Virtus's Reader
Bất Diệt Bá Thể Quyết

Chương 121: CHƯƠNG 121: LIÊN SÁT TỨ HỔ

"Đối mặt Ngũ Hổ, kẻ này lại vẫn dám động thủ, thật đúng là can đảm lắm!"

Đại trưởng lão chắp hai tay sau lưng, nhìn Mộ Phong bị Ngũ Hổ triệt để vây công, mắt lộ ra vẻ kinh ngạc.

"Nhưng chỉ có dũng khí thì có ích lợi gì? Không có thực lực thì vẫn phải chết, hơn nữa còn chết rất thảm!"

Khóe miệng Chân Hoàn Vũ liên tục cười lạnh, ánh mắt nhìn Mộ Phong giống hệt như đang nhìn một kẻ đã chết.

Giờ phút này, Hắc Hổ như một ngôi sao băng màu đen lao thẳng xuống, hai tay nắm ngược song đao màu đen, trùng điệp đâm về phía thiên linh huyệt của Mộ Phong.

Mộ Phong lập tức điều động toàn thân linh nguyên, Ngũ Hành huyết thống được kích phát, hai tay và ngực bụng trải rộng những mạch lạc năm màu.

Cùng lúc đó, hắn còn thi triển võ pháp «Vô Lượng Kim Cương», toàn thân trên dưới như được mạ một lớp vàng, thân thể cứng như thép, óng ánh tỏa sáng.

Chỉ thấy Mộ Phong tay phải đẩy ngược lên trên, chính diện đón lấy song đao chém xuống của Hắc Hổ.

"Kẻ này điên rồi sao? Dạ Thần song đao của Hắc Hổ là Huyền giai trung đẳng Linh binh, đủ để chặt đứt bất kỳ kim loại đá tảng nào, hắn dám tay không đỡ đao?"

Chân Hoàn Vũ cau mày, có chút kỳ quái nhìn Mộ Phong.

Tuy vừa rồi Mộ Phong đã thể hiện ra thân thể mạnh mẽ, nhưng cũng chỉ là cứng rắn chống lại Hoàng giai siêu hạng Linh binh mà thôi.

Dạ Thần song đao của Hắc Hổ là Huyền giai trung đẳng Linh binh, uy lực mạnh hơn Hoàng giai siêu hạng Linh binh quá nhiều, chẳng lẽ nhục thân của kẻ này còn có thể sánh ngang với Huyền giai Linh binh hay sao?

Dưới vạn cặp mắt nhìn trừng trừng, tay phải của Mộ Phong cùng Dạ Thần song đao va vào nhau, sau đó vang lên âm thanh va chạm giòn giã của kim loại.

Sắc mặt Hắc Hổ khẽ biến, thân hình giữa không trung biến đổi mấy phương hướng, vững vàng rơi xuống nơi xa hơn mười mét.

Mộ Phong bộc phát Ngũ Hành huyết thống, lại thêm sức mạnh của «Vô Lượng Kim Cương» chồng chất, cường độ nhục thân nâng cao một bậc, cứng rắn chống lại Huyền giai trung đẳng Linh binh cũng không thành vấn đề.

Cùng lúc đó, bốn hổ còn lại từ bốn phương tám hướng lướt tới.

Dẫn đầu là Hồng Hổ, nàng là một mỹ phụ thiên kiều bá mị, tay cầm trường kiếm màu đỏ, một kiếm vung ngang, đâm về phía lồng ngực Mộ Phong.

Mộ Phong hừ lạnh một tiếng, tay phải hóa chưởng, đột nhiên đập vào trên thân trường kiếm màu đỏ.

Hữu chưởng của hắn phảng phất mang theo vạn quân chi lực, như hồng thủy mãnh thú thuận theo trường kiếm, xông vào trong cơ thể Hồng Hổ.

Sắc mặt xinh đẹp của Hồng Hổ đại biến, lòng bàn tay phải của nàng lại không chịu nổi lực lượng bực này mà nứt ra, máu tươi chảy ròng, trường kiếm màu đỏ suýt chút nữa đã cầm không vững.

Mộ Phong chớp lấy cơ hội này, tung ra một quyền nữa, trực kích vào mặt Hồng Hổ.

Một quyền này, thế mạnh lực trầm! Một quyền tung ra, không khí bị xé rách, phát ra âm thanh như vải vóc bị xé toạc, quyền phong ma sát không khí, nhấc lên từng trận bạch khí.

"Chết!"

Ngay khoảnh khắc Mộ Phong ra tay với Hồng Hổ, Lam Hổ, Lục Hổ cùng Chanh Hổ ba người tay cầm Linh binh, hung hăng đâm vào ba bộ vị ngực bụng và sau lưng của Mộ Phong.

Keng! Keng! Keng!

Điều khiến ba hổ khiếp sợ là, Linh binh của bọn họ lại chỉ có thể lưu lại một vệt trắng nhàn nhạt trên da thịt Mộ Phong mà thôi.

Đây chính là toàn lực một kích của bọn họ a!

Bất quá, công kích của họ cũng không phải không có hiệu quả, thân hình Mộ Phong lảo đảo, bỏ lỡ thời cơ tốt nhất để công kích Hồng Hổ.

Hồng Hổ càng nhân cơ hội này, cấp tốc lùi lại phía sau, rời khỏi phạm vi công kích của Mộ Phong.

"Chỉ là Huyền giai cấp thấp Linh binh mà thôi, cũng muốn làm ta bị thương sao?"

Sâu trong đôi mắt Mộ Phong hiện lên một tia lãnh quang, nếu không phải ba người này, hắn đã giết được Hồng Hổ, bây giờ lại khiến hắn thất bại trong gang tấc.

"Các ngươi... chết đi!"

Mộ Phong đột nhiên bước ra một bước, hai tay thành trảo, thi triển Long Cầm Nã Thủ, chụp về phía ba hổ sau lưng.

Ba hổ kinh hãi, thu hồi Linh binh, lập tức bay ngược ra sau.

Bọn họ rất rõ ràng, nhục thân của người này quá mức cường đại, ngay cả Huyền giai Linh binh cũng không thể đâm xuyên qua da thịt, e rằng bọn họ không phải là đối thủ.

Thân pháp của Chanh Hổ nhanh nhất, lập tức kéo ra khoảng cách với Mộ Phong, còn Lam Hổ và Lục Hổ thì chậm hơn nửa nhịp, mỗi người một cánh tay bị móng vuốt của Mộ Phong giữ chặt.

Chỉ nghe một tiếng "rắc", xương cánh tay của hai người bị vặn gãy sai khớp, vô lực rũ xuống.

"Thả bọn họ ra!"

Trong nháy mắt này, Hắc Hổ lướt đến, song đao trong tay như Tử thần trong đêm tối, chém ngang mà tới.

Chỉ thấy đao khí màu đen cuồn cuộn, giống như mưa rơi, từ bốn phương tám hướng chém tới, rơi trên người Mộ Phong, phát ra những tiếng va chạm lốp bốp của kim loại.

Mộ Phong không khỏi lùi lại một bước, ánh mắt ngưng trọng nhìn về phía Hắc Hổ.

Hắc Hổ không hổ là người mạnh nhất trong Ngũ Hổ, tu vi đạt tới Mệnh Luân lục trọng đỉnh phong, có thể khiến Mộ Phong phải lui bước.

Hắc Hổ tuyệt không truy kích, mà mang theo Lam Hổ và Lục Hổ lùi lại, kéo ra một khoảng cách với Mộ Phong, ánh mắt ngưng trọng nhìn về phía hắn.

Bên trong dinh thự, hoàn toàn tĩnh lặng.

Tất cả mọi người đều không ngờ rằng, Ngũ Hổ liên thủ vừa giao đấu với Mộ Phong, đã có hai hổ bị thương, mà Mộ Phong lại không hề tổn hại chút nào.

"Không hổ là võ giả Mệnh Luân lục trọng đỉnh phong, các ngươi quả nhiên mạnh hơn Khưu Huyền Cơ rất nhiều!"

Mộ Phong cười lớn một tiếng, ánh mắt bắn ra chiến ý mãnh liệt.

Keng!

Mộ Phong sải bước vọt tới, hộp kiếm sau lưng bật mở, một thanh thần kiếm kim quang óng ánh xông ra.

Kiếm này chính là Trảm Diệt, sau khi được luyện chế lại, nó đã lột xác thành Huyền giai trung đẳng Linh binh.

Cầm Trảm Diệt trong tay, Mộ Phong nháy mắt xông đến trước mặt Hắc Hổ, một kiếm hung hăng chém xuống.

Trong khoảnh khắc, Trảm Diệt trong tay Mộ Phong bùng lên kim diễm vĩnh hằng, như một vầng mặt trời rực rỡ, phóng thích ra quang huy kinh khủng.

"Dương Kiếm Như Hỏa!"

Mộ Phong khẽ quát một tiếng, thi triển ra chiêu thức dương kiếm trong «Âm Dương Kiếm Pháp».

Sắc mặt Hắc Hổ đại biến, hắn lại cảm nhận được cảm giác nguy cơ mãnh liệt từ trong một kiếm này.

"Hổ Khiếu Đao Pháp!"

Hắc Hổ không dám khinh thường, song đao chém ra, thi triển võ pháp mạnh nhất.

Chỉ thấy đao khí màu đen bắn ra, lại ngưng tụ thành một đầu lâu Hắc Hổ khổng lồ, gào thét lao tới.

Đao khí xé rách không khí, càng bộc phát ra tiếng hổ gầm chói tai.

Điều khiến người ta khiếp sợ là, đầu lâu Hắc Hổ do đao khí ngưng tụ thành, vừa chạm vào Trảm Diệt trong nháy mắt, liền bị kim diễm kinh khủng thiêu đốt thành tro bụi.

Trảm Diệt thế như chẻ tre, trùng điệp chém lên Dạ Thần song đao.

Chỉ nghe một tiếng "keng", Hắc Hổ lại phun ra một ngụm máu tươi, cả người chật vật bay ngược ra ngoài.

Ngay khoảnh khắc Hắc Hổ bay ngược, Mộ Phong biến đổi kiếm thế trong tay, đâm về phía Lam Hổ và Lục Hổ sau lưng Hắc Hổ.

Lam Hổ và Lục Hổ là hai người có tu vi yếu nhất trong Ngũ Hổ, chỉ là Mệnh Luân lục trọng trung kỳ mà thôi.

Lại thêm việc bị Long Cầm Nã Thủ của Mộ Phong phế đi một tay, giờ phút này sao có thể là đối thủ của Mộ Phong?

Hai người giơ Linh binh trong tay lên, vừa mới chạm vào Trảm Diệt, liền vỡ thành ba đoạn.

Trảm Diệt như trường hồng quán nhật, nháy mắt lướt qua cổ hai người.

Chỉ nghe một tiếng "phụt", hai chiếc đầu lâu bay vút lên, vẽ một đường vòng cung giữa không trung, rồi trùng điệp rơi xuống đất.

Máu tươi đỏ thẫm phun ra, nhuộm đỏ mặt đất dinh thự.

"Lam Hổ, Lục Hổ!"

Hắc Hổ trông thấy đầu lâu của Lam Hổ và Lục Hổ lăn lóc trên đất, hai mắt đỏ ngầu, giống như phát điên.

Ngũ Hổ xưa nay quan hệ vô cùng tốt, tựa như huynh đệ tỷ muội.

Bây giờ, Lam Hổ và Lục Hổ chết trong tay Mộ Phong, Hắc Hổ, Hồng Hổ cùng Chanh Hổ triệt để điên cuồng.

"Ta muốn ngươi chết!"

Chanh Hổ gào thét một tiếng, tay cầm trường thương, chân đạp mặt đất, như một mũi tên, đâm về phía Mộ Phong.

Hồng Hổ cũng triệt để điên cuồng, tay cầm trường kiếm màu đỏ, công kích vào sau lưng Mộ Phong.

Trong nháy mắt, Mộ Phong hai mặt thụ địch, tựa như lâm vào nguy cơ.

Xoẹt!

Trường thương sáng lên bạch mang hừng hực, như một con nộ long xuyên tới, đâm về phía mi tâm của Mộ Phong.

Mộ Phong thì không chút hoang mang, tay phải cầm Trảm Diệt vẩy lên phía trước, trường thương đang đâm thẳng tới liền bị lệch khỏi phương hướng.

Mà kim diễm hừng hực như một con rắn lửa, linh xảo lướt đi, nháy mắt bao trùm lấy Chanh Hổ.

Chanh Hổ kêu thảm một tiếng, toàn thân bốc cháy, đau đớn lăn lộn trên mặt đất.

Trong khoảnh khắc này, Hồng Hổ chớp được cơ hội, trường kiếm màu đỏ đâm thẳng vào sau tim Mộ Phong, muốn xuyên thủng hắn.

Mộ Phong cười lạnh một tiếng, tay trái vỗ nhẹ hộp kiếm, Bát Chu Kiếm phóng lên tận trời, kiếm khí kinh khủng như gió bão càn quét ra ngoài.

Bát Chu Kiếm, sau khi được Mộ Phong luyện chế lại, đã triệt để thoát thai hoán cốt, lột xác thành Huyền giai cao đẳng Linh binh.

Vốn là tám thanh trường kiếm, đã được hắn luyện chế thành một thanh chủ kiếm và bảy chuôi phó kiếm.

Chủ kiếm dài bảy thước bảy tấc, còn phó kiếm chỉ dài hơn một thước, vờn quanh chủ kiếm, như bảy chiếc nanh độc, tùy thời phát động đòn tấn công cường đại vào kẻ địch.

Ngay khoảnh khắc Mộ Phong nắm chặt Bát Chu Kiếm, không khí trong toàn bộ dinh thự lập tức hạ xuống điểm đóng băng.

"Âm Kiếm Nhược Băng!"

Mộ Phong tay trái chém về phía sau, va chạm với trường kiếm màu đỏ.

"Đây là... Huyền giai cao đẳng Linh binh?"

Hồng Hổ sợ hãi phát hiện, trường kiếm màu đỏ của nàng vừa va chạm với Bát Chu Kiếm trong nháy mắt, vậy mà đã ngưng kết thành băng, sau đó vỡ thành vô số mảnh băng vụn.

Càng kinh khủng hơn là, cỗ hàn ý kinh khủng kia nháy mắt lan tràn toàn thân nàng.

Nàng vừa dứt lời, toàn thân đã bị băng sương bao phủ, hóa thành một tòa băng điêu sống động như thật.

Trong nháy mắt, toàn trường tĩnh lặng!

Đám người trong dinh thự, không thể tin nổi mà nhìn vào một màn này.

Ngũ Hổ vốn thanh danh hiển hách ở quốc đô, vây công Mộ Phong không những không bắt được hắn, ngược lại còn bị Mộ Phong dễ dàng chém giết bốn hổ.

Ánh mắt của tất cả mọi người nhìn về phía Mộ Phong, đã triệt để thay đổi...

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!