Tuyền Cơ Nữ Đế ngự trên đỉnh tòa tháp cao, quan sát một trăm nghìn tu sĩ bên dưới, gương mặt không hề có chút biểu cảm nào.
Khí tức tỏa ra từ trên người nàng vô cùng cường đại, khiến cho tất cả mọi người đều phải động dung.
Mộ Phong nhìn Nữ Đế đang ngồi ở đó, không khỏi khẽ nheo mắt lại.
Bởi vì đến từ hạ giới, nên trong lòng hắn không có quá nhiều lòng kính nể đối với quốc chủ của thần quốc.
Thế nhưng tất cả các tu sĩ khác đều đang cung kính lắng nghe Tuyền Cơ Nữ Đế, tựa như đang lắng nghe thanh âm trời ban.
"Mục đích của Vạn Quốc Thánh Chiến, dĩ nhiên là để sàng lọc những nhân tài ưu tú.
Mà thánh chiến nói ra thì cũng rất đơn giản, chúng ta gọi đó là Cuộc Chiến Đoạt Cờ!"
"Ở Diệt Không chiến trường phía trước, chúng ta đã đặt một trăm lá cờ, cuối cùng, thần quốc nào đoạt được nhiều cờ nhất, sẽ giành được thắng lợi! Đây cũng là một loại huấn luyện đối kháng vô cùng bình thường trong hàng ngũ bạch giáp binh."
Nữ Đế lúc này mỉm cười, chậm rãi nói, thanh âm không lớn, lại truyền rõ mồn một đến tai mỗi người.
Mộ Phong chẳng hề để tâm đến lời của Nữ Đế, nếu thật sự đơn giản như vậy, mỗi lần Vạn Quốc Thánh Chiến đã không có nhiều người chết đến thế.
Trên Diệt Không chiến trường, sát khí tràn ngập, người đi lại bên trong sẽ vô thức bị sát khí xâm nhiễm, từ đó trở nên điên cuồng hiếu sát.
Đồng thời trên chiến trường còn có vô số mãnh thú thần ma không đếm xuể, chúng sống dựa vào sát khí và thi thể của tu sĩ, tự nhiên hung hãn dị thường, còn hung tàn hơn thần ma thông thường.
Cho nên một cuộc chiến đoạt cờ đơn giản, cuối cùng đều sẽ biến thành một trận chiến đấu thảm khốc.
Mộ Phong dù chưa từng trải qua, nhưng cũng có thể biết được sự lợi hại trong đó.
Mà Tuyền Cơ Thần Quốc sở dĩ mở ra Vạn Quốc Thánh Chiến, cũng là để cho các hạ vị thần quốc có động lực cạnh tranh, dù sao khi chiến tranh bắt đầu, chủ lực chính là tu sĩ của các hạ vị thần quốc, đồng thời, đây cũng là một hoạt động để các thế lực của trung vị thần quốc tuyển chọn nhân tài.
"Sau một canh giờ, Vạn Quốc Thánh Chiến chính thức bắt đầu, chư vị hãy xuống chuẩn bị đi."
Nữ Đế chậm rãi nói.
Tất cả quốc chủ của các hạ vị thần quốc lúc này đều lần lượt rời đi, nhưng một nhóm người khác lại đi tới trước mặt Nữ Đế.
Những người này, chính là đại biểu của các thế lực trong Tuyền Cơ Thần Quốc, bọn họ đến đây để xem có hạt giống tốt nào không, để có thể thu nhận vào môn phái.
Dù sao có đôi khi hạ vị thần quốc xuất hiện nhân tài mới, bọn họ căn bản không phát hiện được.
Mà có Vạn Quốc Thánh Chiến, là có thể phát hiện ra một vài người.
Võ Ung bước nhanh trở lại trước mặt đám tu sĩ của Võ Dương Thần Quốc, vẻ mặt vô cùng ngưng trọng.
Vốn tưởng rằng thánh chiến lần này, Võ Dương Thần Quốc của bọn họ có một người như Mộ Phong, chắc chắn có thể đạt được thành tích tốt.
Nhưng khi nhìn đội hình của các thần quốc khác, lòng hắn đã nguội lạnh đi một nửa.
Những hạ vị thần quốc cường đại kia, trong một trăm tu sĩ dưới năm mươi tuổi, thậm chí có một nửa đã bước vào Niết Bàn cửu giai, cảnh giới cao đến mức khiến người ta phải tắc lưỡi.
Cứ như thế này, bọn họ căn bản không có chút phần thắng nào.
Bất quá hắn vẫn cố gắng vực dậy tinh thần, gương mặt kiên nghị nhìn các tu sĩ.
"Chư vị, các ngươi liều mạng tu luyện để tiến vào Võ Dương Thần Bảng, chính là vì giờ khắc này.
Ta hứa hẹn, tu sĩ nào có thể sống sót trở về, ta sẽ phong tước cho người đó, vĩnh viễn nhận sự cung phụng của Võ Dương Thần Quốc!"
"Bởi vì, người đó là anh hùng của Võ Dương Thần Quốc.
Bất kể kết cục thế nào, ta đều sẽ cho người khắc bia ghi lại công đức của các ngươi để hậu thế mãi mãi ghi nhớ!"
Các tu sĩ nghe được những lời này, ai nấy đều sáng mắt lên.
Bọn họ biết nếu được phong tước, cả đời này sẽ được hưởng vinh hoa phú quý vô tận.
Tu luyện, chẳng phải là vì mục đích này sao?
Danh dương thiên hạ, lại thêm vinh hoa phú quý hưởng không hết, đó đã là đỉnh cao của một tu sĩ rồi.
"Bất quá, trong cuộc chiến đoạt cờ này, đối thủ của các ngươi là một trăm nghìn tu sĩ, trong đó không ít kẻ còn mạnh hơn các ngươi.
Cho nên, nhất định phải đoàn kết!"
Võ Ung nhấn mạnh một lần nữa, theo hắn thấy, đoàn kết chính là tiền đề để đạt được thành tích tốt.
Tăng Khánh lúc này bước ra, kích động nói: "Bệ hạ yên tâm, chúng ta nhất định thề sống chết đoạt cờ!"
"Thề sống chết đoạt cờ!"
Những tu sĩ khác cũng đều bị bầu không khí trang nghiêm này lây nhiễm, ai nấy đều dõng dạc hô vang.
Bọn họ sau khi nghe được quy tắc của trận chiến đoạt cờ, cũng đều cho rằng việc này vô cùng dễ dàng.
Dù sao cũng chỉ là cướp cờ mà thôi.
Nhưng lại không hề nghĩ rằng, cùng mười vạn người khác tranh đoạt 100 lá cờ, cộng thêm các yếu tố khác trên Diệt Không chiến trường, việc đoạt được cờ rốt cuộc khó khăn đến mức nào.
Trong số ít những người sáng suốt, trên mặt đều lộ vẻ ngưng trọng.
Huống hồ Mộ Phong đã nhạy bén nhận ra một vấn đề, đó chính là Nữ Đế không hề nói những lá cờ này rốt cuộc ở nơi nào.
Trong những trận chiến đoạt cờ dùng để diễn tập đối kháng trong quân đội thông thường, trước đó đều sẽ biết vị trí của cờ, họ thông qua các loại thủ đoạn không ngừng tiến lên, đồng thời cản trở đối thủ, từ đó đoạt được cờ.
Nhưng bây giờ, căn bản không ai biết cờ ở nơi nào, cho nên việc tìm kiếm cờ trên Diệt Không chiến trường mịt mờ, cũng là một công việc vô cùng nặng nề.
Sau một canh giờ, tất cả mọi người đã đi tới bên ngoài kết giới.
Mà Nữ Đế vẫn ngồi trên tòa tháp cao ở trung tâm kết giới Đào Hoa Nguyên, quan sát tất cả mọi thứ trước mặt.
"Hãy nhớ, nơi có cờ, đều có trận pháp kết giới bảo hộ, bất kể lớn nhỏ."
"Trên chiến trường này, trận pháp kết giới cũng không nhiều.
Cho nên bây giờ lên đường đi!"
Thanh âm uy nghiêm của Nữ Đế trong nháy mắt truyền ra, đại lượng tu sĩ như thủy triều tràn về phía trước, đen nghịt một mảng.
Vài người lác đác không theo kịp đội ngũ, trở nên nhỏ bé không đáng kể như giọt nước giữa sóng triều.
Bất quá rất nhanh, dòng lũ người này bắt đầu chia thành từng dòng nhỏ, lao về các phương hướng khác nhau.
Dù sao không ai biết cờ ở nơi nào, cho dù đã gợi ý rằng nơi có cờ ắt sẽ có trận pháp tồn tại, nhưng manh mối này vẫn quá mơ hồ.
Một trận pháp khổng lồ như Đào Hoa Nguyên, ở trong Diệt Không chiến trường còn có vẻ nhỏ bé không đáng kể, càng không cần phải nói đến những kết giới trận pháp nhỏ bé khác.
Bọn họ tìm kiếm cờ, chẳng khác nào mò kim đáy bể.
Nhưng mười vạn người mò một trăm cây kim, dường như cũng không phải là chuyện bất khả thi.
Cho nên các thiên kiêu của mỗi quốc gia đều tìm kiếm theo phương hướng mà trực giác mách bảo.
Thánh chiến mới bắt đầu, cho nên bọn họ vẫn còn duy trì sự khắc chế, vẫn chưa có ai ra tay với người khác trước.
Tăng Khánh dẫn dắt hơn chín mươi tu sĩ một đường tiến về phía trước, theo hắn thấy, cờ nhất định ở sâu trong chiến trường, chắc chắn sẽ không đặt ở nơi dễ thấy.
Hắn quay đầu nhìn lại, ngoại trừ Mộ Phong và một số ít người khác, một vài kẻ không phục hắn cũng đều đi theo.
Dù sao bây giờ mà rời khỏi đại bộ đội, thật sự là quá nguy hiểm.
Những người đi lại lác đác vài ba người, nếu gặp phải đội ngũ của quốc gia khác, chẳng khác nào miếng thịt béo tự dâng đến miệng, căn bản không có sức chống cự.
Dù sao có thể đến được đây, chênh lệch thực lực giữa các tu sĩ nhiều nhất cũng không quá một đại cảnh giới.
Mà trước ưu thế về số lượng, ưu thế về cảnh giới sẽ chẳng còn lại gì...
✶ Thiên Lôi Trúc ✶ Dịch cộng đồng