Virtus's Reader
Bất Diệt Bá Thể Quyết

Chương 4190: CHƯƠNG 4190: KHÉO TIẾN VÀO BẢO KHỐ

Mộ Phong rót đầy một bình Thiên La Ngân Tương, vô cùng trân trọng cất đi. Đối với lời phản bác của Thái Minh, hắn chỉ cười nhạt.

"Lựa chọn của mỗi người mỗi khác, ta chỉ nói nếu là ta, chắc chắn sẽ làm như vậy."

Thái Thanh Thanh ở bên cạnh chen vào: "Lấy được Thiên La Ngân Tương rồi, chúng ta mau đến bảo khố đi!"

Thái Minh tỏ vẻ đau đầu, đưa tay đỡ trán nói: "Nếu không phải tin tưởng ngươi, ta thật sự cho rằng ngươi là kẻ phản bội. Có ai lại nóng lòng dẫn người ngoài đến bảo khố của nhà mình như vậy không?"

Thái Thanh Thanh cười hì hì: "Phong Mộc ca không phải người ngoài."

Ba người chậm rãi xuống núi dưới ánh trăng. Lúc xuống núi không gặp phải bất kỳ trở ngại nào, chỉ có khi lên núi mới gian nan như vậy.

"Bây giờ trong tộc địa đều đang tìm kiếm tung tích của ngươi, rốt cuộc ngươi đã làm gì?"

Thái Minh tò mò hỏi một câu.

"Ta đã giết một kẻ tên Thái Đức, chắc là bị bọn họ phát hiện rồi."

Vì đã sớm có chuẩn bị tâm lý, nên khi Mộ Phong nói về chuyện này, vẻ mặt hắn không chút gợn sóng.

Thái Minh trong lòng lại có chút khinh thường, dù sao Thái Đức cũng chẳng qua chỉ là Vô Thượng cảnh cấp ba mà thôi, có gì đáng để khoe khoang chứ?

Cũng không phải hắn bất mãn với Mộ Phong, chỉ là thấy Thái Thanh Thanh và Mộ Phong vô cùng thân mật, nên bất giác đã đề cao yêu cầu đối với Mộ Phong.

Đồng thời hắn cũng cho rằng lời nói của Mộ Phong có phần khoác lác, trong lòng rất không vui.

"Thái Đức chẳng qua chỉ là một hậu bối trẻ tuổi mà thôi, nếu như đánh không lại hắn mới thật sự là mất mặt."

Mộ Phong cũng không biết vì sao Thái Minh lại nhằm vào mình khắp nơi, trong lòng thầm nghĩ: "Trời ạ, thương thế của ta hiện tại vẫn chưa lành hẳn mà!"

Lần này có Thái Minh ở bên cạnh, bọn họ thuận lợi xuyên qua đại trận, rời khỏi cấm địa, lặng lẽ đi thẳng một đường về phía bảo khố.

Có hai vị cường giả Vô Thượng cảnh, bọn họ dễ dàng tránh được các yêu tu tuần tra và lùng sục trên đường, không bao lâu đã đến nơi cất giữ bảo khố của Lục Mục Viên tộc.

Bên ngoài bảo khố cũng có vài cường giả Lục Mục Viên tộc canh giữ, mỗi một người đều không hề thua kém Thái Đức đã chết, điều này khiến mấy người Mộ Phong rơi vào thế khó.

Nếu cứ nghênh ngang đi qua như vậy, chẳng khác nào tự chui đầu vào lưới.

"Bảo khố không dễ để người khác đến gần, hơn nữa chúng ta không có chìa khóa, làm sao để mở ra?"

Thái Minh xa xa nhìn chằm chằm vào cánh cửa lớn của bảo khố, nhíu mày hỏi.

Mộ Phong lại nói: "Chỉ cần có thể đến gần bảo khố, ta có thể mở được cấm chế ở đó."

"Ha ha, người trẻ tuổi, nói mạnh miệng không sợ cắn phải lưỡi à? Cấm chế bên ngoài bảo khố không giống như đại trận mà ta tiện tay bố trí đâu, không chỉ sức phòng ngự kinh người, mà một khi có người đến gần, người khống chế trận pháp cũng sẽ nhận ra ngay."

Thái Minh mặt lộ vẻ không vui, nói tiếp: "Nếu không có chìa khóa bảo khố, căn bản không thể tiến vào."

Mộ Phong lại lắc đầu: "Ta thật sự có cách, chỉ là hiện tại không thể tiếp cận bảo khố, việc này rất khó."

Có lẽ câu nói này đã khơi dậy lòng hiếu thắng của Thái Minh, hắn hừ lạnh một tiếng: "Việc này có gì khó? Ta có thể đi dụ các cường giả canh giữ bảo khố đi, nhưng ngươi phải mở được bảo khố trong thời gian có hạn, đồng thời lấy được Thiên Điệp nhộng ra!"

Hắn nhìn chằm chằm vào mắt Mộ Phong, muốn từ trong đó tìm ra dù chỉ một tia căng thẳng hay lùi bước.

Nhưng mà, không hề có.

Ánh mắt Mộ Phong vẫn kiên định, hơn nữa giờ phút này trên mặt còn lộ ra nụ cười nhàn nhạt: "Thành giao!"

Thái Minh không biết sự tự tin của Mộ Phong đến từ đâu, lẽ nào vì thắng được mình ở phương diện trận pháp mà hắn đã có thể coi thường tất cả trận pháp trong thiên hạ?

Nhưng hắn vẫn muốn xem xem tên nhân loại này rốt cuộc có thể làm được đến mức nào.

Thế là hắn gật đầu, lao người bay về phía bảo khố.

Khi đến gần bảo khố, không gian bên ngoài bỗng vặn vẹo, một bóng người già nua xuất hiện trước mặt Thái Minh.

"Thái Minh, ngươi không trông coi cấm địa cho tốt, đến đây làm gì?"

Trong ánh mắt của lão già có sự chán ghét không hề che giấu.

Thái Minh lại tỏ ra tự nhiên, chậm rãi nói: "Có chút việc muốn mời hai vị trưởng bối giúp đỡ."

Không gian lại vặn vẹo một lần nữa, một bóng người khác cũng xuất hiện, tương tự là một dáng vẻ già nua, nhưng trong đôi mắt lại ẩn chứa tinh quang.

"Thái Minh, chúng ta sẽ không giúp ngươi đâu, ngươi cái đồ tạp chủng bẩn thỉu!"

Lời lăng mạ này đối với Thái Minh trước kia gần như ngày nào cũng nghe, khiến hắn cũng sinh ra sức đề kháng, nhưng trong lòng vẫn có một ngọn lửa giận đang thiêu đốt.

"Lão già, ta gọi các ngươi một tiếng trưởng bối, các ngươi còn được đằng chân lân đằng đầu thật sao? Ta đến tìm các ngươi, chính là muốn đánh các ngươi một trận!"

"Yên tâm, ta sẽ áp chế tu vi ngang bằng các ngươi, nếu không dám ứng chiến, thì rút lại lời vừa rồi cho ta!"

Hai vị lão giả vừa nghe, lập tức râu ria dựng đứng, mắt trợn trừng, mặc dù họ biết rằng cho dù Thái Minh áp chế tu vi, hai người họ cũng không phải là đối thủ, nhưng khẩu khí này thật sự khó mà nuốt trôi.

"Được, vậy thì đến so tài xem sao, để chúng ta xem bao nhiêu năm qua ngươi có tiến bộ hay không!"

Ba người cùng nhảy lên, không bao lâu đã bay ra khỏi phạm vi tộc địa của Lục Mục Viên tộc.

Mộ Phong có chút kinh ngạc nói: "Sao ta có cảm giác thúc thúc của ngươi chính là muốn đánh hai lão già này vậy?"

Thái Thanh Thanh khẳng định gật đầu, giơ nắm đấm nhỏ của mình lên: "Đừng nói Minh thúc, ngay cả ta cũng muốn đánh bọn họ!"

Mộ Phong cười hì hì: "Vậy ngươi còn phải tu luyện thêm nữa đấy."

Bọn họ cũng không lãng phí thời gian, vừa nói chuyện vừa đi đến bên ngoài bảo khố, nhìn quanh bốn phía không có ai, liền chuẩn bị phá giải trận pháp bên ngoài.

Bảo khố trông như một sơn động, hai phiến cửa đá hiện ra vẻ vô cùng dày nặng, chỉ nhìn thôi cũng cho người ta một loại ảo giác không thể lay chuyển.

Đồng thời bên ngoài cửa đá còn phủ một lớp quang mang nhàn nhạt, tựa như mặt nước gợn sóng lăn tăn, đây chính là trận pháp bao bọc bên ngoài bảo khố.

"Ca ca, làm được không?"

Ngay cả Thái Thanh Thanh, giờ phút này cũng có chút không đủ tự tin.

Mộ Phong vỗ ngực, cười nói: "Yên tâm, ta là dân chuyên nghiệp!"

Sau đó, trong con ngươi hắn tức thì có kim quang lưu chuyển, Thiên Diễn Thần Cơ lập tức khởi động, trận pháp trong mắt hắn cũng biến thành một dáng vẻ khác.

Kết giới trận pháp vốn như mặt nước, bây giờ trong mắt hắn chính là từng sợi tơ năng lượng chằng chịt, nhìn như hỗn loạn nhưng lại có một trật tự đặc biệt.

Tòa trận pháp này không phải là trận pháp mạnh nhất Mộ Phong từng gặp, nhưng lại là phức tạp nhất, vô số sợi tơ khiến người ta nhìn thôi đã thấy tuyệt vọng, đừng nói đến việc phân tích quy luật vận hành của chúng.

Mộ Phong lại liếm môi, bắt đầu tập trung cao độ phân tích trận pháp.

Thái Thanh Thanh ở bên cạnh không giúp được gì, cũng không dám lên tiếng, chỉ có thể lặng lẽ đứng một bên, nhưng trong lòng dần trở nên sốt ruột.

Dù sao hai vị trưởng lão trong tộc canh giữ bảo khố không biết lúc nào sẽ quay lại, nếu bị phát hiện, bọn họ chính là kiếm củi ba năm thiêu một giờ.

Trong cảm nhận của Thái Thanh Thanh, thời gian dường như đã trôi qua dài đằng đẵng như một năm, Mộ Phong cuối cùng cũng động.

Một khi đã động, tức là hắn đã có sự chắc chắn...

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!