Bên trong thế giới Kim Thư, Cửu Uyên vận dụng quyền hạn khí linh của mình, trực tiếp biến một khu vực không xa thánh tuyền thành một vùng trời đất băng tuyết, sau đó trồng Băng Phách Đàn Hương vào nơi này.
Loại linh tài cao cấp này có thể ngộ bất khả cầu, sau này luyện đan có lẽ cũng có thể dùng tới.
Thu Băng Phách Đàn Hương xong, Mộ Phong nhất thời hài lòng gật đầu.
Ngược lại, đám người gấu trắng biết đề nghị của mình hết sức vô lý nên lúc này cũng không nhắc lại chuyện đó nữa, nhưng sắc mặt có hơi khó coi.
"Được rồi, mục đích của ta đã hoàn thành, các ngươi trở về nói với các chủ, nếu như nàng suy nghĩ thông suốt thì đến báo cho ta. Ta còn có chuyện quan trọng, không thể ở đây dừng lại quá lâu."
"Minh bạch, công tử." Đám người gấu trắng gật đầu, liền chuẩn bị quay trở về.
Mộ Phong nhìn bóng lưng của họ, cũng không có ý định đuổi theo, đợi đến khi không còn nhìn thấy nữa, hắn mới quay đầu nói với Hổ Tinh Thải: "Ngươi đưa Hắc Chi Hạ rời đi trước, ta có chút chuyện muốn làm."
Hổ Tinh Thải nhíu mày, vô cùng không vui hỏi: "Để ta bảo vệ nàng?"
"Đúng, nàng rất quan trọng!"
Mộ Phong dặn dò một câu, trực tiếp triệu hồi Độc Giác Hổ và Trục Phong Bạch Hổ từ thế giới Kim Thư ra, lệnh cho chúng bảo vệ Hổ Tinh Thải cùng Hắc Chi Hạ.
Hắc Chi Hạ ở phía sau yên lặng lắng nghe, trong lòng vui như mở hội, hiểu lầm ý của Mộ Phong, còn tưởng rằng Mộ Phong coi trọng mình nên mới để tâm đến nàng như vậy.
"Khà khà, ta đã biết mà, mị lực của bản tiểu thư lớn như vậy, không ai có thể ngăn cản!"
Mộ Phong đương nhiên không biết tâm tư của tiểu nha đầu, hết thảy những gì hắn làm cũng chỉ vì đến Hắc Giao tộc lấy lại chìa khóa mà thôi. Sau khi Hổ Tinh Thải và những người khác rời đi, hắn nhất thời triển khai Thần Ẩn Pháp, biến mất ngay tại chỗ.
Ngay khi Hổ Tinh Thải và Mộ Phong đều đã rời khỏi nơi đây, từ dưới một đống tuyết trắng ở phía xa, một nam tử mặc áo đen chậm rãi bước ra.
Bởi vì trước đó hắn ẩn mình trong tuyết trắng, trên người cũng không tỏa ra nửa điểm khí tức, cho nên căn bản không có ai phát hiện ra hắn.
"Nhân loại này rốt cuộc có lai lịch gì mà lại lợi hại như vậy?"
Hiển nhiên, trận chiến với Thiên Cực Hàn Sư cũng đã bị người mặc áo đen thu hết vào đáy mắt.
"Người này trước đi tìm Hoài Tuyết, sau lại đến lấy đi Băng Phách Đàn Hương, xem ra là nhắm vào Băng Phách Đàn Hương. Nhưng bất kể thế nào, thực lực của kẻ này đối với chúng ta mà nói đều là mối uy hiếp to lớn."
"Không được, chuyện này ta phải nhanh chóng báo cáo lại, để cấp trên có sự đề phòng mới được."
Vừa nói xong định rời đi, cách đó không xa đột nhiên truyền đến một tiếng cười khẽ.
"Đáng tiếc, ngươi không về được đâu."
Tiếng nói vừa dứt, thân ảnh Mộ Phong đã chậm rãi xuất hiện trước mặt người mặc áo đen.
Người mặc áo đen nhất thời giật nảy mình: "Ngươi... sao ngươi lại xuất hiện ở đây?"
Mộ Phong nghĩ cũng thấy buồn cười, hắn chỉ định đi xem xét thật giả của ba tên yêu tu gấu trắng kia, bọn họ nói là do Hoài Tuyết phái tới, nhưng Mộ Phong không thể chỉ nghe lời nói từ một phía.
Nhưng còn chưa đi, hắn đã phát hiện ra sự tồn tại của người mặc áo đen, đồng thời nghe được lời lẩm bẩm của y, nhất thời vui vẻ.
Lại có thu hoạch ngoài ý muốn!
Ánh mắt Mộ Phong mang theo vẻ dò xét, nụ cười ấy trong mắt người mặc áo đen lại cực kỳ đáng sợ, bởi vì hắn đã chứng kiến thực lực kinh khủng của Mộ Phong.
Tuy rằng hắn có bí pháp để che giấu bản thân, nhưng nếu chính diện giao phong, hắn căn bản không có nửa điểm phần thắng.
"Không được, ta nhất định phải chạy đi!"
Nói xong, thân thể người mặc áo đen dần dần trở nên trong suốt, cuối cùng hòa làm một thể với hoàn cảnh xung quanh, triệt để biến mất không thấy, ngay cả khí tức cũng biến mất không dấu vết.
Thế nhưng Mộ Phong lại không hề hoảng sợ, hắn khẽ cười nói: "Chỉ bằng chút mánh khóe này thì không thể nào trốn khỏi tay ta được đâu."
Tiếng nói vừa dứt, Vô Giới lĩnh vực khổng lồ nháy mắt triển khai, mỗi một tấc không gian trong lĩnh vực đều nằm trong lòng bàn tay hắn. Vì vậy, dù thân thể đã ẩn hình, nhưng trong cảm giác của Mộ Phong căn bản không có gì khác biệt.
Người mặc áo đen đang cẩn trọng bỏ chạy, thân thể nhẹ như lông hồng, chỉ sợ gây ra một chút động tĩnh.
"May mà ta có bí pháp phòng thân, nếu không thì thật sự nguy hiểm!"
Trong lòng hắn đang thầm vui mừng, nhưng không ngờ Mộ Phong đột nhiên xuất hiện ngay trước mặt, đôi mắt nhìn chòng chọc vào vị trí của hắn.
Người mặc áo đen trong lòng nhất thời run lên, kinh hoảng không thôi. Hắn nhìn lại thân thể mình, ngay cả mắt thường của chính mình cũng không thể nhìn thấy, huống hồ là người khác.
Thế nhưng ánh mắt Mộ Phong vẫn luôn dừng lại trên người hắn, phảng phất như đã nhìn thấu bí pháp của hắn.
"Không thể nào, không ai có thể phát hiện ra ta!"
Người mặc áo đen thầm nhủ trong lòng, coi như là tự cổ vũ bản thân. Hắn định tránh khỏi Mộ Phong, nhưng không ngờ con ngươi của Mộ Phong vẫn di chuyển theo hắn.
"Khà khà, thấy ngươi rồi!"
Mộ Phong lộ ra vẻ mặt vui mừng, lập tức bước lên một bước, tung ra một quyền với thế sét đánh, trong không khí mơ hồ vang lên tiếng sấm rền.
Rắc!
Nắm đấm chuẩn xác giáng lên mặt người mặc áo đen, khiến bí pháp của hắn tức thời biến mất, thân hình cũng lộ ra.
"Không thể nào, sao ngươi có thể nhìn thấy ta được?"
Người mặc áo đen hoảng sợ hét lớn, trên mặt đã đầm đìa máu tươi.
Mộ Phong xoa xoa nắm đấm, lạnh lùng cười nói: "Ngươi đoán xem!"
Chính thái độ không rõ ràng này khiến người mặc áo đen phải chịu dày vò, trong lòng dằn vặt đến cực điểm. Hắn không ngừng triển khai bí thuật, nhưng lần nào cũng bị Mộ Phong tìm ra một cách chính xác.
Hơn nữa, cho dù Mộ Phong không tìm được hắn, hắn cũng căn bản không trốn thoát khỏi phạm vi lĩnh vực.
Mộ Phong cứ như vậy từng chút một dày vò người mặc áo đen, cho đến khi y có chút suy sụp, chán nản buông xuôi, nằm trên đất không động đậy.
"Ha ha, thế này đã chịu thua rồi sao? Ta còn định chơi đùa với ngươi một chút nữa đấy. Nếu đã như vậy, vậy thì nói chuyện đi."
Mộ Phong chậm rãi đi tới trước mặt người mặc áo đen, một tay trực tiếp nhấc y từ dưới đất lên, trên mặt vẫn mang theo ý cười, nhưng nụ cười ấy trong mắt người mặc áo đen lại tràn đầy vẻ tàn nhẫn.
"Là ai sai ngươi tới?"
Người mặc áo đen bản năng muốn từ chối trả lời, nhưng vết thương trên miệng vẫn còn đau âm ỉ, trước đó lại bị Mộ Phong dày vò đến mất hết nhuệ khí, liền chán nản cúi đầu, nói ra một cái tên.
"Diệt Pháp Luyện."
"Quả nhiên là hắn." Mộ Phong không hề bất ngờ, hắn đến Thính Tuyết Các, nhìn thấy chỉ có hai thế lực đơn giản là Thính Tuyết Các và Vô Thiên Tổ Chức.
Người mặc áo đen không thể nào là do Hoài Tuyết phái tới, vậy dĩ nhiên là người của Vô Thiên Tổ Chức.
Dù đã rơi vào ma đạo, yêu tu của Vô Thiên Tổ Chức cũng biết sợ chết, vì vậy dưới sự tra hỏi của Mộ Phong, người mặc áo đen đã khai ra tất cả những gì mình biết.
Người mặc áo đen tên là Cùng Môn, là một Hồng Bào yêu tu dưới trướng Diệt Pháp Luyện, vì am hiểu bí pháp ẩn giấu thân hình mà được trọng dụng, bị dùng tà thuật cưỡng ép tăng tu vi lên Vô Thượng cảnh nhất giai.
Trước đó khi Mộ Phong và Hổ Tinh Thải xuất hiện bên ngoài Thính Tuyết Các, Diệt Pháp Luyện trong lòng đã có chút nghi ngờ, hơn nữa người tới còn tự xưng là tiểu sư muội của Hoài Tuyết.
Phải biết rằng tiểu sư muội của Hoài Tuyết, chính là Hổ Tinh Thải mà bọn chúng đang khổ sở tìm kiếm