Trong chính sảnh Tả gia.
Tả Tiến và Tả Ngọc Đường vẫn luôn cung kính ngồi ngay ngắn ở vị trí hạ thủ, ánh mắt kính sợ nhìn lên chủ vị.
Giờ phút này, trên chủ vị là một lão giả có bộ râu dài màu trắng, hắn chính là lão tổ Tả gia, Tả Bành Tổ.
"Tả Tiến! Ngươi thân là gia chủ, lại mặc cho Mộ Phong kia lấn tới cửa, còn ngang nhiên xé bỏ hôn ước, mặt mũi Tả gia chúng ta đều bị ngươi làm mất hết! Ngươi đáng tội gì?"
Tả Bành Tổ lạnh lùng nhìn về phía Tả Tiến, người sau sợ đến mức vội quỳ rạp xuống đất.
"Lão tổ! Lúc ấy sự tình có nguyên do, Mộ Phong kia dù sao cũng là nửa bước Võ Vương, mà ngài lại đang bế quan, cho nên ta mới phải ra hạ sách này!"
Tả Tiến cúi đầu, run rẩy nói.
Tả Bành Tổ lạnh lùng nói: "Hừ! Mộ Phong này chết không đáng tiếc, Tả Phi đã truyền tin cho ta, bốn ngày sau, nàng sẽ sắp xếp ba vị nửa bước Võ Vương tiến về Hàn Giang, thế tất phải chém giết Mộ Phong để rửa sạch nỗi nhục này!"
"Nhưng Tông gia dám từ chối hôn ước của Tả gia chúng ta thì cũng đáng phải chết! Ngươi lập tức điều động tinh nhuệ trong tộc, theo ta đến Tông gia! Ta muốn đem Tông gia giết sạch không chừa một mống!"
Tả Tiến vội vàng vâng dạ, do dự nói: "Lão tổ! Ta đã phát tâm ma thệ ngôn, chuyện này..."
"Ngươi phát tâm ma thệ ngôn là lấy danh nghĩa của ngươi! Lần này tiêu diệt Tông gia là chủ ý của ta, ngươi chỉ phụng mệnh ta, cho nên tâm ma thệ ngôn sẽ không có tác dụng với ngươi!"
Tả Bành Tổ nhàn nhạt nói.
Nghe vậy, Tả Tiến bừng tỉnh đại ngộ, vội vàng nói: "Lão tổ anh minh! Ta đi điều động tinh nhuệ ngay đây."
Một lát sau, trước cửa phủ đệ Tả gia, gần trăm kỵ binh tinh nhuệ đã tụ tập đầy đủ.
"Ngọc Đường! Thương thế của ngươi vẫn chưa lành, sao cũng tới đây?"
Dẫn đầu đội ngũ, Tả Tiến cưỡi tuấn mã đi theo sau Tả Bành Tổ, thấy Tả Ngọc Đường được hạ nhân dìu đỡ, khó khăn leo lên ngựa thì khó chịu quát.
"Cha! Con ở Tông gia chịu nỗi nhục lớn như vậy, nhất định phải tận mắt chứng kiến Tông gia bị hủy diệt!"
Tả Ngọc Đường ánh mắt oán độc nói.
"Ngọc Đường đã muốn tới thì cứ để hắn đi theo! Tiêu diệt một Tông gia nhỏ bé thì có gì nguy hiểm chứ, ta ngược lại muốn xem xem Mộ Phong kia rốt cuộc thực lực thế nào? Cũng để hắn tận mắt thấy, sự ngu xuẩn của hắn đã hại chết cả Tông gia!"
Ánh mắt Tả Bành Tổ tràn đầy vẻ ngạo nghễ, ra lệnh một tiếng, thúc ngựa dẫn đầu lao ra.
Giờ phút này, Tông gia vẫn một mảnh yên bình.
Tông Quan Vũ và Tông Tuyết Linh đang dạo bước trong lâm viên, nhẹ giọng trò chuyện.
Lộc cộc! Lộc cộc!
Tiếng vó ngựa nặng nề và dồn dập từ xa vọng lại, ngày một gần hơn, thu hút sự chú ý của mọi người trong Tông gia.
"Không hay rồi! Là người của Tả gia!"
Trước cổng Tông gia, tên gia nhân gác cổng thấy đội kỵ binh tinh nhuệ đang lao thẳng tới thì sợ đến hồn bay phách lạc, vội vàng đóng chặt cổng lớn.
Tả Bành Tổ tùy tay đánh ra một chưởng, cổng lớn của Tông gia phủ đệ ầm ầm nổ tung, nhiều gia nhân ở gần đó không kịp trốn thoát, bỏ mạng tại chỗ.
Ầm ầm!
Kỵ binh Tả gia tốc độ cực nhanh, lướt đi như gió, xông thẳng vào phủ đệ Tông gia.
"Giết, giết, giết!"
Những nơi đi qua, kỵ binh Tả gia không chút lưu tình, ra tay tàn sát tộc nhân Tông gia trên đường.
"Dừng tay!"
Đột nhiên, một tiếng quát lớn truyền đến, chỉ thấy Tông Quan Vũ dẫn theo Tông Tuyết Linh phi thân tới, đáp xuống trước mặt đội kỵ binh không xa.
"Lão tổ Tả gia, Tả Bành Tổ?"
Khi Tông Quan Vũ thấy lão giả dẫn đầu đội kỵ binh, sắc mặt hoàn toàn thay đổi.
Tả Bành Tổ chính là cường giả nửa bước Võ Vương hàng thật giá thật, nhìn khắp cả vương đô, cũng được xem là cường giả có thực lực không tầm thường.
"Ngươi chính là gia chủ Tông gia à? Bảo Mộ Phong kia cút ra đây cho ta! Còn ngươi, nếu biết điều thì tự sát trước mặt ta đi!"
Tả Bành Tổ từ trên cao nhìn xuống Tông Quan Vũ, giọng điệu lạnh lẽo vô tình.
Tông Quan Vũ sắc mặt khó coi, trầm giọng nói: "Tả lão tổ! Tả gia các người đã đồng ý với Mộ Phong, không truy cứu trách nhiệm của Tông gia chúng ta nữa, bây giờ hành động này là có ý gì? Chẳng lẽ muốn nuốt lời sao?"
Tả Bành Tổ cười lạnh nói: "Nuốt lời? Tả gia này không phải do một mình Tả Tiến có thể định đoạt. Chuyện hắn đã đồng ý, ta không chấp thuận thì cũng vô hiệu!"
"Tả gia ta có thể kết thông gia với Tông gia các ngươi, là phúc phận mấy đời tu luyện của các ngươi, vậy mà các ngươi lại thân ở trong phúc mà không biết hưởng phúc! Đã như vậy, Tông gia các ngươi còn có ý nghĩa tồn tại nữa sao?"
Tông Quan Vũ sắc mặt trắng bệch, nói: "Các người muốn diệt Tông gia chúng ta?"
"Ha ha! Coi như ngươi cũng có chút đầu óc! Giết hết cho ta, tất cả mọi người của Tông gia, một kẻ cũng không tha!"
Tả Bành Tổ cười lạnh lẽo.
Nhất thời, đội kỵ binh tinh nhuệ phía sau hắn bắt đầu điên cuồng xông vào chém giết, phàm là người nhìn thấy trong Tông gia, không nói hai lời liền ra tay hạ sát.
Trong phút chốc, Tông gia tiếng kêu rên dậy đất, tiếng hét thảm thiết không ngừng, máu tươi nhuộm đỏ mặt đất.
"Mộ Phong kia đâu? Lúc trước không phải rất ngông cuồng sao? Sao bây giờ lại co đầu rụt cổ không dám ra mặt?"
Tả Ngọc Đường oán độc nói.
Hiện tại, tinh nhuệ Tả gia đều ở đây, lão tổ lại đích thân xuất quan tọa trấn, Tả Ngọc Đường trong lòng tự tin mười phần, cho rằng giết chết Mộ Phong kia hoàn toàn không thành vấn đề.
"Mộ Phong không có ở Tông gia!"
Tông Quan Vũ sắc mặt khó coi nói.
"Ha ha! Quả nhiên là một con rùa rụt cổ, ngươi nghĩ nói như vậy là chúng ta sẽ tin sao? Đợi khi giết sạch người của Tông gia các ngươi, sau đó giết cả hai ngươi, Mộ Phong kia không thể không ra mặt!"
Tả Ngọc Đường càn rỡ cười to.
Tả Bành Tổ thì ngồi ngay ngắn trên lưng ngựa, khí cơ khóa chặt Tông Quan Vũ và Tông Tuyết Linh, không vội động thủ.
"Cha! Trước khi đi, Mộ Phong đã để lại cho con thứ này! Hắn nói nếu Tông gia gặp nguy, chỉ cần tế ra lá cờ trận này, nguy cơ tự khắc sẽ được hóa giải!"
Gương mặt xinh đẹp của Tông Tuyết Linh trắng bệch, nhưng rất nhanh đã cố gắng trấn định, từ trong không gian giới chỉ lấy ra một lá cờ trận màu đen, nói với Tông Quan Vũ.
Tông Quan Vũ thì thất hồn lạc phách, cười khổ nói: "Hóa giải thế nào? Mộ Phong cũng không phải trận đạo vương sư, trận pháp hắn bố trí thì có tác dụng gì chứ? Tông gia chúng ta coi như xong đời rồi!"
Tông Tuyết Linh hàm răng cắn chặt môi dưới, nàng tuy cũng không ôm hy vọng quá lớn vào lá cờ trận này, nhưng nàng lại rất tin tưởng Mộ Phong.
"Cứ thử xem sao!"
Tông Tuyết Linh làm theo phương pháp Mộ Phong đã chỉ, bắt ấn quyết, đánh lá cờ trận ra.
Trong chớp mắt, xung quanh Tông gia vang lên tiếng răng rắc, sau đó trên bầu trời phủ đệ Tông gia, xuất hiện hắc vụ cuồn cuộn.
Hắc vụ không ngừng ngưng tụ, hiện ra một con hắc mãng khổng lồ dài mấy chục trượng, cái đầu khổng lồ vươn ra từ trong hắc vụ, một đôi mắt lạnh như băng chăm chú nhìn đám người Tả gia.
Tả Bành Tổ đương nhiên đã thấy hết mọi hành động của Tông Tuyết Linh, cười lạnh nói: "Tông gia các ngươi chỉ là một gia tộc hạng hai, thì có thể có linh trận tốt đẹp gì chứ, xem ta một quyền phá nát nó đây!"
Tả Bành Tổ mặt đầy vẻ khinh thường, lập tức nhảy lên, xông thẳng lên trời, dồn sức vào hữu quyền rồi đột ngột đánh về phía hắc mãng.
Hắc mãng há cái miệng to như chậu máu, phun ra một đạo lôi đình đen kịt to như thùng nước, trong nháy mắt đánh trúng Tả Bành Tổ.
"A!"
Tả Bành Tổ đang lơ lửng giữa không trung, bị lôi đình đen kịt đánh trúng, phát ra một tiếng hét thảm thiết đau đớn, sau đó thân thể nổ tung, tứ phân ngũ liệt, những mảnh thịt cháy đen từ trên không trung rơi xuống.
Hít!
Đội ngũ Tả gia, tất cả mọi người đều hít một ngụm khí lạnh, nhìn những mảnh thịt cháy đen vương vãi khắp nơi với vẻ khó tin.
Người mạnh nhất Tả gia bọn họ, lão tổ cấp bậc nửa bước Võ Vương, lại bị hắc lôi đánh chết dễ dàng như vậy sao?
Không chỉ đám người Tả gia, Tông Quan Vũ và Tông Tuyết Linh cũng ngây người như phỗng, kinh ngạc đến thất thần...