"Nhất định phải tốc chiến tốc thắng!"
Mộ Phong hít sâu một hơi, lập tức phóng thích ngũ trọng lĩnh vực, lấy hắn làm trung tâm, lĩnh vực tức thì khuếch tán ra.
Tân Cường Thạch và Tân Nho vừa tiến vào phạm vi lĩnh vực, thân hình lập tức trì trệ. Ánh mắt Mộ Phong bắn ra quang mang sắc bén, bàn chân đạp mạnh, lách qua song đao của Tân Nho, lướt về phía Tân Cường Thạch.
Thực lực của Tân Nho quả thực mạnh hơn Tân Cường Thạch rất nhiều, chỉ trong chớp mắt, hắn liền triệt tiêu được lực lượng của lĩnh vực.
Thấy Mộ Phong phát động thế công với Tân Cường Thạch, hắn quát lạnh một tiếng, đao thế biến đổi, vẽ ra một đường cong tựa trăng khuyết giữa không trung, chém thẳng về phía sau lưng Mộ Phong.
Ánh mắt Mộ Phong lóe lên hàn quang, lập tức bộc phát lục trọng lĩnh vực. Trong nháy mắt, toàn bộ lĩnh vực trở nên đen kịt, Tân Nho tức thì mất dấu mục tiêu, thân hình lại một lần nữa ngưng trệ.
Khi Tân Nho còn đang cố thích ứng với bóng tối trong lĩnh vực, cách đó không xa đã truyền đến tiếng kêu thảm thiết thê lương của Tân Cường Thạch.
"Lục trọng lĩnh vực? Tên này sao lại đáng sợ đến vậy, phải lui trước!"
Tân Nho triệt để hoảng loạn. Khoảnh khắc lĩnh vực trở nên đen kịt, hắn liền hiểu Mộ Phong nắm giữ lục trọng lĩnh vực, đây không phải là đối thủ hắn có thể chống lại lúc này, cho nên hắn quyết đoán lui về phía sau.
Về phần Tân Cường Thạch, hắn đã không còn tâm trí đâu để ý tới!
Ngay khoảnh khắc Tân Nho gian nan lui ra khỏi lĩnh vực hắc ám, một điểm hàn mang lặng yên không một tiếng động lướt ra từ trong bóng tối, đâm thẳng vào mi tâm hắn.
Sắc mặt Tân Nho biến đổi, song đao vội vàng chắn ngang trước mặt. Chỉ nghe một tiếng "keng", một luồng cự lực kinh hoàng truyền đến từ song đao, khiến hắn không khỏi lùi lại hơn mười bước.
Lúc này hắn mới nhìn rõ, trong lĩnh vực đen kịt phía trước, Mộ Phong tay cầm một cây thiết thương, chậm rãi bước ra.
Khoảnh khắc Mộ Phong bước ra khỏi lĩnh vực, bóng tối sau lưng hắn tức thì tan biến, Tân Nho cũng nhìn thấy thi thể với tử trạng thê thảm của Tân Cường Thạch.
"Lý Phong! Ngươi và ta đều là người của Ngự Long Phong, không cần thiết phải đánh đến ngươi chết ta sống, chúng ta nên nhất trí đối ngoại!"
Ánh mắt Tân Nho lóe lên, trầm giọng nói.
"Nhất trí đối ngoại? Nực cười!"
Mộ Phong cười lạnh một tiếng, chẳng buồn nhiều lời với Tân Nho, tay xách thiết thương, lao đi như một con du long về phía hắn.
Tân Nho này đã muốn giết hắn, Mộ Phong há có thể dễ dàng buông tha. Hắn trước nay chưa từng nhân từ nương tay với kẻ muốn lấy mạng mình!
Keng keng keng!
Tân Nho hai tay cầm đao, song đao vung lên như mưa rền gió cuốn, hung hăng va chạm với thiết thương, vang lên những tiếng kim loại chói tai dồn dập.
"Ha ha! Xem ra ngươi vẫn chưa nhận được bí pháp trên người Tân Cường Thạch. Ngươi tuy có vũ khí nhưng không có bí pháp tương ứng, không thể phát huy được uy lực của thanh thương này!"
Tân Nho thấy Mộ Phong dùng thiết thương mà không thi triển bí pháp, không khỏi thở phào một hơi, nói: "Lý Phong! Ta thừa nhận ngươi sở hữu lục trọng lĩnh vực rất mạnh, nhưng không có bí thuật, ngươi chẳng qua là mạnh hơn ta một chút, muốn giết ta là chuyện không thể nào!"
"Bây giờ thả ta đi, ngươi và ta đường ai nấy đi, không ai nợ ai, thế nào?"
Song đao của Tân Nho lại một lần nữa va chạm với thiết thương, ánh mắt lấp lánh nhìn về phía Mộ Phong.
"Dù không dùng bí pháp, ta vẫn có thể giết ngươi!"
Thần sắc Mộ Phong băng lãnh, bàn chân đạp mạnh xuống đất, mặt đất ầm ầm sụp đổ, còn hắn thì bắn ra như một mũi tên, thiết thương tựa nộ long xuất hải, đâm về phía Tân Nho.
"Hừ! Uổng công vô ích!"
Tân Nho tuy kiêng kị lục trọng lĩnh vực của Mộ Phong, nhưng cũng hiểu đối phương không có bí pháp, hắn cũng không thực sự sợ hãi, nhưng hắn không muốn cứ thế này dây dưa.
Chờ sau khi chạy thoát lần này, hắn không bao giờ muốn gặp lại Mộ Phong nữa.
Tên này ngay cả bí pháp còn chưa có được mà đã có thể một địch hai, còn giết được Tân Cường Thạch. Một khi hắn có được bí pháp và vũ khí, phối hợp với lục trọng lĩnh vực, e rằng trong mười dãy núi này, người có thể chiến thắng hắn chỉ đếm trên đầu ngón tay.
"Chết!"
Ngay khoảnh khắc tiếp cận Tân Nho, Mộ Phong đột nhiên bộc phát thất trọng lĩnh vực, tốc độ của hắn cũng tăng vọt, thế thương tựa lôi đình, xé rách không khí. Trong ánh mắt sợ hãi và mờ mịt của Tân Nho, mũi thương đã đâm sâu vào mi tâm hắn.
Phụt!
Mi tâm Tân Nho nổ tung, máu tươi cùng óc văng tung tóe, trông vô cùng máu tanh.
Mộ Phong thu thương mà đứng, thu liễm lĩnh vực của mình, vẻ mặt không đổi nhìn thi thể Tân Nho nặng nề ngã sõng soài trên mặt đất.
Cùng lúc đó, trên thi thể Tân Nho nổi lên một quang điểm hình ngôi sao, vèo một tiếng, bay vào tinh bài bên hông Mộ Phong, số tinh điểm trong tinh bài của hắn cũng từ hai viên tăng lên bốn viên.
"Quy tắc thật tàn khốc, giết người khác là có thể đoạt được tinh điểm trên người họ! Tinh điểm này hiển nhiên có công dụng đặc biệt, có lẽ liên quan đến việc đổi lấy bí pháp!"
Mộ Phong hít sâu một hơi, lạnh lùng liếc nhìn Tân Nho và Tân Cường Thạch. Vốn dĩ hắn không có ý định giết hai người này.
Đáng tiếc, Mộ Phong tuy không có ý hại người, nhưng hai kẻ này lại liên thủ muốn giết hắn. Dù bọn họ đều là thành viên của Ngự Long Phong, Mộ Phong cũng không thể nào bỏ qua cho họ.
Mộ Phong nhặt song đao trong tay Tân Nho lên, chậc chậc, có chút thất vọng phát hiện, cặp đao này cũng giống như thanh thiết thương, bên trong không hề ẩn chứa bí pháp như lời Tân Cường Thạch nói.
Xem ra bí pháp trong vũ khí chỉ có thể truyền thừa một lần. Tân Cường Thạch và Tân Nho đều đã tiếp nhận bí pháp bên trong, vậy nên bí pháp trong vũ khí cũng tự động tiêu tán.
Mộ Phong dùng mảnh vải xé xuống, buộc thiết thương sau lưng, còn song đao thì treo ở hai bên hông.
Tuy bí pháp trong hai loại vũ khí đã biến mất, nhưng hắn có thể giữ lại làm vũ khí, ít nhất cũng tốt hơn tay không tấc sắt rất nhiều.
"Phải nhanh chóng tìm được nơi đổi bí pháp!"
Bởi vì tu vi bị áp chế đến Mệnh Luân Cảnh, hắn hoàn toàn không thể ngự không phi hành, thật sự có chút không quen.
Sau khi thu dọn xong, Mộ Phong chân vừa đạp, vọt lên cành cây, sau đó vài lần nhảy vọt, nhanh chóng xuyên qua rừng rậm.
Hắn chuẩn bị tiến về dãy núi ở cuối khu rừng. Hắn nhớ Tân Nho và Tân Cường Thạch đều lướt đến từ hướng đó, e rằng bí pháp kia cũng được ẩn giấu trong dãy núi đó.
Trận chiến giữa Mộ Phong, Tân Nho và Tân Cường Thạch không gây ra nhiều sự chú ý. Dù sao cửa ải thứ nhất này cũng chỉ vừa bắt đầu, hơn nữa mỗi nơi đều đã có những trận chiến lớn nhỏ nổ ra.
Cho nên, người thực sự chú ý đến trận chiến này của Mộ Phong, kỳ thực cũng chỉ có lão tổ Tân gia là Tân Dụ và Ngự Long Nữ Hoàng Lâu Tiêu Tiêu.
"Thất trọng lĩnh vực? Mộ Phong này quả nhiên không khiến ta thất vọng, vậy mà có thể lĩnh ngộ được thất trọng lĩnh vực!"
Đôi mắt đẹp của Lâu Tiêu Tiêu lấp lánh, trong lòng vừa mừng vừa sợ.
Tại toàn bộ Xích Tinh Châu, ở giai đoạn Võ Tôn mà có thể lĩnh ngộ được thất trọng lĩnh vực thì hoàn toàn không có ai, ngay cả Minh Tô danh tiếng lừng lẫy cũng chỉ mới lĩnh ngộ được lục trọng lĩnh vực mà thôi.
Nhưng Mộ Phong lại làm được, điều này khiến Lâu Tiêu Tiêu vô cùng kinh hỉ. Nàng rất rõ ràng, lần này tại Xích Tinh đại hội, Mộ Phong nhất định có thể trổ hết tài năng, tranh giành thể diện cho Ngự Long Phong của nàng.
Ngược lại, sắc mặt Tân Dụ âm trầm đến cực điểm. Một kích cuối cùng của Mộ Phong quá nhanh, lão không chú ý đến việc Mộ Phong sử dụng thất trọng lĩnh vực, mà chỉ để ý đến việc thiên tài mạnh nhất Tân gia của lão, Tân Nho, đã chết.
Tân gia bọn họ thật vất vả mới bồi dưỡng được hai thiên tài có tư cách tham gia Xích Tinh đại hội, bây giờ lại cùng lúc vẫn lạc ngay khi đại hội vừa mới bắt đầu.
Tân Dụ phẫn nộ tột cùng, song quyền siết chặt, nhìn chằm chằm vào thân ảnh Mộ Phong trên không trung.
"Lý Phong! Ngươi dám giết thiên tài Tân gia ta, ta muốn ngươi phải chết, chết một cách rất thảm!"
Tân Dụ gào thét trong lòng, nhưng bề ngoài thì âm trầm đáng sợ.
"Tân lão! Đa tạ, tiểu tử Lý Phong này hạ thủ không biết nặng nhẹ, xin ngài đừng trách tội!"
Cách đó không xa, Long An Ninh cũng thấy được trận chiến của Mộ Phong và đám người Tân Nho, hắn vừa mừng vừa sợ, nhìn Tân Dụ đang âm trầm, không khỏi sang sảng cười nói.
Tân Dụ cúi đầu không nói gì, nhưng nắm đấm siết chặt kia cho thấy tâm cảnh lúc này của lão không hề bình tĩnh như vẻ bề ngoài...
❇ Thiên Lôi Trúc ❇ Cộng đồng dịch giả