấn vào.
Bình thường cho đến bây giờ không có người bạn học nào chủ động liên hệ với mình, hiện giờ chủ yếu là vì chế nhạo mình mà thôi.
Mở Weibo ra, từ khóa hot search trên đó khiến Tô Mộ ngẩn cả người.
Cái tên trong top mười hot search trên Weibo kia, hắn thật sự quá quen thuộc.
‘Tô Mộ? Người giết quái tinh anh trong Thần Đồ này rốt cuộc là thần thánh phương nào?’
‘Thần Đồ bất ngờ xuất hiện người giết quái tinh anh đầu tiên, người chơi Tô Mộ giành được vũ khí nghịch thiên đầu tiên trong toàn bộ server, làm vẻ vang cho Hoa quốc ta!’
“Tổng giám đốc đào tạo nào đó Mã Kinh Phi phát thông cáo, mười tỷ mời Tô Mộ gia nhập công ty, cùng xông Thần Đồ!”
“Ngôi sao điện ảnh đang nổi Địch Địch cao giọng thông báo trên Weibo với Tô Mộ, chỉ cần đối phương dám cưới, nàng dám gả!”
“Chấn động như vậy?”
Nhìn thấy hot search có liên quan đến mình, Tô Mộ thật sự hoảng hốt.
Chỉ bởi vì giết một quái tinh anh, mình đã thành người siêu cấp nổi tiếng mạng có lưu lượng cấp ngàn tỷ!
“Không thể để cho người ta biết thân phận thật của mình, ít nhất trước khi ta mang toàn bộ năng lực có được trong Thần Đồ về thế giới hiện thực, không thể bị người phát hiện!”
Tô Mộ híp mắt, vẻ mặt cực kỳ nghiêm túc.
Thần Đồ không chỉ là một game!
Một khi mình bị lộ ra thân phận chân thật, nhất định sẽ bị rơi vào trong nguy cơ vĩ đại!
“May mà mình chỉ ru rú ở trong nhà, không có bạn bè gì!”
Tô Mộ nghĩ đến tình tiết trong tiểu thuyết của những game online cũ, gì mà nữ thần và bạn bè phát hiện mình là cao thủ trong game, sau đó sẽ làm màu, vả mặt trong hiện thực gì đó.
Mình không có thời gian rảnh rỗi kia!
Tô Mộ mở ra cộng đồng game của Thần Đồ.
Đây là nền tảng cộng đồng do mấy Tieba lớn kết hợp sáng tạo ra sau khi game Thần Đồ xuất hiện.