Hoàng Long Sĩ cảm thấy vô cùng tiếc nuối, rõ ràng chỉ thiếu một chút nữa là có thể đánh chết hai huynh đệ Sử Văn Nghiệp và Trương Nguyên Bá, nhưng bây giờ lại để Trương Nguyên Bá chạy thoát.
Lưu Vĩnh và Hạ Ảnh chậm rãi đáp xuống mặt đất, sắc mặt có chút tái nhợt.
Dù sao đối thủ của họ cũng là một trong Ngũ Tiểu Quỷ, đối với họ mà nói áp lực không hề nhỏ.
Nếu không phải có chín thanh phi kiếm của Trúc Ngư ở bên cạnh yểm trợ, ai thắng ai thua còn khó mà nói chắc.
"Đại sư huynh, Trương Nguyên Bá trốn thoát rồi, việc này phải làm sao bây giờ? Hắn chắc chắn sẽ không bỏ qua đâu."
Hạ Ảnh lúc này có chút lo lắng hỏi.
Trương Nguyên Bá đã đào tẩu, với tính cách thù dai của hắn, người mà hắn muốn trả thù nhất không ai khác chính là Mộ Phong.
Việc họ làm lần này tuy đã dập tắt phần lớn uy phong của Trương Nguyên Bá, nhưng cũng khiến mối thù giữa hắn và Mộ Phong trở thành tử thù.
Là loại thù hận mà đối phương sẽ tìm trăm phương ngàn kế để giết chết cho bằng được.
Trúc Ngư thở dài, nói: "Bí thuật mà Trương Nguyên Bá khống chế hẳn là liên quan đến đại đạo cấp bậc không gian, ngăn cản là điều không thể, nhưng ta đoán cái giá phải trả cũng vô cùng lớn. Trong một thời gian ngắn, hắn sẽ không thể xuất hiện được nữa."
Lưu Vĩnh than thở: "Thật đáng tiếc, rõ ràng chỉ còn một chút nữa thôi!"
Trúc Ngư lại mỉm cười, nói: "Không chết chứng tỏ mạng hắn chưa tới đường cùng, nói không chừng mối ân oán này, sau này cần chính tay tiểu sư đệ tự mình kết thúc."
Nói xong, ba người họ liền đi lên núi.
Hoàng Long Sĩ ở trên không trung, chậm rãi giải trừ đại trận đã bố trí.
Bố trí đại trận chính là để không cho hai huynh đệ kia đào tẩu, không ngờ vẫn để một tên chạy thoát.
Sau khi giải trừ đại trận, hắn liền đáp xuống núi, lúc này Thời Tiểu Phúc, Vụ Phi Hoa và những người khác đã đợi sẵn ở đó.
"Gặp qua các vị sư huynh, sư tỷ!"
Mộ Phong tiến lên phía trước, cúi mình hành lễ với mọi người.
Lần này, Kỳ Viện toàn bộ xuất động chính là vì giúp hắn trừ đi hậu hoạn, phần ân tình này hắn cũng ghi tạc trong lòng.
Lúc này Thời Tiểu Phúc đã giải trừ trạng thái "Bạo Huyết", khôi phục lại vẻ bình tĩnh.
Những vết thương nhỏ trên người, sau khi dùng nước Bất Lão Thần Tuyền đã nhanh chóng khép lại.
"Tiểu sư đệ không cần khách khí như vậy."
Hắn cười nói.
Lưu Vĩnh lúc này cũng tiến lên, vỗ vai Mộ Phong: "Sư đệ khá lắm, lại có thể giao đấu vài chiêu với Trương Nguyên Bá cơ à?"
Trước đó trận pháp còn chưa bố trí xong, họ không dám tùy tiện xuất hiện, mà Mộ Phong và Trương Nguyên Bá đã giao thủ, đương nhiên là bị nghiền ép một chiều, Lưu Vĩnh cũng chỉ nói đùa mà thôi.
"Còn nói nữa à," Xích Cẩm hừ lạnh một tiếng, "Các ngươi rõ ràng đã đến đây từ sớm, vì sao không nói cho ta biết? Rõ ràng là không tin tưởng ta!"
Vụ Phi Hoa cười tủm tỉm đi tới bên cạnh nàng, nói: "Tiểu sư muội đừng giận, lần sau có chuyện như vậy, nhất định sẽ báo cho ngươi biết trước."
"Thế còn tạm được."
Xích Cẩm chỉ muốn giữ chút thể diện, "Hơn nữa ta bây giờ đã ổn trọng hơn nhiều rồi, các ngươi đừng lúc nào cũng coi thường người ta."
Tất cả mọi người đều cười ha ha, trong lòng tự hiểu rõ.
Mộ Phong lúc này nhìn về phía Trúc Ngư, hỏi: "Đại sư huynh, Trương Nguyên Bá chạy thoát rồi sao?"
"Để hắn chạy thoát rồi, ta đoán hắn sẽ còn gây bất lợi cho ngươi, nhưng nghĩ đến cái giá phải trả khi sử dụng bí thuật cũng không nhỏ, trong thời gian ngắn hẳn là không thể gây sự với ngươi được."
Trúc Ngư thản nhiên nói.
Hoàng Long Sĩ lúc này cũng lên tiếng: "Trong vòng mấy năm, hắn không dám tìm đến ngươi đâu. Lúc hắn rời đi ta cảm nhận được khí tức trên người hắn đã yếu đến cực điểm. Cho dù tĩnh dưỡng lại, cảnh giới cũng sẽ tụt xuống."
"Vậy thì tốt rồi, tạm thời không cần để ý đến hắn."
Mộ Phong mỉm cười.
Hắn mời mọi người đến một khoảng đất trống trên núi, nơi đây cây xanh hoa đỏ, lại tọa lạc trên linh mạch, thiên địa linh khí vô cùng dồi dào, khiến người ta cảm thấy sảng khoái trong lòng.
Kể từ lần gặp mặt ở Kỳ Sơn, đây là lần đầu tiên người của Kỳ Viện tụ họp đông đủ như vậy.
Mọi người cười cười nói nói, không khí vô cùng ấm áp như một gia đình.
Thời Tiểu Phúc lấy Dục Thiên Cự Mộc được rút ra từ trong tim Sử Văn Nghiệp, đặt trước mặt mọi người.
Thứ này giống như một con ký sinh trùng, ký sinh trong trái tim của Sử Văn Nghiệp.
Sau khi ký chủ chết, Dục Thiên Cự Mộc liền từ từ thu nhỏ lại bằng ngón tay, có thể dễ dàng cầm trong tay.
Nếu vứt trên đường, cũng sẽ không có ai thèm liếc nhìn.
"Thứ này quả thật đặc biệt."
Xích Cẩm rất tò mò cầm lên quan sát, chỉ cảm thấy bên trên truyền đến sinh cơ dồi dào.
Hoàng Long Sĩ mỉm cười, nói: "Đó là tự nhiên, thiên địa Âm Dương Ngũ Hành chính là những thuộc tính lực lượng cơ bản nhất, trong ngũ hành thuộc tính này, cũng có thần vật của riêng mình."
"Ví như thuộc tính hỏa, thì có các loại hỏa diễm quý hiếm, ví dụ như lưu diễm của Xích Cẩm sư muội, địa hỏa của Mộ Phong sư đệ, còn có một loại tên là Sí Dương Cực Diễm, nghe nói cũng là thứ mà Hỏa Quỷ trong Ngũ Tiểu Quỷ sở hữu."
"Huyền Âm Ô Thủy trong tay Trương Nguyên Bá, chính là thần vật trong hệ thủy. Mà Dục Thiên Cự Mộc, chính là một trong những thần vật của hệ mộc, sở hữu đủ loại diệu dụng thần kỳ."
Lưu Vĩnh lúc này chen vào nói: "Nếu đã đoạt được từ tay Trương Nguyên Bá, vậy sao không giao cho Mộ Phong sư đệ sử dụng, như vậy cũng có thể thêm một thủ đoạn bảo mệnh."
Tất cả mọi người đều nhất trí đồng ý, dù sao Mộ Phong cũng là người đã "chết" qua một lần, họ tự nhiên đều vô cùng quan tâm.
Nhưng Mộ Phong lại lắc đầu quầy quậy: "Các vị sư huynh, sư tỷ, không phải ta không cần, mà là trong tay ta đã có nước Bất Lão Thần Tuyền, thêm Dục Thiên Cự Mộc cũng vô dụng."
"Có điều, ta thấy thứ này ngược lại rất hợp với đại sư huynh, bản thân huynh ấy am hiểu y thuật, nếu sở hữu Dục Thiên Cự Mộc, chỉ bằng vào sinh cơ khổng lồ này, cũng có thể khiến y thuật nâng cao một bậc."
Hoàng Long Sĩ cười gật đầu: "Sư đệ nói không sai, thứ này đặt trong tay sư đệ, còn chưa được xem là dệt hoa trên gấm, nhưng nếu ở trong tay đại sư huynh, thì không biết có thể cứu được thêm bao nhiêu mạng người."
Thế là, dưới sự đồng ý của mọi người, Dục Thiên Cự Mộc được giao cho Trúc Ngư.
Bởi vì đều là người một nhà, nên Trúc Ngư cũng không từ chối nhiều, mà ngay trước mặt mọi người luyện hóa Dục Thiên Cự Mộc.
Dục Thiên Cự Mộc khi thì biến thành một cây đại thụ chọc trời, khi thì thu nhỏ lại như ngón út, qua lại mấy lần rồi bay đến trước ngực Trúc Ngư, chậm rãi dung nhập vào trong máu thịt.
Cuối cùng, Dục Thiên Cự Mộc cắm rễ vào trong tim của Trúc Ngư.
Trừ phi bị tiêu diệt trong nháy mắt không còn một chút cặn, bằng không sinh cơ khổng lồ trên Dục Thiên Cự Mộc có thể giúp hắn từ từ hồi phục lại.
"Đã đại sư huynh luyện hóa Dục Thiên Cự Mộc, vậy những thứ này, huynh cũng nên cầm lấy."
Hạ Ảnh lúc này lấy ra túi trữ vật của Sử Văn Nghiệp, đổ hết đồ vật bên trong ra.
Đồ trong túi trữ vật rất tạp nham, hơn nữa tất cả thánh tinh đều bị giữ lại trong túi, nếu không đổ ra thì căn bản không có chỗ để, quá nhiều.
Dù sao thì, Sử Văn Nghiệp cũng là một trong Ngũ Tiểu Quỷ, những thứ hắn sở hữu đều là hàng cực phẩm.
Đan dược, Thánh khí, tâm pháp, Thánh thuật các loại phẩm cấp đều cực cao.
Nhất là cây quạt hắn thường mang theo bên mình, căn bản không nhìn ra là vật phẩm cấp bậc nào, nhưng chỉ cần liếc mắt là có thể thấy nó rất bất phàm.
Trước đây Mộ Phong đã tận mắt thấy Sử Văn Nghiệp dùng cây quạt đó để thôi động lực lượng của Dục Thiên Cự Mộc, hiển nhiên là Thánh khí đi kèm với Dục Thiên Cự Mộc, cuối cùng cũng rơi vào tay Trúc Ngư.
Trong những món đồ tạp nham khác, Mộ Phong liếc mắt liền thấy một khối thanh đồng, không khỏi hỏi: "Đó là cái gì?"
Hạ Ảnh nhìn một chút, trực tiếp vung tay, khối thanh đồng kia liền bay lên, thẳng tắp bay về phía hắn.
Mộ Phong sau khi bắt được, vẻ mặt hết sức kinh ngạc.
Đây là một khối thanh đồng, hai đầu rất không bằng phẳng, như thể bị bẻ gãy một cách thô bạo.
Loại khối thanh đồng này, trong tay hắn cũng có một khối, là đoạt được từ tay một tà tu tên là Huyết Đồ.
Bởi vì Huyết Đồ bị giết, khiến hắn bị người của Thanh Lâm Bang chú ý, cũng chính là vì khối thanh đồng này.
Theo lời Ngụy Tiếu Ngữ, khối thanh đồng này thuộc sở hữu của lão đại Thanh Lâm Bang là Chử Miễn, mà Chử Miễn chính là Thổ Quỷ trong Ngũ Tiểu Quỷ.
Sử Văn Nghiệp là Mộc Quỷ trong Ngũ Tiểu Quỷ, trong tay cũng có một khối thanh đồng như vậy, điều này khiến Mộ Phong trong nháy mắt liên tưởng đến rất nhiều chuyện.
Hắn lấy ra khối thanh đồng của mình, đặt cạnh khối trong tay Sử Văn Nghiệp, kết quả chúng khớp nhau khít khao không một kẽ hở, hiển nhiên vốn là một thể.
"Sư đệ, ngươi cũng có một khối?"
Lưu Vĩnh trừng to mắt, vẻ mặt nghi hoặc.
Mộ Phong gật đầu, nói ra suy đoán của mình: "Khối này của ta là của Chử Miễn, hắn chính là một trong Ngũ Tiểu Quỷ, đã sáng lập Thanh Lâm Bang. Về sau có người trong bang của hắn phạm lỗi rồi bỏ trốn, mang theo khối thanh đồng này, cuối cùng bị ta giết ở Võ Dương Thần Quốc."
"Ta nghi ngờ rằng, trong tay mỗi người của Ngũ Tiểu Quỷ đều có một khối thanh đồng, ghép lại chính là một tín vật nào đó. Chính tín vật này đã giúp bọn họ có được sức mạnh của riêng mình."
"Nếu không, vì sao sức mạnh của họ lại cường đại như vậy, hơn nữa lại vừa vặn năm người chiếm giữ ngũ hành?"
Hoàng Long Sĩ trong nháy mắt liền hiểu ý Mộ Phong, nói tiếp: "Rất có thể. Tín vật này chính là chìa khóa để họ có được Ngũ Hành Lực Lượng, có lẽ là một truyền thừa vô cùng cường đại. Truyền thừa không chỉ cho họ sức mạnh, mà còn cho họ ngũ hành thần vật, cùng với năm loại Thánh khí đi kèm."
Mọi người nhao nhao quay đầu nhìn về phía cây quạt xếp trong tay Trúc Ngư.
Trúc Ngư mở quạt xếp ra, lập tức cảm giác được Dục Thiên Cự Mộc trong tim được kích hoạt, nếu hắn dùng cây quạt để thôi động lực lượng của Dục Thiên Cự Mộc, vậy sẽ khuếch đại sức mạnh này lên rất nhiều.
Tất cả mọi người đều có chút xúc động, sức mạnh của Ngũ Tiểu Quỷ lại có nguồn gốc như thế.
Nhưng bây giờ, tín vật bị chia làm năm phần, đã có hai phần rơi vào tay Mộ Phong.
Có lẽ, ngoài Trương Nguyên Bá ra, những người khác trong Ngũ Tiểu Quỷ, sẽ còn tìm đến Mộ Phong.
Ngay lúc này, có một bóng người chạy lên núi, vẻ mặt có chút hổn hển.
Khi hắn nhìn thấy mọi người của Kỳ Viện trên núi, lập tức sững sờ.
Mộ Phong lúc này đứng dậy, giới thiệu với Biện Kế Tinh: "Thành chủ đại nhân đến vừa kịp lúc, mấy vị này là các sư huynh sư tỷ của ta."
"Đệ tử Kỳ Viện?"
Biện Kế Tinh chạy lên núi lập tức ngẩn người, sau đó thái độ trở nên cung kính hơn rất nhiều: "Không ngờ các đệ tử Kỳ Viện lại tề tựu đông đủ ở đây, thật là thất kính."
"Thành chủ không cần khách khí."
Trúc Ngư cười ha hả nói, "Chúng ta chỉ đến thăm Mộ Phong sư đệ mà thôi."
Biện Kế Tinh trong lòng thầm oán, trận chiến vừa rồi của mấy vị đây, suýt chút nữa đã san bằng cả ngọn núi này rồi