Virtus's Reader
Bất Diệt Bá Thể Quyết

Chương 3783: CHƯƠNG 3782: DẠY DỖ ĐẶC BIỆT

Mộ Phong thở dài, Đường Sinh quả thực đã hết thuốc chữa, bởi vậy hắn lựa chọn phương thức đơn giản nhất. Bàn tay hắn giơ lên, một cái tát hung hãn quất thẳng vào mặt Đường Sinh.

Nửa bên mặt của Đường Sinh lập tức sưng vù, cả người cũng ngây ra: "Ngươi... ngươi dám đánh ta? Ngay cả tỷ tỷ của ta cũng không dám đánh ta, ngươi vậy mà dám..."

"Tỷ tỷ ngươi không đánh ngươi là vì thương yêu ngươi, còn ta và ngươi không thân không quen, đương nhiên xuống tay được." Mộ Phong nói nhẹ như không, tựa như đang bàn chuyện cơm nước.

Đường Sinh càng thêm uất ức: "Ngươi chết chắc rồi, ta nhất định sẽ giết ngươi..."

Chát!

Lời còn chưa dứt, lại một cái tát nữa giáng xuống, cả khuôn mặt Đường Sinh đều sưng lên. Hắn gào khóc muốn liều mạng với Mộ Phong, lại bị Mộ Phong một cước đạp ngã.

Cảnh tượng sau đó khiến đám người Uông Bách Nguyên đều sững sờ, không dám thở mạnh, bởi vì Mộ Phong vậy mà trực tiếp cưỡi lên người Đường Sinh, từng quyền từng quyền liên tiếp nện xuống.

Mãi đến khi đánh cho Đường Sinh chỉ còn thoi thóp, hắn mới xách y lên lôi ra ngoài, máu tươi vương vãi suốt đường đi. Vừa đi, hắn vừa nói: "Ồn ào, lần này đã yên tĩnh chưa?"

Đợi đến khi bọn họ đi rồi, Uông Bách Nguyên mới vội vàng nói: "Trước khi điều tra rõ ràng, không một ai được trêu chọc tên này!"

Mộ Phong lôi Đường Sinh một mạch ra khỏi Long Kỳ Thần Thành, về đến nhà họ Đường. Lúc này, Đường Nhứ và A Phúc vẫn còn ở tiệm.

Hắn ném Đường Sinh vào một thùng nước tắm, sau đó lấy ra một giọt nước Bất Lão Thần Tuyền, hòa cùng nước giếng rồi đổ đầy bồn.

Cứ như vậy, Đường Sinh sẽ không lưu lại bất kỳ thương tổn nào, nhưng nỗi thống khổ trước đó thì lại chân chân thật thật gánh chịu một lần.

Không bao lâu, Đường Sinh liền tỉnh lại, vừa nhìn thấy Mộ Phong, thân thể liền run lên. Phát hiện mình đã về đến nhà, y liền bắt đầu la lớn: "Tỷ, mau tới cứu ta, có kẻ giết người!"

Mộ Phong cứ ngồi ở đó, đợi y la mệt rồi mới nói: "Tỷ tỷ ngươi đang bận, nên đã giao ngươi cho ta. Ta đã bảo đảm với tỷ ấy rằng ngươi sẽ trở nên hiểu chuyện và ngoan ngoãn."

Đường Sinh mặt đầy tức giận nói: "Ngươi tên tiểu bạch kiểm này, đợi ta nói cho tỷ tỷ biết, liền để nàng đuổi ngươi ra ngoài!"

"Xem ra vẫn chưa nhớ đời."

Mộ Phong chẳng buồn nói nhiều, trực tiếp tiến lên, đè Đường Sinh vào trong thùng nước tắm mà đánh một trận tơi bời, đến khi y ngất đi mới dừng tay.

Một giọt nước Bất Lão Thần Tuyền cũng ẩn chứa sinh cơ kinh người, bởi vậy ngâm mình trong thùng nước tắm, thương thế của Đường Sinh rất nhanh đã có thể hồi phục. Mộ Phong ra tay cũng biết nặng nhẹ, chỉ cần để Đường Sinh chịu đựng thống khổ là được.

Đường Sinh lại từ từ tỉnh lại, lần này nhìn về phía Mộ Phong, ánh mắt đã có chút sợ hãi, nhưng y vẫn gồng mình lấy dũng khí nói: "Đây là chuyện của Đường gia ta, ngươi dựa vào cái gì mà nhúng tay? Ta không cần ngươi quản!"

Mộ Phong lắc đầu, khởi động cổ tay, lập tức lại đè Đường Sinh vào trong thùng nước tắm.

"Đừng mà!"

Theo một trận kêu thảm thiết, Đường Sinh lại ngất đi. Lần này tỉnh lại, cuối cùng y cũng đã ngoan ngoãn, nhìn Mộ Phong như chuột thấy mèo, sợ hãi rụt rè.

"Bây giờ hiểu chưa, nếu ngươi làm chuyện gì khiến ta không vui, ta sẽ thưởng cho ngươi một trận đòn. Ta ở đây có linh đan diệu dược, cho dù đánh gãy tay chân ngươi cũng có thể khiến ngươi hồi phục như cũ."

Giọng Mộ Phong vô cùng bình thản, nhưng lọt vào tai Đường Sinh lại khủng bố vô cùng.

"Ngươi... ngươi là yêu ma sao?"

Mộ Phong nhíu mày, lạnh giọng nói: "Ta sẽ khiến ngươi cảm thấy ta còn đáng sợ hơn cả yêu ma."

Sau đó, Mộ Phong liền mang theo Đường Sinh bắt đầu con đường "tu hành". Hắn để Đường Sinh quét dọn toàn bộ nhà cửa, bất kỳ góc khuất nào cũng không được bỏ qua.

"Hiện tại Đường gia các ngươi không còn là đại gia tộc, cho nên ngươi phải học cách làm lại từ đầu." Lý do của Mộ Phong vô cùng đầy đủ.

"Ngươi muốn làm ta mệt chết sao?" Đường Sinh oán trách một câu, đón lấy hắn chính là những nắm đấm như mưa sa bão táp của Mộ Phong.

Lại một lần nữa tỉnh lại từ trong thùng nước tắm, Đường Sinh không dám nói thêm một câu nào nữa, trực tiếp bắt đầu lao động. Có điều, y trước nay chưa từng làm qua những việc này, trông vô cùng lóng ngóng vụng về.

Mộ Phong lại không để ý đến những điều đó, chỉ cần Đường Sinh làm không tốt chính là một trận đòn roi, tiếng kêu thảm thiết đến hàng xóm sát vách cũng nghe không nổi nữa, vội vã đi báo cho Đường Nhứ.

Đường Nhứ đau lòng đệ đệ, muốn Mộ Phong nhẹ tay một chút, nhưng nghĩ đến trước đó đã đồng ý với Mộ Phong, nàng cũng đành nhẫn nhịn.

Đến tối, Đường Nhứ và A Phúc mới trở về nhà, nhưng không ngờ trong nhà lại được quét dọn sạch sẽ tinh tươm, chuyện này nhất thời khiến hai người có một cảm giác khác lạ.

Đường Sinh nhìn thấy tỷ tỷ trở về, lập tức khóc rống lên: "Tỷ, tỷ mau đuổi người này đi, nếu không ta sẽ chết trong tay hắn mất..."

Lời còn chưa dứt, Mộ Phong đã như quỷ mị xuất hiện sau lưng y, một tay kéo y ra khỏi lòng Đường Nhứ, tiếp đó là hai cái tát.

Hai cái tát này gần như đánh rụng hết răng của Đường Sinh, mặt sưng lên như đầu heo.

Đường Nhứ không đành lòng: "Công tử, như vậy có phải là quá nghiêm khắc rồi không..."

Mộ Phong chậm rãi nói: "Hắn chuẩn bị bán cô cho Uông Bách Nguyên, ngay cả tỷ tỷ ruột cũng có thể bán đi, đã đến mức tang tâm bệnh cuồng. Cô che chở hắn không phải là tốt cho hắn, mà chỉ đang hại hắn mà thôi."

"Nếu như tin tưởng ta, thì đừng nhúng tay vào."

Đường Nhứ cắn môi, cuối cùng vẫn lựa chọn tin tưởng Mộ Phong, quay đầu rời đi không ngoảnh lại.

Đường Sinh thấy vậy, nhất thời cảm thấy cuộc đời vô vọng. Quả nhiên đúng như dự đoán, tiếp theo lại là một trận đòn nhừ tử, sau đó y bị ném vào thùng nước tắm.

Mấy ngày sau đó, Đường Sinh đều bị Mộ Phong đè ép ở nhà họ Đường quét dọn, bất kể là sân viện hay phòng ốc, đều được dọn dẹp không một hạt bụi. Mà cái giá phải trả, chính là Đường Sinh đã ăn mấy chục trận đòn độc.

"Được rồi, cũng gần đủ rồi." Mộ Phong lẩm bẩm nói.

Đường Sinh vừa nghe, lập tức nhảy dựng lên: "Ta có thể ra ngoài được rồi phải không?"

"Đương nhiên, nhưng là đi cùng ta." Mộ Phong khẽ mỉm cười, mang theo Đường Sinh rời khỏi trấn, đi tới một ngọn núi, sau đó lấy ra công cụ dùng để luyện khí.

"Đến đây, luyện khí là căn cơ của Đường gia các ngươi, cho ta xem thử."

Đường Sinh tuy rằng chưa từng học qua, nhưng cũng từng thấy phụ thân bọn họ làm, bèn muốn cầm cây búa lên, nhưng không ngờ cây búa đó lại nặng vô cùng.

"Sao có thể như vậy được..."

Mộ Phong chậm rãi giơ tay lên, lạnh lùng nói: "Đập cho ta, đập không đủ mười nghìn lần, ta sẽ cho ngươi biết thế nào là thống khổ."

Đường Sinh lòng đầy sợ hãi, chỉ có thể chật vật cầm cây búa lên, nện một nhát xuống phôi sắt. Nhưng chỉ đập được vài lần, cổ tay y đã sưng lên, cả người cũng bị rút cạn sức lực.

Cây búa này chính là Thánh khí Đại Địa Chi Tâm, Mộ Phong có thể khống chế trọng lượng của nó, cho nên hắn đã đặt trọng lượng ở mức cực hạn, để Đường Sinh chỉ có thể miễn cưỡng cầm lên.

Đây cũng là phương pháp hắn nghĩ ra để Đường Sinh có thể nhanh chóng học được luyện khí, bằng không với cá tính của Đường Sinh, e là y sẽ không bao giờ động đến việc này.

"Không được, ta đập không nổi nữa!" Đường Sinh mồ hôi đầm đìa, thở hổn hển nói...

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!