Trên lôi đài đã bị trần tơ màu đỏ bao phủ, diễm lệ mà quỷ dị.
Kinh khủng hơn là, những sợi trần tơ mảnh như tơ này lại cứng rắn tựa kim thép cứng nhất thế gian, xoèn xoẹt rơi xuống, khắc lên bề mặt lôi đài vô số vết rỗ.
Lôi đài của đại hội thiên tài vốn được chế tạo đặc biệt, đủ sức chống đỡ thế công của Võ Đế, nhưng vẫn bị lưu lại những vết tích này, chứng tỏ những sợi trần tơ màu đỏ kia không hề tầm thường.
Nhưng rất nhanh, biển trần tơ màu đỏ dày đặc lập tức bị ngọn lửa màu đen thiêu đốt, tốc độ lan nhanh đến cực điểm, trong nháy mắt đã bao trùm toàn bộ.
Xì xì xì! Trong không khí không ngừng vang lên âm thanh vật gì đó bị thiêu cháy, sau đó trần tơ màu đỏ nhanh chóng bị lửa thiêu rụi, còn Mạn Châu từ trong biển lửa màu đen lao ra, phóng thẳng về phía Hồng Phất.
Phanh phanh phanh! Công kích của Mạn Châu hiểm hóc mà sắc bén, song chưởng gào thét tung ra, hóa thành vô số chưởng ảnh.
Điều càng khiến Hồng Phất khó chịu là thân pháp của Mạn Châu cực nhanh, mỗi một đòn tấn công của nàng ta đều bị Mạn Châu linh hoạt né tránh, đồng thời phản công lại từ những góc độ xảo quyệt.
Việc này khiến Hồng Phất rơi vào thế bị động, trong cuộc chiến với Mạn Châu, nàng ta không ngừng chịu thiệt, gương mặt xinh đẹp cũng trở nên lo lắng.
"Phất Trần Táng Quan!"
Hồng Phất hai tay nhanh chóng bấm quyết, đánh ra giữa không trung, lập tức cây phất trần màu đỏ trong tay nàng ta gào thét bay ra, phun trào vô số trần tơ.
Điều đáng chú ý là, trần tơ phun ra từ cây phất trần màu đỏ không còn là màu đỏ diễm lệ, mà là màu huyết sắc quỷ dị.
Vô số trần tơ huyết sắc ngưng tụ, hội tụ thành một cỗ quan tài màu đỏ, rồi từ trên cao ập xuống Mạn Châu.
Mí mắt Mạn Châu giật giật, cảm nhận được cỗ quan tài màu đỏ này không tầm thường, nàng không dám đối đầu trực diện, hai chân lướt ngang không trung, né tránh cỗ quan tài.
Nhưng ngay khoảnh khắc nàng né tránh, cảm giác nguy cơ trong lòng càng thêm mãnh liệt, chỉ thấy cỗ quan tài màu đỏ ập xuống từ trên cao bỗng nhiên biến mất, sau đó dưới chân nàng lại xuất hiện một cỗ quan tài huyết sắc.
Cỗ quan tài huyết sắc lặng yên không một tiếng động xuất hiện bên dưới thân nàng, sau đó nhốt nàng vào trong, nắp quan tài trong nháy mắt liền đóng kín, cứ như vậy Mạn Châu hoàn toàn bị cỗ quan tài huyết sắc này vây khốn.
Hồng Phất nhếch mép cười lạnh, nói: "Phất Trần Táng Quan là chiêu thức mạnh nhất của ta, cho dù là Võ Đế nhị giai bình thường, nếu bị nhốt bên trong cũng đừng hòng thoát ra! Huống chi ngươi chẳng qua chỉ là Võ Đế nhất giai mà thôi!"
Soạt! Thế nhưng, Hồng Phất vừa dứt lời, một đạo kình phong lặng lẽ lướt qua sau lưng nàng, rồi không chút do dự chém tới.
Con ngươi Hồng Phất co rút thành đầu kim, vội vàng né tránh, nhưng vẫn chậm một bước, hai chân nàng chợt nhói đau, phần dưới đầu gối đã bị chém đứt, máu tươi phun tung tóe.
"A..." Hồng Phất kêu thảm một tiếng, ánh mắt sợ hãi nhìn thủ phạm chém đứt hai chân mình, mới phát hiện đó là một thanh ma đao dài ba thước.
Thanh ma đao ấy, thân đao giăng kín ma văn, ở chuôi đao có một vòng tròn màu đen đang xoay chuyển cực nhanh, phát ra ma âm quỷ dị, chính là Ma Luân Đao mà Mạn Châu thường sử dụng.
Chỉ thấy vòng tròn màu đen ở chuôi Ma Luân Đao xoay tròn cấp tốc, rung động trong không khí phát ra ma âm sắc bén chói tai, có thể ảnh hưởng đến tâm trí con người.
Mà Hồng Phất vừa bị thương, khả năng khống chế cây phất trần màu đỏ liền giảm đi rất nhiều, cỗ quan tài huyết sắc đang giam giữ Mạn Châu lập tức trở nên không ổn định.
Ầm! Chỉ nghe một tiếng nổ lớn, cỗ quan tài huyết sắc lơ lửng giữa không trung vỡ tan, Mạn Châu từ bên trong lao vút ra, đồng thời dứt khoát lao đến tấn công Hồng Phất.
Hồng Phất miễn cưỡng dựa vào linh lực lơ lửng giữa không trung, đôi chân bị chém đứt đang chậm rãi mọc lại, nhưng việc bị Ma Luân Đao chém đứt hai chân đã ảnh hưởng đến nàng vô cùng lớn.
Phanh phanh phanh! Nhưng Mạn Châu căn bản không cho Hồng Phất bất kỳ cơ hội thở dốc nào, áp sát rồi điên cuồng tấn công, giáng xuống những đòn tàn bạo.
Hồng Phất liên tục lùi lại, gương mặt xinh đẹp càng thêm trắng bệch, hoàn toàn bị Mạn Châu áp chế, miệng mũi đều rỉ máu vì không chịu nổi áp lực từ thế công dồn dập.
Phụt! Hơn mười hiệp sau, Hồng Phất cuối cùng không chịu nổi, phun ra một ngụm máu tươi, bị Mạn Châu đánh bay khỏi lôi đài.
"Ta thua!"
Hồng Phất khẽ than một tiếng, được Thọ Ngọc Vũ dìu lấy, miễn cưỡng đứng dậy, lúc này hai chân nàng cũng vừa vặn mọc lại hoàn chỉnh.
Ngược lại là Mạn Châu, ngoại trừ sắc mặt hơi tái nhợt, trông không có vẻ bị thương nặng.
"Lợi hại! Thật sự quá lợi hại, vị tông chủ Sát Ma Tông này đúng là không lên tiếng thì thôi, một tiếng hót lên làm kinh người a!"
"Ha ha! Liên tiếp đánh bại Thọ Ngọc Vũ của Đại Diễn Tông và Hồng Phất của Tử Tuyền Am, Mạn Châu tông chủ quá lợi hại, sau này nàng chính là thần tượng của ta!"
...
Bốn phía quảng trường, vô số người xem đều sôi trào, ai nấy đều phấn khích, bị chiến tích huy hoàng này của Mạn Châu làm cho chấn động.
Trên đài cao phía chính đông, đám người Thần Thánh Triều cũng đều lộ vẻ vui mừng, ngay cả Thương Hồng Thâm vốn hỉ nộ không lộ ra mặt cũng nở nụ cười như gió xuân ấm áp.
Vẻ lo lắng vì Phổ Độ bị phế trước đó lập tức được quét sạch, trong lòng mọi người đều dấy lên ngọn lửa hy vọng.
Triệu Tử Diệp trên mặt cũng tràn đầy nụ cười, nói: "Thật không ngờ Mạn Châu tông chủ lại ẩn giấu sâu như vậy, thực lực mạnh mẽ, ngay cả ta cũng phải tự thấy hổ thẹn!"
Lời này của Triệu Tử Diệp là lời nói từ tận đáy lòng, xét từ hai trận chiến của Mạn Châu, thực lực của nàng chỉ sợ đã mạnh hơn phần lớn Võ Đế nhị giai.
Triệu Tử Diệp tuy được xem là đệ nhất thiên tài của Thần Thánh Triều, nhưng hắn vẫn có sự tự biết mình, ánh mắt cũng vô cùng sắc bén.
Hắn nhìn ra được, nếu hắn đối đầu với Mạn Châu, phần thắng cũng không lớn.
"Tuy Mạn Châu tông chủ đã đánh bại hai người, nhưng trong bảy thế lực lớn vẫn còn lại năm người, hơn nữa trong năm người này có hai người là Võ Đế nhị giai, ba người là Võ Đế tam giai..." Thượng thư lệnh Khấu Lệ mặt mày ưu tư, khẽ than thở.
Lời này vừa ra, mọi người trên đài cao nhất thời im lặng, niềm vui vừa dấy lên vì Mạn Châu thắng liên tiếp hai trận cũng hoàn toàn tan biến.
Đúng vậy! Bất luận là Thọ Ngọc Vũ hay Hồng Phất, trong bảy thiên tài mà bảy thế lực lớn cử ra, cũng chỉ có thể xếp cuối, tu vi cũng chỉ là Võ Đế nhất giai đỉnh phong mà thôi.
Mà năm người còn lại, ai cũng mạnh hơn Thọ Ngọc Vũ và Hồng Phất, hơn nữa còn mạnh hơn không ít.
Mạn Châu có mạnh hơn nữa, chẳng lẽ có thể mạnh hơn cả năm người này sao?
Thương Hồng Thâm bình tĩnh nói: "Cứ dốc hết sức là được, cho dù chúng ta bại, đó cũng là dù bại mà vinh!"
Triệu Tử Diệp há miệng, không cam lòng nói khẽ: "Thương thủ phụ, nếu chúng ta thua, thật sự phải giao lá bùa phong ấn Trấn Yêu Tường cho bọn họ sao?"
Thương Hồng Thâm gật đầu nói: "Nếu chúng ta thua, vậy thì nhất định phải giao ra, nếu không chúng ta sẽ phải đối mặt là liên quân của bảy đại thế lực tối cao cùng vô số cao thủ! Đến lúc đó, Thần Thánh Triều sẽ thật sự sinh linh đồ thán, đây không phải điều lão thần muốn thấy!"
Triệu Tử Diệp có chút lo lắng, nói: "Thương thủ phụ! Ngài hồ đồ rồi sao? Giao lá bùa phong ấn cho bọn họ, nếu bọn họ thả đại quân yêu thú trong Trấn Yêu Tường ra, chẳng phải cũng là sinh linh đồ thán hay sao?"
Thương Hồng Thâm bình tĩnh nói: "Bệ hạ! Nếu thả đại quân yêu thú ra, đối với bọn họ có lợi ích gì sao? Ngũ Đế muốn phóng thích đại quân yêu thú là vì bọn họ có Yêu Thánh Dạ Xoa, có cách khống chế được đại quân yêu thú!"
"Còn một đám đại quân yêu thú không thể khống chế, ngài nghĩ xem, đối với bảy thế lực lớn bọn họ mà nói, thật sự có tác dụng sao?"
❇ Thiên Lôi Trúc ❇ Cộng đồng dịch giả