Ầm!
Toàn bộ mặt hồ nổ tung, hư ảnh của Thương Tuyết Chân không chịu nổi đạo quyền kình kinh khủng này, ầm vang vỡ tan.
"Top mười thiên tài trên bảng xếp hạng quận Đông Bình quả nhiên không tầm thường, chỉ hạng mười thôi đã buộc ta phải dùng tới hình thái 'Bất Diệt Bá Thể'! Bây giờ muốn khiêu chiến thứ hạng cao hơn, chỉ sợ sẽ có chút khó khăn!"
Mộ Phong lắc đầu, tu vi của hắn vẫn còn quá yếu, nếu hiện tại hắn cũng là Võ Vương lục giai, xưng bá bảng xếp hạng quận Đông Bình cũng không thành vấn đề.
Nghĩ tới đây, Mộ Phong tháo lệnh bài thân phận bên hông xuống, tay phải bấm quyết, điểm liên tiếp vài cái lên lệnh bài.
Chỉ thấy lệnh bài lóe lên ánh sáng u u, những thông tin ghi lại bên trong lập tức bị Mộ Phong dùng thủ đoạn cao minh xóa đi.
Làm xong những việc này, Mộ Phong lại điểm một cái lên lệnh bài, một mảng lớn hồ nước xung quanh liền tan thành mây khói, hiện ra trước mắt Mộ Phong là khung cảnh có phần rộng lớn bên trong phòng tu luyện.
Sau khi Mộ Phong xóa đi phần lớn thông tin trong lệnh bài thân phận, thành tích của hắn ước chừng chỉ vừa vặn đạt tiêu chuẩn tham gia đại chiến sáu quận.
Hắn cố ý làm như vậy, tự nhiên là muốn sử dụng miễn phí phòng tu luyện ở nơi này.
Hắn đã hỏi qua giá cả của phòng tu luyện, được tính phí theo ngày, mỗi ngày đều phải tiêu tốn 500 viên linh thạch cao giai, cái giá này có thể nói là trên trời.
Tu luyện một tháng sẽ phải hao phí 15.000 viên linh thạch cao giai, cho dù Mộ Phong có không ít linh thạch, tiêu hao như vậy cũng dễ dàng cạn sạch.
Sau lưng hắn không có gia tộc hay thế lực nào chống đỡ, linh thạch trên người đều do hắn tân tân khổ khổ kiếm được, hắn không thể phá của như vậy.
Mà trình độ trận đạo cao siêu của hắn vừa lúc có đất dụng võ, có thể hoàn mỹ điều chỉnh thứ hạng của hắn xuống cuối cùng, và hắn chỉ cần mỗi lần chiến thắng thiên tài xếp ngay trước mình là có thể miễn phí sử dụng phòng tu luyện nửa tháng.
Đã có thể tận dụng sơ hở này, Mộ Phong tự nhiên sẽ không câu nệ mà bỏ qua.
Két!
Cánh cửa đá nặng nề của phòng tu luyện từ từ mở ra, Mộ Phong thản nhiên ung dung bước ra ngoài.
"Mộ Phong! Ngươi vào trong lâu như vậy, xem ra thành tích chắc phải tốt lắm!"
Phó Ức Tuyết tiến lên đón, đôi mắt đẹp tràn đầy mong đợi nhìn Mộ Phong.
"Đưa lệnh bài thân phận của ngươi đây, để ta xem thông tin ghi chép bên trong!"
Tư lão bước tới, ánh mắt vẫn lạnh nhạt như cũ.
Mộ Phong gật đầu, đưa lệnh bài thân phận qua, sau khi Tư lão nhận lấy, ông ta xem xét kỹ lưỡng một phen rồi khẽ "ồ" lên một tiếng.
Bởi vì ông ta phát hiện, thông tin ghi lại trong lệnh bài thân phận của Mộ Phong lại không đánh bại được một ai, điều này cũng có nghĩa, Mộ Phong là kẻ đứng cuối cùng trong nhóm thiên tài tham gia đại chiến sáu quận lần này.
"Chẳng lẽ số liệu có sai sót sao?"
Tư lão lẩm bẩm, trong lòng càng cảm thấy kỳ quái.
Tu vi của Mộ Phong dù sao cũng là Võ Vương tam giai, dù yếu đến đâu cũng không thể nào không thắng nổi một người, trên bảng xếp hạng quận Đông Bình cũng có không ít Võ Vương nhất giai mà.
"Mộ Phong! Ở trong phòng tu luyện, ngươi không đánh bại được một ai sao?"
Tư lão ngẩng đầu, ánh mắt sắc bén nhìn thẳng Mộ Phong, trực tiếp mở miệng hỏi.
Mộ Phong gật đầu, mặt không đỏ tim không đập mà nói: "Phải! Thiên tài của quận Đông Bình quả thật đều rất mạnh, ta là một kẻ đến từ Ly Hỏa Vương Quốc, cam bái hạ phong!"
Tư lão khẽ sững sờ, mắt lộ vẻ chợt hiểu, hóa ra Mộ Phong không phải người của quận Đông Bình, mà là người của Ly Hỏa Vương Quốc thuộc Xích Tinh Tôn Quốc.
"Tu vi của ngươi không tệ, đáng tiếc thực lực quá yếu! Nếu dựa theo tiêu chuẩn sàng lọc, ngươi không đủ tư cách! Nhưng quận Đông Bình của chúng ta đang thiếu người, ta liền cho phép ngươi tham gia đại chiến sáu quận lần này đi!"
Tư lão khẽ thở dài, ghi chép lại thông tin trên lệnh bài thân phận của Mộ Phong, liền ném trả cho hắn, đồng thời hạ lệnh đuổi khách.
Vốn dĩ Tư lão còn có chút kỳ vọng vào Mộ Phong, tuy tu vi của hắn không phải đặc biệt mạnh, nhưng Võ Vương tam giai dù sao cũng có chút trợ giúp cho đại chiến sáu quận lần này.
Đáng tiếc là, thành tích mà Mộ Phong kiểm tra ra quả thực là thê thảm vô cùng, khiến ông ta có chút thất vọng.
Mà thị nữ xinh đẹp dẫn bọn họ tới lại càng thực tế hơn, đôi mắt đẹp không chút che giấu vẻ khinh thường, trực tiếp rời khỏi nơi này, thậm chí còn không muốn dẫn Mộ Phong và Phó Ức Tuyết ra ngoài.
"Ức Tuyết! Chúng ta đi thôi!"
Mộ Phong thần sắc bình tĩnh, sự thất vọng trên mặt Tư lão và vẻ khinh thường trong mắt thị nữ xinh đẹp, hắn tự nhiên nhìn rõ mồn một.
Nhưng hắn hoàn toàn không để trong lòng, mục đích của hắn vốn là sử dụng miễn phí phòng tu luyện, còn về thành tích ra sao và người khác nhìn nhận hắn thế nào, hắn không hề quan tâm.
"Mộ Phong! Thực lực của ngươi không chỉ có thế này đúng không? Ngươi cố ý che giấu thực lực sao?"
Phó Ức Tuyết vội vàng đuổi theo Mộ Phong, trầm giọng hỏi.
"Ức Tuyết! Chuyện này ngươi đừng quản, ta tự có chừng mực! Chúng ta về dinh thự trước đã, ta còn phải luyện chế Cửu Khúc Linh Đan, triệt để chữa trị cho Ngọc Nhi bá mẫu."
Mộ Phong nhàn nhạt nói.
Nghe vậy, Phó Ức Tuyết mừng rỡ trong lòng, cũng không hỏi thêm về chuyện khảo nghiệm của Mộ Phong nữa.
Sau khi Mộ Phong và Phó Ức Tuyết rời đi không lâu, một thiếu niên mặc đạo bào bước vào trong đại điện khảo nghiệm.
"Là thiên tài hạng mười trên bảng xếp hạng quận Đông Bình, Thương Tuyết Chân!"
"Thương Tuyết Chân hiếm khi đến đại điện khảo nghiệm, hôm nay là ngọn gió nào thổi tới mà lại đột nhiên ghé qua thế này!"
...
Trong đại điện, từng ánh mắt đều đổ dồn về phía thiếu niên mặc đạo bào, bọn họ không dám lỗ mãng, chỉ âm thầm xì xào bàn tán, mắt lộ vẻ kính sợ.
Thương Tuyết Chân chính là thiên tài trong top mười của bảng xếp hạng quận Đông Bình, càng là một trong những chủ lực xuất chiến đại chiến sáu quận lần này, tự nhiên được mọi người vô cùng kính trọng.
"Lạnh quá! Sao trong không khí lại ngưng tụ nhiều băng tinh như vậy!"
"Là sức mạnh Băng Phách Linh Thể của Thương Tuyết Chân, hắn điên rồi sao? Lại dám sử dụng sức mạnh Băng Phách Linh Thể trong đại điện khảo nghiệm."
...
Theo từng bước chân của Thương Tuyết Chân tiến vào sâu trong đại điện, mỗi bước hắn đạp xuống, mặt đất đều dần dần ngưng kết một lớp băng sương màu tím.
Càng quỷ dị hơn là, không khí trong đại điện phảng phất bị cái lạnh kinh khủng đông cứng lại, đồng thời rơi xuống những hạt băng tinh li ti, phong tỏa toàn bộ không gian đại điện.
Rất nhiều thiên tài trẻ tuổi không chịu nổi, nhao nhao muốn rời khỏi đại điện, lại phát hiện cửa lớn đã bị một bức tường băng màu tím phong tỏa.
"Thương Tuyết Chân! Ngươi muốn làm gì? Dám động thủ trong đại điện khảo nghiệm!"
Sâu trong đại điện, Tư lão vốn đang ghi chép bỗng nhiên lướt tới, xuất hiện trước mặt Thương Tuyết Chân, sắc mặt âm trầm quát lớn.
Thương Tuyết Chân ánh mắt bình tĩnh, nói: "Tư lão! Ngài yên tâm, ta sẽ không động thủ trong đại điện khảo nghiệm, ta làm vậy là muốn tìm một người trong đại điện."
"Tìm người? Tìm ai?"
Tư lão nhíu mày nói.
"Tên của người này không rõ, nhưng vừa rồi hắn hẳn là đã ở trong một phòng tu luyện nào đó của đại điện khảo nghiệm để khiêu chiến hư ảnh của ta! Đồng thời đã chiến thắng hư ảnh của ta! Ta tìm tới cửa là muốn cùng hắn chân chính giao đấu một trận!"
Giọng Thương Tuyết Chân lạnh đi, tiếp tục nói: "Vốn dĩ lần này ta đến đây là vì vừa đột phá, muốn ghi lại thực lực chân thực hiện tại! Lại không ngờ bị người ta nhanh chân đánh bại hư ảnh trước kia của ta! Thật sự là không cam lòng!"
Lời này vừa thốt ra, cả đại điện lập tức xôn xao.
Tất cả mọi người không ngờ rằng, hư ảnh của Thương Tuyết Chân lại bị đánh bại, rốt cuộc là ai làm?
Phải biết rằng, top mười thiên tài trên bảng xếp hạng quận Đông Bình, người nào người nấy đều mạnh đến mức không còn lời nào để diễn tả, từ khi bảng xếp hạng được công bố, top mười thiên tài chưa từng bị ai khiêu chiến thành công.
Nhưng bây giờ, lại có người phá vỡ kỷ lục.
Tuy đó chỉ là hư ảnh trước kia của Thương Tuyết Chân, nhưng cũng đã rất đáng gờm rồi...