"Đương nhiên, đó chẳng qua là vì ta chưa hồi phục mà thôi. Nếu là thời kỳ đỉnh phong, ta tùy ý cũng có thể tăng hiệu quả tu luyện lên gấp vạn lần, trăm ngàn lần, thậm chí triệu lần, chỉ e là ngươi không chịu đựng nổi!"
Cửu Uyên càng nói càng đắc ý.
Mộ Phong thì dứt khoát nhắm mắt lại, không thèm nghe Cửu Uyên khoác lác nữa mà bắt đầu tĩnh tọa tu luyện.
Một ngày sau.
Bên trong Xích Tinh bí địa, Mộ Phong bỗng nhiên mở bừng hai mắt, toàn thân bạo phát ra khí thế hùng hồn, toàn bộ nhục thân, gân cốt đều trải qua một cuộc lột xác nghiêng trời lệch đất.
"Cuối cùng cũng đột phá đến nửa bước Võ Hoàng!"
Mộ Phong chậm rãi đứng dậy. Đột nhiên, lấy hắn làm trung tâm, phạm vi chừng ngàn mét xung quanh chìm vào một vùng không gian hắc ám vặn vẹo, quỷ dị.
"Mặc dù chỉ là nửa bước chân vào cảnh giới Võ Hoàng, nhưng sự lĩnh ngộ của ta đối với lĩnh vực đã tiến thêm một bước! Hơn nữa lĩnh vực cũng trở nên cường đại và hữu hình hơn!"
Mộ Phong hài lòng nhìn khu vực hắc ám vặn vẹo xung quanh, hắn có thể cảm nhận rõ ràng lĩnh vực của mình đã mạnh lên, mà không phải chỉ mạnh hơn một chút, là mạnh hơn rất nhiều.
"Không tệ! Với thực lực hiện giờ của ngươi, trung giai Võ Hoàng cơ bản không phải là đối thủ, ngươi cũng có đủ sức để giao chiến với cao giai Võ Hoàng, nhưng cũng chỉ là giao chiến mà thôi, muốn chiến thắng thì gần như không thể! A..." Cửu Uyên lơ lửng cách đó không xa bình phẩm, còn chưa nói xong, bỗng nhiên khẽ "ồ" lên một tiếng. Chỉ thấy Vô Tự Kim Thư lơ lửng trên đỉnh đầu Mộ Phong chẳng những không khép lại trở về cơ thể hắn, mà từ trong trang sách còn tuôn ra từng đạo chữ vàng óng ánh.
Lít nha lít nhít chữ vàng lướt ra, sau đó lần lượt rơi xuống bề mặt da thịt của Mộ Phong, in hằn lên đó như một lạc ấn sâu sắc.
"Đây là chuyện gì?"
Mộ Phong lộ vẻ kinh ngạc.
Cửu Uyên ánh mắt phức tạp, nói: "Đừng phản kháng! Đây là Vô Tự Kim Thư đang giúp ngươi rèn luyện nhục thân! Ngươi đúng là may mắn thật, Vô Tự Kim Thư dường như đã bắt đầu công nhận ngươi, thế mà lại chủ động giúp ngươi rèn luyện nhục thân!"
"Rèn luyện nhục thân?"
Mộ Phong kinh ngạc hỏi.
"Đúng! Ngươi tu luyện «Bất Diệt Bá Thể Quyết» thực chất chính là một loại bí thuật rèn luyện nhục thân. Thông qua phương pháp tu luyện chính xác kết hợp với việc vận dụng ngoại lực, khiến cho nhục thân của chính ngươi ngày càng cường đại!"
"Đây cũng là nguyên nhân vì sao thể chất của ngươi rõ ràng chỉ là Vương thể mà lại có thể tiến hóa thành Tôn thể, tất cả là nhờ vào bí thuật cao thâm khó lường như «Bất Diệt Bá Thể Quyết». Mà bây giờ Vô Tự Kim Thư dùng chính sức mạnh của mình để rèn luyện nhục thân cho ngươi, đó là phúc khí của ngươi!"
"Vô Tự Kim Thư chính là bảo vật thần bí khó lường nhất trên thế gian này, có nó tương trợ, e rằng thể chất của ngươi sẽ nhanh chóng lột xác thành Hoàng thể! Chỉ riêng về thể chất, ngươi sẽ không hề thua kém Minh Tô của Xích Tinh Cung."
Cửu Uyên lơ lửng giữa không trung, hai vuốt nhỏ khoanh trước ngực, thần sắc trên mặt vô cùng phức tạp.
Giờ phút này, toàn thân Mộ Phong đều bị chữ vàng bao phủ, không chỉ thân thể, hai tay, hai chân, mà ngay cả khuôn mặt cũng được chữ vàng bao trùm.
Khi những chữ vàng này dung nhập vào da thịt Mộ Phong, ánh vàng óng ánh dần dần lụi tàn, sau đó ẩn sâu dưới lớp da của hắn, hoàn toàn không thể nhìn ra được.
"Hửm? Thể chất của ta cũng không có biến đổi gì a!"
Mộ Phong lộ vẻ kỳ quái.
Cửu Uyên trợn trắng mắt, nói: "Rèn luyện nhục thân làm gì có chuyện nhanh như vậy? Cũng giống như rèn kiếm, chỉ có thiên chuy bách luyện mới có thể đúc thành tuyệt thế thần kiếm. Vô Tự Kim Thư chỉ mới đặt nền móng cho ngươi, muốn đúc thành thể chất cường đại, vẫn phải dựa vào chính ngươi."
"Bây giờ, ngươi có thể tập trung tâm thần lên bề mặt cơ thể, thử kích hoạt những chữ vàng đó xem!"
Nghe vậy, Mộ Phong làm theo lời Cửu Uyên. Nhất thời, những chữ vàng đã lụi tàn trên người hắn lại một lần nữa tỏa sáng, phát ra kim quang óng ánh.
Mà Mộ Phong thì hai quyền liên tiếp nện xuống mặt đất, từ cổ họng phát ra tiếng rên rỉ đau đớn bị đè nén.
Đau! Quá đau đớn! Nỗi đau thấu tim gan!
Những chữ vàng bao trùm trên người hắn tựa như vô số mũi dùi sắc nhọn, đang đâm vào da thịt, xuyên thấu xương cốt, khuấy động cốt tủy của hắn.
"Ngươi thu tâm thần lại đi!"
Cửu Uyên nói với vẻ hả hê.
Mộ Phong lúc này mới thu hồi tâm thần, chữ vàng trên người hắn lại một lần nữa lụi tàn, và cảm giác đau đớn kinh khủng kia cũng tan biến.
Phịch!
Mộ Phong ngã quỵ xuống đất, toàn thân vã mồ hôi lạnh, thở hổn hển, gương mặt không còn một giọt máu.
"Cái này cũng quá đau đớn rồi?"
Mộ Phong gắng gượng đứng dậy, lòng vẫn còn sợ hãi nói.
Cửu Uyên cười lạnh nói: "Phá vỡ giới hạn huyết mạch, đột phá cấp bậc thể chất sâm nghiêm, chút đau đớn này thì đáng là gì? Sau này thể chất của ngươi tất nhiên có thể rèn luyện vượt qua Đế thể, vượt qua cả mảnh đại lục này, biến hữu hạn thành vô hạn, ngươi nên biết đủ đi!"
Nghe vậy, Mộ Phong tỉnh táo lại, tán đồng gật đầu.
Cửu Uyên nói không sai, cấp bậc thể chất rất sâm nghiêm, ngươi sinh ra mang huyết mạch gì, tương lai cũng chỉ có thể thành thể chất đó, khả năng đã bị huyết mạch hạn chế ngay từ khi sinh ra.
Mà Mộ Phong có được «Bất Diệt Bá Thể Quyết» và Vô Tự Kim Thư thần bí, thể chất của hắn lại có khả năng vô hạn, chỉ cần không ngừng rèn luyện nhục thân, thể chất của hắn liền có thể không ngừng tiến hóa mạnh lên.
"Bình thường ngươi muốn rèn luyện nhục thân, nhất định phải mượn nhờ Thiên Lôi, nhưng hiện tại Vô Tự Kim Thư chủ động giúp ngươi, ngươi không cần phải bị sét đánh nữa! Hơn nữa hiệu quả từ chữ vàng của Vô Tự Kim Thư còn tốt hơn Thiên Lôi nhiều!"
Cửu Uyên nói với vẻ hơi ghen tị.
Mộ Phong lẩm bẩm: "Cũng đau hơn Thiên Lôi nhiều lắm!"
Cửu Uyên lờ đi lời của Mộ Phong, nói: "Đừng được hời còn ra vẻ! Bây giờ ngươi cũng đã đột phá nửa bước Võ Hoàng, nên đi rồi!"
Mộ Phong gật đầu, ánh mắt trở nên ngưng trọng, hắn thu liễm khí tức, đồng thời xương mặt cũng không ngừng biến đổi, vặn vẹo, cuối cùng khuôn mặt hắn trở nên rộng hơn, biến thành một nam tử trung niên râu quai nón.
"Đi!"
Sau khi dịch dung xong, Mộ Phong dậm mạnh chân, lặng yên không một tiếng động lao về phía lối ra của bí địa.
Cùng lúc đó, Xích Tinh Võ Hoàng, Mộ Nguyên Khuê và Mộ Hoàng ba người đã đến thành Xích Tinh.
Khi bọn họ nhìn thấy thành Xích Tinh hoang tàn đổ nát, những đống thi cốt chất cao như núi, cùng với những đệ tử Âm Sát Tông mặc hắc bào đang canh gác trên tường thành, sắc mặt ai nấy đều khó coi.
Đương nhiên, người có sắc mặt khó coi nhất chính là Xích Tinh Võ Hoàng. Dù sao thành Xích Tinh cũng là khu vực hắn quản hạt, lại là địa vực trung tâm của Xích Tinh Tôn Quốc, bây giờ lại bị Âm Sát Tông công chiếm, mặt mũi của hắn coi như mất sạch.
"Mộ Hoàng! Ngươi dùng Vọng Khí Kính tra lại xem, Mộ Phong kia hiện đang ở vị trí cụ thể nào?"
Mộ Nguyên Khuê cau mày, nói với Mộ Hoàng bên cạnh.
Mộ Hoàng gật đầu, hai tay bấm quyết, lần nữa sử dụng Vọng Khí Kính. Chỉ một lát sau, ánh mắt hắn co lại, nói: "Tìm được rồi! Khí tức của Mộ Phong đang ở trong Xích Tinh Cung!"
"Cái gì? Tên đó thế mà lại ở trong Xích Tinh Cung? Nói cách khác, hắn và Âm Sát Tông là cùng một giuộc?"
Xích Tinh Võ Hoàng sắc mặt đại biến, tựa như nghĩ đến điều gì, lửa giận ngút trời.
Hiển nhiên, hắn đã quy Mộ Phong về phe Âm Sát Tông, mà Xích Tinh Cung bị công hãm, chỉ sợ cũng có bóng dáng của Mộ Phong, điều này khiến Xích Tinh Võ Hoàng vô cùng tức giận...